Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 314: Sư phụ, đã đến lúc ngài nên lên đường rồi.
Chương 314: Sư phụ, đã đến lúc ngài nên lên đường rồi.
Trong không gian vũ trụ, tại đám mây chứa đầy bụi và khí nóng.
Mặc kệ hoàn cảnh xung quanh có tồi tệ như thế nào, vẫn có hai bóng người đang nhanh chóng băng qua nơi đây.
Và họ không ai khác ngoài Nguyễn An Bình và Nicolas Smith.
Hiện tại, vị chỉ huy nhìn vào cấp trên mà không biết phải nói gì, khi vị lãnh chúa đã ngây ngô quan sát viên tinh thể từ đầu tới tận bây giờ.
“Haha, quả nhiên ý nghĩ của ta không sai.
Ma pháp trụ cột Nghiên Cứu vốn là một cái hệ thống bán thành phẩm, nên khi vận dụng sức mạnh từ nó, ta có thể chạm vào và bắt được một hệ thống hàng thật giá thật.” – Nguyễn An Bình tấm tắc nói.
Chứng kiến viên tinh thể long lanh, ẩn chứa bên trong là một biển dữ liệu, thứ đang nhấn chìm và phong ấn lại một hệ thống.
Nicolas Smith dù không tiếp xúc trực tiếp, nhưng hắn cũng say mê trước tạo vật được kết hợp giữa khoa học và ma pháp ấy.
Tuy vậy, vị chỉ huy cũng biết nên can ngăn người anh em của mình.
“Đại ca, ta biết hệ thống là bảo vật rồi, nhưng ngươi có thể để sau nghiên cứu cũng được mà, dù sao có ai đủ sức lấy đồ trong tay ngươi chứ?” – Thanh niên tóc trắng không nhịn được mà phàn nàn.
Bị nhắc nhở như vậy, Nguyễn An Bình cũng lấy lại tinh thần.
Hắn cất viên tinh thể phong ấn hệ thống vào trong dị không gian, đáp.
“Khụ, Nicolas, dù sao chúng ta cũng đã xử được tên người xuyên việt đó rồi.
Như vậy, ta tiêu tốn chút thời gian dư giả thì sao chứ?”
Nghe được lời thanh minh từ vị lãnh chúa, Nicolas Smith trợn trắng mắt, chỉ vào khe nứt không gian ở phía xa, nơi từng là hành tinh Rauga giàu sức sống.
“Chúng ta có nhiều thời gian sao? Đại ca, đừng có đùa thế chứ?
Ngươi không thấy được cái khe nứt không gian đó đang dần biến mất rồi à?”
Quả nhiên, đúng như vị chỉ huy đã nói.
Có thể thấy rõ vết nứt không gian đang dần co lại, và với tốc độ đó, nếu còn không nhanh chân mà chạy trốn thì cả Nguyễn An Bình lẫn Nicolas Smith đều sẽ mắc kẹt tại thế giới này vĩnh viễn.
Chứng kiến khe nứt không gian co lại với tốc độ nhanh vượt ngoài dự tính.
Nguyễn An Bình biết, đây chắc chắn là có cái thiên đạo nào đó đứng sau làm trò.
Nghĩ lại, đây cũng là điều đương nhiên, khi mà hắn đã hủy diệt cả một hành tinh, đánh chết cả thiên mệnh chi tử được thế giới khâm định, nên cả cái vũ trụ này căm ghét hắn cũng là điều hiển nhiên.
Dù cho không thể đích thân xuất hiện và đánh cho hắn một trận chăng nữa, thế giới ý chí của Rauga vẫn có thể gián tiếp ngáng chân hắn, như việc đóng lại khe nứt không gian nhanh hơn chẳng hạn.
Và nếu bị nhốt lại tại cái thế giới xa lạ này, vị lãnh chúa cũng có thể tưởng tượng ra được cái viễn cảnh hắn uống nước cũng chết sặc tại đây rồi.
Nên trong chớp mắt, Nguyễn An Bình đã bóc tách từng tầng không gian của thế giới, và xuất hiện ngay trước khe nứt không gian cùng Nicolas Smith.
Sự xuất hiện của hắn khiến tốc độ khép lại của khe nứt cũng phải ngừng lại trong giây lát.
Có lẽ, chính thế giới ý chí cũng không thể nào ngờ được tên lãnh chúa ấy lại có thể vượt qua cả ngàn dặm trong thời gian ngắn tới vậy.
Và giờ, thiên đạo của Rauga cũng chỉ đành trơ mắt, nhìn Nguyễn An Bình và Nicolas Smith trở lại thế giới cũ.
Nhưng có vẻ thế giới vẫn không cam tâm.
Nên hai tên “vực ngoại thiên ma” chợt cảm nhận một áp lực kinh khủng đè lên trên người họ, dù chỉ trong tích tắc.
May mắn, họ đã kịp thời trở lại bên kia khe nứt.
Một lần nữa hít thở bầu không khí đầy tro bụi của một vùng đất chết, tuy đã kịp thời thoát ra khỏi miệng cọp, nhưng trái tim vị lãnh chúa giờ vẫn còn đập loạn.
Trong một giây trước khi rời khỏi cái thế giới chết tiệt đó, một thực thể tưởng chừng vô hình vô chất như thiên đạo đã muốn nhúng tay, tự mình điều động thế giới lực lượng để xử lý hắn.
Cái cảm giác khó chịu như sâu kiến có thể tùy ý bị nghiền chết đó, Nguyễn An Bình chắc chắn không muốn thử lại lần thứ hai.
Hiện tại, hắn đúng là rất mạnh so với những chức nghiệp giả khác, nhưng trước thiên đạo, hắn vẫn chỉ là sâu kiến.
Hít sâu một hơi, vị lãnh chúa quay người về phía sau, nở một nụ cười đầy vẻ trào phúng nhìn về bên kia khe nứt.
Mặc kệ cái thế giới ý chí đó có mắt để nhìn mình hay không, thì khi đã trở lại thế giới cũ, dù cho thiên đạo của Rauga có bao nhiêu quyền năng cũng không thể chạm được vào hắn.
Nên hắn muốn thấy cái vẻ muốn cắn người nhưng không thể chạm tới từ cái thiên đạo đáng chết đó.
Nụ cười của hắn nở được trong một giây, hai giây, ba giây, rồi dần dần biến mất.
Nhìn vào khe nứt không gian đã được thu nhỏ chỉ đủ để một người xuyên qua, Nguyễn An Bình nheo mắt đầy nguy hiểm.
Thông qua khe nứt không gian, nhìn về phía hành tinh đã bị hủy diệt, không có bất cứ dị tượng, hay dấu hiệu bất thường nào cho thấy thiên đạo đang phẫn nộ.
Như vậy, đáp án chỉ có một.
Trước khi hai lãnh đạo của lãnh địa Ngọc Lục Bảo rời đi, thế giới ý chí của Rauga đã biết trước nó không thể bắt kịp hai sinh linh nhỏ bé kia.
Vì vậy, nó mới biểu hiện như cực kỳ phẫn nộ, dọa cho đám vực ngoại thiên ma phải sợ hãi.
Nghĩ tới việc bị thiên đạo trêu đùa, gương mặt Nguyễn An Bình càng lúc càng trở nên âm trầm.
“Móa nó, càng nghĩ càng thấy giận.
Dù sao sau ngày hôm nay, ta và ngươi cũng không gặp lại.
Như vậy đi, thiên đạo, ta cho ngươi một chút đặc sản coi như đáp lễ vậy.”
Xung quanh vị lãnh chúa, các lãnh đạo cấp cao trong lãnh địa cùng các chức nghiệp giả và những người sống sót đều tò mò, không hiểu tại sao “Trần Bình An” lại tỏ ra cáu giận với cả một cái thế giới?
Họ chỉ thấy hắn rất chăm chú, rút ra từ trong chính thân thể mình từng làn khói kỳ ảo gồm bốn màu sắc là đỏ, vàng, lam, đen.
Mỗi một màu sắc trong đó lại đại diện cho một thực thể không thể diễn tả mà Nguyễn An Bình từng tiếp xúc qua.
Gồm: Vạn Quân Chúa Tể, Kim Tiền Khí Vận Tài Thần, Hạm trưởng của Vĩnh Hằng Phi Hạm, và cuối cùng là Thiên Mục Thần Quân.
Cảm nhận được thứ ô nhiễm hỗn hợp đang khiến quy tắc xung quanh dần trở nên vặn vẹo.
Giờ chỉ cần một làn gió bay ngang qua người vị lãnh chúa cũng có thể biến dị, hóa thành một ác ma gần như trong suốt.
Nhưng thứ sinh vật được tạo ra từ ô nhiễm ấy còn chưa kịp ngắm nhìn thế giới, thì nó đã lập tức bị thanh tẩy bởi thánh quang do Tô Vạn Kim phát ra.
Khi đám người còn đang hoảng sợ trước hành động tạo quái vật của lãnh chúa, vị thánh hiệp sĩ đã bước lên phía trước, dùng ánh sáng thuần khiết bao bọc, ngăn cách Nguyễn An Bình với thế giới xung quanh, chặn lại tất cả những tạo vật quái đản được tạo ra qua mỗi giây.
Biết có người đã tới để dọn dẹp mớ lộn xộn do mình gây ra.
Nguyễn An Bình lại càng hành động không kiêng nể gì nữa.
Trong đầu óc hắn, những ký ức, ấn tượng về các thực thể siêu thoát liên tục xuất hiện, hóa thành những thông tin chứa đầy ô nhiễm độc hại, làm thành một cầu nối dẫn dắt khí tức của những vị thần không thể diễn tả giáng lâm vào đầu óc, ý thức của chính hắn.
Nhưng với một con mắt có thể bóc tách, và tùy ý thao tác với thực tại.
Chỗ ô nhiễm vừa xuất hiện không lâu đã bị dịch chuyển, và được Nguyễn An Bình gom lại trong một viên linh thạch, tạo thành một viên đá hỗn hợp của bốn loại sắc màu.
Trên từng mảng màu riêng biệt, từng gương mặt ác quỷ dần xuất hiện, giơ nanh múa vuốt, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải cảm thấy ám ảnh trước sự hiện diện của chúng.
May mắn, nhờ có sự hiện diện của Tô Vạn Kim ở nơi đây, nên tạo vật ma quỷ do vị lãnh chúa tạo ra mới không vượt quá tầm kiểm soát.
“Khà khà, dù ta có lợi dụng sức mạnh của mấy vị vào việc riêng của mình, nhưng chắc mấy người cũng không trách tội ta, khi ta đưa cho các người tọa độ của một thế giới mới đâu nhỉ?” – Hắn mỉm cười đầy nham hiểm khi nhìn viên linh thạch bốn màu.
Nguyễn An Bình quay người, dù không có bất cứ ai ở đó, nhưng hắn vẫn dùng ánh mắt đầy vẻ trêu tức nhìn về khe nứt đang dần đóng lại.
Không chần chừ, vị lãnh chúa ném viên đá với vô số gương mặt ác quỷ sang thế giới bên kia.
“Thiên đạo của Rauga, ta biết ngươi chắc chắn sẽ cảm thấy rất cô đơn khi mất đi một hành tinh giàu sức sống.
Nhưng không sao, của thiên trả địa, ta tặng ngươi một mầm mống của những sự sống mới, hi vọng ngươi sẽ thích món quà này.”
Nghe cấp trên nói vậy, giờ cả Nicolas Smith lẫn Tô Vạn Kim ngay bên cạnh cũng phải trợn trắng mắt.
Mọi người cũng không mù, ai cũng thấy được chỉ là một viên đá mặt quỷ chưa hoàn chỉnh, cũng có thể biến một cơn gió hóa thành quái vật.
Như vậy, nếu để viên đá chứa đầy ô nhiễm đó tùy ý trôi dạt trong vũ trụ, ai mà biết được sẽ có bao nhiêu sinh linh quái dị được tạo ra?
Dù bọn họ không hiểu tại sao Nguyễn An Bình lại giống như có thù với thế giới ý chí bên kia khe nứt.
Nhưng họ cũng có thể dự đoán được, với hạt giống ô nhiễm không thể diễn tả đó, thì trong tương lai, chắc chắn cả vũ trụ Rauga sẽ trở nên rất náo nhiệt.
Lần này, bên kia khe nứt không còn lặng im như chưa có chuyện gì xảy ra nữa.
Thay vào đó, không gian rung chuyển, ngân hà trở nên vặn vẹo,… đủ thứ dị tượng liên tục xuất hiện, đủ để thấy thiên đạo “thích thú” như thế nào với món quà từ vị lãnh chúa.
Mỉm cười hài lòng với những gì mình đã làm được.
Nguyễn An Bình giống như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, bộ thân thể vốn chi chít các vết thương của hắn giống như không còn trụ được bao lâu nữa.
Trong con mắt của bao người, lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo cứ như vậy mà nằm lăn trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Nhìn vào trạng thái của hắn, Nicolas Smith và Tô Vạn Kim đều cảm thấy nghi hoặc.
Tại sao đang yên đang lành, đại ca của họ lại tự dưng bất tỉnh như thế này?
Đừng nhìn những vết thương trên người có vẻ dữ tợn mà cho rằng hắn lành ít dữ nhiều.
Vì với bản lĩnh của tên đó, thương thế có nặng gấp 10 lần thì với hắn cũng chỉ là một bữa ăn sáng.
Nhưng hai người họ cũng mơ hồ đoán được, có lẽ Nguyễn An Bình đang giả vờ để hoàn thành một kế hoạch nào đó.
Nên vị chỉ huy và giáo quan đã lựa chọn lặng im, sai người đưa lãnh chúa vào phòng bệnh.
Trong đám đông, vô số những con mắt đang nhìn chằm chằm vào cáng cứu thương dần khuất sau những tòa nhà.
Giữa những ánh mắt không thiện ý, một giọng nói âm thầm vang lên.
“Sư phụ, đã đến lúc ngài nên lên đường rồi.”