Chương 305: Chiếu tướng.
Giờ này, Lục Nguyên ngây người khi nhìn vào khung cảnh đang diễn ra trước mắt.
Cho tới khi từng mùi máu tanh nồng bắt đầu chui vào xoang mũi, Lục Hoàng Đế mới lấy lại một chút tinh thần.
“Những sợi tơ đó, ngươi bố trí từ lúc nào chứ?” – Tên hoàng đế goblin thất thần mà hỏi.
Đáp lại hắn, Nguyễn An Bình cũng chỉ nở một nụ cười nhạt.
“Hả, mấy sợi tơ đó cũng cần phải bố trí sao?”
Vừa nói, vị lãnh chúa phẩy nhẹ lòng bàn tay, thu hồi tất cả tơ tuyến ma lực lại trong tích tắc.
Không còn cảm giác nhoi nhói khi có vật sắc bén kề bên da thịt, nhưng trước một đối thủ có sức mạnh vượt trội gấp nhiều lần mình, Lục Nguyên cũng phải cảm thấy lạnh gáy.
“Khoan đã, ta còn có hệ thống…”
Chưa kịp nói hết câu, lại một nắm đấm ẩn chứa sức mạnh hủy diệt ập tới, muốn nghiền hoàng đế của đám goblin thành tro bụi.
Nhưng điều Nguyễn An Bình không ngờ tới đã diễn ra, khi thứ hắn đấm vào lại là một cục thịt nhỏ, chính xác hơn là một bào thai goblin.
Chứng kiến bóng dáng bé nhỏ ấy, vị lãnh chúa cũng nhận ra được hắn đã bỏ quên điều gì rồi.
Quay người lại phía sau, hắn chứng kiến được một cảnh tượng vô cùng ghê rợn.
Bụng một “phi tần” của Lục Hoàng Đế phình to bất thường, khi có sinh vật hình người cao hơn hai mét đột ngột xuất hiện trong bụng cô, khiến máu thịt của thai phụ bị xé toạc, để lộ bóng người như được nhấn chìm bởi máu.
Khi Lục Nguyên lấy lại tầm nhìn, hắn nhận ra con goblin vừa được đem đi thế chỗ là một trong những hậu duệ của hắn.
Trên gương mặt của hoàng đế goblin, thay vì thương tiếc cho đứa con còn chưa chào đời.
Hắn lại lắc đầu tiếc nuối khi một mỹ nhân trong dàn hậu cung của mình dần thoi thóp.
Không để ý tới thân thể đẫm máu của thiếu nữ dưới chân, Lục Nguyên nghiêm túc bước về phía trước.
“Như ta đã nói rồi, cường giả từ dị giới.
Ngươi không thể giết được ta!
Với số lượng goblin đông đảo phân bố khắp thế giới này, ngươi sẽ chết vì tiêu hao năng lượng trước khi xử lý được con goblin cuối cùng!
Đó còn chưa kể, ngươi thực sự nhẫn tâm nhìn những con người đang có mặt ở nơi đây tan xương nát thịt hay sao?”
Thấy Nguyễn An Bình chần chờ trong phút chốc, Lục Nguyên cảm thấy đối phương dù không để ý tới mỹ mạo của dàn hậu cung sau lưng hắn, thì cũng phải kiêng kỵ, không dám tàn sát những con người cuối cùng trên thế giới.
Còn về những cốt nhục đã trở thành những con rối chết thay?
Kể từ khi biết được đám con cháu của mình có thể làm loạn, dám tranh cướp nữ nhân với hắn, như vậy, Lục Hoàng đế cũng đã không coi chúng là hậu duệ, mà là những con đực dám cạnh tranh quyền giao phối với mình.
Nhưng hắn không biết, vị lãnh chúa chần chờ lại vì một lý do khác.
Bên trong dị không gian, bản thể thực sự của Nguyễn An Bình đang lấy tay làm bút, không ngừng vẽ lên giữa không trung vô số những đường văn huyền ảo.
“Tốt, khoảng 100 tầng ấn ký truy tung như thế này, chắc cũng đủ để đối phó với con goblin đáng ghét đó rồi đi.
Còn về mấy bà bầu kia, thôi tiện tay cứu vậy.
Dù sao lãnh địa của ta hiện cũng đang thiếu nhân lực nghiêm trọng.”
Sau ba giây tĩnh lặng như trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng, bờ môi mỏng của Nguyễn An Bình cũng mấp máy một lần nữa.
“Như ta đã nói, ta có thể giết được ngươi.
Với lại, ta đảm bảo, không có bất cứ con tin nào ngày hôm nay phải bỏ mạng cả.”
Vị lãnh chúa giống như muốn chày cối, phản bác lại tới cùng trước từng lời đe dọa của đối phương.
Chỉ với một cái vung tay nhẹ, hàng trăm sợi tơ tuyến bé nhỏ xuất hiện, gom góp lại từng mảnh thịt vụn của thai phụ xấu số, và khâu vá lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tất cả nữ nô lệ cùng với Lục Nguyên giờ đều phải trợn tròn mắt, khi họ thấy một người tưởng chừng như đã chết nay đầy máu sống lại.
Không dừng lại ở đó.
Nguyễn An Bình nở một nụ cười nhạt, quay sang nhìn về phía dàn “hậu cung” của Lục Hoàng Đế.
“Các quý cô, giờ ta cho mọi người hai lựa chọn.
Một là tiếp tục giữ lại cốt nhục của con goblin đó, và phải thống khổ khi bụng mấy người nổ tung vì cái tên ở đằng kia.
Hai là chấp nhận một cuộc phẫu thuật mổ đẻ không đau.”
Nghe vậy, tất cả những thiếu nữ đều gật đầu, nhao nhao đồng ý với phương án thứ hai.
Thấy Nguyễn An Bình muốn chơi trò rút củi dưới đáy nồi, Lục Nguyên tức sầm mặt lại, hắn lập tức lao thẳng tới Bastia, cô gái gần hắn nhất.
Hắn muốn bắt một con tin, và hi vọng đối phương sẽ sợ ném chuột vỡ bình mà thả hắn rời đi.
Nhưng ngay khi Lục Hoàng Đế di chuyển, vô số những sợi tơ bắt đầu sáng rực giữa hư không.
Đây không phải là những tơ tuyến với khả năng gây sát thương như bình thường, mà chúng được tạo ra là để phong ấn.
Tuy là một loại công kích không đe dọa tới tính mạng của Lục Nguyên, nhưng người đang điều khiển quá trình hoán đổi không phải là con goblin, mà là hệ thống.
Nên theo phán định của hệ thống, dù những sợi tơ trước mắt không gây sát thương, nhưng nó cũng đủ để khiến ký chủ phải ăn quả đắng.
Và trong chớp mắt đó, lại thêm bụng của một nữ nô lệ khác bị xé toang, còn thứ Nguyễn An Bình bắt được và phong ấn chỉ là một bào thai còn chưa phát dục.
Với cơ thể dính đầy máu tươi, Lục Nguyên giống như không muốn nhẫn nhịn nữa, hắn tiến thẳng về phía tên sát thủ với vẻ mặt đầy thách thức.
“Ra là vậy sao, không chém giết được ta thì ngươi muốn lựa chọn phong ấn chứ gì?
Nhưng đừng hòng nghĩ tới chuyện đó, vì dù ngươi có phong tỏa không gian chăng nữa, trẫm cũng có thể dễ dàng thoát được!”
Không để ý tới kẻ đang bước từng bước tới gần mình, Nguyễn An Bình chỉ cười lạnh.
Trong chớp mắt, trên người dàn “hậu cung” của Lục Nguyên, bụng bầu của tất cả bọn họ đã biến mất.
Từ lòng bàn tay vị lãnh chúa, những sợi tơ ma pháp cực kỳ sắc bén và linh hoạt được giải phóng.
Chúng dễ dàng mổ banh, khâu lại bụng bầu của từng người trong tích tắc, rồi gom góp tất cả cốt nhục của Lục Hoàng Đế cùng một chỗ, tạo thành một cục thịt lơ lửng trên không trung.
Cùng với đó, một tiếng búng tay của vị lãnh chúa vang lên.
Cục thịt lơ lửng trên đầu đã không còn, mà chỉ có một cơn mưa máu đang xối lên người tên goblin.
Khi Lục Nguyên còn đang sững sờ, khí thế oai hùng của hắn giống như đã bị đánh tan.
Vì lúc này, hắn đang sợ sẽ không còn thế thân chết thay cho mình.
Chợt, hắn cảm thấy nhoi nhói, khi mà đầu ngón trỏ của Nguyễn An Bình đã chỉ thẳng vào mi tâm hắn.
“Chiếu tướng, hết cờ.”
Một sợi tơ trong suốt được giải phóng, bắn thẳng về phía Lục Hoàng Đế.
Nhưng lịch sử lặp lại, khi Lục Nguyên trốn thoát trong tích tắc.
Tuy vậy, khi mở mắt ra, tên hoàng đế goblin phải bất ngờ vì hắn vẫn ở trong cung điện hoàng gia, nơi khiến hắn cảm thấy như cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Giờ, hắn cũng đã hiểu tại sao tên sát thủ kia lại nói chiếu tướng rồi.
Chỉ vài giây trước đó, ngoài hắn ra, vẫn còn một bào thai goblin cuối cùng bị nhốt bên trong một phong ấn chưa hoàn thành.
Và giờ, có vẻ hắn đã tự dịch chuyển thẳng vào trong một cái kén được dệt bằng những sợi tơ vàng óng, cũng chính là phong ấn của đối phương.
Ngay lập tức, từng phù văn tỏa ánh hoàng kim cũng đã đánh vào thân thể, khiến Lục Nguyên cảm thấy sức mạnh của hắn suy yếu vài phần.
Nhưng có vẻ, đó là tất cả những gì mà Nguyễn An Bình có thể đặt lên trên người đối phương.
Vì kể cả khi chiếc kén phong ấn có thể phong tỏa cả không gian, thì thứ sức mạnh đó vẫn là chưa đủ để đối phó lại với quyền năng của một hệ thống.
Trong chớp mắt, Lục Hoàng Đế biến mất, chỉ để lại một con goblin dơ bẩn, còn đang ngơ ngác không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Cảm nhận được khí tức của đối phương đã cách xa hàng ngàn dặm, Nguyễn An Bình vẫn nở một nụ cười chắc thắng.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hắn không chỉ đánh vài cấm chế phong ấn vào trong người đối phương, mà hắn cũng đã thành công cài đặt ấn ký truy tung lên người hoàng đế goblin.
Giờ, miễn Lục Nguyên không một hơi dịch chuyển cách xa hàng trăm ngàn cây số, thì hành tung của hắn sẽ vĩnh viễn nằm trong lòng bàn tay vị lãnh chúa.
Ánh mắt Nguyễn An Bình nhìn về đại sảnh bị nhấn chìm bởi máu.
Lại một lần nữa, hắn cho mọi người chứng kiến khả năng khâu vá vết thương xuất thần nhập hóa, cứu sống thêm một nữ nô lệ.
Và trước khi đi theo truy sát Lục Hoàng Đế, hắn cũng không quên mà tiện tay lấy đầu của con goblin còn đang ngơ ngác trong phong ấn.
Tại một thành thị đầy hỗn loạn của đám goblin.
Bóng hình con quái vật da xanh thấp bé biến mất, thay vào đó là một Lục Nguyên cao lớn đột ngột xuất hiện.
Cảm nhận được khung cảnh xung quanh đã thay đổi, không còn là trong đại điện đã bị nhuộm đỏ bởi máu.
Lục Hoàng Đế giờ vui mừng tới phát khóc, hắn ngẩng đầu lên trời cao, thét lớn.
“Haha, thoát rồi! Trẫm cuối cùng cũng đã thoát được khỏi cái nơi chết tiệt đó rồi!
Tên con người đáng chết kia!
Dù không biết ngươi là ai nhưng cứ đợi đấy!”
Tiếng gầm cùng khí tức mạnh mẽ của Lục Nguyên lan tràn, khiến đám goblin xung quanh không choáng đầu gục ngã thì cũng phải lảo đảo mà bỏ chạy.
Nhưng có vẻ, không có bất cứ con goblin nào quan tâm tới kẻ vừa xuất hiện.
Vì hiện tại, bầy goblin này đang điên cuồng chạy trốn khỏi những mối nguy hiểm ngay sau lưng.
Giờ, Lục Nguyên cảm nhận được, đang có ba luồng khí tức nguy hiểm đang tới gần.
Ánh mắt Lục Hoàng Đế nhìn lên trời cao, nơi đang có ba bóng người đạp không bay tới.
Họ là những chức nghiệp giả thuộc loại vô danh tiểu tốt trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Những kẻ thực thi mệnh lệnh từ lãnh chúa “Trần Bình An” là tiêu diệt tất cả goblin bắt gặp trên đường.
Và chức nghiệp của họ gồm Thiết Quyền Võ Tăng (B cấp) Lôi Ảnh Kiếm Sĩ (A cấp) cuối cùng là Mục Sư (C cấp).
Sau một hồi quan sát thành phố của đám goblin đang chìm vào hỗn loạn.
Nữ mục sư là người đầu tiên đứng ra, cố dùng một nụ cười ngây thơ nhìn về phía hai người đồng bạn của mình.
“Hai vị tiền bối, ta là người có cảnh giới thấp nhất trong tổ đội, nên liệu có thể nhường cho ta lên trước để đánh chút quái, thăng cái cấp được không a?”
Nghe yêu cầu của cô nàng, vị võ tăng đầu trọc cùng nữ kiếm sĩ bên cạnh cũng gật đầu đồng ý.
Rõ ràng, hai người họ cũng không coi trọng một tí tẹo kinh nghiệm thu được từ việc đánh quái cấp độ thấp.
Nhận được tổ đội đồng ý, nữ mục sư bình tĩnh bay về phía trước, trên gương mặt của cô nàng giờ ửng hồng lộ rõ một vẻ khát máu.