Chương 268: Quân đoàn, máy móc.
Chớp mắt đã mười ngày qua đi.
Tại đại lộ kiêm quảng trường trung tâm của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Ánh mắt trầm mặc của những chức nghiệp giả hai bên đường đang cùng nhìn về một hướng.
Trên quảng trường ngoại thành của lãnh địa, một quân đoàn viễn chinh đông đảo, với mỗi một binh sĩ đều là Hắc Thiết cấp đỉnh phong đã được tập hợp.
Tất cả họ đã sẵn sàng, chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh đầu tiên của nhân loại kể từ khi đợt Xích Triều thứ hai giáng lâm.
Vài người châu đầu ghé tai, bàn luận xem quân đoàn do lãnh chúa dẫn đầu sẽ làm gì tiếp theo.
“Này, các ngươi biết tại sao lãnh chúa của chúng ta tự dưng triệu tập quân đội làm gì không?”
“Cái đó sao? Ta cũng không rõ ràng lắm.
Chỉ nghe tin đồn, lãnh địa đang chuẩn bị một cuộc chinh phạt nhằm vào mấy thế lực ở phương hướng đông nam thì phải.”
“Chiến tranh sao, đây không phải là chuyện đùa đâu.
Mà ta nghĩ với tính cách của lãnh chúa chúng ta, chắc hẳn ngài ấy mang quân không phải đi chinh phạt những vùng đất khác, mà là muốn thảo phạt một quái vật nào đó.
Giống như đám quái vật tụ hợp thể chẳng hạn…”
Đáng lẽ ra, trong 10 ngày ngắn ngủi, lãnh địa Ngọc Lục Bảo không thể nào kịp thời chuẩn bị cho một cuộc chinh phạt quy mô lớn như hiện tại.
Nhưng một khi đích thân lãnh chúa “Trần Bình An” đốc súc, nhúng tay vào công tác hậu cần chuẩn bị.
Thì khi thấy cường độ làm việc của vị lãnh chúa căng thẳng, dày đặc tới nỗi không dành cho bản thân một giây một phút để nghỉ ngơi.
Thái độ điên cuồng của hắn khiến tất cả nhân viên trong lãnh địa đều vội vàng làm việc, không ai dám lười biếng hay có ý muốn mò cá ở đây.
Trong chưa đầy nửa tháng một đạo quân gồm khoảng 50000 chức nghiệp giả đã được tập hợp, quân số còn nhiều hơn một vài tổ chức của những người sống sót khác.
Với dân số trong lãnh địa vào khoảng 400000 đến 500000 người, và tất cả đều là những chức nghiệp giả có thể ra trận bất cứ lúc nào.
Chỉ cần phát lệnh toàn dân giai binh, Nguyễn An Bình có thể triệu tập được một quân đội đông đảo, sẵn sàng quét ngang mọi kẻ thù.
Nhưng vị lãnh chúa đã không làm vậy.
Và không phải ai cũng được hắn mời chào vào hàng ngũ quân viễn chinh.
Tại lãnh địa Ngọc Lục Bảo, thứ tài nguyên thu hút người nhất chính là những ngọn nến trắng có thể gia tăng ngộ tính.
Đồng thời, những ngọn nến ấy cũng có một tác dụng phụ không đáng nhắc tới.
Khi tâm linh con người được soi sáng bởi ngọn lửa trắng, thì vị lãnh chúa có thể nhìn ra được một phần suy nghĩ của họ.
Nên ai trong lãnh địa trung thành, ai lập lờ nước đôi, và ai là kẻ phản bội hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Trước khi cuộc chinh phạt bắt đầu, Nguyễn An Bình để những người trung thành ở lại phòng thủ lãnh địa.
Rồi hắn đưa những kẻ còn lập lờ nước đôi đi kiến công lập nghiệp, dùng chiến công và ban thưởng để lôi kéo nhân tâm.
Và đem những kẻ có khả năng phản bội cao nhất lên trên chiến trường, có thể dùng chúng như pháo hôi bất cứ lúc nào.
Mọi sự chuẩn bị đều đã sẵn sàng.
Trên quảng trường của căn cứ, có thể chứng kiến một đạo quân đang sắp xếp chỉnh tề.
Nhưng bằng mắt thường, tất cả mọi người đều có thể chứng kiến, quân số đang có mặt chắc chắn nhiều hơn 50000 người.
Giờ, ánh mắt của các chức nghiệp giả đều đầy vẻ tò mò khi nhìn về phía một đội quân người máy đang được sắp xếp ngay bên cạnh họ.
Nhìn qua, ngoại hình của những cỗ máy hình người ấy đều giống như những khung xương kim loại, với trang bị duy nhất trên người chúng là những móng vuốt thép vô cùng sắc bén.
Không dừng lại ở đó, những binh sĩ tham dự chiến dịch lần này còn có thể thấy được bóng dáng của những vũ khí hiện đại như xe tăng, trực thăng, và vài mẫu xe bọc thép.
Từ 10 năm trước, khi toàn nhân loại đều thức tỉnh sức mạnh siêu phàm.
Những thứ vũ khí nóng của thời đại cũ tưởng chừng như tân tiến lại tỏ ra tụt hậu, khó có thể thích ứng với thời đại mới.
Trước thể chất kinh khủng, tốc độ nhanh nhẹn, cùng phản ứng nhạy bén, vũ khí nóng dường như không thể chạm được vào góc áo của những chức nghiệp giả.
Nếu có chức nghiệp giả nào không may trúng đạn, miễn không phải những bộ phận quan trọng như trái tim hay đầu não, thì chỉ một thời gian sau, đám người có thể khôi phục như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vì lẽ đó, vũ khí nóng đã rời khỏi võ đài lịch sử.
Nhưng nếu như có một công nghệ vũ khí đủ mạnh, kết hợp với sức mạnh đặc thù của các chức nghiệp giả.
Thì Nicolas Smith là minh chứng rõ ràng nhất về sức mạnh của những vũ khí khoa học thế hệ mới.
Còn đội quân người máy đang có mặt là một sản phẩm hợp tác giữa vị chỉ huy tóc trắng, cùng với cô nàng cyborg Medea.
Hai người họ cùng nhau nghiên cứu, tạo ra cả một dây chuyền sản xuất vũ khí trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Mỗi một cỗ máy đang có mặt đều là những tạo vật lai tạo giữa máy móc, cùng với sức mạnh của đủ thứ ma thuật khác nhau.
Về sức mạnh thuần túy, chúng là những chiếc máy xúc đã được chế tạo lại cho gọn nhẹ, vừa vặn với một khung xương hình người.
Nên nếu xét thông số trên giấy tờ, chúng có thể sánh ngang với những chức nghiệp giả Hắc Thiết với 300 chỉ số Sức Mạnh.
Về trang bị, bộ móng vuốt trên tay đám người máy có chất lượng đạt chuẩn vũ khí ma pháp, có thể chém sắt như chém bùn, dễ dàng xé nát da thịt của các chức nghiệp giả nếu họ không kịp thời phòng ngự.
Đương nhiên, đám máy móc không thể nào thay thế hoàn toàn sức người trên chiến trường.
Khi mà AI của chúng chỉ được lập trình trong một ngày ngắn ngủi nên sơ sài khỏi phải nói, động tác chiến đấu rất đơn giản, không có gì đặc biệt.
Bên cạnh đó, khả năng phòng ngự của chúng tuy ngang ngửa với những chiếc xe tăng, nhưng điều đó cũng không đem lại hiệu quả trước thế công của các chức nghiệp giả.
Đồng thời, do giới hạn về lõi năng lượng, nên chúng không thể sử dụng pháp thuật hay kỹ năng.
Dù có nhiều khuyết điểm như vậy, nhưng cũng không thể xóa nhòa được điểm mạnh của chúng, là quân số đông đúc, gấp 10 lần số lượng các chức nghiệp giả trong quân đoàn.
Và nhờ có đội quân máy móc, Nguyễn An Bình mới dám đem đám người lòng mang phản cốt lên chiến trường.
Dù cho ở giữa trận chiến, mấy tên chức nghiệp giả ấy làm phản cũng không phải vấn đề to tát gì.
Còn về những thiết bị quân sự khác, như xe tăng, máy bay.
Tất cả chúng đều là những thiết bị không người lái, và cũng được điều khiển tự động bằng AI.
Lãnh địa Ngọc Lục Bảo đúng là không thiếu người, nhưng không phải ai cũng có khả năng điều khiển những thiết bị hiện đại.
Và lại, để các chức nghiệp giả tự do phát huy sức mạnh của họ trên chiến trường là phương án tối ưu nhất, thay vì bó buộc những cá nhân mang sức mạnh siêu phàm này trong những thiết bị quân sự có phần lỗi thời.
Đứng trên đài cao, vị lãnh chúa nhìn vào quân đoàn máy móc ngay bên dưới mà gật đầu hài lòng.
Hắn quay người lại, nhìn về một Nicolas Smith đang ủ rũ không vui.
“Sao vậy người anh em, chẳng phải ngươi đã làm rất tốt công việc của mình sao?”
Nguyễn An Bình vừa nói, vừa vỗ vai tán thành đối phương.
Nhưng gương mặt của thanh niên tóc trắng vẫn than ngắn thở dài.
Thấy Nicolas Smith có vẻ không vui, vị lãnh chúa lập tức quay đầu lại nhìn về phía Medea, muốn hỏi cô ta có chuyện gì đã xảy ra.
Chưa đợi hắn mở lời, cô nàng cyborg cũng đã lập tức giải thích.
“Thưa lãnh chúa, ngài chỉ huy tâm tình không được tốt vì đội quân người máy đã không đáp ứng được những yêu cầu của ngài ấy.”
Nói rồi, Medea lấy ra một vài bản thiết kế cũ do Nicolas Smith vẽ ra.
Nhìn vào thông số có trên những tờ giấy, Nguyễn An Bình có thể tính ra, sức chiến đấu của một người máy có thể ngang ngửa với một chức nghiệp giả Thanh Đồng cấp, loại chưa tu luyện thêm bất cứ thể hệ siêu phàm nào.
Nhưng để chế tạo ra những cỗ máy mạnh mẽ như vậy, lượng tài nguyên cần tiêu hao cũng phải tiêu tốn gấp hàng chục lần.
Đó còn chưa kể, do không có dây truyền sản xuất ổn định, nên thời gian để chế tạo những cỗ máy đó lâu gấp cả trăm lần việc sản xuất những mẫu máy móc hiện tại.
Nhìn lại vào bản thiết kế của đám máy móc đang tập trung trên quảng trường.
Nguyễn An Bình có thể thấy được, muốn chế tạo chúng chỉ cần cải tạo lại một vài dây chuyền sản xuất cũ, không cần thiết phải đóng một dây chuyền mới từ đầu đến cuối.
Giờ, hắn cũng đã hiểu tại sao, một người cầu toàn như Nicolas Smith lại tỏ vẻ buồn bã tới như vậy.
Nhưng vị lãnh chúa cũng nhìn ra.
Giữa đội hình đám người máy nhìn qua có vẻ là đồ sản xuất hàng loạt kia, vẫn có một vài cỗ máy có mức phản ứng năng lượng mạnh hơn hẳn so với những cỗ máy khác.
Dù cho Nicolas Smith đã cam chịu, để cho phiên bản rẻ tiền, dễ sản xuất được thông qua, nhưng hắn vẫn lén lút cải tạo lại một vài người máy.
Nguyễn An Bình cũng không muốn vạch trần chuyện này, vì nhìn kiểu gì, những cỗ máy được cải tạo kia có thể tạo bất ngờ trên chiến trường cũng không chừng.
Phía bên dưới quảng trường, đám chức nghiệp giả vốn đã quen với cuộc sống tự do, nay tự dưng phải sống trong một môi trường kỷ luật nghiêm ngặt khiến nhiều người cảm thấy khó chịu.
Nên hàng ngũ quân đội lãnh địa Ngọc Lục Bảo giống như đã không giữ lại được vẻ kỷ luật thường thấy.
Tuy vậy, khi đội quân sắt thép xuất hiện.
Dù cho mỗi cỗ máy khi tách ra đơn độc có sức chiến đấu không mạnh, không mang lại quá nhiều uy hiếp.
Nhưng số lượng đông đảo, cùng vẻ băng lãnh đáng sợ của đội quân ấy cũng đủ để khiến những kẻ ồn ào phải trầm mặc lại.
Thấy đám người nhốn nháo phía dưới cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại.
Nguyễn An Bình chỉ nở một nụ cười nhạt.
Bình thường, có lẽ sẽ có một bản diễn thuyết dài dằng dặc, cổ vũ tinh thần cho các binh sĩ.
Nhưng vốn là một người không thích dông dài.
Hắn hắng giọng, quát lớn ra lệnh.
“Toàn quân xuất phát!” –Vị lãnh chúa nghiêm mặt, chỉ nói duy nhất bốn từ mà lại có áp lực nặng nề như ngàn cân…
Tại biên giới đông nam của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, một vùng đất hiểm trở với vô số những ngọn núi cao.
Trong một vùng hẻm núi âm trầm.
Một đám chức nghiệp giả được bao phủ kín mít đã có mặt, tạo ra bầu không khí thần bí, trầm lặng giống như buổi gặp mặt của một tà giáo.
“Tất cả mọi người, máy quay đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?
Chúng ta sẽ bắt đầu trực tiếp, ghi lại khoảnh khắc sẽ đi vào lịch sử, khi hàng ngàn chức nghiệp giả cùng sử dụng trận pháp triệu hoán dị giới!”