Chương 361: Ngự thú thuật tai họa ngầm.
Đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày Nguyễn An Bình bắt đầu bị thiên đạo nhớ thương.
Trong những ngày tháng này, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại gần như đã mất liên lạc hoàn toàn với tổ chức do hắn sáng lập.
May mắn, có vẻ mọi sự chú ý của thế giới ý chí đều đã bị hắn thu hút, nhờ vậy, liên minh vẫn có thể phát triển bình thường.
Sau hàng tháng trời liên tục di chuyển, qua lại giữa các chiều không gian và thực tại khác nhau.
Dù cho có là chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, Nguyễn An Bình cũng phải mệt mỏi rã rời.
Bước vào một chiều không gian mới, người lãnh đạo liên minh quay đầu nhìn sau.
Tại nơi đó, bóng hình của một chiều không gian khác đang ẩn hiện và dần mờ đi trông thấy.
Bên trong vùng dị không gian đó, từng đám mây đen lôi kiếp không ngừng lùng sục.
Chứng tỏ, quyền hạn của thiên đạo không chỉ ảnh hưởng trên cõi vật chất thực tại, mà nó cũng đã mò được vào trong khe hẹp không gian, lĩnh vực tưởng chừng chỉ có mình Nguyễn An Bình thống trị.
Trong vài ngày đầu tiên khi trò chơi trốn tìm diễn ra, người đứng đầu liên minh dựa vào con mắt có thể phân tích vạn vật mà liên tục lẩn trốn, trêu chọc thế giới ý chí.
Với thiên đạo, hắn chẳng khác nào một con rận đang không ngừng lẩn trốn bên trong lông tóc.
Việc tóm được con côn trùng bé nhỏ đó với thiên đạo tuy không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng suy cho cùng, dị không gian mà Nguyễn An Bình đang lợi dụng cũng là một phần của thế giới.
Vì vậy, việc thế giới ý chí có quyền hạn cai quản khu vực đó cũng là chuyện hiển nhiên.
Sau nhiều ngày tháng lẩn trốn, Nguyễn An Bình cũng cảm nhận được trí tuệ của thực thể nắm trong tay quyền hạn thế giới cũng đã tăng lên rất nhiều.
Trước kia, thiên đạo cần tiêu tốn mười ngày nửa tháng mới có thể tìm được vị trí hắn đang ẩn núp.
Nhưng dạo gần đây, trung bình cứ mỗi ba ngày là cứ điểm trong dị không gian của hắn lại bị thiên ý tìm tới.
May mà hắn chạy nhanh, nếu không giờ cũng chỉ còn là một cái xác cháy đen dưới thiên kiếp.
“Xem ra ta không thể ở lại trên liên minh lâu hơn được nữa.
Hôm kia thiên đạo vẫn cần ba ngày để tìm ra ta, nhưng giờ, nó chỉ cần tốn một ngày…”
Than phiền mới được nửa câu, Nguyễn An Bình tự che miệng hắn và im lặng.
Trước mặt hắn hiện tại là một chiều không gian khác, nơi có một đám mây lôi kiếp như chó săn đang tuần tra qua lại.
Lắc đầu mệt mỏi, lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại giờ chuyển đổi tầm nhìn, dõi mắt về thực tại.
Tân Sa trấn, nơi cách trụ sở cũ của Diệt Thần Hội nửa vòng trái đất, cũng là khu vực được Lâm Kình Thiên lựa chọn làm đại bản doanh.
Hiện tại, bên trong thị trấn nhỏ không chỉ có những thế lực bản địa vốn đã cắm rễ lâu năm, mà còn xuất hiện vô số những công hội mạo hiểm, là tập hợp của các chức nghiệp giả chuyên đi săn giết, dọn dẹp đám quái vật lang thang ngoài đất chết.
Mà giờ, gọi những vùng đất nhiễm phóng xạ trên hành tinh là đất chết cũng không quá phù hợp.
Vì sau không biết bao nhiêu cuộc xâm lấn, số lượng sinh vật dị giới tràn ra là không thể đếm xuể.
Và với sức mạnh của các chức nghiệp giả, tốc độ tiêu diệt đám quái cũng nhanh như cách chúng xuất hiện.
Nên sau hàng trăm, hàng ngàn trận chiến, xác chết của những sinh vật dị giới đã chất đống, bồi đắp lên từng tầng bùn đất mới.
Rất nhanh chóng, ánh mắt đỏ của Nguyễn An Bình đã khóa chặt một đoàn người đang băng qua những vùng đất được nhuộm đỏ màu máu.
Bước chân trên đầm lầy thịt rữa nát, là đoàn đội được dẫn dắt bởi người thiếu niên với chiều cao khiêm tốn, khoác trên người bộ trang bị với áo choàng đen, cùng chiếc mặt nạ bằng bạc tăng thêm khí chất thần bí.
Cảm nhận được khí tức có trên người bí ẩn.
Nguyễn An Bình không còn nghi ngờ gì, khi dẫn đầu đoàn người bước qua vùng đất đầy tử khí chính là tên đệ tử phản bội của hắn.
Việc có giác quan mạnh hơn người bình thường đôi lúc cũng không phải chuyện tốt.
Khi bước qua một vùng đất đầy tử thi, các chức nghiệp giả dù không thể chết vì mùi, thì cũng khó chịu tới mức muốn rửa lại cả đường hô hấp.
Vì vậy, để tránh việc vừa đi vừa nôn khi băng qua chiến trường đầy xác thối.
Trên người những thành viên trong đoàn, ai nấy đều được bao bọc bởi một lớp màng không khí, thứ có tác dụng như một màn chắn, ngăn cản những mùi hương khó chịu từ ngoài môi trường chạm vào người sử dụng.
Chứng kiến đoàn người của Lâm Kình Thiên lại một lần trắng tay trở về từ khe nứt không gian.
Cách xa vài cây số, một tổ đội mạo hiểm khác chỉ nhìn vào đám người mà cười nhạo.
“Nhìn vào đám người Tuyệt Diệt Đoàn kia, đặt cái tên theo một trong thất thần, nhưng rồi lúc nào cũng về với hai bàn tay trắng.
Ta cũng không thể nào hiểu nổi, tại sao một đám người không tu luyện Vận Triều Ngự Thú Thuật vẫn có thể tồn tại nữa?”
“Hừm, ta thấy đây chắc lại là đám thiên tài, lúc nào cũng hô khẩu hiệu không dựa vào ngoại lực, chỉ tin vào bản thân đây mà.”
Nghe được những âm thanh ồn ào từ phương xa truyền tới, phần lớn thành viên trong Tuyệt Diệt Đoàn đều cảm thấy bình thường, không quan tâm những lời ong tiếng ve đó.
Nhưng bên cạnh họ, có những chức nghiệp giả trẻ tuổi mới gia nhập giờ gương mặt đỏ bừng, bắt đầu xắn tay áo và chuẩn bị dạy dỗ cho đám người thối miệng kia một bài học.
Nếu không có những ma cũ trong Tuyệt Diệt Đoàn nhanh tay mà kéo bọn họ lại, rất có thể, một cuộc chiến không mong muốn đã nổ ra.
Dù bị giữ lại không cho gây sự, cũng không ngăn được đám ma mới khạc đờm và nhìn về phía những đoàn đội khác với ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Hừm, đám người đó thì biết cái gì chứ?
Tuy Tuyệt Diệt Đoàn chúng ta ra về tay không, nhưng toàn bộ chiến lợi phẩm đều chia cho 10 đoàn mạo hiểm dưới trướng xử lý tiêu thụ, có bao nhiêu tài nguyên thì cũng đã có một đám đàn em đi sau thu nhặt.
Với lại, tất cả những đoàn đội dưới trướng đều là những kẻ tu luyện Vận Triều Ngự Thú Thuật mà đám người đó ca ngợi.
Nên đám ngốc nghếch kia đùa nghịch oai phong gì ở đây?”
Sau một hồi chửi bậy để giải tỏa uất khí.
Đám người mới gia nhập đoàn đội của Lâm Kình Thiên cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Lúc này, bọn họ giống như nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi, đội trưởng.
Tuy nói như vậy như Vận Triều Ngự Thú Thuật là dạng công pháp miễn phí, dễ tu luyện, mà các quyết khiếu tu hành của nó cũng nhiều nhan nhản ở trên mạng nữa.
Công pháp tiện lợi như vậy, tại sao ngài lại quyết định cấm cửa với toàn bộ thành viên trong đoàn mạo hiểm?”
Cảm nhận được những ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ đang nhìn về mình, Lâm Kình Thiên dù có câu trả lời nhưng hắn vẫn yên lặng, lắc đầu.
Từng có một khoảng thời gian hợp tác với Richard, thiếu niên cũng biết được tính cách của tên đó âm u như thế nào.
Và thiên phú của thủ lĩnh Diệt Thần Hội là: Đánh Rồi Thần Phục (A cấp) một thiên phú dùng bạo lực để thu phục con người và tất cả sinh linh.
Chỉ nhìn qua, thiếu niên cũng nhận ra Vận Triều Ngự Thú Thuật là công pháp được chế tạo dựa vào thiên phú ấy.
Dù không có bằng chứng, nhưng Lâm Kình Thiên chắc chắn có cửa ngầm được Richard để lại trong công pháp.
Đã biết công pháp có vấn đề, thì có bị lừa đá, hắn mới cho đám hóa thân tu luyện cái thứ của nợ bị “thiến” ấy.
Trong lúc đám người đang nghi hoặc, những thành viên chính thức có trong Tuyệt Diệt Đoàn dùng một ánh mắt lạnh băng nhìn về đám ma mới.
“Các ngươi thực sự nghĩ Vận Triều Ngự Thú Thuật là phước lành với nhân loại hay sao?
Hừm, ngây thơ.
Trên đời này không hề có bữa ăn miễn phí, và mọi giá cả đều đã được tính toán âm thầm trong vận mệnh.
Các ngươi hiện tại vẫn chưa hiểu được bản chất của môn công pháp đó, nhưng ta có thể nói cho các ngươi, nếu sau này không muốn làm pháo hôi thì tốt nhất đừng động vào nó.”
Bị những ma cũ trong đoàn mạo hiểm gằn giọng cảnh báo, những người mới giờ cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn.
Nhưng Lâm Kình Thiên có thể cảm nhận được, sâu trong mắt chúng là một vẻ không phục đang nổi lên.
Dù sao đám ma mới cũng chỉ là những kẻ có sức mạnh vào khoảng cảnh giới thứ ba, thì những biểu hiện của chúng làm sao có thể giấu được một kẻ có sức mạnh tương đương cảnh giới thứ sáu?
“Đám người mới đúng là ồn ào thật, nhưng vài ngày nữa là hạt giống ta gieo vào trong linh hồn chúng sẽ nảy mầm.
Khi đó, đại gia đình hóa thân của ta có thể nghênh đón thêm vài thành viên mới rồi.” – Người thiếu niên âm thầm cười mỉm.
Trong ba tháng vừa qua, khi sư phụ Nguyễn An Bình của hắn phải chạy trốn khắp nơi, gần như không có thời gian để mạnh lên.
Thì Lâm Kình Thiên cũng đã đột phá Bạch Ngân cấp, và nắm vững sức mạnh của Tuyệt Diệt Ác Ma.
Nên trong Liên Minh Nhân Loại, thiếu niên cũng có thể được xếp vào cường giả thuộc thê đội thứ hai.
Nhìn vào những tiến bộ vượt bậc của tên đệ tử, ở trong dị không gian, Nguyễn An Bình giờ cũng phải trầm ngâm suy ngẫm.
Nếu như lúc trước, hắn sẽ thử bói toán một quẻ, để xem hướng đi tương lai sẽ như thế nào.
Nhưng kể từ khi thiên đạo thức tỉnh, vị lãnh đạo này phải hạn chế sử dụng Cơn Gió Của Vận Mệnh.
Đang bị thiên đạo truy sát mà dùng thiên cơ để bói toán, thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
May mắn, thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối của hắn vẫn nằm ngoài phạm vi dò xét của thiên đạo.
Nhờ vậy, lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại mới nhiều lần thoát chết.
Trong tầm nhìn vận mệnh, Nguyễn An Bình nhìn qua những sợi tơ số phận đang cuốn quanh bản thân.
Tất cả mọi thứ đều bình thường, và chỉ cần không động vào những sợi tơ đen sát kiếp, hắn sẽ luôn an toàn.
Còn về mối liên kết giữa hắn và tên cựu đệ tử?
Nguyễn An Bình nắm tay, cảm nhận những thông tin có trong những sợi tơ vận mệnh.
Giờ này, hắn cảm nhận được quỹ tích vận mệnh của Lâm Kình Thiên trong 50 năm tới vẫn trong tầm kiểm soát.
Tới đây, người đứng đầu liên minh có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ở thực tại, các hóa thân của hắn cũng đang âm thầm phát triển, đảm bảo liên kết giữa hắn với Liên Minh Nhân Loại sẽ không gián đoạn.
Nên giờ này, Nguyễn An Bình nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chờ đợi chỉ huy Nicolas Smith trả lời.
Vài phút sau, trên màn hình cuối cùng cũng xuất hiện tin nhắn mới.
Và nội dung của nó là tọa độ của khe nứt không gian mới, một dị giới có mức phản ứng năng lượng cao tới bất thường, khiến các tổ đội chức nghiệp giả mạnh nhất cũng không dám đi vào thám hiểm.