Chương 253: Thiên Cơ Khí Vận Thể.
Tại bất cứ thế giới siêu phàm nào, tranh đoạt cơ duyên giống như là một phần không thể thiếu.
Mỗi một lần bí cảnh, động phủ hoặc di tích được mở ra, đó lại là một lần gió tanh mưa máu.
Trước khi tiến vào trong di tích, đám người cũng đã được người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo khuyên nhủ nên bình tĩnh, có thể sử dụng bạo lực để tranh đoạt cơ duyên, nhưng không được phép đánh chết người.
Nhưng có vẻ, đám chức nghiệp giả mới gia nhập cùng với các cộng tác viên cũng chỉ coi đó là những lời nói gió bay.
Không ai coi những lời cảnh báo đó là chuyện to tát.
Tiến vào trong di tích của một thành phố hiện đại nay đã hóa thành tro tàn.
Đập vào mắt những chức nghiệp giả, đó là những khoáng vật, linh tài với đủ loại kiểu dáng hoàn toàn khác biệt so với những gì họ tìm được ở thế giới bên ngoài.
Nên đương nhiên, tranh chấp chính là chuyện không thể nào tránh khỏi.
Lâm Kình Thiên, thiếu niên từng quỳ xuống, cầu xin được trở thành đệ tử của Nguyễn An Bình ngày nào giờ đang đi dạo giữa những công trình đổ nát.
Nhìn vào dáng vẻ thong dong đó, có thể thấy đứa trẻ này có mặt cũng chỉ để đi dạo để giải khuây, không cố tìm kiếm bất cứ cơ duyên nào.
Nhưng trên đời, người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.
Chỉ tùy tiện nhặt lên một mẩu gỗ đang được chôn vùi trong bùn đất, Lâm Kình Thiên cũng không ngờ được, thiếu niên lại rút ra phần chuôi của một thanh kiếm ma thuật.
Cầm món vũ khí trên tay một khắc này, cậu thiếu niên vô thức truyền một lượng ma lực của mình vào trong, đánh thức thứ công cụ còn đang ngủ say.
Kết quả, một ngọn lửa tím mang hơi thở của hủy diệt bùng lên, lập tức thu hút ánh nhìn tới từ những người xung quanh.
Cảm nhận vô số ánh mắt tham lam đang nhìn về phía mình, Lâm Kình Thiên biết có chuyện không hay sắp xảy ra rồi.
Quả nhiên, chỉ vài giây sau, khoảng 5 chức nghiệp giả đã bao quanh cậu nhóc.
Trên tay ai nấy đều cầm những thứ vũ khí có được từ việc đánh quái rơi đồ, hay chính xác hơn là rơi ra từ trên người của đồng loại.
Nhìn vào những thứ vũ khí như thể được rèn từ xương cốt, màu sắc như được nhuộm đỏ bởi máu tươi, và luôn tỏa ra những mùi hương tanh tưởi.
Lâm Kình Thiên giờ cũng đã phải nhíu mày lại trước sát khí nồng nặc của đám người trước mặt.
“Khụ, các vị đại ca, giờ mới chỉ là một phần nhỏ di tích của lãnh địa được tìm kiếm mà thôi.
Đủ loại tài nguyên và đồ tốt vẫn còn chờ ở phía trước, nên mấy người việc gì phải cản đường để cố chặn giết ta nhỉ?”
Tuy nhìn qua, một đứa trẻ như Lâm Kình Thiên đúng là không có nhiều ưu thế trước những chức nghiệp giả lớn tuổi hơn.
Nhưng về khí thế, thân là một thành viên của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Là kẻ vừa có thiên phú bí ẩn khiến lãnh chúa Nguyễn An Bình cũng phải kiêng kỵ, vừa được vận mệnh hóa thân Tuyệt Diệt Ác Ma để ý.
Không những vậy, đứa trẻ ấy cũng đã rèn đúc ra được thể chất đặc thù của riêng mình, là Thiên Cơ Khí Vận Thể.
Có được nhiều ưu thế như vậy, tại sao Lâm Kình Thiên còn phải tỏ ra sợ hãi?
Còn về thể chất đặc thù của thiếu niên, là thứ được cấu tạo từ ba ma pháp bị động:
Vọng Khí Thuật: Pháp thuật được tham khảo từ một thể hệ tu hành được gọi là luyện khí sĩ, giúp pháp sư có thể quan sát được đủ loại khí cơ trong đất trời, luyện đến chỗ cao thâm, có thể chứng kiến được thiên cơ.
Tâm Niệm Chi Nhãn: Có thể giúp một pháp sư mở ra một tầm nhìn có tương thích hiệu quả nhất với họ.
May Mắn Thuật: Một pháp thuật không đáng tin cậy, nhưng có thể giúp một pháp sư trao đổi may mắn trong thời gian ngắn với vận mệnh hư vô, đổi lại sẽ có một hoặc nhiều kiếp nạn giáng lên đầu họ
Nhìn qua, đây rõ ràng là loại thể chất chỉ phù hợp với những thần côn, hoặc những thầy bói hay lảm nhảm đủ chuyện trên trời dưới đất.
Đồng thời, ngoài khả năng cung cấp chút ít vận khí ra, đây là một thể chất gần như vô dụng trong chiến đấu, dù tầm nhìn họ có được nhờ vào nó sẽ có vài điểm đặc biệt.
Tuy vậy, với Lâm Kình Thiên, đây chính là thể chất thích hợp với thiếu niên ấy nhất.
Trong tầm mắt đứa trẻ, khí vận của đám người trước mặt hiện rõ mồn một.
Và chỉ với một cái vồ nhẹ, khí vận của đám chức nghiệp giả cản đường đều đã nằm trong tay một đứa nhóc.
Ngay lập tức, một cảm giác lạnh siu siu, như thể gió rét tràn về xuất hiện trong lòng, đã cảnh báo những tên cướp rằng có gì đó không ổn đang xảy ra.
Dù không biết thằng nhóc trước mắt đã sử dụng thủ đoạn gì, nhưng chúng cũng sẽ không để yên cho đối phương tùy ý bày bố.
Có tên lấy ra cặp song đao, hai luồng sức mạnh đối nghịch là ánh sáng và bóng tối bùng lên như ngọn lửa đen trắng.
Rõ ràng, kẻ này đang vận dụng sức mạnh từ Sinh Tử Chưởng Khống Giả.
Một người lao thẳng về phía trước, hắn nâng cao hai cánh tay, tạo thành hình chữ X.
Khi vận dụng sức mạnh điều khiển máu thịt có được từ Trường Sinh Thánh Chủ, hắn có thể tùy ý tăng cường kích thước, độ cứng của những chiếc gai nhọn biến dị trên thân thể, và tự biến mình thành một con nhím với bộ chiến giáp gai góc vô cùng rắn chắc.
Còn người cuối cùng cũng tương tự như Lâm Kình Thiên, khi kẻ này vận dụng sức mạnh có được từ Tuyệt Diệt Ác Ma, biến nắm đấm thành một ngọn lửa xanh tím đầy bức xạ.
Với cú đấm mạnh mẽ như vậy, cả một vùng trước mắt hắn sớm muộn cũng sẽ bị thổi bay trước uy lực tương tự một quả bom hạt nhân.
Nhưng đám cướp chỉ vừa vận dụng chút sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân.
Ấy thế mà tất cả chúng đều lập tức phun ra từng ngụm máu tươi, khi có các vết thương vô cớ xuất hiện trên thân thể, lập tức đánh gãy thế công của đám người.
Nếu Aldric Solaraeus và Nicolas Smith ở nơi đây, họ sẽ lập tức nhận ra, thương tích của đám chức nghiệp giả này khá giống khi Nguyễn An Bình đang chịu vận mệnh phản phệ.
Chỉ là vết thương của vị lãnh chúa khi đó nặng hơn rất nhiều lần so với đám cướp đường.
“Không thể nào? Vận mệnh phản phệ, tại sao chuyện này lại có thể xảy ra chứ?
Ta chẳng phải đã dành dụm vận khí trong mười ngày liên tục rồi sao?”
Rõ ràng, sau vài lần thử vận dụng sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân, những chức nghiệp giả cũng đã lần ra được hạn mức cao nhất của thứ sức mạnh vay mượn này.
Nên vì đó, chúng biết tới hiện tượng vận mệnh phản phệ cũng không phải điều kỳ lạ gì.
Một tên cướp có vẻ đã nhận ra điều bất thường nào đó, nên hắn run tay, chỉ thẳng về phía Lâm Kình Thiên.
“Cái cảm giác kỳ lạ khi nãy…chẳng lẽ, tất cả là do ngươi gây ra hay sao?”
Cảm thấy bị đe dọa khi có kẻ đã biết được bí mật của mình, người thiếu niên lập tức nổi lên sát tâm.
Dưới chân đứa trẻ ấy, ngọn lửa tím phân rã vật chất thành năng lượng thuần khiết bùng lên.
Trong mắt những tên cướp đường, có lẽ, hình ảnh cuối cùng chúng chứng kiến là khoảnh khắc Lâm Kình Thiên nhấc chân lên và chuẩn bị hạ thủ.
Nhưng may mắn cho chúng.
Một người trong bộ đồ đen bí ẩn đã xuất hiện như thể nhảy ra từ hư không.
Hắn cũng dùng một chân với ngọn lửa tím tương tự, ngăn chặn lại bàn chân đang hạ xuống của thiếu niên.
Hai bên va chạm nhau tạo ra một vụ nổ năng lượng, quét bay mọi thứ trong phạm vi cả trăm mét.
Sau khi đã lăn lộn vài vòng trên mặt đất, Lâm Kình Thiên đứng dậy, cố phủi đi lớp tro bụi trên người mình.
Ánh mắt người thiếu niên lập tức phải co lại, khi người thần bí kia vẫn đứng yên tại chỗ, không hề di chuyển dù chỉ một ly.
Chừng đó cũng đủ biết khoảng cách sức mạnh giữa hai bên lớn tới như thế nào.
Khi Lâm Kình Thiên muốn đối phương tránh ra, để mình có thể xử lý đám chức nghiệp giả, nhằm bảo toàn bí mật của bản thân.
Nhưng thiếu niên chợt nhận ra, nếu kẻ thần bí kia đã có mặt ở đây, chứng kiến tất cả mọi thứ, như vậy, bí mật của cậu cũng không còn là bí mật nữa.
Cùng lúc đó, một âm thanh lạnh lùng nhưng lại quen thuộc vang lên bên tai đứa trẻ ấy.
“Lãnh chúa của chúng ta đã có lệnh, trong lần thám hiểm di tích lần này, tất cả mọi người có thể tranh đoạt, có thể đánh nhau, nhưng chắc chắn không được phép làm tổn hại tới sinh mạng của nhau.
Dù sao dân số của cả thế giới cũng đã suy giảm quá nhiều rồi, không cần thiết có thêm đổ máu vô ích nữa.”
Nếu chuyện này xảy ra ở nơi khác, Nguyễn An Bình cũng sẽ không quan tâm, vì hắn chẳng đủ thời gian và tinh lực để quản mấy cái chuyện không đâu.
Nhưng nếu như đã là người đặt chân lên trên lãnh thổ của hắn, và còn là những người được đám vận mệnh hóa thân lựa chọn làm hành giả.
Như vậy, mọi xung đột cùng lắm sẽ dừng lại ở ngưỡng xô xát, cao nhất bầm dập, và không có chuyện xuất hiện thương vong ở nơi đây.
Cảm nhận được cách biệt thực lực quá lớn, Lâm Kình Thiên cũng dần bình tĩnh lại.
Bằng con mắt có thể nhìn thấu được vận mệnh, thiếu niên cũng biết được người đang đứng trước mặt mình là ai.
Dù cho có khí tức yếu hơn rất nhiều lần khi đứng trên bục phát biểu, nhưng với cái vận mệnh đặc thù như một vũ trụ với vô số những chòm sao quay quanh đó.
Thì người, chính xác hơn là nhóm người bí ẩn tự xưng là cận vệ của lãnh chúa Trần Bình An, chúng đều chính là bản thân vị lãnh chúa ấy.
Nên dù cho sát tâm có đang nặng như thế nào, Lâm Kình Thiên cũng chỉ đành cắn răng, cúi đầu nhận mệnh.
Hóa thân máu thịt của Nguyễn An Bình gật đầu, tán thành đứa trẻ hiểu chuyện, rồi từ bàn tay hắn, từng sợi tơ tuyến được giải phóng, lôi cổ những tên cướp rời khỏi di tích.
Thấy bóng người bí ẩn, cùng với những kẻ đã bị mình đánh bại biến mất khỏi nơi đây.
Dù trên gương mặt thiếu niên vẫn còn một vẻ không vui, nhưng đồng thời, đứa trẻ ấy cũng đã nở một nụ cười.
Trong tầm nhìn có thể quan sát vận mệnh, đang có ba luồng vận khí đang lơ lửng trong lòng bàn tay thiếu niên.
“Quả nhiên a, ngài lãnh chúa của chúng ta lan tỏa thể hệ Vận Mệnh Hành Giả tuy tạo phúc cho mọi người, nhưng đồng thời, nó cũng không phải vật gì tốt.
May mắn, Thiên Cơ Khí Vận Thể của ta vừa vặn khắc chế lại khả năng tước đoạt vận mệnh ấy.”
Lâm Kình Thiên giờ nở một nụ cười nhạt, khi thiếu niên đã nạp vận khí của ba kẻ xấu số vào vận mệnh của bản thân.
Nếu Nguyễn An Bình có mặt ở nơi đây.
Chắc chắn, hắn sẽ phải ngạc nhiên, khi có một người được vận mệnh hóa thân Tuyệt Diệt Ác Ma ban phước, nhưng kẻ đó lại không cần phải trả bất cứ giá nào khi vay mượn sức mạnh của hắn.