Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 277: Thế giới vốn hỏng bét rồi, mặt trăng có bị phá hủy cũng không sao.
Chương 277: Thế giới vốn hỏng bét rồi, mặt trăng có bị phá hủy cũng không sao.
Trước một bàn tay đen đang che khuất bầu trời, Nicolas Smith hời hợt khai hỏa thủ pháo mà đáp lại.
Nếu như đối phương đã sử dụng một đòn tiện tay để đối đầu hắn, như vậy, hắn cũng không việc gì mà phải đau đầu mà ra tay toàn lực.
Khi Ethan không để ý, tia sáng đỏ đã đánh xuyên qua điểm yếu chí mạng có trong đòn tiện tay của lão, khiến bàn tay hắc khí bị phá tan trong tích tắc.
Dù đã đánh tan đòn tấn công của đối phương, nhưng thế công của tia sáng vẫn không hề suy giảm.
Một cảm giác rợn người xuất hiện trong lòng lão tà giáo đồ.
Nhưng dù là một Hóa Thân cảnh, là đỉnh cao của con người tại Oreka đại lục.
Thì suy cho cùng, phản ứng của lão vẫn có giới hạn, không thể giúp lão tránh được đòn tấn công với tốc độ ánh sáng.
Đòn tiện tay đấu với đòn tiện tay, nhưng kết quả lại vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.
Đau đớn, thứ cảm giác đáng lẽ ra một tử linh không thể nào cảm nhận được xuất hiện khiến Ethan không nhịn được mà nhìn lại bản thân.
Không biết từ khi nào, trước ngực lão đã bị đục cái lỗ lớn, đủ để đặt vừa một quả bóng đá.
Từ vết thương dữ tợn ấy, có thể thấy được xương cốt, nội tạng đang héo mòn của lão đã bị nhiệt độ cao nướng cháy và phát ra ánh đỏ lửa như than hồng.
Giờ, lão tà giáo đồ mới nhận ra, kẻ với mái tóc bạc trắng kia nguy hiểm tới cỡ nào.
Qua những đợt sóng tâm linh phát ra từ Ethan, tất cả mọi người đều có thể nghe được tâm tình hỏng bét của trưởng lão giáo đoàn Tử Thần.
“Sao, sao chuyện này có thể xảy ra chứ?
Rõ ràng, về khí tức, sức mạnh của ngươi còn thua kém ta tận hai đại cảnh giới mà?!”
Với thân thể đã hoàn toàn chuyển hóa thành vong linh, thì dù đã lĩnh trọn một đòn tiện tay của Nicolas Smith, lão tà giáo đồ vẫn còn “sống” dù mang trên người vết thương chí mạng.
Dù đang trọng thương, nhưng nếu Ethan nghiêm túc, lão vẫn có thể sử dụng được bảy, tám phần thực lực.
Và giờ, lão đã phẫn nộ, dùng toàn bộ lực lượng có thể sử dụng.
“Tiểu tử đáng ghét! Chết đi cho ta!”
Vừa tung chiêu, lão tà giáo đồ vừa gầm thét, tạo ra những đợt sóng tâm linh lan tỏa bốn phương tám hướng, ảnh hưởng tới tất cả sinh linh trong phạm vi hàng ngàn dặm.
Theo kinh nghiệm của Ethan, những kẻ dựa vào ngoại lực để vượt cấp khiêu chiến tuy có chiến lực không thể xem thường.
Nhưng cường độ thân thể và thần hồn vẫn sẽ luôn là điểm yếu của chúng.
Và lão không tin, dựa vào bộ thân thể chỉ tương đương Tín Sứ cảnh kia, tên tóc trắng đáng chết đó có thể vượt qua cách biệt tận hai đại cảnh giới.
Trong phạm vi hàng cây số xung quanh lão tà giáo đồ, tử khí bao quanh tạo thành cơn bão đen với vô số oan hồn ẩn hiện, một cơn bão có thể lấy đi linh hồn bất cứ kẻ xấu số nào sa chân lỡ bước.
Vị chỉ huy từ bỏ lớp lá chắn năng lượng đang bao bọc bản thân.
Trước vô số cơn gió mang hơi thở của Tử Thần, Nicolas Smith sử dụng tay không bắt lấy từng cơn gió đen đang bào mòn sinh mệnh.
Trong bão tố, hắn cảm nhận được khả năng khôi phục của mình đã bị suy giảm khá nhiều, nhưng suy cho cùng, những ảnh hưởng ấy chỉ có thể nói là nhỏ bé tới không đáng kể.
Hắn cảm nhận thứ sức mạnh có trong đó, cảm nhận sức mạnh của tử vong.
Khi mở mắt ra, chỉ thấy một vẻ tiếc nuối đã xuất hiện trên gương mặt của thanh niên tóc trắng.
Nicolas Smith lắc đầu, thở dài, như thể đang đi dạo chơi thay vì ở trên chiến trường cấp độ có thể hủy diệt tinh cầu.
“Thật đáng tiếc làm sao, ta cứ nghĩ có thể gặp được một đồng loại, một kẻ cũng sở hữu sức mạnh tới từ một thực thể siêu thoát mà không bị ăn mòn.
Nhưng ta xem ra đã nhìn nhầm rồi.
Tử Thần có thể rất mạnh, nhưng nó có chạm tới cảnh giới nửa bước siêu thoát hay chưa cũng là một dấu hỏi, đừng nói gì tới việc tử khí do nó phát ra có thể chống lại ô nhiễm từ Xích Triều.”
Thấy tên tóc trắng đáng ghét dám coi thường vị thần mà mình tôn thờ, thậm chí hắn dám gọi thẳng Tử Thần là “nó”.
Điều này chẳng khác nào Nicolas Smith đang chạm vào vảy ngược của Ethan, khiến lão tà giáo đồ lập tức lao tới, muốn dùng bàn tay mình để xé xác tên tóc trắng đáng chết kia.
Trong đồng tử hoàng kim của vị chỉ huy, hắn thấy được lòng bàn tay của đối phương đang biến đổi như cốt chất tăng sinh.
Từng móng vuốt xương trắng điên cuồng mọc ra, bao phủ và biến cánh tay của Ethan trở thành một cây chùy đầy gai góc.
Lão tà giáo đồ hóa thành thiên thạch từ không gian lao tới, toàn lực vung ra một cú nện như trời giáng.
Đáp lại lão ta, Nicolas Smith bình tĩnh ứng đối.
Vị chỉ huy tóc trắng nâng cánh tay trái vẫn còn là máu thịt lên cao, còn trong cánh tay phải của hắn, thủ pháo cũng đã sẵn sàng.
Trong chớp mắt, hai bên đã va chạm cùng một chỗ.
Lực xung kích mạnh mẽ lan ra bốn phương tám hướng, khiến hàng trăm dặm bề mặt vệ tinh xuất hiện những vết rách ngang dọc, vô số mảnh vụn đất đá bị đánh bay vào không gian.
Từ dưới mặt đất, những người còn sống sót cũng có thể dễ dàng thấy được một mảnh của mặt trăng như đang tan vỡ.
Quy mô trận chiến quá lớn, khiến đội quân vừa đi ra khỏi khe nứt không gian cũng vô tình bị cuốn vào trong tầm ảnh hưởng.
Các binh sĩ nhắm mắt lại, họ đã sẵn sàng chuẩn bị tinh thần bị hất bay ra ngoài không gian cùng một phần của mặt trăng.
Nhưng chỉ thấy hai thánh hiệp sĩ là Aldric Solaraeus và Tô Vạn Kim đứng ra phía trước, từ trên người hai thầy trò, từng lớp lá chắn cùng thánh quang được giải phóng, ngăn chặn toàn bộ dư ba của trận chiến.
Ethan phải ngạc nhiên khi lão chỉ có thể đánh một cánh tay của tên tóc trắng kia nát thành bọt máu, thay vì nghiền nát đối phương thành tro bụi.
Thực tế, nếu so cảnh giới và cường độ thân thể.
Nicolas Smith khẳng định thân thể của hắn mạnh hơn rất nhiều lần, khi so sánh với cái cảnh giới phù phiếm do hắn mù luyện.
Với tố chất thân thể của những con người trong thời đại mới, những giới hạn về thể chất của họ giống như đã được giải khóa.
Dù đám người có rèn luyện thể chất theo những cách đơn giản nhất, nhưng chỉ cần đi tới cực hạn, thì thân thể họ sẽ không ngừng mạnh lên.
Cho tới tận bây giờ, vẫn không ai biết được giới hạn về thể chất của đám chức nghiệp giả ở đâu.
Và với Nicolas Smith, tên tóc trắng tuy có thể tránh được việc biến dị dưới ánh sáng của Xích Triều, nhưng thực tế, thân thể hắn luôn trong trạng thái bị đẩy vào cực hạn khi đủ thứ ô nhiễm khác nhau đang tàn phá cơ thể.
Nhưng nhờ vào khả năng khôi phục vết thương thần tốc, nên lâu như vậy vẫn chưa có ai nhìn ra được bất cứ điểm bất thường nào trên người hắn.
Sau mỗi lần sử dụng những sản phẩm như rượu ngâm Vực Sâu Tà Nhãn.
Khi đó, hai luồng ô nhiễm ở cấp độ siêu thoát luôn lấy thân thể hắn làm chiến trường, không ngừng tàn phá, không ngừng khôi phục và không ngừng mạnh lên.
Cho tới bây giờ, vị chỉ huy cũng không biết tố chất thân thể của hắn đã đạt tới mức độ nào.
Dù sao hắn là kẻ luôn dành phần lớn thời gian để nghiên cứu khoa học, hơi đâu mà tập trung vào luyện thể?
Còn chưa đợi lão tà giáo đồ có thể kịp định thần lại, cũng không quan tâm cánh tay đã nát thành thịt mạt của mình.
Lòng bàn tay của Nicolas Smith đã hướng thẳng về phía đối thủ, ánh sáng màu đỏ máu lan tràn lấn áp cả ánh mặt trời, xé tan làn sương mù đang bao phủ bề mặt của vệ tinh.
Cho tới khi ánh đỏ chói lóa tan biến, tất cả chức nghiệp giả lại sững sờ, khi mà một góc khác của mặt trăng cũng đã bị vị chỉ huy thổi bay vào không trung.
Uy lực thậm chí còn mạnh hơn đòn tấn công của lão tà giáo đồ khi nãy.
Ánh sáng tan biến, Nicolas Smith phải nhíu mày khi nhìn về phía trước.
Trong tầm mắt vị chỉ huy.
Sau khi bị thủ pháo của tên tóc trắng bắn bay ra xa hàng trăm cây số, cả người lão già Ethan giờ chỉ còn lại nửa hộp sọ cùng nửa non phần thân thể phía bên phải của lão.
Dù đã bị thương nặng tới vậy, lão ta vẫn còn đang khoa tay múa chân, nhảy loạn trong không gian.
Từ nửa thân thể còn lại của lão tà giáo đồ, tử khí tràn ra, chúng đan lại, tạo thành từng xúc tu đen, khiến không ai có thể nhìn ra quái vật kinh dị trước mắt từng là một con người.
Lý trí của Ethan giờ gần như tan biến.
Nhưng đồng thời, một ý chí mới thuộc về thần thánh cũng đã thức tỉnh.
Nó không hề gào rống như một quái thú vô tri, mà nó nhanh chóng phân tích tình hình, rồi điều khiển phần thân thể tàn tạ của Ethan, cố hoàn thành công việc bảo vệ tế đàn cùng cánh cổng bằng mọi cách.
Ngay khi thấy tình hình giống như có biến, Nicolas Smith cũng không muốn giông dài, hắn muốn lao lên xử lý đối phương, tránh đêm dài lắm mộng.
Nhưng khi ánh mắt con người của nửa bên phải mở ra, đó không còn là ánh mắt ẩn chứa tham niệm của một phàm nhân nữa.
Mà giờ, đó là ánh mắt cao cao tại thượng, ngự trị hết thảy và coi thường chúng sinh.
Với ánh nhìn chằm chằm từ một vị thần, Nicolas Smith giờ cũng cảm nhận được một cảm giác chán ghét tột độ, khi có người dám dùng ánh mắt như nhìn sâu kiến để quan sát hắn.
Nếu trận chiến cứ giằng co như hiện tại, mặt đất dưới chân họ sớm muộn cũng sẽ bị xé nát
Với Nguyễn An Bình cùng những thuộc hạ dưới trướng.
Chuyện mặt trăng bị phá hủy cũng không phải điều gì quá to tát, dù sao môi trường sống ở hành tinh quê nhà của họ cũng đã nát bét, như vậy, giờ để nó nát thêm chút nữa cũng không thành vấn đề.
Nhưng với Ethan cùng những thành viên khác trong giáo đoàn Tử Thần.
Đài tế lễ kiêm luôn trận pháp kết nối với Oreka đại lục đang được đặt trên vệ tinh bạc này.
Nếu mặt trăng bị phá hủy, thì đám tà giáo đồ coi như đã bỏ mạng vô ích, khi mọi công sức, chuẩn bị và cả tính mạng chúng như đổ xuống sông xuống biển.
Nên tia ý thức của Tử Thần với không chút do dự, nó lao hết tốc lực, nhanh tới nỗi ánh mắt của Nicolas Smith suýt không thể theo kịp.
Cả một núi xúc tu ập tới, trói chặt vị chỉ huy và đẩy hắn vào không gian vũ trụ.
Hóa thân của Tử Thần biết, nó nên ném tên tóc trắng này ra càng xa càng tốt.