Chương 228: Đồ Tể Máu.
Ngay khi đeo Mặt Nạ Thần Hề một khắc này, uy áp do Nguyễn An Bình phát ra đã khiến cho một phần sắc đỏ của Xích Triều phải tiêu tán.
Cảm nhận được áp lực kinh khủng đó.
Từ trong những căn phòng ký túc, đám chức nghiệp giả còn chưa kịp thí nghiệm sức mạnh mới có đã phải vội chạy ra.
Trong đầu chúng lúc nào cũng lo sợ đủ mọi nguy cơ, như lãnh chúa đột nhiên hóa điên, bật chế độ đồ sát, hoặc thú triều đánh tới…
Nên chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, ai nấy đều vội vàng rời khỏi căn cứ, và thấy được cảnh tượng mà họ không thể nào quên.
Ngay lúc này, lãnh chúa “Trần Bình An” của họ đang đem một chiếc mặt nạ kỳ lạ.
Hắn ta vô cớ lơ lửng ngay giữa không trung nhẹ nhàng, tự nhiên như cá bơi trong nước, điều mà các chức nghiệp giả hiện tại không thể nào làm được.
Khi đám người còn đang nghi hoặc, vị lãnh chúa nhà mình đang chơi trò gì?
Thì quanh người hắn, từng vết nứt không gian như thể kết nối với địa ngục liên tục ẩn hiện.
Không dừng lại ở đó, để đảm bảo kế hoạch của mình có thể thành công.
Nguyễn An Bình cũng không do dự, hắn mượn luôn sức của một vận mệnh tương lai, cũng chính là hóa thân Nhà Tiên Tri Của Gió.
Trong nháy mắt này, hắn giống như nhìn xuyên qua vô số các mốc thời gian khác nhau, và chỉ với một ý niệm, hắn có thể đoán trước được tất cả những sự kiện sẽ xảy ra trên thế giới.
Nhưng vì ý thức được, biết càng nhiều đồng nghĩa với càng phải tiêu tốn nhiều thời gian để hấp thu ký ức.
Vì lẽ đó, hắn đánh nhanh thắng nhanh, chỉ tập trung vào một vấn đề duy nhất, đó là liệu chuyện gì sẽ xảy ra, khi hắn đánh vỡ tất cả những vách ngăn không gian cùng một lúc.
Và trong tầm nhìn của kẻ biết trước mọi thứ.
Nguyễn An Bình thấy được hai kết quả hoàn toàn khác nhau.
Kịch bản đầu tiên, đó là hắn phối hợp cùng các chức nghiệp giả khác, từ từ phá vỡ từng vách ngăn không gian.
Nhưng rồi, mọi người nhận ra một sự thật đáng sợ, đó là càng phá vỡ, những vách ngăn phía sau sẽ càng lúc càng rắn chắc hơn.
Tới nỗi dù cho có hợp sức của tất cả mọi người lại, cũng không thể nào xoay chuyển được tình thế.
Và tới cuối cùng, mọi người đều phải bất lực nhìn một tà thần giáng lâm lên trên thế giới này.
Với Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Việc biến cả bề mặt hành tinh thành một mê cung không gian vừa là một biện pháp để nuôi cổ, khi cho quái vật cùng con người trộn lẫn cùng một chỗ, chém giết lẫn nhau.
Và tới khi những con “cổ trùng” phát triển đủ mạnh, mở rộng quá nhiều địa bàn và dần có dấu hiệu mất kiểm soát.
Như vậy, những vách ngăn giờ hóa thành những chiếc lồng kính với độ cứng tuyệt đối, ngăn cản mọi sự phát triển của những sinh vật bên trong.
Và nó sẽ gửi đi tín hiệu rằng: “Thức ăn đã chín” rồi kêu gọi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giáng lâm, thưởng thức cả thế giới đang chìm trong máu tươi này.
Tại kịch bản đó, Nguyễn An Bình chỉ thấy được hắn đang phải đau khổ chiến đấu chống lại tà thần với đầu lợn kia.
Còn một kết cục khác, khi hắn đồng loạt phá hủy tất cả những vách ngăn không gian trên toàn thế giới.
Điều này không những giúp bề mặt của hành tinh thống nhất lại một lần nữa, mà hắn cũng đã đánh vỡ bàn cờ, cũng chính là bàn tế lễ của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Kết quả không gian chồng chéo được giải phóng trong thời gian ngắn khiến cấu trúc của thời gian, không gian rối loạn.
Và điều đó cũng đồng nghĩa, tà thần nơi dị giới kia sẽ không thể giáng lâm trong nay mai.
Nên chỉ cần nhìn qua một mắt, Nguyễn An Bình cũng biết hắn phải chọn phương án nào.
Và để có thể đánh vỡ toàn bộ vách ngăn không gian trên phạm vi cả hành tinh.
Sức mạnh không gian được cung cấp bởi Mặt Nạ Thần Hề vẫn còn chưa đủ.
Mệnh khí được vị lãnh chúa điên cuồng tiêu hao, trong khi đó, Nguyễn An Bình phải ép toàn bộ vận khí mới thu được từ đám chức nghiệp giả ra để trả nợ.
Lần này, hắn mượn được khả năng phá hoại không gian tới từ Tuyệt Diệt Ác Ma.
Lại một lần nữa, bầu trời của tận thế phải đổi màu, khi những ngọn lửa trắng đen bùng lên, như thể muốn thiêu đốt, nghiền nát tất cả mọi sự tồn tại.
Nguyễn An Bình giờ không cần phải làm gì nhiều, vì tất cả những gì hắn cần làm chính là kêu gọi cái bóng mờ sau lưng hắn ra mà thôi.
Ngay lập tức, với một cái vỗ cánh từ ác ma, không gian của cả hành tinh xuất hiện vô số những vết nứt ngang dọc.
Chỉ cần nhìn qua, Nguyễn An Bình cũng cảm thấy hắn có vẻ đã làm hơi quá, khi dùng dao mổ trâu cắt tiết gà.
Để rồi, không chỉ những vách ngăn không gian đang chia cắt lục địa và các vùng đất khác tan vỡ như gương.
Mà cả bầu trời vốn có của hành tinh cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Chớp mắt qua đi, những vách ngăn không gian đã biến mất như thể chưa từng tồn tại, khiến cho tất cả sinh linh trên thế giới lúc này đều phải cảm thấy khó có thể tin nổi.
Nhưng trong lúc đám người còn đang nghệt mặt, không hiểu ta là ai, đây là đâu?
Nguyễn An Bình đã quyết định lan truyền thể hệ tu hành mới với toàn thế giới.
Nên trong cảm giác của tất cả chức nghiệp giả, họ đột ngột cảm nhận được đang có thứ gì đó muốn xâm nhập vào trong đầu óc họ.
Chỉ trong chớp mắt, vô số người đã bị đám vận mệnh hóa thân của Nguyễn An Bình nhìn trúng, cưỡng ép giao cho họ sức mạnh của Mệnh Chủng cảnh mà không cần sự đồng ý.
Hiện tại, hắn cần nhiều sức mạnh hơn để có thể chống lại những kẻ địch kinh khủng hơn.
Nhưng đồng thời, nhân loại của thế giới này cũng cần trở nên mạnh hơn, để có thể sống sót qua được những mối nguy trong tương lai đó.
“Ta đây có thể xem là đang tự cứu lấy mình, đồng thời cũng cứu luôn cả cái thế giới này không?”
Dưới ánh sáng đỏ của Xích Triều, gương mặt của vị lãnh chúa hiện tại cũng chẳng thể nào vui vẻ được nữa.
Khi trong cảm nhận của hắn, chỉ có khoảng 3 triệu người còn sống sót trên thế giới này.
Thực tế, đây là con số những người đã đồng ý trở thành Vận Mệnh Hành Giả, còn số lượng những người không đồng ý đi theo con đường mới này chỉ có thể nói là không đáng nhắc tới.
Đứng từ trên cao, Nguyễn An Bình có thể ngắm nhìn khung cảnh của một tinh cầu hùng vĩ từng một thời xanh tươi, nhưng giờ đây chỉ còn là đống tro tàn dưới khói lửa chiến tranh và bạo lực.
Trong tầm mắt hắn.
Lục địa vẫn đang âm ỉ cháy như một cục than hồng, còn đại dương đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong một màu đen thâm thúy đầy quỷ dị.
Vị lãnh chúa trong lòng giờ cũng phải trầm mặc vài giây.
Tuy chỉ lỡ có vài giây, nhưng có người đã phải trả giá đắt.
Trên người Nguyễn An Bình, vô số những vết thương lớn nhỏ vô cớ xuất hiện, khiến hắn không nhịn được mà liên tục nôn từng ngụm máu tươi.
“Chết tiệt, đây là vận mệnh phản phệ!”
Nói rồi, Mặt Nạ Thần Hề được gửi về quá khứ, còn Vận Mệnh Phụ Thể được giải trừ, trả lại sức mạnh cho Tuyệt Diệt Ác Ma và Nhà Tiên Tri Của Gió.
Mất đi sức mạnh có thể ảnh hưởng cả một tinh hệ rộng lớn, nhưng không hiểu sao, Nguyễn An Bình lại cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
Dù hiện tại, tình trạng thân thể của hắn như đang được bơm đầy bởi đủ loại hiệu ứng xấu.
Vị lãnh chúa giống như hóa thành một ngôi sao băng lướt ngang qua bầu trời, rồi rơi thẳng vào pháo đài lô cốt, một đường thông suốt cho tới tận phòng thí nghiệm riêng của hắn.
Sau ngày hôm nay, dù còn sống chăng nữa, Nguyễn An Bình chắc chắn cũng phải nằm yên một chỗ mà tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng.
Tại một phương hướng khác, một ô cờ như chìm trong biển máu, với đủ thứ nghi lễ tà ác đang diễn ra tại đây qua mỗi phút, mỗi giây.
Nơi đây là lãnh địa của Richard, một kẻ từng được xem như là anh hùng, là thiên tài, và người tiên phong trong thời đại siêu phàm.
Nhưng giờ, hắn ta còn một danh hiệu mới, danh hiệu mà những người sống sót đã dùng để mắng chửi hắn.
“Khụ! Richard… tên khốn khiếp nhà ngươi,…
Tại sao ngươi lại hèn mọn như vậy, tại sao ngươi phải cúi đầu trước một con lợn chứ?
Tên Đồ Tể Máu!?”
Bên trong một chiếc cũi sơ sài bằng gang và thép gỉ, đang có một thanh niên trẻ tuổi thều thào hấp hối, chỉ thẳng tay vào kẻ đứng ngoài chiếc cũi ấy.
Cảm nhận được từng câu mắng chửi, từng lời nói khó nghe trên mỗi bước chân khi đi ngang qua nơi đây.
Richard ban đầu còn cảm thấy khá khó chịu, nhưng dần dần, hắn cũng quen thuộc với những âm thanh này.
Ánh mắt hắn liếc nhìn kẻ xấu số bị nhốt trong lồng, còn miệng lẩm bẩm phản bác.
“Ta? Phục vụ cho con heo mập đồ tể đó sao?
Đừng có đùa như vậy chứ?
Vì sớm muộn, ta cũng sẽ đạp lên trên đầu con heo ấy, chiếm lấy tất cả những gì nó tích lũy.
Dù cho ban đầu, cái kế hoạch của ta đúng là có tốn hơi nhiều người, nhưng chỉ cần nó thành công.
Ta sẽ có thực lực của một vị thần, còn nhân loại có được sự bảo hộ của ta.
Nên suy đi nghĩ lại, ta đây cũng đang cứu thế giới này, dù nó đã chẳng còn gì đáng để ta cứu vớt nữa.”
Tuy Richard có thể chịu đựng được từng tiếng mắng chửi từ trong những cũi sắt.
Nhưng bên cạnh hắn, đám thuộc hạ điên loạn như những tên cuồng tín đồ lại nhíu mày không vui.
“Hừm, một đám nông cạn, làm sao có thể biết được kế hoạch vĩ đại do đại tướng của chúng ta đã chuẩn bị chứ?”
Vừa nói, đám thuộc hạ của Richard vừa lộ ra vẻ mặt cười gằn như ác quỷ địa ngục.
Chúng lấy ra từng cây roi đầy gai ngược, rồi vung lên, để thứ vũ khí nhìn như mềm dẻo kia xuyên qua từng tù binh còn sống sót, bám quanh kẻ xui xẻo như những con rắn độc, và khiến họ giờ phải trải qua sự hành hạ sống không bằng chết.
Nghe thấy từng tiếng la hét bên tai, Richard sắc mặt giờ này không đổi sắc.
Hắn chỉ lạnh lùng nhìn sang, hỏi thăm thuộc hạ của mình.
“Tiến độ xây dựng tế đàn đã phát triển tới đâu rồi?”
“Báo cáo đại tướng, tế đàn đã được dọn dẹp sạch sẽ, và có thể hoạt động trong nay mai, còn về chỗ tế phẩm, tổng cộng 100 tên dị giáo cũng đã được chúng ta chuẩn bị hoàn tất.
Chỉ sau ba ngày nữa, ngài có thể bắt đầu kế hoạch chia tách, phong ấn sức mạnh từ con heo mập đáng ghét kia.
Thậm chí, nếu như đại tướng ngài hấp thu sức mạnh đủ nhiều, ngài còn có thể phản công dị giới, đạp đầu con heo mập kia xuống thần tọa!”
Nhưng khi Richard còn đang bàn chuyện, thì bỗng chợt, dị biến xảy ra.
Từ vách ngăn nơi cuối đường chân trời, từng khe nứt không gian dữ tợn xuất hiện, báo hiệu kế hoạch của một ai đó giờ đã phải đổ vỡ.