Chương 302: Tối Cường Bộ Lạc Hệ Thống.
Giờ khắc này, ánh mắt tất cả mọi người dõi theo Nguyễn An Bình, nhìn hắn bước lên trên đỉnh một ngọn đồi xác, cũng là nơi cao nhất chiến trường.
“Mọi người chú ý đây.
Theo những gì mà ta sưu hồn được từ đám chỉ huy kẻ địch, sức chiến đấu của thế giới này cao nhất cũng chỉ quanh quẩn ở cảnh giới thứ 3.
Nghe như đối phương chẳng có gì lợi hại, nhưng ta có thể nói cho tất cả các ngươi.
Thủ lĩnh của đám goblin rất có thể chính là một tên người xuyên việt.”
Nghe hắn nói tới đây, đám chức nghiệp giả quay sang nhìn nhau.
Dù sao đi nữa, trong hàng ngũ quân đội lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũng không thiếu những người xuyên việt, và bọn họ cảm thấy những vị khách từ dị giới này cũng chẳng có gì đáng để sợ.
Nhìn vào biểu hiện qua loa, thậm chí có một vẻ khinh thường xuất hiện trên gương mặt đám thuộc hạ, Nguyễn An Bình cũng đoán được họ đang suy nghĩ gì.
Nên hắn lập tức hắng giọng, cảnh báo.
“E hèm, mọi người, ta biết có nhiều người đang coi thường những lời mà ta cảnh báo.
Nhưng nếu đối phương vừa là một người xuyên việt, vừa nắm trong tay một hệ thống, hoặc là một bàn tay vàng nào đó thì sao?”
Giờ này, một số người tuy vẫn tỏ vẻ khinh thường, nhưng những con mọt truyện giờ sắc mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trọng.
Đã là người xuyên việt, thế mà lại có thêm cả một hệ thống đi kèm nữa?
Như vậy, đối phương không phải là nhân vật chính thì cũng là khí vận chi tử của dị giới.
Tới đây, có thể thấy rõ vẻ điên cuồng cũng đã dần biến mất trên gương mặt các chức nghiệp giả, và thay vào đó là những ánh mắt thâm trầm đầy vẻ cẩn thận.
Dù sao đám lĩnh dân dưới trướng Nguyễn An Bình cũng là những kẻ giảo hoạt, đã sống sót dưới ánh sáng đỏ của Xích Triều, nên rất nhanh chóng, họ cũng đã hiểu được tình hình có thể nghiêm trọng đến như thế nào.
Thấy được những biến hóa bé nhỏ trên gương mặt đám người.
Vị lãnh chúa cũng gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.
“Quả nhiên, dù cho có bị ô nhiễm từ Xích Triều biến thành một đám người hiếu chiến chăng nữa.
Xem ra, bản chất của cái đám cứ động tí là lại muốn xách thùng chạy trốn này vẫn không đổi a.” – Nguyễn An Bình nở nụ cười nhạt hướng về đám thuộc hạ.
Có vẻ, vì lời cảnh báo tới từ vị lãnh chúa, đám chức nghiệp giả dù bên ngoài vẫn còn đang sục sôi chiến ý, nhưng bên trong đã chuẩn bị chạy trốn khỏi thế giới này bất cứ lúc nào.
Biết rõ tính nết đám thuộc hạ dưới trướng mình ra làm sao.
Nguyễn An Bình cố giữ một vẻ thong dong, hắn bình tĩnh giải thích.
“Tuy bên phía đối thủ có một người xuyên việt sở hữu một bàn tay vàng mà ta còn chưa rõ.
Nhưng mọi người cũng không cần quá lo lắng làm gì, vì chính ta sẽ đích thân đối phó với hắn.
Còn lại, ta chỉ cần các vị tản ra bốn phía, quét sạch đám goblin và tìm kiếm cứ điểm của những người còn sống sót.”
Nghe vị lãnh chúa cam đoan như vậy, đám người cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ sau vài giây, cả một chiến trường náo nhiệt đã chìm vào tĩnh lặng, khi ngoài Nguyễn An Bình ra, thì chẳng còn ma nào ở đây cả.
Khi nghĩ tới việc phải đối mặt với nhân vật chính của thế giới Rauga, trong lòng hắn cũng nổi lên chút lo lắng.
Tuy vậy, hắn cũng có những con bài chưa lật để có thể đảm bảo cho chiến thắng của bản thân.
Khi con mắt trái màu đỏ máu lóe sáng một khắc này, trên môi hắn cũng bắt đầu nhếch lên một nụ cười nhạt.
“Không gian của thế giới này yếu đuối hơn ta đã nghĩ, nhưng không sao cả, nơi đây mở ra được dị không gian cũng là ổn rồi.
Và lại, đây cũng là thế giới chưa hề bị Xích Triều động chạm, nên các chiều không gian giữa những tầng thực tại của nó hoàn toàn sạch sẽ không chút ô nhiễm.” – Hắn lẩm bẩm với vẻ mặt đầy hưng phấn.
Khi đã có đường lui cho bản thân, Nguyễn An Bình cảm thấy, hắn cũng có thể hành động lớn mật một chút rồi.
Trên ngọn đồi xác chết, trong một giây ngắn ngủi, gương mặt của vị lãnh chúa từ bình tĩnh đã bị lấp đầy phẫn nộ và hiếu chiến.
Rõ ràng, kẻ đang đứng tại đây không phải là Nguyễn An Bình thực sự, mà chỉ là thân xác vẫn còn đang điên cuồng vì bị Xích Triều ảnh hưởng.
Và nếu kẻ vừa xuất hiện chỉ là một thế thân, như vậy, bản thể thực sự của vị lãnh chúa đã không ở trên thực tại này nữa.
Bên trong dị không gian, vị lãnh chúa hiện đang bận trước bận sau, không ngừng lắp đặt một phòng thí nghiệm mới.
Vừa lắp đặt, hắn cũng không ngừng quan sát cấu trúc các chiều không gian thực tại của thế giới mới.
Dường như, quy tắc giữa hai thế giới cũng không có quá nhiều khác biệt, và chênh lệch giữa hai bên chỉ đơn giản là mức năng lượng cao thấp.
Điều này cũng chứng tỏ, phần lớn những kỹ năng, thủ đoạn của hắn đều sẽ giữ nguyên uy lực như tại trái đất, thậm chí còn mạnh hơn do cường độ không gian giữa hai bên khác nhau.
Giờ, Nguyễn An Bình cũng tự tin vài phần về việc xử lý con goblin được gọi là Lục Hoàng Đế kia.
Bên ngoài thế giới thực, chỉ thấy bộ thế thân còn đang gầm gừ như dã thú lại đột ngột lặng im.
Vì lúc này, vị lãnh chúa đã đích thân điều khiển bộ thể xác ấy.
“Bây giờ, ta nên núp sau màn, để quan sát biểu hiện của con goblin đó từ xa, rồi đánh giá xem có nên ra tay.
Hay tiến thẳng một mạch vào hoàng cung của Lục Hoàng Đế, rồi đánh cho đối phương một đòn bất ngờ không kịp chuẩn bị?”
Trong đầu hắn, ưu và nhược điểm của hai phương án liên tục được cân đo.
Với tính cách cầu ổn vốn có, Nguyễn An Bình sẽ thiên về phương án thứ nhất.
Dù sao biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Nhưng khi nghĩ tới đối thủ hắn muốn gạt bỏ không phải là một con goblin có chút cơ duyên, mà rất có thể là một người xuyên việt có hack, là nhân vật chính của Rauga.
Hắn lại cảm thấy phương án ổn thỏa nhất lại có một lỗ hổng chết người, đó chính là thời gian.
Dù từ nhỏ tới lớn, vị lãnh chúa không có nhiều thời giờ để giải trí bằng cách đọc tiểu thuyết, nhưng cặp cha mẹ người xuyên việt của hắn là những kẻ “bốc vác” tới trái đất vô số đầu truyện nổi tiếng.
Và trong những câu chuyện ấy, cũng có không ít nhân vật phản diện phải nằm xuống chỉ vì cho nhân vật chính có thời gian trưởng thành.
Tuy trong những mảnh vỡ ký ức hắn thu thập được từ chỗ đám goblin vương.
Nhìn qua, hành trình tăng tiến sức mạnh của Lục Hoàng Đế dù nhanh chóng, nhưng vẫn dừng ở mức thiên tài vạn năm có một.
Nhưng tại thời điểm nhạy cảm này, khi hai thế giới đang kết nối với nhau.
Như vậy, ai mà biết được phần mềm hack của con goblin đó sẽ có những biến đổi kỳ lạ nào?
Càng nghĩ, Nguyễn An Bình càng chắc chắn hơn về lựa chọn phương án thứ hai.
Để tránh đêm dài lắm mộng, hắn lập tức bắt tay vào công việc truy tìm vị trí của Lục Hoàng Đế.
Không gian trước mặt hắn tuy không có gì thay đổi, nhưng dựa vào tầm nhìn có thể xuyên thấu các chiều không gian, thì qua mỗi giây, tầm nhìn của hắn lại vượt qua cả ngàn dặm.
Với chỗ ký ức có được từ việc sưu hồn kẻ thù.
Rất nhanh chóng, vị lãnh chúa cũng đã tìm ra được thủ đô của vương quốc Adrora, từng là quốc gia giàu có nhất Rauga.
Trước mặt Nguyễn An Bình giờ là một tòa thành đổ nát, sập xệ, được chắp vá, chỉnh sửa lại bằng những kiến trúc thô thiển không chút thẩm mỹ của đám goblin.
Dựa vào những tàn tích còn sót lại, cũng có thể đoán được nơi đây từng là một thành phố phồn thịnh.
Nhưng giờ, tất cả chỉ còn là một khu ổ chuột với từng bầy đàn goblin đông đảo liên tục qua lại, trên những thành lũy tạm bợ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Không nhìn vào thành phố ổ chuột đầy hỗn loạn ấy, Nguyễn An Bình nhắm thẳng vào công trình to lớn đang tọa lạc tại trung tâm.
Nơi đó là một hoàng cung tồi tàn, nhưng đây cũng là công trình được bảo dưỡng tốt nhất tại thủ đô của đế quốc goblin.
Tầm nhìn của vị lãnh chúa nhanh chóng thay đổi, bắt đầu tiến vào từng hành lang lộn xộn đầy rác rưởi mà không ai quản lý, với những tác phẩm nghệ thuật bị đập vỡ, từng bức tranh bị vẽ bậy lên bằng một loại “màu vẽ” vàng nâu đầy ruồi bọ.
Sau vài giây liên tục tìm kiếm.
Cuối cùng, Nguyễn An Bình cũng thấy được một đoạn hành lang nhìn qua sạch sẽ, giống nơi mà con người có thể sống.
Và tại một đại điện rộng lớn, hắn cũng chứng kiến kẻ được người đời gọi là Lục Hoàng Đế.
Con goblin với chiều cao như một thanh niên loài người, khoác trên mình một chiếc áo choàng đỏ được nạm đủ loại đá quý, đầu đội vương miện đang chống cằm, ngồi chễm chệ trên ngai vàng với phần tựa lưng đã bị chặn ngang chặt đứt.
Từng vết máu của chủ nhân đời trước dính trên chiếc ngai vẫn tồn tại, như một lời nhắc nhở những kẻ đến sau, “luôn phải cẩn thận trước mọi sự bất thường”.
Và cũng trùng hợp làm sao, vì trong khi Nguyễn An Bình đang quan sát con goblin, thì ngược lại, Lục Hoàng Đế cũng đang quan sát tình hình chiến sự thông qua một tấm gương ma thuật.
Trên đại điện vàng son, hàng trăm con goblin thuộc cảnh giới thứ 3 đang quỳ rạp, run rẩy trong sợ hãi.
Vì hiện tại, hoàng đế của chúng đang nhe răng trợn mắt mà quát mắng.
“Đáng chết, đáng chết!
Mọi thứ chẳng phải đang rất tốt đẹp sao?
Thế quái nào lại có một cái dị giới nhảy ra khi ta còn chưa kịp thống nhất cả tinh cầu?”
Trước cơn phẫn nộ của một “thiên mệnh chi tử” đã đạt cảnh giới tu hành thứ tư, đám goblin bên dưới giờ chỉ có thể đóng vai đà điểu, khi cố cúi mặt xuống đất và hi vọng dông bão sẽ đi qua.
Còn phía bên trên ngai vàng, khi thấy quần thần của mình đều im lặng một mảnh.
Lục Hoàng Đế chỉ có thể lắc đầu.
“Chậc, tại sao ta lại đi tìm đáp án ở cái đám ngu ngốc nhà các ngươi nhỉ?”
Khi đã quát mắng bằng tất cả những gì có thể quát, con người đội lốt goblin này bắt đầu lẩm bẩm những âm thanh nhỏ mà không ai nghe thấy.
“Thật đáng chết a!
Tại sao dị giới lại xâm lấn vào đúng cái lúc quan trọng này chứ?
Phải biết tiến độ đánh chiếm thế giới Rauga của ta đã là 99% nhưng bị các ngươi chen chân vào chưa tới nửa ngày, thanh tiến độ của ta đã giảm xuống còn 94%.
Xem ra, phần thưởng lớn của ta đã không cánh mà bay rồi.”
Đúng như Nguyễn An Bình đã suy đoán.
Lục Hoàng Đế tên thật là Lục Nguyên, một người xuyên việt sở hữu Tối Cường Bộ Lạc Hệ Thống.