Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 272: Ta không có bạn gái, nhưng ta có vợ.
Chương 272: Ta không có bạn gái, nhưng ta có vợ.
Sau một ngày một đêm truy lùng, bám sát tất cả những tín đồ của Tử Thần.
Những cánh cổng không gian màu đỏ máu đã trở thành nỗi ám ảnh không chỉ với đám tà giáo đồ, mà chúng cũng giống như một lời cảnh báo mà lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã dành cho tất cả các thế lực chống đối.
Không ai có thể biết được, liệu một giây sau, trên đầu họ có thể mở ra một cánh cổng không gian đi kèm một tia sáng đỏ hay không?
Nên để tránh va chạm với lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Những thế lực xung quanh ai trốn được thì trốn, còn ai chọn ở lại thì luôn trong tình trạng cảnh giác cao độ, sẵn sàng đánh đuổi bất cứ những kẻ bị tình nghi là người của tà giáo.
Đồng thời, họ cũng cấm đốt lửa trong cả một ngày hôm đó.
Phải biết, đám người dưới trướng tên “Trần Bình An” đó giống như một bầy chó điên.
Chúng sẵn sàng nã đạn, hủy diệt bất cứ nơi đâu bị nghi ngờ là có tà giáo ẩn hiện.
Ngày hôm đó không chỉ có đám người tôn thờ Tử Thần bị tàn sát, mà cũng có rất nhiều người “vô tội” khác bị cuốn theo.
Tiêu biểu là một đám người du mục, chuyên lấy ăn thịt đồng loại làm vui và có thói quen đốt cháy mọi vật liệu khi chúng đi ngang qua bất cứ vùng đất nào.
Và cũng vì chúng đốt vài cái lốp xe cũ khiến khói đen bốc lên nghi ngút, nên chỉ vài giây sau, một ánh đỏ không chút lưu tình đánh xuống, chỉ để lại một cái hố lớn cùng mặt đất đã được nung chảy thành dung nham.
Có một khu phố hoang vắng, nơi bị ám bởi những sinh linh giống với quỷ hồn trong truyền thuyết.
Khi bị những binh sĩ trinh sát của lãnh địa Ngọc Lục Bảo phát hiện không lâu, thì một mặt trời đã mọc ngay trên khu phố cũ, khí tức chí cương chí dương lan tràn, xua tan âm khí, nung chảy vạn vật.
Ngày hôm đó, rất nhiều người nhớ lại cảnh tượng bị những đám mây hình nấm chi phối sợ hãi, khi cứ vài phút, lại có một vụ nổ xé toạc bầu trời xuất hiện.
Còn vấn đề môi trường khi có hàng trăm vụ nổ xảy ra trong cùng một ngày?
Đây chỉ là một chuyện nhỏ, vì có thêm vài cái hố mới cũng không ảnh hưởng gì tới môi trường của một thế giới đã chết đầy phóng xạ và ô nhiễm từ Xích Triều.
Trong đài chỉ huy, Nicolas Smith giờ đang ngồi yên một chỗ vô cùng nhàn nhã.
Đã là một ngày qua đi kể từ khi hắn cho khai hỏa pháo chính của chiến xa ngay dưới chân.
“Được rồi, tất cả mọi người, ai còn phát hiện ra manh mối của đám tà giáo hay không?
Nếu tìm được thì cho ta tọa độ, để ta cho nổ luôn cái địa chỉ của chúng.”
Vị chỉ huy tóc trắng với gương mặt ngáp ngắn ngáp dài, đưa ra câu hỏi cho tất cả những tổ đội trinh sát.
Nhưng đáp lại hắn giờ chỉ còn lại một vẻ trầm mặc tới từ bên kia đầu máy.
Sau vài phút không nhận được câu trả lời từ những binh lính dưới trướng.
Nicolas Smith lắc đầu, hắn chủ động kết thúc cuộc gọi.
“Được rồi, ta đoán mọi người cũng đã làm tất cả những gì tốt nhất có thể làm.
Nên các đơn vị trở về nơi đóng quân để nghỉ ngơi và chỉnh lý lại trang bị.
Trong lúc mọi người nghỉ ngơi, sẽ có những tiểu đội khác thay thế công tác truy lùng cho mọi người.”
Nói xong, vị chỉ huy tóc trắng tự động ngắt kết nối với đám thuộc hạ ở bên kia đầu máy.
Thấy Nicolas Smith chủ động kết thúc cuộc họp nhanh chóng đã khiến nhiều người phải cảm thấy bất ngờ.
Theo những hiểu biết của họ về vị chỉ huy hiếu chiến này.
Hắn chẳng phải nên ở lại, tiếp tục nã đạn để có thể thỏa mãn sự khát máu của mình sao?
Bị những ánh mắt như nhìn sinh vật lạ săm soi khiến Nicolas Smith cảm thấy khá khó chịu.
Nhưng vị chỉ huy cũng chỉ nheo mắt lại đầy vẻ bất thiện và không quan tâm tới ánh nhìn của những người xung quanh.
Hắn quay người lại, nói chuyện với Nguyễn An Bình hiện đang trầm ngâm suy ngẫm.
“Người anh em, xem ra đám tà giáo không bị ta tiêu diệt hoàn toàn thì chắc cũng chỉ còn lại vài con mèo lớn mèo nhỏ mà thôi.
Nên giờ, ta xin nghỉ ngơi trước.”
Nói rồi, vị chỉ huy mệt mỏi rời khỏi đài chỉ huy.
Dù cho thân thể của một chức nghiệp giả Thanh Đồng cấp có thể chịu đựng cường độ làm việc hiện tại liên tục trong vòng một tháng, nhưng tâm linh của Nicolas Smith lại chưa chắc có thể sống với sự nhàm chán ấy.
Là một kẻ đã phải thay thế một vài bộ phận trên thân thể bằng máy móc, nhưng vị chỉ huy chưa bao giờ coi bản thân mình có thể hoạt động vĩnh viễn giống như một cỗ máy.
Về cơn khát máu và ham muốn được chiến đấu?
Kể từ ngày có thể mở ra chiều không gian kết nối với vô tận chiến trường của Vạn Quân Chúa Tể.
Hắn đã không cần phải truy tìm và săn đuổi để đấu với những kẻ mạnh hơn nữa.
Nhờ vào đó, Nicolas Smith có thể dành nhiều tinh lực và sự tập trung hơn cho việc rèn sắt, chế tạo, đó mới là sở thích và những thứ vị chỉ huy theo đuổi.
Thấy Nicolas Smith đã đi ăn cơm, Nguyễn An Bình cũng chỉ gật đầu nhẹ coi như chào hỏi.
Vài ngày gần đây, người anh em tóc trắng không còn thi thoảng gạ kèo đánh nhau, thì vị lãnh chúa biết, tướng quân dưới trướng hắn đã tìm được cách để khống chế lại cơn thèm khát chiến đấu do ô nhiễm Xích Triều đem lại.
Không đặt ánh mắt của mình trên người vị chỉ huy.
Giờ, Nguyễn An Bình phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng khác.
Trong chiến dịch truy quét suốt một ngày một đêm, quân đội dưới trướng hắn đã truy đuổi đám tà giáo đồ tới gần như tận diệt.
Nhưng theo những gì hắn bói toán được, tai họa trong cuộc chinh phạt lần này vẫn đang lơ lửng ngay trên đầu.
Đồng thời, trong tầm nhìn vận mệnh.
Nguyễn An Bình vẫn thấy vô số tia vận mệnh màu xám đang bao vây hắn từ bốn phương tám hướng.
Tất cả chứng tỏ, kiếp nạn vẫn chưa được hóa giải, và đám tà giáo vẫn còn tồn tại, ẩn núp đâu đó.
Nhưng sau một ngày bị Nicolas Smith dí thẳng nòng pháo vào mặt mà nã đạn.
Dù có là Aldric Solaraeus hay Nguyễn An Bình cũng khó lòng chịu nổi, đừng nói gì tới một đám tà giáo đã bị đánh cho không ngóc đầu lên được.
Nghĩ tới đây, vị lãnh chúa cũng nghĩ tới cách có thể tìm kiếm được tung tích đám tà giáo.
Hắn quay sang, nhìn vào cô nàng cyborg Medea, người đang theo đuôi Nicolas Smith, chuẩn bị rời khỏi căn phòng.
“Medea, làm phiền cô có thể ở lại trong đài chỉ huy lâu hơn được hay không?”
Sắp sửa tan làm mà lại bị sếp gọi lại, yêu cầu tăng ca.
Có thể thấy, sắc mặt của Medea giờ không được tốt cho lắm.
Chất làm mát trong cơ thể cô nàng được giải phóng, để giảm nhiệt và giúp thiếu nữ bình tĩnh hơn.
“Không được đánh sếp.
Không được đánh sếp.
Không được đánh sếp.” – Từng lời tự nhủ vang lên như tiếng tụng kinh, kiềm chế lại lửa giận trong lòng thiếu nữ.
Cảm nhận được bầu không khí xung quanh đang lạnh dần theo ánh nhìn lạnh lùng không chút thiện chí của cấp dưới.
Nguyễn An Bình giờ cũng chỉ đành lắc đầu mệt mỏi.
“Khụ, Medea, hiện tại trong lãnh địa của chúng ta, ai là người nắm giữ nhiều công nghệ nhất thì cô số hai không ai là số một.
Nên ta có chuyện muốn hỏi thẳng.
Cô có bản thiết kế thiết bị nào có thể cảm nhận được chính xác những rung động trong lòng đất hay không?”
Nghe vị lãnh chúa đột ngột hỏi vậy, Medea cũng cau mày, đoán xem cấp trên đang có thâm ý gì.
Và khi kết hợp câu hỏi với những gì đang diễn ra trên chiến trường.
Cô nàng cyborg cũng đã đoán được ý tưởng của Nguyễn An Bình.
“Phù, ngài lãnh chúa, ta cứ nghĩ ngài gọi ta ở lại để tăng ca.
Nhưng nếu ngài yêu cầu bản vẽ chế tạo thiết bị thăm dò lòng đất, để tìm ra được hang ổ tạm thời của đám chuột tà giáo kia thì cũng đơn giản.”
Nói rồi, Medea chạm vào một chiếc máy in cũ kỹ được đặt trên bàn chỉ huy.
Trong chớp mắt, từng đợt dữ liệu đã được cô truyền thẳng vào trong cỗ máy.
Từng trang tài liệu được in ấn, nhanh chóng phủ kín cả bàn làm việc.
“Tất cả bản vẽ chi tiết, và cách chế tạo máy dò đều có trên những trang giấy rồi.
Và ta đảm bảo, những tài nguyên để chế tạo thiết bị ấy cũng rất dễ tìm kiếm trên hành tinh này.
Nếu đã không còn chuyện gì quan trọng nữa, thì ta giờ có hẹn với chỉ huy Nikolai Pobedislav đây.”
Nói xong, Medea đỏ mặt rồi lao vút qua cánh cửa, trong ánh mắt khó có thể tin của những người xung quanh.
Giờ, cả Nguyễn An Bình cùng những thành viên cấp cao khác cũng phải trố mắt nhìn nhau.
Họ biết Medea và Nicolas Smith đúng là đi rất gần, nhưng ai có thể nghĩ ra được, không biết từ lúc nào, hai người này đã tới với nhau.
Ban đầu, mọi người có trong bộ chỉ huy đang muốn đi ăn chút cơm để giải tỏa tinh thần một chút.
Nhưng với việc tự dưng bị nhét cơm chó vô mồm đã khiến họ cảm thấy bụng mình giống như đã no căng, không cần thiết phải ăn uống nữa.
Nghe được một tên điên cuồng, hiếu chiến như Nicolas Smith cũng có thể kiếm được bạn gái.
Có thể thấy rõ, trên gương mặt của rất nhiều người đã xuất hiện những biểu cảm ghen tị tới vặn vẹo.
Chỉ nhìn qua, Nguyễn An Bình còn nghĩ hắn sắp phải thay mới đám chỉ huy dưới trướng, khi nhìn ai trong số chúng cũng giống như sắp biến dị thành quái vật tới nơi.
Dù sao kể từ ngày toàn nhân loại thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú, tập tục của cả thế giới đâu còn là an ổn sinh hoạt, làm ăn, kiếm tiền, mà chuyển sang cường giả vi tôn, theo đuổi sức mạnh.
Đồng thời, trong giai đoạn đầu đó, có rất nhiều người vì theo đuổi châm ngôn “Nữ nhân chỉ ảnh hưởng tốc độ rút đao”.
Nên vì vậy, đến giờ có rất ít người trong lãnh địa có thể thoát khỏi chữ “ế”.
Trong số những người đang mắm môi mắm lợi ấy, có nhân vật xếp số 4 lãnh địa hiện tại, cũng chính là hiệp sĩ tập sự Tô Vạn Kim.
Khi gương mặt hắn đang vặn vẹo vì ghen tị, thì bỗng chợt, tên hiệp sĩ nhận thấy được vẻ thản nhiên tới từ Nguyễn An Bình.
Trong thâm tâm hắn, người lãnh đạo của lãnh địa lúc nào cũng một thân một mình, nhìn kiểu gì cũng thuộc thể loại bên gối không người.
Nhưng khi thấy thái độ bình tĩnh tới lạ kỳ của đối phương, đã khiến tên hiệp sĩ tập sự phải tò mò không thôi.
Tô Vạn Kim bước gần, tiếp cận vị lãnh chúa. Hắn hỏi.
“Khụ, thưa lãnh chúa, dù có hơi mạo muội một chút, nhưng nếu ngài bình tĩnh như vậy, chắc hẳn ngài đã có bạn gái rồi đi?”
Ngay lập tức, câu hỏi ấy cũng thu hút vô số ánh nhìn hóng hớt từ những người xung quanh.
Bị người đánh gãy khi đang suy nghĩ vu vơ, Nguyễn An Bình lạnh lùng liếc nhìn về kẻ vừa đặt ra câu hỏi ấy.
Nhưng khi thấy là đệ tử của Aldric Solaraeus, hắn thay đổi thái độ mà thản nhiên trả lời.
“Bạn gái sao? Ta hiện tại chưa có bạn gái.”
Nghe được câu trả lời ấy, đám người xung quanh gật đầu, cảm thấy những suy nghĩ từ trước tới nay của họ quả nhiên không sai.
“Tuy ta không có bạn gái, nhưng ta cũng là người đã có vợ và con gái rồi.”
Câu trả lời của vị lãnh chúa chẳng khác nào vừa đốt lên một quả bom, khiến tất cả những cao tầng đang có mặt đều phải bất ngờ hô vang.
“Không thể nào!”