Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 255: Thiên phú: Nghịch Thiên Cải Mệnh (SSS cấp).
Chương 255: Thiên phú: Nghịch Thiên Cải Mệnh (SSS cấp).
Từng ngón tay của Lâm Kình Thiên đã trở nên đen bóng như hắc diệu thạch, móng vuốt sắc bén dễ dàng đâm xuyên qua lớp giáp kim loại của Eros, nghiền nát tên tán tu dám thách thức kẻ được ác ma lựa chọn.
Nhìn vào dòng máu tươi đang chảy qua những khe hẹp của bộ giáp, không còn nghi ngờ gì, giờ chỉ cần thiếu niên phẫn nộ, thì tên chức nghiệp giả có thể bị cậu xé xác bất cứ lúc nào.
Nhưng khi nghĩ tới đám hóa thân của vị lãnh chúa nào đó đang ngó chừng, sẵn sàng nhảy ra để can ngăn nếu hành động ảnh hưởng tới tính mạng con người xuất hiện.
Cùng với đó, Lâm Kình Thiên cũng có thể cảm nhận được, trong trạng thái mượn quá nhiều sức mạnh tới từ Tuyệt Diệt Ác Ma, thì số lượng vận khí thiêu đốt để duy trì đủ để khiến bất cứ chức nghiệp giả nào cũng phải cảm thấy đau ví.
Nên tùy tiện ra vài đòn, rồi vặn cơ thể đối phương thành bánh quai chèo.
Thiếu niên giận dữ mà rời khỏi nơi đây, trước khi có thêm phiền phức tìm tới cửa.
Rời khỏi trạng thái mượn sức, Lâm Kình Thiên giờ nhìn qua giống như bao thiếu niên trong loạn thế khác.
Ánh mắt cậu ta liếc qua về bảng trạng thái hiện tại của mình.
Lâm Kình Thiên: Vô Mệnh Giả (F cấp).
Cấp Độ: 30 (Hắc Thiết cấp).
Thiên Phú: Nghịch Thiên Cải Mệnh (SSS cấp).
Sinh mệnh: 800 (Sức mạnh x 20).
Năng lượng: 900 (Tinh thần x20).
Phòng thủ: 40 (Sức mạnh x1).
Sức mạnh: 40.
Nhanh nhẹn: 40.
Tinh Thần: 45.
Nhìn vào bảng chỉ số hiện tại, đương nhiên thiếu niên không hài lòng với nó một chút nào.
Để không làm người chú ý, Lâm Kình Thiên đã lẫn vào bên trong một đám đông còn đang bàn tán sôi nổi về những gì vừa xảy ra.
Nhưng thiếu niên không quan tâm những người đó đang nói gì về mình.
Ánh mắt Lâm Kình Thiên hiện tại như thể một con thú săn mồi, đang truy tìm một mục tiêu phù hợp nhất.
Và nhanh chóng, thiếu niên đã khóa chặt một thanh niên trẻ tuổi với vẻ mặt đầy kiêu ngạo, kẻ khoác trên người bộ trang phục quý phái, tô vàng nạm ngọc như thể những tác phẩm nghệ thuật.
Chỉ nhìn qua, người ta cũng có thể đoán được thân phận của hắn không tầm thường, tám chín phần mười tên này cũng là một quý tộc có chức có tước.
Bên cạnh hắn, lúc nào cũng có một đám 10 người đi theo làm tùy tùng, khiến hắn đi tới đâu cũng là tâm điểm của mọi sự chú ý.
“Tất cả mọi người mau tránh ra, Mạc tước gia của chúng ta là bá tước của Nguyên Hán đế quốc!”
“Đám dân đen các ngươi còn không mau tránh đường, nếu dám làm bẩn bộ đồ của tước gia, cẩn thận ngài ấy chỉ dùng một hơi thở cũng có thể hạ gục đám các ngươi!”
Rất lâu rồi kể từ khi đợt Xích Triều thứ hai xảy ra, những chức nghiệp giả xung quanh mới thấy lại sắc mặt khó ưa của các quý tộc.
“Hừm, Nguyên Hán đế quốc cái gì chứ? Ai mà biết được đất nước của các ngươi đã bị chia tách rồi ném tới cái xó xỉnh nào trên lục địa này?
Ta thật không hiểu nổi, đám quý tộc các ngươi còn bấu víu lại mấy cái thứ danh vọng vô nghĩa đó làm gì nữa?”
Có chức nghiệp giả không nhịn được mà đâm chọc, lập tức khiến tên quý tộc cùng đám chân tay đi theo nhăn mày nhăn mặt, chúng lập tức mắng lại.
“Hừm, đế quốc đã không còn? Nực cười.
Chỉ cần người còn là nước còn, chờ sau khi Xích Triều biến mất, bọn ta sớm muộn cũng sẽ lập lại quốc gia mới, xây dựng lại thành trì, khôi phục trật tự.
Còn đám hoang dân, không có giáo dưỡng như các ngươi nếu không thích quy củ thì cứ việc lảng vảng ngoài đất chết như đám chó hoang là được rồi.”
“Với lại, tước gia của chúng ta cũng là một chức nghiệp giả A cấp, và sở hữu thiên phú S cấp!
Và vài ngày trước, ngài ấy cũng đột phá lên Thanh Đồng cấp, trở thành một trong những chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới hiện tại.
Như vậy đã đủ để giẫm lên đầu đám không vua không cha các ngươi chưa?”
Đương nhiên, tại loạn thế này, chẳng còn ai có chút kính sợ nào với thứ hoàng quyền đã bị lịch sử đào thải, vì vậy, một cuộc mắng chiến đã xảy ra.
Nếu đặt ở nơi khác, cả đám người này đã phải lao vào đánh nhau phân sống chết.
Nhưng trên lãnh thổ của lãnh chúa “Trần Bình An” cả hai bên đều kiêng kỵ thực lực của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, nên có xô xát gì cũng chỉ dừng lại ở mức độ đấu khẩu.
Nhưng bỗng chợt, một bóng người đã lướt ngang qua bầu trời.
Bóng hình nhỏ bé ấy lướt nhanh qua, đạp chân lên đầu của tên quý tộc kiêu ngạo, và khiến cho kiểu tóc vốn bóng bẩy của hắn lập tức rối như ổ gà.
Còn chưa đợi tên bá tước nổi cáu, tất cả mọi người đều thấy được quần áo của hắn ta nào còn vẻ sang trọng nữa?
Thay vào đó là một bộ trang phục rách tan rách nát, như thể thuộc về một nạn dân đã phải chạy trốn nay đây mai đó.
Đồng thời, khí chất kiêu ngạo, không coi ai ra gì của một quý tộc nào còn lại nữa, mà giờ là vẻ mặt rụt rè, sợ hãi như thể chó nhà có tang.
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp định thần lại, có chuyện gì vừa xảy ra với đối phương?
Thì bỗng chợt, tất cả bọn họ cũng đã quên tại sao mình lại tụ tập quanh chỗ này làm gì, họ ngơ ngác nhìn nhau rồi nhanh chóng rời đi như thể vụ cãi vã vừa rồi chưa bao giờ tồn tại.
Trong những người có mặt, ngoài tên quý tộc ra, thì những tùy tùng cung kính đi bên cạnh hắn chính là những kẻ có thay đổi to lớn nhất.
Giờ, ai trong số chúng cũng đã mập ra một vòng.
“Mọi người, chúng ta vừa có mặt ở đây là để làm gì nhỉ?”
“Hình như vừa rồi, chúng ta đã cùng nhau mắng cho kẻ nào đó cẩu huyết lâm đầu thì phải?”
“Thôi, mặc kệ vậy, dù sao chúng ta cũng đã tìm kiếm được chút cơ duyên trong di tích đó rồi, giờ về thôi.”
Đám tùy tùng của Mạc bá tước nói chuyện mà không thèm nhìn mặt chủ nhân của chúng, khiến cho hắn cảm thấy có gì đó sai sai.
“Hừm, còn đứng yên chỗ đó làm gì nữa, ngài bá tước của chúng ta!
Giờ thì có vác hành lý đi theo không thì bảo? Hay là ngài lại ngứa da, muốn chúng ta tự mình hầu hạ!?”
Nghe thấy hai từ hầu hạ, Mạc bá tước lập tức khúm núm cong lưng, nhìn qua, chẳng ai có thể tưởng tượng ra được người này từng là một quý tộc quyền thế.
Nhìn vào dáng vẻ hèn mọn, không còn lại chút khí chất nào của kẻ từng là chủ nhân.
Đám tùy tùng giờ vui vẻ cười gằn, tận hưởng khoái cảm ở hiện tại.
“Hừm, chỉ là một tên F cấp chức nghiệp giả, nếu như không có chúng ta bảo hộ, thật không biết ngài bá tước đây đã bỏ mạng từ lúc nào rồi a.”
“Đừng nói như vậy chứ, dù sao nhờ vào cái thiên phú Trấn Áp Tâm Ma (S cấp) của Mạc tước gia, giờ các huynh đệ chúng ta mới có thể thoải mái ăn ngon uống sướng mà.”
Nhìn vào những gì vừa xảy ra, Lâm Kình Thiên giờ nở một nụ cười nhạt.
“Thật đáng tiếc a, quanh khu vực này không có chức nghiệp giả S cấp trở lên nào, nếu không, ta thực sự muốn thử cảm giác nắm bắt trong tay những chức nghiệp mạnh nhất thế giới là tư vị gì.”
Ánh mắt thiếu niên một lần nữa lại nhìn vào bảng trạng thái của mình.
Lâm Kình Thiên: Quỷ Linh Pháp Sư (A cấp).
Cấp Độ: 31 (Thanh Đồng cấp).
Thiên Phú: Nghịch Thiên Cải Mệnh (SSS cấp).
Sinh mệnh: 300 (Sức mạnh x 20).
Năng lượng: 600 (Tinh thần x20).
Phòng thủ: 15 (Sức mạnh x1).
Sức mạnh: 15.
Nhanh nhẹn: 15.
Tinh Thần: 30.
Đây chính là tác dụng của thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh, một thiên phú có thể trực tiếp hoán đổi một vận mệnh của đứa trẻ ấy với bất cứ người hoặc vật nào.
Nhưng không vì sức mạnh đột ngột tăng lên mà Lâm Kình Thiên quên đi chuyện quan trọng.
Phải biết, hiện tại, thiếu niên vẫn còn đang bị người đồn ầm lên về khả năng có thể vô hiệu hóa sức mạnh của các Vận Mệnh Hành Giả đâu.
Dù cho vẫn chưa có nhiều người tin tưởng vào lời đồn ấy, nhưng suy cho cùng, đây cũng là một tai họa ngầm cần được trừ bỏ.
Nên bóng người của thiếu niên lướt ngang qua nhanh như một cơn gió.
Với sức mạnh của Thanh Đồng cấp, tốc độ mà Lâm Kình Thiên phát huy ra không phải là thứ mà một đám Hắc Thiết cấp có thể chống lại.
“Ai ui! Đi đứng kiểu gì thế hả?”
“Cái gì vừa lướt ngang qua vậy, một con chuột cỡ bự chắc?”
Đội hình các chức nghiệp giả giờ nghiêng trái ngã phải, nhiều người đã không nhịn được mà chửi đổng, khiến bầu không khí trở nên ồn ào hơn bao giờ hết.
Và có vẻ, mọi người đều không nhận ra một sự thật, khi thông tin về một thiếu niên có thể hấp thu vận khí của người khác đã dần biến mất.
Vì hiện tại, đang có cả trăm chức nghiệp giả bị tình nghi, sở hữu khả năng bá đạo trên.
Nên nhìn kiểu gì đi nữa, câu chuyện về sức mạnh của Lâm Kình Thiên đã dần trở thành một truyền thuyết đô thị.
Sau khi đã chạy vòng vòng cả hàng ngàn dặm, để truyền lại đoạn vận mệnh phiền phức kia cho hàng trăm, hàng ngàn người.
Thiếu niên dù cho đã trở thành chức nghiệp giả Thanh Đồng cấp chăng nữa, nhưng cường độ vận động lớn như vậy cũng khiến cậu phải thở ngắn thở dài.
Tuy mệt là vậy, nhưng nụ cười vẫn không thể giấu được trên gương mặt đứa trẻ .
Có thời gian rảnh, Lâm Kình Thiên bắt đầu cảm nhận sức mạnh của mình ở hiện tại, những khoái cảm khi sinh mệnh thăng hoa dần nổi lên trong lòng người trẻ tuổi.
“Thứ sức mạnh này, thật tuyệt vời a.”
Đang lâng lâng khi sức mạnh dâng trào, thiếu niên chợt nghĩ lại tới một chuyện không vui nào đó trong quá khứ.
Lâm Kình Thiên không nhịn được mà lẩm bẩm.
“Ai, thật đáng tiếc a.
Đến hiện tại ta vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc được với tên lãnh chúa Trần Bình An đó.
Chỉ cần ta có thể tiếp cận được hắn, thì với một cái chạm mà thôi, ta sẽ là chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới này.”
May mắn cho thiếu niên, trong những lần bói toán của Nguyễn An Bình, hắn đã cho rằng đứa trẻ ấy còn chút tác dụng với vận mệnh của hắn trong tương lai.
Nên hiện tại, đám hóa thân của vị lãnh chúa vẫn chưa vội mà ra tay xử lý Lâm Kình Thiên.
Dù cho họ đã tìm ra bằng chứng về việc đứa trẻ đó đã ăn gian, xài chùa sức mạnh của Tuyệt Diệt Ác Ma.
Hay nghe được những lời lẽ cuồng ngạo, muốn kéo vị lãnh chúa xuống thần đàn.
Hoặc biết được bí mật về thiên phú đáng sợ của thiếu niên ấy.
Nhưng tất cả mệnh lệnh được bản tôn Nguyễn An Bình đưa ra, đó chính là chờ đợi, vẫn chưa tới thời cơ.