Chương 367: Thu thập tin tức.
“Mọe nó, nếu như không phải cả thị trấn chỉ có mỗi một cái Nhàn Vân lâu, thì có điên ta mới đi vào nơi đây tiêu phí.”
Gầm gừ chửi bậy một lúc, ánh mắt Nguyễn An Bình cũng nghiêm túc mà nhìn thẳng về tòa nhà phía trước.
“Thôi vậy, đằng nào ta cũng chỉ tiến vào đây để thu thập chút thông tin, rồi sau đó ra ngoài thành, kiếm cái hang nào đó mà bế quan mười ngày nửa tháng.
Khi đó, có tiền cũng là vô dụng.”
Hắn thở dài, tung hứng vài mảnh bạc vụn trong bàn tay, rồi nghênh ngang tiến vào tửu lâu.
Rất nhanh chóng, Nguyễn An Bình đã phải cười khổ, hối hận khi giao một số tiền lớn mà tiến vào nơi đây.
Đây là nơi bàn ghế thi thoảng bay loạn, đủ loại ô ngôn uế ngữ, văng tục chửi bậy liên tục được đám người giang hồ văng ra từ trong miệng của chúng.
Nhưng có vẻ, tất cả đồ đạc trong Nhàn Vân Lâu đều được chế tạo từ một loại hợp kim ký ức đặc biệt, giống y những bức tường sâu bên trong ngõ hẻm.
Nên mọi thứ rất nhanh chóng khôi phục như cũ, dù cả công trình đã bị tàn phá không biết bao nhiêu lần.
Nếu chưa biết chuyện, Nguyễn An Bình còn cho rằng cảnh tượng này nên rất phổ biến trên các thế giới võ hiệp.
Còn khi biết được cả đám người đang loạn cào cào này lại là quân nhân, giờ hắn cũng không biết nên chửi bậy vị nữ đế đã quản lý quốc gia này như thế nào nữa.
Nhưng hắn chợt cảm thấy, chuyện một người phụ nữ quản lý cả một quốc gia rộng lớn, nơi mà siêu phàm đều được phổ cập, tất cả đều là người luyện võ, đều là một đám trời sinh bạo lực cuồng.
Có lẽ, những quyết sách mà hắn cảm thấy vô lý lại vô cùng hợp lý tại nơi đây.
Sau một hồi né tránh đủ thứ tạp vật, từ bàn ghế, đồ ăn, cho tới đĩa bát bay loạn.
Cuối cùng, Nguyễn An Bình cũng tìm được một vị trí thích hợp cạnh cửa sổ, nơi đang có vài người áo đen che mặt yên tĩnh thưởng trà, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí náo nhiệt trong những gian phòng khác.
Hắn có thể dễ dàng cảm nhận được tất cả điểm chung của những võ giả ngay bàn bên.
Đó là chúng cũng giống như hắn, đang lọc những thông tin có giá trị từ tửu lâu ồn ào tới khó chịu này.
Khí huyết được Sinh Cơ Cường Thể Thuật điều khiển, nhẹ nhàng cường hóa hai lỗ tai, tăng khả năng chịu đựng trước đủ loại tạp âm, đồng thời giúp hắn dễ dàng lọc được những thông tin cần thiết.
Và sau một hồi nhắm mắt thăm dò, Nguyễn An Bình cũng nghe được những thông tin hắn muốn nghe.
“Huynh đệ, ngươi đừng uống nữa, không thì lại như lần trước, ta phải dìu ngươi về phòng, còn ngươi đi tới đâu nôn tới đấy.”
“Hừm, tửu lượng của lão tử đâu có kém tới như vậy? Lần trước sau khi do thám Khư Mộc lâm về, lão tử đã uống gục cả Thông Mạch cảnh cao thủ nữa, việc gì ta phải sợ lão đệ ngươi nhỉ?”
“Haha, lão ca quả nhiên khí phái ngút trời, tiểu đệ ở đây để kính lão ca thêm một ly nữa.”
Sau vài lần chè chén, có vẻ, tên võ giả vừa lớn miệng tuyên bố uống gục cả Thông Mạch cảnh kia tửu lượng không tốt như hắn nói.
Thấy đối phương đã bị chuốc say, ở phía đối diện bắt đầu nở nụ cười.
“Đại ca, huynh có thể cho ta biết đã có chuyện gì xảy ra ở phía Khư Mộc lâm không? Về cơ duyên mà mọi người đang đồn ầm lên đấy?
Ta nghe nói, đây chỉ là bom khói được người của Thiên Cơ Các thả ra để chuẩn bị cho một kế hoạch lớn nào đó? Đúng không?”
Khi nghe thấy có người nói cơ duyên trong lời đồn không hề tồn tại.
Chỉ thấy tên binh sĩ do thám giờ giống như xù lông.
“Hừm! Tiêu Tử, ngươi thì biết cái quái gì chứ?
Dù đám mù lòa trong Thiên Cơ Các đúng là hay thần thần thao thao thật, nhưng mà thông tin chúng đưa ra có vẻ khá chính xác.”
Người đã uống say choáng váng, tên thám binh giờ không nhịn được mà lầm bầm.
“Lần thám hiểm vào nửa tháng trước đó của chúng ta nhìn như ra về tay trắng, nhưng thực tế, có một kẻ được gọi là Đại Ngưu đã nhận được cơ duyên to lớn.
Nghe nói chỉ là một Luyện Lực võ giả bình thường, nhưng tên đó lại đánh bậy đánh bạ, hít vào một luồng linh khí trong truyền thuyết.
Sau đó, hắn ta đã bị người của công bộ đem đi hưởng phúc.
Nghe nói, sau khi hấp thu được linh khí, tuy không thể giúp hắn một bước lên trời, nhưng có thể mở rộng đan điền, tăng tốc độ tu luyện lên đáng kể.”
Trong quán rượu này, có vẻ không chỉ riêng Nguyễn An Bình mới quan tâm tới những tin đồn thất thiệt đó.
Hắn cảm nhận được, có vô số ánh mắt nóng bỏng đang hướng về phía kẻ đang say xỉn.
Với người đứng đầu liên minh, chuyện ý thức được thế giới của mình đang bị đối phương để mắt tới cũng đáng với số tiền hắn đã bỏ ra.
Thẫn thờ một mình ngồi bàn tiệc, tai không ngừng lắng nghe những tin đồn xung quanh.
Cho tới khi một đĩa bò xào và vài chai rượu nhạt được tiểu nhị đưa lên, hắn mới lấy lại được ý thức.
Cảm nhận hương khí phát ra từ rượu và đồ nhắm, Nguyễn An Bình mỉm cười an tâm được phần nào.
“Từ khi bước chân vào cái Khư Mộc Trấn, thấy đủ thể loại người bị nhét vào trong những cỗ máy, ta đã nghĩ đồ ăn ở đây chắc là mấy hộp Corpse Starch, là protein được tổng hợp từ xác người.
Xem ra là ta nghĩ nhiều rồi a.”
Gắp thử một miếng, hương thịt bò lan tỏa trong đầu lưỡi, năng lượng dồi dào có trong từng thớ thịt tràn miệng, làm từng tế bào trong người Nguyễn An Bình đều hoan hô, chào đón món ngon này.
Nhưng ngay giây sau đó, hắn đã phải nhăn mày lại khi nếm được một hương vị lạ.
Dù chưa nếm qua đan điền trong thân thể khi xào nấu có vị như thế nào, nhưng hắn vẫn phân biệt được mùi hương đặc trưng của cơ quan đó.
Ngay khi chứng kiến có thực khách nhăn mặt nhăn mũi vì đồ ăn, một tiểu nhị đã tinh ý tới gần, cung kính khom người.
“Khách quan, chẳng lẽ món xào vừa rồi có gì không hợp với khẩu vị của ngài hay sao?”
Thấy có nhân viên tửu lâu lại gần, Nguyễn An Bình gật đầu nhẹ, nhìn thẳng vào hai mắt đối phương.
Từng đợt sóng tinh thần lực có thể bóp méo ý chí liên tục được giải phóng, khiến hai mắt tên tiểu nhị lờ đờ.
Do can thiệp tâm linh ở cấp độ nhẹ, nên gương mặt tên tiểu nhị đã tỉnh táo sau chưa đầy một giây, nhưng tâm lý ám chỉ cũng đã được vị khách nhân kia gieo vào trong đầu óc hắn.
“Khách quan, Nhàn Vân Lâu chúng tôi luôn có kiểm định vô cùng nghiêm khắc cho từng món được đặt lên trên bàn.
Ngài nếm lại mà xem, đây chính là món thịt bò vân cẩm thạch thượng hạng được nhập từ Tây Kiếm Châu.
Để có được chất lượng thịt như ngài đang thưởng thức, những con bò từ khi mới sinh chưa đầy 1 giờ đã được cấy ghép đan điền bằng công nghệ mới nhất.
Đến khi một tuổi tròn, chúng sẽ lại được cấy ghép thêm hai đan điền khí hải mới, khiến loại gia súc đó có thực lực không hề thua kém Luyện Lực võ giả.
Và sau ba năm, tuy thực lực của giống bò chất lượng đó không đổi, nhưng năng lượng ẩn chứa trong máu thịt của con bò giờ sánh ngang được với Khai Mạch cảnh võ giả.”
Nghe tiểu nhị giải thích vậy, Nguyễn An Bình cũng hiểu được phần nào cách Đại Ung có thể duy trì an ninh lương thực, đủ để nuôi sống số lượng võ giả khổng lồ tới vậy.
An tâm nếm thêm một miếng thịt bò, người đứng đầu liên minh giờ thong dong rót rượu, hỏi vu vơ.
“Đúng rồi, ngoài một vài loại vật nuôi, cây trồng được cấy ghép đan điền nhân tạo để phát triển tốt hơn ra, liệu ngươi có nghe nói qua yêu thú hay không?”
Nhận được câu hỏi từ Nguyễn An Bình, tên tiểu nhị cũng phải giật mình, không tin vào những gì hắn vừa nghe thấy.
“Khách quan, ngài đừng đùa ta a! Yêu thú?!
Nghe nói đó là những sinh linh do lây nhiễm một chút khí tức của nữ đế mà tạo thành, là tạo vật được nàng tùy ý sáng tạo khi bẻ cong quy tắc của thế giới.
Do chiến lực của chúng quá nguy hiểm, sở hữu nhiều thần thông hủy thiên diệt địa, có thể so được với những Thần Ý cảnh đại năng, nên chỉ có một số ít các thế gia mới đủ điều kiện để nuôi nhốt.
Với lại, nhìn qua, khách nhân có vẻ không phải là người có đủ điều kiện để thưởng thức món hàng xa xỉ đó.”
Nói tới đây, ánh mắt của tên tiểu nhị đảo qua đảo lại trên người Nguyễn An Bình.
Đó là ánh mắt của người nhìn về một tên nghèo kiết hủ lậu.
Dù không cảm thấy chút khinh thị, hay ác ý nào ẩn chứa bên trong ánh mắt đó, nhưng Nguyễn An Bình cũng cảm thấy bản thân mình giống như bị xúc phạm.
Nếu như con mắt trái của hắn không bị thiên đạo của Đại Ung phong ấn, như vậy, mặc kệ là vàng bạc châu báu, hay bất cứ loại thần binh lợi khí nào.
Chỉ cần một ý niệm, hắn vẫn tự tin đủ sức mua lại cả một tòa thành.
Nhưng nghĩ lại, những ý tưởng đó chỉ có thể thực hiện khi hắn đi qua khe nứt không gian một lần nữa.
Dù sao cũng chỉ là xuất ăn trị giá ba lượng bạc trắng, nên chỉ vài lần gắp đũa, Nguyễn An Bình cũng đã xử lý toàn bộ chỗ thịt bò vân cẩm thạch.
Cảm nhận được trong túi rỗng của mình vẫn còn một lượng bạc.
“Ta còn có chút tiền này, xem như là tiền boa đi.”
Khi thấy khách nhân đưa bạc tới, ánh mắt tiểu nhị sáng rực như sói đói thấy con mồi.
“Đa tạ khách nhân.” – Hắn hớn hở cầm lấy nén bạc có trong tay Nguyễn An Bình.
Nhưng dù cho có dùng sức đủ để nhấc bổng voi, hắn cũng chẳng thể làm lay chuyển được một nén bạc nhỏ bé.
Biết vị khách trước mắt vẫn còn điều muốn biết, tên tiểu nhị ngại ngùng xoa tay.
“Haha, khách nhân, ngài còn điều gì muốn nhắn nhủ nữa a?”
Nhấm nháp ly rượu đục, chỉ dựa vào ánh mắt, Nguyễn An Bình cũng truyền giọng nói của hắn vào trong đầu đối phương.
“Ngươi thử nói xem, nếu một võ giả sinh sống một mình bên ngoài vùng hoang dã, như vậy đời sống của hắn ta sẽ như thế nào?”
Trong trạng thái bị ảnh hưởng tâm linh, tên tiểu nhị cũng vô thức đáp lại bằng tiếng lòng.
“Với sức của Luyện Lực cảnh, mặc kệ là gấu mù hay hổ dữ cũng không phải đối thủ của chúng ta.
Nhưng lãnh thổ của đế quốc vẫn quá rộng lớn, dù nữ đế đã thống nhất Đại Ung được nhiều năm, thì số lượng tặc phỉ và các thôn trại nằm ngoài tầm kiểm soát vẫn nhiều không đếm xuể, trừ mãi cũng không hết được.
Nếu có gì cần lưu ý, thì chắc là đám tán tu ma đạo a.”
Cho tới cuối cuộc trò chuyện này, tên tiểu nhị của Nhàn Vân Lâu vẫn chưa nhận ra bất cứ sự bất thường nào.