Chương 270: Phá tan sương mù.
Tại núi rừng tăm tối, nơi một đội quân vong linh giáng lâm phủ trắng cả một vùng.
Từ trên thân thể chúng, ngọn lửa xanh lục của linh hồn ô uế đang kêu gào, không ngừng thải ra từng làn sương mờ tử khí màu đen đặc.
Một thứ ô nhiễm cải tạo lại môi trường xung quanh, khi chúng bòn rút sức mạnh của mọi sinh vật sống trong vùng ảnh hưởng, tạo ra điều kiện sinh tồn thích hợp nhất cho đám vong linh.
Trong màn sương đen bao phủ cả núi rừng.
Những thiết bị ghi hình vẫn hoạt động hiệu quả, ghi chép lại cảnh tượng đang có mặt tại hiện trường.
Hiện tại, ngoại trừ những chức nghiệp giả còn giữ cho bản thân một vài con át chủ bài, và đã chạy trốn ngay từ đầu.
Thì chỉ còn lại những kẻ đã bị vứt bỏ đang tuyệt vọng, chờ đợi cái chết đến với mình.
Những tên chức nghiệp giả xấu số biết rõ, việc chiến đấu trong môi trường bất lợi như hiện tại chỉ là lãng phí số lượng sinh mệnh lực không còn nhiều của chúng.
Nên một vài kẻ bò tới những thiết bị ghi hình, cố gắng mở miệng, thông báo vị trí của mình với toàn dân thiên hạ, với hi vọng mong manh sẽ có ai đó tới để cứu vớt chúng.
Nhưng điều duy nhất mà chúng có thể làm được, đó chính là để cho hình ảnh kêu gào thảm thiết khi bị đám khô lâu xé xác được lan truyền tới khắp nơi trên thế giới.
Có vẻ đám khô lâu cũng không quan tâm tới những thiết bị kỳ lạ không chút sức sống kia.
Không có nhiệm vụ nào được giao, nên chúng đi lại trong hẻm núi trong vô thức.
Cho tới khi từ phương xa, cả một ngọn núi nhỏ bị một tia năng lượng mạnh mẽ đánh xuyên qua.
Đòn tấn công bất ngờ ập tới, nghiền nát đám xương khô thành mảnh vụn.
Những chiếc máy quay kiên cường bám trụ lại trên chiến trường, dù không ai điều khiển nhưng chúng vẫn quay lại những khoảnh khắc khi quân đội lãnh địa Ngọc Lục Bảo tràn vào, nghiền nát tất cả những thứ còn có thể động đậy trong hẻm núi.
Thứ duy nhất mà những khán giả có thể chứng kiến là nòng pháo chính của một chiến xa khổng lồ khai hỏa, nghiền nát tất cả quái vật trên đường đi thành hỏa ngục.
Đúng là tử khí do đám khô lâu rất khó chơi, và là khắc tinh cứng của những chiến binh thiên về cận chiến.
Nhưng chỉ cần gặp phải một đội quân trang bị hỏa lực đầy đủ, có lẽ, chỗ tử khí khiến người phải đau đầu kia cũng không quá khó đối phó như vậy.
Cũng đừng quên, trong hàng ngũ quân đội của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, không chỉ có những chiến binh con người, mà còn có những cỗ máy sẵn sàng lao lên xé xác kẻ địch với không chút do dự.
Khi đã bị tập kích bất ngờ bởi hỏa lực tầm xa, đám khô lâu binh quay người, chuyển hướng, nhắm thẳng vào vị trí những quái vật sắt thép đang không ngừng phun lửa.
Nhưng có vẻ, đám khô lâu không hề nhìn vào những cỗ máy đang nghiền nát đội hình của chúng.
Mà thứ đám sinh vật tử linh này quan tâm là nguồn sinh mệnh nồng đậm, thứ phát ra từ trên người đám sinh linh đang núp sau những cỗ máy sắt thép.
Dù cho số lượng khô lâu đã giảm đi nhanh chóng, nhưng với những bộ xương còn sót lại, khí thế lao lên vẫn khiến người phải cảm thấy rung động như đang có một đợt sóng thần xương trắng đang ập tới.
Đạo quân xương xẩu di chuyển tới đâu, những đám mây tử khí như sương đen bám theo chúng tới đó.
Nếu như bị đám tạp binh đó vây công, thì dù có là những chức nghiệp giả mạnh nhất cũng sẽ phải cảm thấy đau đầu, chán ghét trước tử khí nồng nặc chúng đang phát ra.
Nhưng đối mặt vong linh thiên tai, Nguyễn An Bình lập tức giải phóng ra trí giới nguy cơ, khi hàng trăm ngàn người máy cũng băng băng lao lên.
Một bên là những người máy với sức mạnh to lớn, cùng móng vuốt sắc bén.
Bên còn lại là một đám khô lâu không sức sống.
Đám sinh vật tử linh gần như không có nhận thức về môi trường xung quanh, cái chúng quan tâm chỉ là lao lên, làm mọi cách để dập tắt sinh mệnh trong tầm nhìn.
Dù đám sinh vật tử linh có đông tới mấy.
Nhưng chỉ cần những cỗ máy chiến đấu, dù chỉ với móng vuốt sắt thép đơn sơ đứng cùng một chỗ.
Thì chúng có thể tạo thành hàng khiên sắt vững chãi, ngăn cản, không để đám khô lâu mang theo tử khí có thể tiến thêm dù chỉ một bước.
Cuộc chiến trước ống kính diễn ra rất bất ngờ, và cũng nhanh chóng kết thúc.
Nguyên nhân chính vẫn là do đám khô lâu tập trung cùng một chỗ, nên chỉ cần vài phát đạn pháo có uy lực tương đương vũ khí hạt nhân, thì việc dọn dẹp đám pháo hôi đó là chuyện vô cùng đơn giản.
Nhìn vào những nòng pháo dọn dẹp mọi thứ trong bán kính vài cây số.
Nhìn vào đám người máy đang đan dệt tạo thành hàng phòng ngự sắt thép.
Nếu Nguyễn An Bình thực sự là một thanh niên 18 tuổi, có lẽ hắn sẽ ảo tưởng lực lượng quân đội mình đang nắm trong tay là vô địch.
Nhưng trước một thắng lợi ngắn hạn, vị lãnh chúa không tỏ ra hưng phấn.
Vì hắn biết được, khi Cơn Gió Của Vận Mệnh cũng khó bói toán thiên cơ, thì những chuyện xảy ra trong tương lai đều không hề đơn giản.
Khi vị lãnh chúa còn đang trầm ngâm, không rõ tại sao tất cả nguy cơ được hắn bói toán lại chỉ dẫn tới đám xương khô yếu đuối này?
Bỗng chợt, tiếng của một sĩ quan điều khiển vang lên, đánh thức hắn.
“Thưa ngài, trong phạm vi radar không phát hiện ra bất cứ sóng ma lực, linh khí hay bất cứ loại năng lượng siêu phàm nào.
Có thể xác định, tất cả kẻ địch trên đường hành quân của chúng ta đều đã bị tiêu diệt.
Và theo như hành trình đã được vạch ra từ trước, chúng ta sẽ tiến tới tổ chức đầu tiên là Hắc Xà Hội trong 3 phút tiếp theo.”
Nhưng nghe tới đây, vị lãnh chúa nâng tay ra hiệu cho tất cả mọi người im lặng.
“Cuộc chinh phạt vẫn sẽ tiếp tục, nhưng chúng ta tạm thời sẽ không động vào bất cứ thế lực nhân loại nào nữa.
Vì ta thấy được, trong số những thứ được đám ngốc nghếch kia triệu hoán tới thế giới này.
Giữa bầy khô lâu, vẫn còn vài bóng người đan xen trong đó, và chúng đã chạy trốn mất tăm mất tích ngay khi được triệu hồi.
Nên ta đoán, đội quân mà chúng ta vừa đối phó chẳng là gì ngoài một đám pháo hôi được bỏ lại để câu giờ.”
Trong mắt Nguyễn An Bình, vô số cảnh tượng đang nhanh chóng thay đổi.
Chỉ trong thoáng chốc, khí chất của vị lãnh chúa ấy đã trở nên phiêu miểu, hư vô như chìm vào cả không thời gian.
Hắn đã sử dụng sức mạnh của vận mệnh hóa thân: Nhà Tiên Tri Của Gió.
Từng giọng nói huyền ảo và trầm bổng như tiếng gió vang lên, nói ra tung tích của đám người xuyên việt vừa mất tích bí ẩn.
Dù hơi mờ nhạt, nhưng chỉ cần đám tà giáo bước chân lên đại địa, hít thở cùng một bầu không khí.
Như vậy, vết tích của chúng dù ít hay nhiều cũng đã tồn tại trên đời này, nên việc tìm kiếm tung tích của chúng cũng không phải điều gì quá khó khăn.
Khi đã tìm được thứ mình cần, Nguyễn An Bình lập tức trả lại sức mạnh cho vận mệnh, để tránh tiêu hao vô ích.
Đồng thời, vị lãnh chúa cũng lập tức ra lệnh, chi quân làm năm đường, tương ứng với con đường mà đám tín đồ của Tử Thần đã chia đường chạy trốn.
Với hắn ưu tiên hàng đầu chính là tiêu diệt, xóa bỏ những mối nguy tới từ những thế giới khác.
Nguyễn An Bình không có bất cứ vấn đề gì với những người xuyên việt, nhưng nếu như vị khách từ thế giới khác lại là kẻ thù, tuyên bố muốn hủy diệt hoặc thống trị thế giới.
Như vậy hắn làm sao có thể trơ mắt, đứng nhìn tai họa nhảy nhót ngay trước mắt mình?
Trong vài phút ngắn ngủi của trận chiến dọn dẹp đống xương từ dị giới.
Nhân cơ hội dân bản địa vẫn chưa nhận ra được tính nghiêm trọng của vấn đề, đám dị giáo đồ tôn thờ Tử Thần đã tản ra thành nhiều nhóm.
Với thực lực trung bình tương đương với Kim Đan tu sĩ bên tiên đạo.
Đám tà giáo đồ di chuyển vô cùng nhanh chóng.
Chúng chia thành năm phương hướng chính, cũng là những hướng đã được Nguyễn An Bình cho người đuổi theo.
Và từ những phương hướng đó, đám người cũng đã tách ra làm vô số các nhánh phụ, phân tán khắp nơi trên hành tinh.
Không những vậy, có một vài nhóm người nhìn về mặt trăng đang núp sau bầu trời vụn vỡ.
Chúng nuốt nước bọt, sợ hãi khi phải băng qua khu vực với đầy những khe nứt không gian ngang dọc.
Nhưng khi nghĩ tới nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.
Đám người giờ cũng chỉ đành cắn răng đánh liều mà tiến vào vũ trụ.
Tuy đám tà giáo có khả năng chạy trốn vô cùng xuất sắc, nhưng người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũng không phải ăn chay.
Chẳng mấy chốc, những tên tà giáo đồ đầu tiên cũng đã bị các chức nghiệp giả đuổi kịp.
“Tất cả người xuyên việt nghe rõ, các ngươi hiện thuộc diện tình nghi, có liên quan tới những bộ khô lâu đã mất khống chế!
Nên yêu cầu tất cả các người đầu hàng, phối hợp điều tra làm rõ!”
Sau ba lần liên tục cảnh báo, nhưng tốc độ của những tên tà giáo đồ có vẻ không hề suy giảm.
Nên không nói gì nhiều, người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo lập tức ra tay.
Có người sử dụng các pháp thuật hệ băng, làm chậm tốc độ kẻ địch, người sử dụng đất đá, tạo thành một tường vây, ngăn không cho đám người có cơ hội chạy trốn.
Tuy không phải đoàn đội nào cũng có thể bắt giữ thành công các tín đồ của Tử Thần ngay từ lần đầu tiên.
Nhưng họ cũng có thể chặn đường, khiến đám tà giáo đồ bị dồn vào đường cùng.
Biết không thể nào rời đi mà không trải qua một trận chiến.
Những tín đồ của Tử Thần đã ở lại, giải phóng ra thứ tử khí đen đặc, còn nồng nặc gấp vô số lần những bộ khô lâu có thể phát ra.
Trước một đòn tung hỏa mù bất ngờ như vậy, nhiều nhóm chức nghiệp giả bị đánh trở tay không kịp, thương vong đã bắt đầu xuất hiện.
Tại khe núi vừa bị người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo đánh xuyên qua không lâu.
Hiện tại, Nguyễn An Bình cùng đội quân chinh phạt đã tạm thời đóng quân tại nơi đây, đợi chờ tin tốt lành từ những lực lượng tiên phong dò đường.
Trong chiến xa khổng lồ, cũng là trụ sở chỉ huy chính trong cuộc chinh phạt.
Vị lãnh chúa hiện tại sắc mặt trầm ngâm, nhìn vào từng báo cáo được gửi về, và cũng lắng nghe phản hồi tới từ những lực lượng truy vết.
“Tiểu đội xung kích số 1 báo cáo! Đã thành công bắt giữ 5 tên người xuyên việt có ý đồ phản kháng!”
“Tiểu đội số 3 báo cáo! Đã thành công tiêu diệt 3 mục tiêu có dấu hiệu chống đối!”
“Tiểu đội số 13 báo cáo! Trong đội hình kẻ địch có lẫn vào một người tu hành ở cảnh giới thứ tư!
Hiện tại chúng tôi đã mất quá nửa quân số!
Yêu cầu chi viện khẩn cấp! Nhắc lại! Yêu cầu chi viện khẩn cấp!”