Chương 360: Tạo thế lực.
Nhìn vào hóa thân duy nhất còn tồn tại, Nguyễn An Bình giờ này cũng đành phải trầm mặc.
Những hóa thân khác được chế tạo từ máu thịt đã nhiễm khá nhiều khí tức của hắn.
Dù là một chức nghiệp giả thông thường nếu tiếp xúc qua hắn cũng có thể nhận ra, đừng nói gì tới việc một thiên đạo đích thân dò xét.
Vì vậy, tai mắt duy nhất của hắn trong Liên Minh Nhân Loại chỉ còn lại Lâm Kình Thiên.
Ngẫm lại, tên đồ đệ phản nghịch đó là hóa thân được hắn dồn nhiều tâm huyết để luyện chế nhất.
Đến hiện tại, đứa trẻ đó vẫn còn nhận thức riêng, và rất ít bị Nguyễn An Bình can thiệp về tư duy.
Nên dù có là một thực thể với vị cách cao như thiên đạo cũng không nhìn ra sự bất thường nào.
“Chậc, thôi ta cũng đành chịu chứ biết sao bây giờ.
Cũng may, ta không thấy thằng nhóc phản bội mà ngứa mắt rồi cho nó đi bán muối.” – Nguyễn An Bình thở phào nhẹ nhõm.
Nhắm chặt hai mắt, hắn tạo dựng một liên kết tâm linh, nối thẳng với tên đệ tử còn đang chạy trốn.
Kể từ sau chiến tranh hạt nhân, dù các chức nghiệp giả rất ra sức, khi họ liên tục dùng ma pháp, tiên thuật và nhiều thủ đoạn khác để xua tan từng tầng mây bụi phóng xạ.
Nhưng với đà tiến công liên tục từ các khe nứt dị giới, công tác cải thiện và tái thiết môi trường sống đã phải hoãn lại vô thời hạn.
Đó còn chưa kể, nhiều chức nghiệp giả đã có sức mạnh tương đương những đầu đạn hạt nhân di động.
Sau mỗi một trận chiến, không ít thì nhiều, từng đám mây hình nấm cao hàng cây số lại xuất hiện, và ném vào bầu khí quyển một nguồn khói bụi khổng lồ.
Chứng kiến công sức dọn dẹp bao lâu nay lại hóa công cốc chỉ sau vài trận chiến.
Nhiều chức nghiệp giả cũng không còn kiên trì được với công việc dọn dẹp này, nên vài tháng gần đây, số lượng tro bụi tích lũy trên khí quyển càng lúc càng dày hơn.
Tuy chưa dày tới độ có thể che khuất hoàn toàn ánh mặt trời, tạo ra một kỷ băng hà mới.
Nhưng với lớp tro bụi dày đặc đó, chỉ cần khi đêm tối về, cả hành tinh giống như bị nhấn chìm trong một màn đêm đen tuyệt đối.
Bước trên nền cát mịn của một vùng đất chết, Lâm Kình Thiên giờ này cúi người thở dốc, gương mặt non nớt giờ lộ rõ một vẻ mệt mỏi.
Là một chức nghiệp giả, thể lực của đứa nhóc đương nhiên có thể xem như quái vật.
Chỉ là việc duy trì trạng thái ẩn thân, che giấu toàn bộ khí tức, nhiệt độ, và cả thiên cơ, rồi chạy nửa vòng trái đất trong chưa đầy một phút.
Dù có là quái vật cũng không thể nào chịu nổi.
Khi đã cách sư phụ của mình nửa vòng thế giới, thiếu niên cuối cùng cũng có thể yên tâm sải bước.
“Hộc, hộc, xem ra sau khi hấp thu được vận mệnh của một vị thần, mảng thần hồn lẫn năng lượng của ta đã tăng lên vài cấp bậc, nhưng thể chất vẫn không tiến bộ được bao nhiêu.
Nếu giờ này mà gặp lại sư phụ, chắc ta cũng không chịu nổi một đầu ngón tay của ông anh đó.”
Sau một hồi mò mẫm trong màn đêm đen, cuối cùng Lâm Kình Thiên cũng thấy được một điểm sáng như ngọn hải đăng chỉ lối.
Chứng kiến một tụ điểm đông người, thiếu niên lúc này không tự chủ được mà nhìn vào số tài sản còn lại trong nhẫn trữ vật.
“Xem nào, tổng tài sản của ta còn khoảng hai trăm đồng vàng, cùng với một vài vũ khí và đạo cụ phòng thân…”
Nhìn vào chỗ tài nguyên ít ỏi còn lại, thiếu niên không nhịn được mà thở dài.
Trước khi Liên Minh Nhân Loại thành lập, hắn có thể dựa vào việc thay thế thân phận thủ lĩnh của các thế lực lớn nhỏ khắp hành tinh, rồi lợi dụng chức vụ để gom toàn bộ tài nguyên có trong tổ chức lại.
Sau đó, Lâm Kình Thiên trả lại thân phận cho lãnh đạo các thế lực, rồi ôm của chạy trốn.
Cứ như vậy, tên đệ tử phản bội của Nguyễn An Bình đã tự biến mình thành truyền thuyết đô thị, một bí ẩn mang tên “Trộm Thánh”.
Nhưng kể từ khi liên minh thành lập, tất cả các thế lực lớn nhỏ dù có phục hay không cũng ngoan ngoãn cúi đầu, gia nhập Liên Minh Nhân Loại.
Và kể từ đó, có tin đồn cho rằng “Trộm Thánh” đã sợ hãi uy thế của tổ chức thống trị toàn thế giới, nên hắn đã thu tay và biến mất.
Với Lâm Kình Thiên, tin đồn đó chính là sự thật.
Thiếu niên nhận thức được, nếu như còn tiếp tục con đường ăn trộm ăn cắp này, sớm muộn, hắn cũng có thể đối mặt với chính người trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ, hoặc sư phụ sẽ tự mình ra tay trấn áp hắn.
Nên không còn cách nào khác, để kiếm thêm tài nguyên chữa thương, hắn đành cắn răng, bán lại tất cả vật phẩm đã đánh cắp để thu về linh thạch.
Nhưng thân là tên trộm đang bị cả thế giới truy nã, nếu Lâm Kình Thiên dám liều mạng mà buôn bán tang vật công khai, chắc chắn lực lượng chấp pháp của liên minh sẽ triển khai một lực lượng khổng lồ để truy bắt hắn.
Không còn cách nào khác, thiếu niên chỉ còn cách đem chỗ tài sản khổng lồ đó tuồn vào trong thị trường chợ đen, và bị các thương lái trong vùng xám đó chặt chém không thương tiếc.
Lâm Kình Thiên giờ vẫn nhớ y nguyên cảm giác cay cú, khi một món vũ khí ma pháp giá 200 linh thạch bị chặt xuống chỉ còn 20 viên.
Nhưng khi nghĩ tới những vết thương vẫn còn đau âm ỉ, thiếu niên trong lòng chảy máu, đành bất lực nhìn từng món bảo vật đổi thành linh thạch với giá thu lại chỉ bằng một phần nhỏ so với giá thị trường.
Lúc bước chân ra khỏi chợ đen, hắn cảm thấy bầu trời vẫn là xanh như vậy, mặt trời vẫn chói chang treo trên cao.
Nhưng phía sau lưng, trong từng con hẻm tăm tối đó, giống như vẫn có ánh mắt nào đó dõi theo, và nở nụ cười khoái trá khi vừa làm thịt một con dê béo.
Nhờ vào chỗ linh thạch có từ chợ đen, thiếu niên mới có đủ năng lượng để chữa lành phần lớn vết thương do vận mệnh phản phệ.
Còn hiện tại, khi trở về từ trận phục kích Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, dù chỉ là người cung cấp tri thức và đứng ngoài vẩy nước, Lâm Kình Thiên vẫn trở về với những vết thương ngang dọc.
Tất cả khiến những nỗ lực chữa trị bấy lâu bỗng trở thành công cốc.
May mắn, nhờ được ban phước từ Tuyệt Diệt Ác Ma, một trong bảy tà thần vận mệnh.
Cơ thể thiếu niên cũng đã khôi phục lại được phần nào.
Nhưng cảm giác nhoi nhói vẫn tồn tại trên từng vết thương khắp cơ thể, khiến Lâm Kình Thiên khó chịu và ảnh hưởng khá nhiều tới khả năng tập trung suy nghĩ.
Nhìn vào không gian trữ vật gần như đã trống không của mình, trong lòng hắn không ngừng nổi lên một ý tưởng.
Có lẽ, đã đến lúc để tên tuổi của “Trộm Thánh” tái xuất giang hồ rồi.
“Giờ ta quay trở lại công việc cũ sao?
Không, không được.
Giờ động vào liên minh chẳng khác nào vuốt râu hùm cả.” – Những kế hoạch phạm tội còn chưa nổi lên được bao lâu thì đã bị Lâm Kình Thiên bác bỏ.
Tiến bước về nơi ánh sáng, thiếu niên vừa đi vừa suy nghĩ.
Tại nơi đất đai khô cằn, cỏ mọc không nổi này, tưởng chừng sẽ là một hoang mạc chết chóc, thiếu sức sống.
Nhưng không.
Trong thời đại cả ngàn dị giới giáng lâm, khái niệm hoang vắng là thứ không tồn tại, khi cả mặt đất dường như bị nhấn chìm bởi từng bầy quái vật xâm lấn.
Và trong mắt đám quái vật, Lâm Kình Thiên đúng là một con mồi lý tưởng.
Đây cũng là chuyện hiển nhiên, vì thiếu niên lúc nào cũng đang duy trì một loại liễm tức thuật, và để lộ ra khí tức của cảnh giới thứ hai.
Chưa được mười bước, quanh người hắn lập tức bị bao vây bởi những loài thú như sư tử, lợn rừng, báo đốm,… chỉ là chúng to lớn gấp nhiều lần so với các sinh vật từng tồn tại trên trái đất.
Nhìn vào từng đường vân đang chập chờn sáng tối theo từng nhịp thở, có thể đoán được chúng không phải loại hung thú chuyên dựa vào thể phách.
Nguồn sáng có từ đám quái vật lập tức khiến Lâm Kình Thiên tạm ngưng suy nghĩ.
“Chậc, chỉ là một đám côn trùng cản đường thôi sao?
Tự dưng xung quanh sáng lên đủ loại màu sắc, làm ta cứ nghĩ bước vào thị trấn rồi chứ?”
Nói rồi, thiếu niên không để đám quái trước mặt vào trong mắt mà tiếp tục tiến bước.
Dù não không phát triển đủ để hiểu lời sinh vật bé nhỏ kia vừa nói, nhưng đám quái vật cũng cảm nhận được giọng điệu khinh bỉ trong từng câu chữ.
Con sư tử là sinh vật đầu tiên không nhịn được.
Cơ thể to lớn của nó khom người, sẵn sàng trong tư thế đi săn, từng đường vân trên lớp da dày nay rực sáng.
Trong không gian, gió giống như nhận được lời hiệu triệu mà bao quanh, tăng cường tốc độ lao tới cho sinh vật từ dị giới.
Trước một cái miệng khổng lồ đang mở rộng, Lâm Kình Thiên không quan tâm, dù hàm răng chỉ cách hắn chưa đầy một mét.
Với sức mạnh đã có thể so với cảnh giới thứ năm, hắn dễ dàng nghiền nát tất cả những con quái vật giám cả gan cản đường.
Một cái gạt tay nhìn qua có vẻ hời hợt, nhưng lại dễ dàng đánh gãy răng nanh, làm lệch xương hàm, và khiến hộp sọ của con sư tử cao bằng ba tầng lầu biến dạng tới cha mẹ nó cũng khó mà nhận ra.
Tiếp đó, mùi máu tươi như đánh thức dã tính đám hung thú xung quanh, chúng điên cuồng lao lên.
Nhưng cặp răng nanh sắc nhọn của lợn lòi bị bàn tay nhỏ bé của thiếu niên bắt được, và một lực kéo khổng lồ đã nhấc bổng con quái vật lên không trung.
Lâm Kình Thiên vung vẩy sinh vật tội nghiệp như một món vũ khí, đánh cho tan nát tất cả những con thú dám tới gần thành thịt vụn.
Chỉ chưa đầy nửa giây, hàng chục con hung thú đã hóa thành bùn máu, tẩm bổ cho một vùng đất chết.
Khi thiếu niên còn vung tay chưa đã, thì cảm giác tay phải nhẹ bẫng chợt xuất hiện.
Nhíu mày nhìn sang, Lâm Kình Thiên phát hiện con lợn rừng vừa được đem đi làm chùy đã tan nát, chỉ còn lại một cái đầu chết không nhắm mắt.
Ném đầu lợn sang một bên.
Thiếu niên chỉ nhẹ nhàng thở và tạo thành một luồng lửa tím, khiến phạm vi hàng trăm mét giờ chìm trong hỏa ngục.
Biết đối thủ mà cả đám đang vây công không hề dễ chọc, bầy hung thú vội vàng chạy trốn, không còn dám trêu chọc Lâm Kình Thiên.
Bước tới chân tường cao hơn 50 mét của một thị trấn pháo đài, cảm nhận được khí tức của một vài tên ngự thú sư đi ngang qua.
Đó là khí tức của những kẻ đi theo Sương Mù Cấm Kỵ.
Chợt, trong đầu Lâm Kình Thiên, từng tiếng nỉ non bé nhỏ vang lên, dẫn lối cho hắn nên làm gì.
“Ngự thú…
Sức mạnh từ Sương Mù Cấm Kỵ…
Phát triển thuộc hạ…”
Thiếu niên mỉm cười khi ý tưởng lóe lên.
“Trong thời đại này, để có nhiều tài nguyên hơn, ta cần có thế lực của riêng mình.
Một thế lực với những kẻ sẵn sàng bán mạng,… như vậy, ta cần tạo ra nhiều hóa thân hơn.”