Chương 286: Trấn Thế.
Trời cao chìm trong màu lửa, sóng nhiệt lan tràn khắp nơi, khiến toàn bộ sinh linh trên thế giới cảm thấy ngộp thở.
Từng viên thiên thạch bay ngang qua bầu trời, để lại vô số vệt khói trắng.
Chúng oanh tạc, khiến cả mặt đất phải rung chuyển liên hồi.
Tất cả mọi người dần tỉnh lại sau chấn động làm rung chuyển cả thế giới.
Và khi họ vẫn chưa nhận thức được đang có chuyện gì xảy ra, một khung cảnh tận thế khác đã mở ra ngay trước mắt.
Một bầu trời chìm trong cơn mưa thiên thạch đúng là cơn ác mộng, nhưng chừng đó vẫn chưa là gì nếu so với hình bóng đang ẩn hiện trên trời cao, là thứ mà những đám mây bụi dày đặc cũng không thể nào che lấp.
Chỉ thấy mỏ quạ khổng lồ của Tử Thần dần mở rộng, không ngừng hút lấy một loại năng lượng, hoặc một thứ gì đó vô hình vô chất trên trái đất.
“Tử khí trên thế giới của đám côn trùng các ngươi rất ngon a.
Cảm ơn vì bữa ăn, đám sâu bọ bé nhỏ.”
Quả nhiên, đúng như vị thần của tử vong đã nghĩ.
Tử khí có trên hành tinh nhỏ bé này lại vô cùng dồi dào.
Vì khi một sinh linh siêu phàm bỏ mạng, tử khí do người nọ tỏa ra có thể sánh ngang với hàng chục, hàng trăm, thậm chí là hàng ngàn người bình thường.
Nhờ việc hấp thu một lượng tử khí khổng lồ, cùng linh khí có mặt khắp mọi nơi.
Có thể thấy, thân thể đã bị đánh tơi tả của Tử Thần đang nhanh chóng khôi phục.
Nhưng đừng quên, trên hành tinh ấy, chính xác hơn là cả vũ trụ này.
Ngoài linh khí và đủ thứ năng lượng loạn thất bát tao khác, nơi đây cũng tồn tại đủ thứ ô nhiễm từ các thực thể không thể diễn tả.
Nên còn chưa thỏa mãn khi hấp thu một lượng lớn tử khí được bao lâu, thì vị thần đầu quạ đã bắt đầu không ngừng kêu gào trong đau đớn.
“Cái, cái quái gì đang xảy ra với ta thế này!”
Từng tiếng gào thét của Tử Thần khiến không gian rung chuyển.
Như những cơn sóng thần không thể ngăn cản, vụ nổ tâm linh từ vị thần đầu quạ càn quét khắp bốn phương tám hướng.
Với những chức nghiệp giả dưới mặt đất, bọn họ dù rất mạnh so với người bình thường.
Nhưng trước thứ sức mạnh áp đảo như tới từ chiều không gian cao hơn, ai nấy giờ đều phải ôm đầu trong đau đớn.
Tại lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Tình hình nhìn qua có vẻ tốt hơn đôi chút so với thế giới bên ngoài.
Khi hai vị thánh hiệp sĩ đã ra tay, dựng quanh pháo đài những tấm lá chắn hoàng kim, bao bọc một vùng bán kính hàng trăm cây số.
Tuy được bảo hộ kỹ càng như vậy, nhưng sức xuyên thấu của tiếng thét ấy vẫn khiến đám người phải cảm nhận đau đớn như đầu óc muốn nổ tung.
Vừa ôm đầu vừa nhìn lên trời cao, đám người đã thấy được một cơn ác mộng kinh khủng mà cả đời họ sẽ không bao giờ muốn chứng kiến.
Dù cho Tử Thần đang đau đớn kêu gào, vừa kêu la vừa nhanh chóng rời xa trái đất.
Nhưng ở dưới mặt đất, đám người cũng có thể chứng kiến những thay đổi rõ rệt có trên người vị thần ấy, dù hình bóng con quạ đó càng lúc càng trở nên mờ nhạt.
Vốn Tử Thần với ngoại hình toàn xương là xương, khiến người nhìn qua đã không có mấy thiện cảm rồi.
Nhưng giờ, khi hấp thu đủ loại ô nhiễm có trên trái đất, nhan trị của vị thần đầu quạ lại tiếp tục rơi rớt thêm vài bậc nữa.
Tất cả những người còn tỉnh táo đều cảm nhận được, nồng độ ô nhiễm trong không gian đang suy giảm nhanh chóng, khi đang có một con quạ khổng lồ hấp thu tất cả ô uế.
Dưới tác động của đủ loại ô nhiễm, từng cơ quan biến dị mới đang nhanh chóng mọc ra.
Từ hốc mắt đã bị đánh nát, tử khí bị ô nhiễm vặn lại thành hình dạng của từng đầu xúc tu đen liên tục bay múa trong không gian, và trên những xúc tu ấy, vô số con mắt mới đã mọc ra.
Và để che đi những con mắt biến dị, một cánh tay trái mới của thần cũng dần xuất hiện.
Một cánh tay xương đen như hắc ngọc, ẩn chứa bên trong là những lời nguyền rủa ác độc nhất.
Cánh phải đã bị đánh gãy của thần cũng đã mọc trở lại, với những chiếc lông vũ đen đỏ xen lẫn đầy hỗn loạn cùng hàng trăm, hàng ngàn con mắt.
Đó là chưa kể, trên những vết thương nhỏ khác, từng con mắt như Vực Sâu Tà Nhãn với đủ mọi loại kích thước còn đang liên tục mọc ra.
Có thể thấy, dù cho Nguyễn An Bình cùng hai người khác đã đánh bại đám Vực Sâu Tà Nhãn tụ hợp thể.
Nhưng ô nhiễm do Thiên Mục Thần Quân để lại vẫn còn ở đó, và có thể nó sẽ nổ tung vào một ngày trong tương lai.
Và việc Tử Thần có mặt tại thế giới này, hấp thu toàn bộ chỗ tai họa ngầm ấy cũng có thể xem như trong họa có phúc.
Nhưng vấn đề mà những người sống sót gặp phải vào lúc này, đó là làm thế nào để có thể đánh lại một vị thần vừa điên cuồng, vừa có trong tay thứ sức mạnh mới.
Nếu ai đó nghĩ rằng, một thực thể đã hóa điên giống như Tử Thần sẽ rời khỏi nơi đây, tìm một góc nào đó trong vũ trụ rồi hóa thành tai họa thay vì tiếp tục hoành hành trên hành tinh khốn khổ này.
Thì đó chỉ là mong ước tới từ một bên của họ.
Còn hiện tại, vô số ánh mắt căm thù của vị thần đầu quạ đã tập trung, nhìn thẳng vào hai bóng người trên mặt đất.
Một lần nữa, trước ánh nhìn chăm chú từ thần linh, Nguyễn An Bình lại bị nghiền nát không thương tiếc.
Và bên cạnh hắn, chỉ huy Nicolas Smith cũng đã phải chịu một số phận tương tự.
Nhưng nhờ vào tính bất tử của hai người, một ánh nhìn rõ ràng là không đủ để xử lý họ.
Tuy vậy, tất cả những chức nghiệp giả đang có mặt đều phải kinh hoàng mà chứng kiến hai bóng người phải chịu hình phạt thống khổ nhất, khi thân thể họ chìm trong vòng lặp giữa hủy diệt và tái sinh.
Nhìn vào cảnh tượng đang diễn ra.
Thân là một thánh hiệp sĩ của dòng thờ Nữ Thần Hủy Diệt.
Aldric Solaraeus đã thề sẽ trung thành với vị thần đã tạo ra thế giới của hắn.
Nên vị hiệp sĩ làm sao có thể nhìn đấng tối cao mà hắn tôn thờ bị một ngoại thần hành hạ được?
Cho dù đó chỉ là một thế thân của Nguyễn An Bình chăng nữa.
Trong ánh mắt hắn, một ngọn lửa phẫn nộ cháy rực như mặt trời bùng lên.
Một ánh mắt nhìn về vị thần đầu quạ đang ngự trị trên trời cao, khiến cho một thực thể điên loạn cũng phải hoảng hốt mà dừng lại thế công của nó.
Cảm nhận được khí thế từ sư phụ của mình đang càng lúc càng lên cao.
Tô Vạn Kim đứng ngay cạnh biết, Aldric Solaraeus sắp sửa nghiêm túc ra tay rồi.
Nhưng vì biết được tình trạng của vị hiệp sĩ tệ đến cỡ nào, hắn vẫn không nhịn được mà mở lời can ngăn.
“Thầy Aldric, chẳng lẽ thầy muốn lên đánh với cái thứ đó sao?
Con dù không biết cảnh giới trước kia của thầy như thế nào, nhưng hiện tại, chỉ cần thầy vận dụng một phần sức mạnh là tăng thêm một phần thương thế, thậm chí, nếu sử dụng quá đà, thầy cũng phải bỏ mạng đấy!”
Nghe vậy, Aldric Solaraeus cũng không đáp lại gì nhiều ngoài việc nở một nụ cười nhạt.
Chỉ thấy vị thánh hiệp sĩ tháo ra chiếc nhẫn trữ vật được trang trí với vô số hoa văn cầu kỳ.
Và không chần chờ, hắn tiện tay ném nó về phía tên đệ tử.
Tô Vạn Kim từng nghe qua giai thoại về chiếc nhẫn đặc biệt này, nó không chỉ là một đạo cụ trữ vật thông thường, mà là một thánh vật quan trọng của giáo hội.
Là món quà đầu tiên mà Herriona đã tặng cho những người đã đi theo cô ta trong những ngày tháng khai khẩn Tân Lục Địa.
Trải qua trăm vạn năm phát triển, món cổ vật ấy đã trở thành một thánh tích trong dòng thờ của Aldric Solaraeus.
Và để nắm trong tay chiếc nhẫn ấy, chỉ có kẻ người được hiệp sĩ đời trước công nhận là người kế nghiệp mới có thể mang theo.
Nếu không, chiếc nhẫn dựa vào tín ngưỡng lực lượng ẩn chứa bên trong sẽ trừng phạt tất cả những kẻ không xứng đáng.
“Thầy Aldric, đây là?” – Tô Vạn Kim run run, hỏi.
Trước mắt hắn, cả thân thể của vị thánh hiệp sĩ đã hóa thành một mặt trời hình người, kể cả máu thịt hay áo giáp đều đã trở thành từng dòng plasma nóng bỏng.
“Vạn Kim, con chẳng phải luôn muốn biết cảnh giới trước kia mà ta từng chạm tới sao?
Đó là cảnh giới thứ 7 của thể hệ Hiệp Sĩ, cũng chính là Trấn Thế cảnh.
Tại cảnh giới này, một mình ta cũng đủ để trấn áp cả một phương thế giới.”
Nói rồi, từ trên người vị thánh hiệp sĩ, từng âm thanh giống như tiếng xiềng xích vỡ nát liên tục vang lên.
Đúng là Aeryn đã phế bỏ tu vi của Aldric Solaraeus trước khi gửi hắn tới hiện thực.
Nhưng cô ta vẫn để lại một cửa ngầm, cho phép vị hiệp sĩ có thể nhanh chóng khôi phục lại thực lực trong thời gian ngắn.
Đương nhiên, cái giá mà hắn phải trả để lấy lại sức mạnh chắc chắn không rẻ đi đâu được.
Cảm nhận được thực lực của Aldric Solaraeus đã không dừng lại ở Học Đồ cảnh nữa, mà khí tức của hắn thẳng tiến lên tới tận Trấn Thế cảnh.
Tô Vạn Kim muốn nói gì nhưng không thể.
Vì hắn biết, trong lúc cả Nguyễn An Bình lẫn Nicolas Smith đều đang bị trấn áp, toàn nhân loại đã không còn chiến lực để ngăn cản Tử Thần.
Như vậy nếu Aldric Solaraeus không đứng ra, giải phóng toàn bộ sức mạnh.
Có lẽ, tất cả mọi người đều sẽ không còn ngày mai nữa.
Khi cả thế giới còn đang bị khí tràng do Tử Thần thả ra đè ép tới nghẹt thở, thì chợt, bọn họ cảm thấy cả người mình trở nên nhẹ bẫng, như thể áp lực kinh khủng vừa rồi chưa bao giờ tồn tại.
Trong lúc phần lớn mọi người còn chưa hiểu đang có chuyện gì xảy ra, thì bỗng chợt, một vài người bắt đầu hô vang đầy kinh ngạc.
“Mặt trời? Đang có mặt trời bay lên từ mặt đất sao?
Ta không nhìn nhầm đấy chứ?”
Vô số ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc dõi theo vầng thái dương, khi mà thiên thể ấy đục thủng một cái lỗ lớn trên bầu trời đầy mây bụi, và tiến thẳng vào vũ trụ xa xôi.
Tử Thần đã khôi phục lại cảnh giới thứ 7 đỉnh phong, và Aldric Solaraeus cũng đã lấy lại được cảnh giới tương ứng.
Nên hai luồng khí tức va chạm, triệt tiêu lẫn nhau.
Từ hai đống thịt bầy nhầy nào đó.
Nguyễn An Bình và Nicolas Smith cuối cùng cũng đã có thời gian để khôi phục lại, thay vì rơi vào vòng tuần hoàn của hủy diệt và tái sinh.
Nhìn lên trời sao rực rỡ, vị chỉ huy tóc trắng không nhịn được mà cảm thán.
“Thì ra nhị ca vẫn luôn mạnh như vậy sao?”
Đứng bên cạnh hắn lúc này là một Nguyễn An Bình đã thu lại bản chất không thể diễn tả của hắn, lần nữa trở lại hình dạng con người.
Nhìn vào mặt trời đang càng lúc càng rời xa, vị lãnh chúa lắc đầu khi biết chuyện gì sắp xảy ra.
Dù có tiếc nuối tới mấy, nhưng hắn cũng đành thở dài, chấp nhận sự thật này.