Chương 362: Kế hoạch di tản.
Đứng trước một khe nứt không gian khổng lồ, đến cả Nguyễn An Bình giờ cũng phải sững sờ trước những gì hắn đang chứng kiến.
Là lãnh đạo tối cao của liên minh, đã từng đi qua rất nhiều các khe nứt.
Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn chứng kiến một khe nứt có quy mô lớn tới như vậy.
Trước mắt hắn, cả nửa bầu trời giờ đã tan vỡ, bị chia tách thành hai nửa trước một vết nứt không gian có phạm vi kéo dài cả trăm cây số.
Sau khi lấy lại được bình tĩnh, Nguyễn An Bình ngẩng đầu nhìn trời cao.
Trong tầm nhìn của hắn, thiên đạo giống như cũng đang chú ý tới nơi đây.
Lấy khe nứt không gian làm trung tâm, vô số những đám mây lôi kiếp đang xoay vần bao vây lối đi vào dị giới.
Nhưng tại ranh giới giữa hai phương thiên địa, vô số lực lượng, quy tắc giao hòa, khiến thiên đạo đã mất đi ảnh hưởng tới khu vực này.
Chứng kiến từng đám mây lôi kiếp không thể bước vào phạm vi ảnh hưởng của khe nứt.
Nguyễn An Bình cũng thở phào an tâm được phần nào.
Ngay khi bước ra khỏi dị không gian, hắn lập tức cảm nhận như thể đang bị một thực thể hùng mạnh khóa chặt.
Nhận ra được con côn trùng đáng chết, không những nghịch thiên mà còn thường xuyên nhảy nhót trước mặt mình.
Tiếng sấm vang rền như đất trời phẫn nộ, từng tia lôi kiếp rực sáng tụ tập, hóa thành hình dạng đủ thứ vũ khí khác nhau, bay thẳng về phía người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại.
Nhưng chỉ đi vào phạm vi ảnh hưởng của khe nứt không gian, những thứ vũ khí được thiên đạo ngưng tụ bỗng dưng tán loạn, hóa thành những tia sét thông thường, đánh thẳng vào thân thể của kẻ dám nghịch thiên.
Vào lúc cả đống vũ khí sấm chớp có sức mạnh tương đương cảnh giới thứ bảy giáng xuống, Nguyễn An Bình cũng phải hú hồn, sẵn sàng tinh thần vay mượn sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân khác.
Chợt, vẻ mặt đang căng như dây đàn của hắn trở nên bình tĩnh tới lạ kỳ.
Vì giờ này, lôi kiếp dù có cuồng bạo tới mấy, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là chó cậy gần nhà.
Chỉ cần chúng rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của thiên đạo, không được gia trì bởi đủ loại quy tắc.
Thì với Nguyễn An Bình, đây chẳng khác nào có kẻ đem đồ ăn đặt ngay trước mặt hắn.
Năng Lượng Luân Hồi Thuật được triển khai, tạo thành một lồng chắn vô hình cản đường những tia sét đang đánh tới.
Ngay sau đó, từ tấm chắn, giống như cái miệng háu đói của loài quái vật, một lực hút mạnh mẽ xuất hiện, biến sấm chớp mà thiên đạo đánh vào chẳng khác nào đưa đồ ăn.
Từng tia lôi kiếp vốn dữ tợn, nay bỗng dưng hóa thành những sợi mì, bị ma pháp trụ cột của Nguyễn An Bình tham lam cắn nuốt.
Chứng kiến cảnh tượng đó, ở bên ngoài vùng giao giới, thiên đạo phẫn nộ, khiến lôi đình như vô số con lôi long kêu gào làm chấn động trời cao.
Nhưng cuối cùng, thế giới ý chí cũng chỉ đành bỏ mặc con tôm tép bé nhỏ kia rời đi.
Đang say mê khi tự dưng có người sạc điện miễn phí cho bản thân, nhưng rồi, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành tiếc nuối thở dài khi thiên đạo rút lui ngừng phát điện.
“Chậc, thiên đạo!
Ta! Trần Bình An, đang ở ngay nơi đây!
Ngươi có giỏi thì bổ thêm vài tia lôi kiếp nữa lên người ta đi!
Nếu như ngươi cung cấp đủ năng lượng để tất cả chỉ số trong người ta biến hóa thành pháp sư cấp độ 3, như vậy, ta gọi ngươi là thiên đạo ba ba cũng không thành vấn đề!”
Nhưng đáp lại người lãnh đạo liên minh, chỉ có những tiếng sấm ì ầm phương xa, như một người đang giận dỗi nhưng không thể làm gì.
Chỉ vài giây sau, mây lôi kiếp tiêu tan, cả bầu trời dần bừng sáng.
Cảm nhận được thiên đạo không hướng ánh mắt về khu vực này nữa, Nguyễn An Bình nở một nụ cười nhạt của kẻ vừa chọc chó thành công.
Nhưng ngay sau đó, nụ cười ấy biến mất, chỉ còn lại một nét mặt nghiêm túc tới lạnh băng.
Cầm chiếc điện thoại trong tay, hắn không chần chờ mà kết nối thẳng với Nicolas Smith cùng Tô Vạn Kim, mở ra một cuộc họp trực tuyến vội vàng.
Dù sao không ai đoán trước được, khi nào thế giới ý chí sẽ lại dõi mắt quan sát nơi đây một lần nữa, nên không có nhiều thời gian cho hắn tổ chức một cuộc họp trọng thể.
Thấy người anh em mất liên lạc suốt ba tháng trời tự dưng gọi điện, chỉ sau vài giây, cả hai lãnh đạo quan trọng trong liên minh cũng đã có mặt.
Còn chưa đợi hai người họ kịp hỏi thăm, Nguyễn An Bình dáng vẻ vội vàng, ánh mắt không ngừng liếc lên trời cao như thể canh chừng ai đó.
Hắn lập tức đi thẳng vào vấn đề.
“Không còn nhiều thời gian nữa đâu, hai người anh em.
Ta hiện tại vẫn còn đang bị thiên đạo để mắt tới, nên kế hoạch di rời Liên Minh Nhân Loại ta để bên trong những tệp tin này, hai người cứ từ từ xem xét rồi đưa ra quyết định sau cũng được.
Còn giờ, ta phải rời khỏi thế giới này trước khi bị thế giới ý chí khóa chặt một lần nữa.”
Nói xong, người đứng đầu liên minh tắt điện thoại, rồi nhảy thẳng vào trong khe nứt dị giới.
Để lại trong cuộc họp hai người lãnh đạo khác ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng khi đọc xong tất cả tài liệu được Nguyễn An Bình lưu lại, sắc mặt cả hai người lập tức trở nên âm trầm.
Trong lúc Tô Vạn Kim vẫn còn đang giở từng trang đọc kỹ, Nicolas Smith đã sử dụng hệ thống máy tính được tích hợp trên thân thể để đọc và phân tích toàn bộ thông tin.
“Thế giới ý chí?
Thiên đạo đã thức tỉnh, và nó muốn xóa bỏ thể hệ chức nghiệp giả?
Vì biết được cái kế hoạch đó, nên đại ca của chúng ta mới bị thiên ý dồn tới chân trời góc biển…
Chẳng lẽ, thế giới này cũng đã bắt đầu đi lên con đường giống như cái thế giới Rauga đó sao?” – Câu hỏi của vị chỉ huy vang vọng.
Ở một ô chat khác, sau một hồi xem xét tất cả thông tin được đại ca gửi tới, Tô Vạn Kim cũng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nicolas Smith.
“Theo kế hoạch mà người anh em của chúng ta đã vạch ra.
Cả hành tinh mẹ sẽ không còn là nhà, mà sẽ được gọi là tiền tuyến lớn, nơi tất cả chúng ta chiến đấu, chống lại những cuộc xâm lăng từ dị giới.
Còn từ giờ trở đi, để đảm bảo sinh tồn, phần lớn dân số của Liên Minh Nhân Loại sẽ phải sinh sống bên trong những thế giới khác.”
Tô Vạn Kim vừa phân tích kế hoạch đơn giản của cấp trên, vừa không ngừng tấm tắc khen ngợi.
“Quả nhiên, đại ca chúng ta đúng là người nghĩ sâu tính kỹ a.
Vừa có thể giải quyết nơi ăn chốn ở cho những thế hệ tiếp theo của liên minh, xác lập những vùng an toàn cho mọi người có thể an tâm sản xuất.
Đồng thời, kế hoạch đó cũng giống như một lẽ dĩ nhiên, khi cả chủng tộc bị chiến tranh bức bách.
Giờ, thiên đạo dù có nhìn vào, nó cũng không thấy được đây là một kế hoạch có bản chất là để nhân loại thoát khỏi sự giám sát của thế giới ý chí.”
Nhưng khen cũng đã khen đủ rồi, vị thánh hiệp sĩ cũng nghiêm mặt nhận xét.
“Tuy vậy, đây vẫn chỉ là một kế hoạch ngắn hạn mà thôi.
Ban đầu, Liên Minh Nhân Loại chúng ta vốn đã không phải là một quốc gia thống nhất, mà nó như một thể chế phân đất phong hầu, liên kết giữa các thế lực cực kỳ lỏng lẻo, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.
Giờ, khi kế hoạch của đại ca được triển khai, thì sau một, hai thế hệ, có lẽ người ta vẫn sẽ kính sợ trước những thế lực đứng đầu liên minh mà ngoan ngoãn tuân thủ.
Nhưng sau vài thế hệ, chẳng còn ai công nhận tính chính thống của liên minh nữa cả.”
Nghe từng lời phân tích tới từ Tô Vạn Kim, Nicolas Smith cũng cười khổ, đáp.
“Haha, liên minh phân liệt thì cứ phân liệt đi, còn hơn là để cho nhân loại phải sống trong lồng kính mà thiên đạo bày ra, rồi trở thành quân cờ của thiên ý.”
Rất nhanh chóng, bầu không khí trong phòng họp trực tuyến cũng dần trở nên tĩnh lặng, khi hai người tham gia đều không nói nên lời.
Cuối cùng, vị thánh hiệp sĩ cũng mở miệng, phá vỡ đi bầu không khí trầm mặc đó.
“Ai mà ngờ được, kẻ thù đáng sợ nhất của chúng ta không phải là thần linh, hay là đám quái vật từ dị giới, mà lại là một thiên đạo treo trên đầu và có thể đâm lưng bất cứ lúc nào.
Chẳng lẽ, chúng ta sẽ buộc phải tha hương nơi dị giới sao?”
Có vẻ, từng lời nói của Tô Vạn Kim lại khiến bầu không khí nặng thêm vài phần.
Với hắn, thiên đạo là chí cao, là thực thể đứng lên đầu lên cổ tất cả chúng sinh trên thế giới.
Nhưng với Nicolas Smith, kẻ ở tiền kiếp được một thế giới huyền huyễn khiếp sợ gọi là Luyện Thiên Ma Đế.
Thiên đạo rất mạnh?
Ở đời trước hắn cũng từng trấn áp qua, thậm chí còn đem cả thế giới chế tạo thành một thanh đao.
Nên trong ánh mắt lạnh lùng của vị chỉ huy, không có bất cứ một vẻ hoảng sợ nào tồn tại.
Trái lại, thanh niên tóc trắng còn đang cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ khinh thường.
“Hừm, nhị ca, chỉ là thiên đạo mà thôi, ngươi sợ cái gì chứ?
Chúng ta chỉ ẩn núp chờ thời, đợi một ngày nào đó quay lại và chơi chết thực thể đó mà thôi, đâu phải chạy trốn cả đời đâu mà ngươi than ngắn thở dài?
Suy cho cùng, chỉ cần ta nắm trong tay sức mạnh đủ lớn, có thể trấn áp cả thế giới.
Như vậy, ta không tin thiên đạo còn có thể áp chế lại Liên Minh Nhân Loại chúng ta.”
Cảm nhận được ánh mắt đầy vẻ tự tin của vị chỉ huy, trong mắt Tô Vạn Kim giờ cũng đã ánh lên tia hy vọng.
“Phải rồi, đầu nguồn sức mạnh của các chức nghiệp giả chúng ta tới từ Bia Đá Giác Tỉnh, là Thần Khí đã trôi dạt qua không biết bao nhiêu thế giới trong Hỗn Độn Hải.
Bản chất của nó cực cao, không phải là thứ mà một thiên đạo cỏn con có thể áp chế.”
Một vẻ điên cuồng và ngọn lửa dã tâm nổi lên trong lòng hai lãnh đạo liên minh.
Về phía Nguyễn An Bình.
Khi bước qua khe nứt không gian, mọi cảnh vật, thời không giờ đang xoay tròn ngay trước mắt, khiến hắn cảm giác mình như một con búp bê vải bị ném vào trong lồng máy giặt.
Sau một hồi cảnh vật điên đảo, cuối cùng, hai chân Nguyễn An Bình cũng đặt lên trên vùng đất mới.
Không còn ảnh hưởng của “lão tặc thiên” trên thân thể.
Hắn cảm thấy cả người mình giờ nhẹ bẫng.
Nhưng còn chưa vui mừng khi cởi bỏ xiềng xích được bao lâu, pháp tắc xung quanh người hắn sôi trào, dần dần phong ấn sức mạnh của hắn.
“Móa nó, chẳng lẽ trong chư thiên vạn giới này, thiên đạo nào cũng có cùng một cái đức hạnh như vậy sao?” – Nguyễn An Bình không nhịn được mà chửi bậy.