Chương 279: Sinh Tử Chưởng Khống Giả.
Trong lúc cuộc đại chiến đang diễn ra trên mặt trăng.
Thì dưới mặt đất, tại pháo đài đen nơi lực lượng của Richard đang đóng quân.
Khi tên Đồ Tể Máu còn đang thoải mái gặm hạt dưa, nhìn vào cuộc chiến đang đánh tan đánh nát vệ tinh của thế giới.
Bỗng chợt, tầm mắt hắn bị nhấn chìm bởi sắc màu đỏ tươi của máu, và tâm trí bị dội rửa bởi tiếng thét như sấm dậy vang vọng.
“Chết tiệt, Roel! Tên tay sai hèn mọn nhà ngươi!”
Tiếng gào thét đầy phẫn nộ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần vang lên, như thể vị thần của máu tanh sẽ lao lên, xé xác Richard bất cứ lúc nào.
“Ngươi đáng chết a?
Chẳng phải ta đã giao cho ngươi trọng trách ngăn chặn đám người của Tử Thần xâm lấn hay sao?
Nhưng ngươi đã ngồi ở đó và làm chuyện tốt gì đây?
Giờ thì đám dị giáo đồ dưới trướng con quạ đó sắp tràn vào tới nơi rồi, ngươi muốn sống thì nghĩ thật kỹ cách để ngăn cản lại chúng đi!”
Nghe vị thần đầu lợn đang gào thét từ đầu bên kia cuộc gọi, Richard giờ nhăn mặt đầy vẻ khó chịu, khi phải cố không cắt đứt tia liên kết tinh thần này.
Nếu không phải đang kết nối với Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, hắn có lẽ đã phải mở miệng, mắng cho con lợn kia cẩu huyết lâm đầu.
Dùng cái thái độ đó thúc dục cấp dưới để làm việc, đáng đời ngươi bị đám tín đồ dưới trướng phản bội.
Trong lòng Richard, hắn giờ chỉ có thể điên cuồng nguyền rủa vị thần đầu lợn.
Về cơ bản, hắn mới chỉ là một Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả, là một kẻ đạt tới cảnh giới thứ hai.
Nhưng giờ, lại có kẻ nổi điên, muốn hắn ngăn cản âm mưu xâm lấn của một vị thần thuộc cảnh giới thứ bảy.
Dù cho Richard sở hữu những tri thức liên quan tới không gian, và nhờ hấp thu sư phụ mình là Roel để gián tiếp nắm trong tay sức mạnh của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Tính đi toán lại, sức mạnh của hắn khó khăn lắm mới sánh ngang được những tà giáo đồ Hành Giả cảnh.
Nếu hắn vẫn hành động theo ý con heo đó, thay vì dùng chút mưu kế để dụ cho lãnh địa Ngọc Lục Bảo đánh nhau với giáo đoàn Tử Thần.
Thì hôm nay, Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần có thể ăn lễ đầu thất của hắn rồi.
Cố gắng kìm nén tất cả những ngôn từ thô tục trong lòng mình, Richard điều khiển thân thể của Roel, hắn từ tốn giải thích.
“Thưa đấng tối cao, tín đồ của ngài đã cố mọi cách để ngăn chặn âm mưu từ đám dị giáo đồ, như việc cố dụ chúng đối đầu với đám thổ dân, và cũng đã khiến Tử Thần cùng đám ngu muội dưới trướng phải ăn nhiều quả đắng.
Nhưng đám dị giáo đó quá giảo hoạt, ai mà nghĩ ra được chúng lại leo lên trên mặt trăng để tiến hành nghi lễ triệu hoán tà thần, nên việc này không thể trách thuộc hạ được.”
Dù những lời giải thích của Richard có lý có cứ, đầy vẻ thành khẩn và không có gì để chê.
Nhưng chừng đó lại không thể làm nguôi đi cơn giận dữ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
“Hừm! Đừng ngụy biện!
Ta không cần biết quá trình làm việc của ngươi như thế nào, nhưng thất bại là thất bại!
Giờ thì liệu cái thần hồn vào, chỉ cần không ngăn cản được con quạ kia thì dù ngươi có bỏ mạng, ta cũng sẽ tìm và dằn vặt linh hồn ngươi tới vĩnh hằng!”
Mắng cấp dưới một trận, hình ảnh của vị thần đầu heo dần biến mất trong kênh liên lạc tâm linh của Richard.
Thấy bóng hình đáng ghét kia cuối cùng cũng phẫn nộ rời đi, giờ tên thủ lĩnh dị giáo mới có thể lộ ra vẻ cau có mà thở dài.
Với lưu lượng máu dồn lên não cao như hiện tại, nếu còn là một người bình thường, hắn có lẽ cần uống nguyên một lọ thuốc hạ huyết áp chỉ để nguôi giận.
Nhưng dù bóng hình của con lợn ấy đã biến mất, Richard vẫn chưa thể nào nuốt trôi cục tức này.
“Con mọe nó! Con lợn đáng chết!
Ngươi tự dưng bày ra cái trò hẹn trước, nói ra bốn tháng nữa mới giáng lâm thế giới này!
Nhưng với cái đà hiện tại, liệu thế giới này còn có thể trụ được nửa tháng hay không cũng là cả vấn đề.
Thế mà ngươi cũng mặt dày, đưa cái nhiệm vụ bất khả thi đó cho ta!
Loại làm cấp trên như ngươi, đáng đời bị tín đồ phản bội!”
Sau khi mắng đối phương một chầu, Richard cảm nhận cổ họng có hơi khô rát.
Hắn tìm một bình nước nhiễm phóng xạ loại nhẹ nhất, vặn nắp và đổ liền một mạch hơn hai lít nước lạnh để làm dịu đầu óc mình.
Về kế hoạch làm thế nào để có thể ngăn chặn lại bước chân những kẻ tôn thờ Tử Thần?
Dù cho tầm mắt khó có thể nhìn xuyên qua màn sương dày, nhưng thị lực của Richard vẫn đủ tốt để hắn có thể thấy được quy mô trận chiến đang diễn ra.
Đó là một triện chiến với vô số những vụ nổ lập lòe sáng tối, như thể đang có một lễ hội bắn pháo hoa.
Từng mảng đất đá của mặt trăng bị đánh tan, hóa thành những đám mây bụi bặm trôi dạt trong không gian.
Richard tự tin có thể tham dự vào trận chiến ấy, nhưng liệu hắn có thể sống sót mà đi ra hay không cũng là một vấn đề.
“Không được, nếu như người của đám tà giáo kia đánh tới, ta cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.”
Tên Đồ Tể Máu giờ nhăn mặt nhăn mũi đầy vẻ khó xử.
Hắn lấy ra chiếc điện thoại cũ trong tay mình, liên tục thao tác và gửi một tin nhắn tới tất cả những thuộc hạ dưới trướng.
Và nội dung trong đó chỉ đơn giản là di chuyển tất cả nguồn lực có trong thế lực của hắn, mọi nghiên cứu sẽ tập trung vào cách chế tạo tàu vũ trụ để chạy trốn khỏi tinh cầu, nếu như lực lượng do lãnh chúa “Trần Bình An” thất thủ.
Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt Richard, khi kẻ cuồng ngạo muốn đánh cắp sức mạnh Tử Thần linh nay phải ủ rũ, rồi lên kế hoạch bỏ chạy khỏi hành tinh quê nhà.
Hắn đứng nhìn bầu trời đang tan vỡ, chứng kiến một mặt trăng đang dần phá toái sau những màn sương với hai màu đỏ đen…
Trên chiến trường chính, nơi quân đội lãnh địa Ngọc Lục Bảo đối đầu trực diện quân đoàn tử linh.
Những người máy chiến đấu hóa thành một bức tường sắt thép vững chãi, ngăn cản thế công của kẻ thù.
Nhờ có tấm lá chắn vững chắc đó, đám chức nghiệp giả phía sau mới có thể thoải mái phát huy ra toàn bộ sức mạnh.
Khi ai nấy đều đứng yên một chỗ, liên tục sử dụng từng đòn công kích tầm xa như những pháp sư pháo đài.
Đủ loại kỹ năng, ma pháp được giải phóng, tạo thành một cơn mưa sắc màu không ngừng giáng xuống đầu kẻ địch.
Mỗi một vụ nổ đều có uy lực kinh khủng như đạn đạo oanh tạc, thậm chí, một vài người cũng sử dụng tuyệt chiêu của họ, tạo ra những đòn tấn công có sát thương không hề thua kém vũ khí hạt nhân.
Tất cả khiến cho hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu con khô lâu bị nghiền thành mảnh vụn qua mỗi giây.
Sau hơn mười phút liên tục oanh tạc, đám chức nghiệp giả cũng không thể đếm được đã có bao nhiêu sinh vật tử linh bị họ nghiền nát trên mặt trăng.
Từng đống xương trắng từ chiến trường dần trôi dạt vào không gian, tạo thành những đám mây bạch cốt lơ lửng làm người cảm thấy lạnh gáy.
Những binh sĩ của lãnh địa giờ vô cùng mệt mỏi, họ cảm tưởng như thể mình vừa đồ sát dân số từng tồn tại trong suốt lịch sử của cả hành tinh.
Dù cho đã chém giết nhiều tới như vậy, nhưng số lượng đám khô lâu và đủ thứ thây ma chui ra từ khe nứt không gian vẫn không hề suy giảm.
Thấy năng lượng của các binh sĩ đã gần như cạn kiệt, Nguyễn An Bình vẫn bình tĩnh mà quan sát chiến trường.
Từ trước khi cuộc chiến bắt đầu, hắn chưa bao giờ muốn sử dụng đám người này như một con bài tẩy để kết thúc chiến tranh.
Các binh sĩ có mặt ở đây chỉ để thăm dò thực lực kẻ thù và thanh lý đám tạp ngư, đề phòng có cá lọt lưới thoát ra khỏi chiến trường.
Nhưng có vẻ, trước quân số quá áp đảo của đối phương, những chiến thuật truyền thống đều đã mất đi ý nghĩa.
Từ phía khe nứt không gian, đi ra từ đó không chỉ là một đám khô lâu có cảnh giới tương đương Luyện Khí, Trúc Cơ nữa, mà là những sinh vật tử linh được trang bị hoàn chỉnh, với cảnh giới tương đương Kim Đan tu sĩ.
Một đội quân đông đảo không thua kém đám tạp binh khi nãy, nhưng lại có chất lượng cao hơn cả trăm, cả ngàn lần.
Nếu như bị đám sinh vật tử linh ấy vây công, có lẽ đến Nguyễn An Bình cũng phải gặp phiền phức khi cố chống trả.
Đám quyến tộc Tử Thần này nếu xuất hiện sớm hơn, thì quân đoàn viễn chinh của lãnh địa Ngọc Lục Bảo có lẽ vẫn có sức để đánh một trận.
Nhưng nếu chúng xuất hiện vào lúc quân viễn chinh sức cùng lực kiệt.
Nguyễn An Bình có thể đoán được kết quả của trận chiến sẽ thê thảm như thế nào rồi.
Nhìn vào thế cục hỏng bét, khi từng hàng người máy chiến đấu đang dần bị vong linh thiên tai nhấn chìm.
Có cỗ máy chiến đấu cố bóp nát xương sọ của một bộ khô lâu với cảnh giới cao hơn, nhưng đó là một cuộc chiến tuyệt vọng, khi hệ thống thủy lực dù đã dùng hết công suất cũng không gây thêm được một vết xước cho đối thủ.
Trái lại, những máy móc chỉ tương đương cảnh giới thứ nhất dễ dàng bị những khô lâu ở cảnh giới thứ ba xé nát bằng tay không.
Nên rất nhanh chóng, khi AI đã phân tích khả năng chiến thắng là 0% những cỗ máy lập tức nhìn về đám sinh vật tử linh với ánh mắt đỏ không ngừng nhấp nháy.
Chúng lao sâu vào trong hàng ngũ kẻ địch, và nổ tung, đồng quy vu tận với đối phương.
Nhìn vào hàng phòng ngự sắt thép đang đốt lên những ngọn lửa cuối cùng, trước khi bị nhấn chìm trước cơn sóng thần bạch cốt.
Dù biết chúng chỉ là những cỗ máy vô hồn, nhưng vị lãnh chúa cũng đành thở dài trước sự hi sinh vô điều kiện ấy.
“Xem ra ta không thể không ra tay được rồi.
Mà thôi vậy, dù sao nếu đánh toàn lực, ta cũng không phải là người mạnh nhất trên chiến trường này, vậy thì lộ chút bản lĩnh cũng không thành vấn đề.”
Nói rồi, khí chất của Nguyễn An Bình như đã hóa thành một con người khác.
Từ trên thân thể hắn, từng khối máu thịt, từng hơi thở như hóa thành những sợi tơ tuyến, có thể sụp đổ từ một khối ba chiều xuống còn những đường thẳng một chiều bất cứ lúc nào.
Ánh mắt hắn hững hờ, công bình, công chính, như thiên đạo luôn đối xử công bằng với chúng sinh vạn vật.
Và có lẽ, nhờ vào thái độ lạnh lùng với tất cả ấy, hắn có thể dung hòa được những thuộc tính đối nghịch như âm dương, sinh tử, quang ám.
Với sức mạnh có được từ Sinh Tử Chưởng Khống Giả.
Dù cho ý thức và đủ loại cảm xúc bị áp chế gắt gao khi mượn sức mạnh từ vận mệnh tương lai.
Nhưng chỉ cần một ý niệm có thể hoạt động, như vậy cũng đã là quá đủ để hắn nghịch chuyển chiến cuộc.