Chương 230: Lựa chọn vận mệnh.
Thấy được những bóng mờ ấy, dù chỉ là những hình chiếu không đáng nhắc tới.
Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giờ cũng không nhịn được mà lùi về sau.
Và đúng như Kim Tiền Khí Vận Tài Thần nhận xét.
Dù mang danh tà thần, nhưng vị thần đầu heo này chỉ có sức mạnh tương đương Hợp Đạo cảnh bên phe tiên đạo.
Dù hắn rất mạnh, khi là một thực thể có khả năng hủy diệt ở cấp độ thiên hà.
Nhưng nếu so hắn với đám hóa thân tuy mờ ảo, nhưng bản chất sức mạnh đã đạt tới nửa bước siêu thoát của Nguyễn An Bình.
Thì sức mạnh của vị thần này lại không đáng nhắc tới.
Chứng kiến gương mặt của con heo khổng lồ kia lại phản ứng dữ dội, thậm chí là lộ rõ vẻ sợ hãi.
Đứng ở phía sau tên tà giáo đồ Roel, Richard giờ lập tức phải nhíu mày lại.
Chẳng lẽ, bảy vị tà thần mới giáng lâm kia mạnh như vậy?
Mạnh tới nỗi một tà thần dị giới cũng phải sợ hãi mà đánh trống lui quân?
Như vậy, liệu có hơi phí phạm, thậm chí là buồn cười, khi hắn định đánh cắp sức mạnh từ một vị thần yếu đuối như Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần hay không?
Tuy những suy nghĩ của Richard chỉ như một cơn gió thoáng qua, và đã được hắn che giấu rất kỹ.
Nhưng với tà thần ngay trước mặt, chuyện che giấu suy nghĩ có vẻ khá vô nghĩa.
Vì hắn có thể dễ dàng đánh hơi được tâm tình của kẻ phàm nhân đang đứng ngay trước mặt mình.
Dù không thể che giấu nổi tâm tình chăng nữa, nhưng ít ra, những tia suy nghĩ của Richard khi tới tai Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã không còn là những ngôn từ mắng chửi đầy vẻ thất vọng nữa.
Thay vào đó, lại là sự nghi ngờ về sức mạnh của vị thần bạo lực.
Điều này chẳng khác nào hỏi thẳng mặt một người đàn ông: Sinh lý của anh có vấn đề gì không?
Sự nghi ngờ ấy lập tức đốt lên ngọn lửa cuồng nộ bên trong vị tà thần của chiến tranh và bạo lực.
Nên ngay lúc này, dù cho tương lai có phải đoạt thức ăn trước miệng cọp chăng nữa, vị tà thần cũng quyết tâm, phải cắn nuốt tất cả những lợi ích có được từ thế giới bên kia.
Thấy được ngọn lửa phẫn nộ đang được đốt lên từ sâu trong ánh mắt của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Giờ, Richard dù rất muốn chửi bậy nhưng hắn phải kiềm chế bản thân mình hết mức có thể.
Dù không phải là vị thần mạnh nhất chăng nữa, nhưng con quái vật đầu heo đó giờ vẫn không phải là một thực thể mà hắn có khả năng đối mặt.
Tiếp theo đó, từng câu từng chữ của vị tà thần này được gửi vào trong thần niệm, và truyền vào đầu của Richard một cách đầy thô bạo.
Ngay lập tức, tầm nhìn của vị tướng quân này vụn vỡ, thần quốc đẫm máu của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần nào còn lại ở đó nữa.
Mà hắn giờ đã trở lại hiện thực.
Trong tầm mắt của đám tín đồ đã đi theo Richard.
Chúng thấy được vị đại tướng của mình giờ đang lơ lửng ngay trên không trung.
Từ phần ngực của hắn, một nửa thân thể người khác đã mọc ra, và không có gì bất ngờ, khi phần thân thể ấy chính là của sư phụ hắn, tên dị giáo đồ Roel.
Nhìn kiểu gì đi nữa, giờ Richard cũng chẳng khác những quái vật biến dị ngoài kia là bao.
Tuy hắn đã lấy lại được tinh thần và muốn phản kháng.
Nhưng lúc này, toàn bộ thân thể của hắn giống như đã bị đóng đinh ngay giữa không trung.
Dù hắn vẫn còn ý thức, nhưng đã có một ý thức mạnh mẽ hơn xuất hiện, cưỡng ép chiếm lấy thân thể hắn.
Giờ, Richard có một cảm giác vô cùng quái lạ, vì hắn đã hiểu cảm giác khi trở thành cái loa cho người khác nó như thế nào rồi.
Miệng của tên Đồ Tể Máu bắt đầu mấp máy, nói ra thứ ngôn ngữ phức tạp, cổ lão mà miệng của một con người vốn không thể nào phát âm.
Dù cho đây là một ngôn ngữ mới, nhưng với khả năng đọc hiểu được tinh thần có trong từng lời nói, thì việc ngăn cách ngôn ngữ chính là không tồn tại.
“Những kẻ đầy tớ hèn hạ của ta, hãy chuẩn bị, hãy chờ đón.
Sau 4 tháng, 4 ngày, 4 giờ và 4 giây nữa, ta sẽ giáng lâm thế giới của các ngươi, quét sạch và đưa tất cả về với ôm ấp của ta!”
Không chỉ riêng tại doanh trại của Richard, mà tiếng nói của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã vang vọng khắp hành tinh.
Giống như một lời tuyên chiến gửi tới toàn thế giới.
Khi đã sử dụng xong thân thể tín đồ như một cái loa, tia ý niệm của vị tà thần dị giới ném bỏ thân xác hắn vừa nhập vào như ném rác rưởi.
Và một lần nữa, Richard Đồ Tể Máu lấy lại được quyền điều khiển thân thể mình.
Điều đầu tiên hắn cần làm chính là thu hồi lại phần sức mạnh của Roel, sư phụ hắn, hay giờ chính là phần thân thể không còn linh hồn đang cố gắng đào thoát kia.
Với một ý niệm, phần thân thể đang vùng vẫy ấy nhanh chóng mất đi ngũ quan, tứ chi dần biến mất, như cả nửa thân thể người đã bị vo lại thành một cục thịt.
Để rồi, cục thịt ấy dần tiêu biến, hóa thành da thịt bình thường.
Cảm nhận thực lực đã trở lại, Richard cũng gật đầu nhẹ trước tình trạng thân thể mình.
Vừa thu lại sức mạnh từ Roel, tên Đồ Tể Máu vừa để ý, đôi bàn tay hắn giờ vẫn đang run rẩy liên hồi.
Rõ ràng, việc phải đối mặt với Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần không hề nhẹ nhõm như biểu hiện bên ngoài.
Vì trước một thực thể có sức mạnh quá mức áp đảo, thì chỉ cần một suy nghĩ không đúng lúc cũng có thể hóa thành bùa đòi mạng lúc nào chẳng hay.
Nhưng sau khi đã sống sót qua tất cả, có thể thấy, một nụ cười đang nở trên gương mặt còn đang vương đầy máu tươi của hắn.
“Khà khà, vừa rồi đúng là nguy hiểm thật, nhưng cũng kích thích thật.
Nếu như ta không sở hữu thiên phú Đánh Rồi Thần Phục,có lẽ giờ ta đã phải bỏ mạng trước con heo mập đó rồi đi.”
Đánh Rồi Thần Phục (A cấp) một thiên phú rất phù hợp với chức nghiệp triệu hoán của Richard.
Khi chỉ cần hắn đánh bại bất cứ sinh vật sống nào, hắn cũng sẽ có thể thu nạp được sinh vật ấy về dưới trướng của mình.
Và sư phụ hắn, tên dị giáo đồ Roel cũng không ngoại lệ.
Chỉ là do phần lớn linh hồn của lão đã bị hắn hấp thu, nên đôi khi, Richard cũng phải đích thân ra tay điều khiển.
Nhờ việc lấy lão sư phụ ra làm tấm bình phong như vậy.
Nên Richard mới có thể lá mặt lá trái, thành công qua mặt được Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, dù nhiều khi, hắn cảm thấy mình suýt nữa bị đối phương phát hiện.
Nhưng khi bình tĩnh, suy nghĩ lại, giờ tên Đồ Tể Máu sắc mặt lại trầm ngâm.
“Không, không đúng, chắc chắn con heo mập kia đã nhận ra được sự bất thường trong vai diễn Roel của ta.
Nếu ta là đối phương, thì khi đầu óc nguội lại, chắc chắn ta sẽ nhận ra được đủ điều đáng ngờ trong cuộc trao đổi vừa rồi.
Nếu như vậy, rất có thể con heo đó sẽ có những chuẩn bị mới.”
Càng nghĩ, Richard càng cảm thấy đau đầu.
“Xem ra, ta vẫn cần phải có thêm nhiều phương án dự phòng nữa, cho đủ mọi tình huống có thể xảy ra a.”
Đúng lúc này, một vài tên dị giáo đồ đã bắt đầu bao quanh tên Đồ Tể Máu.
Ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt đầy nghi ngờ của Richard quét ngang qua đám người.
Thường ngày, cả đám đều cung kính nhìn hắn.
Nhưng hiện tại, đám người lại tiếp cận hắn với đủ thứ địch ý trong người là sao đây?
Chẳng lẽ, tất cả chúng đều đã bị tha hóa bởi con heo mập kia rồi sao?
Nhưng khi thấy được gương mặt đã trở lại bình thường, không còn cái vẻ cao cao tại thượng như một sứ giả thần linh nữa, đám thuộc hạ của Richard giờ giống như thể đã thả được một gánh nặng trong lòng.
“Tất cả mọi người hạ vũ khí xuống, chỉ huy của chúng ta vẫn không có vấn đề gì.”
“Quả nhiên, đại tướng của chúng ta là vô địch như vậy! Dù cho có là một tà thần dị giới cũng không thể nào khuất phục được ý chí của ngài ấy!”
Dù biết là đám thuộc hạ lo lắng cho mình, nhưng hạt giống của sự nghi ngờ cũng đã được gieo trong lòng Richard.
Vì vậy, bề ngoài, hắn cùng cười cùng nói với đám thuộc hạ, nhưng từ giờ trở đi, hắn sẽ tăng gấp đôi sự đề phòng với đám người này.
Dù sao chúng có thể giữ lại được ý chí cho tới bây giờ không phải là do hắn, mà là do sức mạnh có từ Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Nên ai mà biết được, vị tà thần đầu heo kia có để lại một cửa sau nào lên đám tín đồ ấy không.
Khi Richard còn đang suy nghĩ vu vơ, cảm thấy đâu đâu cũng không còn an toàn.
Thì bỗng chợt, một tên thuộc hạ bước tới trước người hắn.
Trên tay tên tín đồ ấy vẫn đầy máu tanh khi kéo lê một kẻ sống sót vừa vượt ngục.
Gương mặt điên loạn của hắn cố nở ra một nụ cười tự nhiên nhất, cung kính hỏi.
“Thưa đại tướng, giờ toàn bộ đám tế phẩm bỏ trốn đều đã được chúng tôi bắt về rồi.
Nên giờ chúng ta cần phải xử lý chúng như thế nào đây?”
Nghe đối phương có chuyện nhỏ ấy cũng tới để làm phiền đấng cứu thế đang suy tính sâu xa.
Một tên tín đồ lập tức lộ rõ vẻ không vui, hắn quát lớn.
“Hừm, chỉ có mấy cái chuyện nhỏ đó mà ngươi cũng vác mặt tới đây ư?
Dù sao thì tế đàn đã không còn, nên giữ lại đám người này ngoài tốn cơm cũng chẳng có ích lợi gì.
Nên còn không mau ném chúng cho “Nhà Máy Thịt” đi?”
Nghe tới ba từ Nhà Máy Thịt, mặc kệ những người sống sót, hay là đám dị giáo đồ, tất cả chúng đều lập tức rùng mình sợ hãi.
Nhưng ngay lúc này, Richard đột nhiên nâng tay, ra hiệu đám thuộc hạ dưới trướng tạm thời án binh bất động.
“Hiện tại, chúng ta vẫn chưa có bất cứ hiểu biết gì về bảy tà thần đột ngột xuất hiện trên thế giới.
Nên trước khi tìm hiểu rõ về từng thực thể một, và cách chúng đối xử với tín đồ.
Như vậy, thì cứ nhốt đám người này trước rồi có gì nói sau.”
Nghe vị lãnh đạo tối cao đã nói như vậy, đám cuồng tín đồ cũng gật đầu, từ một đám sói hung ác nay hóa thành một bầy chó ngoan.
Thấy đám người dưới trướng mình đã rời đi.
Lúc này, Richard mới tập trung tinh thần, nghĩ về bảy cái bóng mà hắn từng chứng kiến.
Khác với những kẻ đã sa đọa, hoàn toàn không được những hóa thân vận mệnh để ý.
Richard dù cho có bị ô nhiễm rất nặng, nhưng hắn vẫn bằng bản lĩnh của mình mà giữ được lý trí.
Tuy không biết những người khác có được sức mạnh như thế nào, nhưng với tên Đồ Tể Máu.
Hiện tại, cả bảy vị tà thần bí ẩn kia đều đã để lại lạc ấn trong ý thức, chỉ chờ hắn lựa chọn đi theo một trong bảy vận mệnh mà thôi.
Đây mới là lý do chính khiến Richard giữ lại mạng sống cho những Vận Mệnh Hành Giả kia.
Hắn muốn biết được vận mệnh nào là phù hợp nhất, để hắn có thể lựa chọn đi theo, và trộm lấy sức mạnh trong tương lai.