Chương 274: Hóa Thân.
Nghe được mặt trăng có biến, Nguyễn An Bình cùng toàn bộ chỉ huy dưới trướng lập tức đi ra ngoài chiếc chiến xa.
Từ ngày đợt Xích Triều thứ hai đổ bộ, dù cho ngày hay đêm, cả thế giới luôn chìm trong một màu đỏ máu.
Nhưng nếu vẫn tính theo giờ đồng hồ, hiện tại đã là nửa đêm và cũng là lúc trăng lên cao.
Trong tầm nhìn của các chức nghiệp giả.
Qua bầu trời vụn vỡ, họ thấy được một điểm đen nhỏ đang xuất hiện nơi vùng sáng của vầng trăng khuyết.
Và bằng mắt thường, cũng có thể thấy được điểm đen ấy đang lan tràn với tốc độ vô cùng nhanh chóng.
Khi những chỉ huy khác trong lãnh địa chỉ có thể ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Còn với bốn người mạnh nhất, họ có thể cảm nhận được một cảm giác âm lãnh đầy tử khí, giống hệt với thứ sương mù đen từng được thả ra bởi đám sinh vật tử linh trong trận chiến lần trước.
Không còn gì nghi ngờ nữa, đám tà giáo sau khi bị người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo truy sát đến chân trời góc biển, chúng đã nghĩ ra cách để có thể trốn khỏi sự truy đuổi từ Nguyễn An Bình.
Dù cho không nghịch thiên tới mức lên cùng mặt trời vai sóng vai, nhưng việc đám người đó bay lên mặt trăng đào động thì không ai có thể nghĩ tới.
“Chậc, ta quên mất, với thân thể của người tu luyện ở tầm Hắc Thiết cấp cũng đã có thể nín thở giữa chân không trong một khoảng thời gian ngắn, lên cảnh giới thứ hai chắc cũng không nhìn vào điều kiện khắc nghiệt trong vũ trụ.
Đừng nói gì tới một đám tà giáo đồ, ai cũng đặt chân tới cảnh giới thứ ba.
Bước vào thời đại mới rồi, nếu vẫn còn giữ nhận thức như thời đại cũ thì đúng là không ổn một chút nào a.”
Vị lãnh chúa than thở đầy nuối tiếc.
Hắn đã từng có cơ hội để dọn dẹp đám tà giáo một lần và mãi mãi, nhưng nếu cơ hội ấy đã vụt qua thì cũng không còn cách nào.
Giờ trong tầm mắt Nguyễn An Bình, vô số sợi tơ xám đã bao phủ, báo hiệu một trận chiến thập tử nhất sinh đang đợi chờ hắn.
Trong lúc vị lãnh chúa còn đang trầm ngâm, đám chỉ huy dưới trướng hắn giờ lại quay sang nhìn nhau.
“Lãnh chúa của tôi ơi, ngài nói gì chứ?
Đám tà giáo mà chúng ta truy đuổi đã lẩn trốn trên mặt trăng?”
“Chết tiệt! Nếu như chúng trốn ở trên mặt trăng thì chúng ta làm sao có thể lên đó mà chiến đấu chứ?
Phải biết tốc độ bay trung bình của các chức nghiệp giả phe ta hiện tại mới là 2 mach mà thôi, không đủ vận tốc để thoát ra được khỏi quỹ đạo của hành tinh!
Và với tốc độ bay đó, cũng cần phải tốn cả tuần trời để có thể bước chân lên mặt trăng!
Đến khi đó, có lẽ làn khói đen kia cũng đã bao phủ cả vạn dặm rồi đi, rồi có trời mới biết, thứ đang chờ chúng ta trên đó sẽ là cái gì?”
Nghe có người phân tích như vậy, đám chức nghiệp giả giờ phải trầm mặc.
“Nếu bây giờ chúng ta hợp sức, thì sẽ tốn bao nhiêu thời gian chế tạo ra một tên lửa đủ để đưa người lên mặt trăng?”
Nếu ai đó đưa ra câu hỏi này tại thời đại cũ, có lẽ ngoài chat GPT ra, tất cả mọi người sẽ cười thẳng vào mặt hắn.
Nhưng trong thời đại toàn dân siêu phàm này.
Việc chế tạo tên lửa chỉ có thể nói là khó, nhưng không phải không thể.
Phải biết, về nhiên liệu tên lửa, lãnh địa Ngọc Lục Bảo có thể dùng linh thạch, và một vài khoáng vật chứa linh khí dễ cháy nổ khác để thay thế nhiên liệu truyền thống.
Về vật liệu, có cả Nicolas Smith và thợ rèn huyền thoại “Trần Bình An” trong đội hình, thì việc chế tạo vỏ tên lửa với họ chỉ là một bữa ăn sáng.
Với thể chất của đám chức nghiệp giả, họ có thể bay vào không gian mà không cần đồ bảo hộ.
Và nếu tên lửa có bay lệch so với tọa độ ban đầu, đám người cũng có thể bay ra và điều hướng thủ công, để tên lửa đâm thẳng vào mục tiêu.
Suy đi nghĩ lại, ai cũng thấy ý tưởng chế tạo ấy là khả thi.
Thấy đám người bắt đầu phác thảo hình dạng tên lửa, Nicolas Smith chỉ lắc đầu mệt mỏi.
Vị chỉ huy tóc trắng đứng ra, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, tay phải của hắn biến đổi, hóa thành một lưỡi đao ẩn chứa ô nhiễm nồng đậm, đỏ rực như dung nham.
“Các vị, chúng ta đã không còn nhiều thời gian nữa.
Qua mỗi phút, mỗi giây, sức mạnh của kẻ địch lại mạnh thêm một phần.
Nên giờ, tất cả các đơn vị chuẩn bị chiến đấu.
Chúng ta sẽ đặt chân lên mặt trăng, sớm thôi.”
Vừa nói, Nicolas Smith vừa truyền thêm nhiều ô nhiễm hơn vào lưỡi đao, khiến những chức nghiệp giả mạnh mẽ nhất giờ cũng phải cảm thấy khó chịu.
Hắn vung tay, chém ra đường đao khí màu máu rực đỏ in hằn trong không gian.
Tiếp đó, một vết rách xuất hiện trước mắt mọi người.
Vết rách khổng lồ như miệng đầy máu của một con quái vật, vừa đủ để nuốt chửng cả một tòa nhà 50 tầng.
Nhìn vào vết rách ấy, mọi người đều thấy được một chiến trường vô tận mở ra trước mắt.
Nhưng trong chiều không gian chiến trường ấy, cũng đang có một vết rách không gian khác ẩn hiện ở phương xa.
Và nếu mọi người đoán không sai, vết rách thứ hai đang kết nối với mặt trăng, nơi đang dần bị khói đen xâm nhiễm.
Lấy một chiều không gian khác làm ván cầu, Nicolas Smith đã rút ngắn quãng đường cả trăm ngàn cây số xuống còn vài trăm mét.
Thấy được một lối đi mở ra ngay trước mắt.
Tất cả chỉ huy cảm thấy hưng phấn không thôi.
Nicolas Smith bước lên phía trước, một lần nữa thu hút ánh nhìn của tất cả những người xung quanh.
Nhưng vị chỉ huy tóc trắng vẫn yên lặng, và nhìn về phía Nguyễn An Bình đang gật gù đầy vẻ hài lòng.
Thấy được ánh nhìn từ đại tướng dưới trướng mình, vị lãnh chúa không nói gì nhiều, mà hắn chỉ gật đầu khẳng định.
Có được sự cho phép.
Nicolas Smith nghiêm mặt, tạo ra bầu không khí nặng nề bao phủ tất cả mọi người.
“Cổng đã mở ra ngay trước mắt, tất cả các đơn vị xuất kích!”
Trên mặt trăng.
Hàng cây số dưới từng tầng đất đá.
Tại nơi đây, một hệ thống hang động ngầm khổng lồ đã được chế tạo, là một căn cứ hoàn hảo để che giấu trước ánh mắt của mọi kẻ thù.
Nếu như nghi lễ triệu hoán không diễn ra, có lẽ vài tháng nữa người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũng không thể nhìn ra có điều gì bất thường trên vệ tinh ấy
Đứng trước một tế đàn khổng lồ, nơi rộng lớn như một quảng trường, với đủ thứ ký tự huyền ảo được điêu khắc cẩn thận trên từng viên gạch dưới chân.
Xung quanh tế đàn, tám trụ cột khổng lồ đã mọc lên, đủ thứ năng lượng được truyền qua các cột trụ và chuyển hóa, trở thành một dạng năng lượng thần bí, kết nối với một thực thể từ bên ngoài thế giới.
Dù chưa chính thức hoạt động, như từng làn sương đen cũng dần được giải phóng ra từ công trình to lớn ấy.
Trước công trình chỉ được hoàn thành trong chưa đầy một tuần, một tên Hành Giả của Tử Thần đang đứng chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn mọi thứ đang diễn ra.
Đúng lúc này, một tên Tín Sứ bước tới, cung kính cúi người báo cáo.
“Thưa ngài, tất cả trận pháp phòng ngự đã được chuẩn bị, các tử sĩ cũng đã sẵn sàng để tử vì đạo.
Chúng ta sẽ đón đánh đám thổ dân đáng ghét đó, và dạy cho chúng sức mạnh của thần giáo là đáng sợ như thế nào!”
Nghe cấp dưới báo cáo, lão Hành Giả Tử Thần vuốt râu, tỏ vẻ hài lòng.
“Tốt, tốt lắm.
Kể từ khi bước chân tới thế giới này, chúng ta luôn phải trốn đông trốn tây, khổ sở như chuột chạy qua đường.
Nhưng sau trận chiến này, thần giáo chúng ta mới là người truy đuổi đến cùng đám thổ dân đáng chết đó!”
Khi trưởng lão của giáo đoàn tôn thờ tử vong vừa nói hết câu.
Ánh sáng phát ra từ trận pháp cũng giống như đã đi tới cực hạn.
Chính giữa trận pháp, một khe nứt không gian khổng lồ xuất hiện, từng làn khói đen từ phía bên kia lan tràn như một trận tuyết lở.
Chẳng mấy chốc, căn cứ ngầm chuyên dụng cho tế lễ đã bị nhấn chìm trong khói đen của tử vong.
Đứng trước vĩ lực do vị thần mình tôn thờ đem lại.
Chỉ thấy tên Hành Giả Tử Thần hít sâu một hơi, cảm nhận tử khí ô uế nhất đang lan tràn và nhuộm đen mọi thứ.
Có thể thấy bằng mắt thường, từ một lão già với làn da bệnh trạng, tên tà giáo đồ càng lúc càng không phải là con người, khi làn da lão ngày càng nhăn nheo như vỏ cây già, thậm chí da, thịt của lão cũng đang nhanh chóng thối rữa, để lại một cái xác sống đầy kinh dị đang tiến bước.
Dù cho thân thể đã mục nát, người không ra người như vậy, nhưng có thể thấy lão Hành Giả vẫn không tỏ ra chút lo sợ hay đau đớn nào.
Thậm chí, qua gương mặt đã phân hủy để lộ ra nửa hộp sọ ấy, vẫn có thể thấy được sự vui vẻ điên cuồng đầy bệnh trạng tới từ lão ta.
Thấy cấp trên của mình có những biến đổi đáng sợ tới như vậy, tên Tín Sứ phía sau chợt lùi về một bước theo bản năng.
Nhưng rồi, hắn cúi người, khom lưng, cung kính hô vang.
“Hành Giả Ethan… không, cung nghênh Hóa Thân của đấng thánh thần giáng lâm.
Chúc mừng trưởng lão Ethan đã tiến thêm một bước, sớm ngày đăng vào thần quốc!”
Thấy có người cung kính cúi chào mình như vậy, một vẻ đắc ý hiện lên trên mặt lão già Ethan.
Từ một Hành Giả bước tới cảnh giới Hóa Thân, một tín đồ thần linh sẽ chia tách một nửa linh hồn của họ, và giao nó cho vị thần họ tôn thờ.
Đổi lại, một sức mạnh to lớn sẽ được ban tặng cho kẻ đã cống hiến hết mình vì tín ngưỡng.
Tuy việc mất đi một nửa linh hồn có vẻ khá thống khổ và ngu ngốc, khi giao sinh mạng mình vào trong tay kẻ khác.
Nhưng chỉ cần nửa linh hồn còn lại vẫn ở trong thần quốc, một Hóa Thân cảnh có thể liên tục phục sinh, trường tồn cùng thần linh của họ.
Đương nhiên, hồi sinh cũng có cái giá của nó, vì càng nhiều lần tử vong, linh hồn của Hóa Thân cảnh tu sĩ sẽ suy yếu đi một phần.
Cho tới khi họ hoàn toàn biến đổi, trở thành một hóa thân hoàn chỉnh của thần linh.
Còn về sức mạnh, khi này người tu hành sẽ chẳng khác nào hóa thân của một vị thần hành tẩu trên thế giới, sở hữu những loại sức mạnh khó tin, có thể nghiền nát lục địa, bóp nát sao trời.
Cảm nhận sức mạnh đang dâng trào trong thân thể, trưởng lão Ethan của giáo đoàn tôn thờ tử vong lộ rõ vẻ hưng phấn.
Với sức mạnh nắm trong tay, lão cảm thấy mình có thể quét sạch mọi sự sống trên thế giới này.
Và với sự xuất hiện của một Hóa Thân cảnh, thì chỉ riêng khí tức thả ra cũng đủ để khiến mặt trăng phải rung chuyển.
Đứng ở trong chiều không gian vô tận chiến trường, khi chưa bước chân tới hành tinh đang bao phủ bởi khói đen.
Toàn bộ đội quân của lãnh địa Ngọc Lục Bảo giờ đều phải cảm thấy lạnh mình, trước áp lực đang tỏa ra từ phía bên kia khe nứt.