Chương 215: Để cho ta tới!
Trên một con phố đổ nát với hai bên là những dãy nhà đầy những vết trảo ngang dọc, kèm theo một bầu không khí tĩnh lặng tới lạ kỳ.
Nơi đây đối lập, trái ngược hẳn với những khu vực còn lại của thành phố, những nơi luôn chìm trong tiếng kêu gào của bầy quái vật, và vô số cuộc chiến sống còn.
Người nào không biết sẽ chỉ cho rằng đây là một con phố bị bỏ hoang.
Nhưng nếu là những chức nghiệp giả đã sinh tồn được dưới ánh sáng đỏ của Xích Triều, bọn họ sẽ lập tức nhận ra sự hiện diện của một quái vật mạnh tới áp đảo đang lởn vởn quanh đây.
Tuy từng vết trảo trên từng tòa nhà đổ sụp chính là những biển cảnh báo không lời.
Ấy vậy vẫn có hai bóng người sải bước trên đường phố vắng lặng.
Như thể họ không để những vết cào cảnh báo kia vào mắt.
Không những vậy, hai người họ còn có thể tự do đi lại dưới Xích Triều mà không cần phải bọc một lớp áo khoác năng lượng bên ngoài thân thể.
Nhưng nếu để ý kỹ, có thể chứng kiến một lớp màng năng lượng vô hình giống như một chiếc ô treo trên đầu hai người họ, khiến những tia sáng mang theo ô nhiễm lập tức bị chặn lại trong phạm vi 10 mét.
Cặp đôi kỳ lạ này gồm thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus.
Người hôm qua mới bị trọng thương và lạc trong không thời gian, và được một trận pháp dịch chuyển bất ngờ xuất hiện đem hắn tới thế giới này.
Bên cạnh vị hiệp sĩ ấy là một thanh niên mập ú với chiều cao khoảng 2 mét.
Với cái thân hình to béo cộng với chiều cao áp đảo đó, nên nhìn qua, hắn giống như thể một con gấu đeo kính, khoác trên người một bộ quần đùi kẻ sọc với chiếc áo cộc tay màu xanh đang căng phồng vì từng thớ mỡ.
Hắn ta là Tô Vạn Kim, là một otaku kể từ ngày toàn thế giới thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú cho tới tận bây giờ.
Đừng nhìn vẻ ngoài có vẻ to béo cục mịch đó mà coi thường, vì những người có thể sống sót được dưới Xích Triều này đều không phải loại đơn giản.
Trong lòng bàn tay của thanh niên ấy đang không ngừng tung hứng một đồng vàng, còn miệng hắn lúc này lại không ngừng lẩm bẩm.
“Chúng ta có thể tử vong khi đi ngang qua nơi đây, nên dùng đồng vàng này, nếu đáng giá, hãy bán cho ta một chữ trong lời khuyên làm thế nào để có thể chạy trốn.”
Khi đã lẩm bẩm hết câu, Tô Vạn Kim dùng đầu ngón tay của mình, ném đồng xu vàng ấy lên trên không trung.
Và có vẻ chẳng có bất cứ chuyện gì xảy ra, khi mà đồng vàng lại một lần nữa rơi vào trong tay hắn với không một vết xước.
Thấy được kết quả này, thanh niên mập mạp ấy mỉm cười, bước vào khu phố phía trước với không chút chần chờ.
Còn bên cạnh hắn, thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus giờ nghiêng đầu, hắn không thể nào hiểu nổi hành động khi nãy của người đồng đội mới của mình là gì.
“Ngài Tô Vạn Kim, hành động vừa rồi là một phương thức cầu nguyện đặc biệt của thế giới này sao?
Và nếu là một hình thức cầu nguyện, tại sao ta lại không thể cảm nhận được bất cứ một sợi tín ngưỡng nào xuất hiện vậy?”
Nghe vị hiệp sĩ mình mới lỡ tay triệu hoán ngày hôm qua hỏi như vậy, Tô Vạn Kim chắp hai tay sau lưng, nhắm mắt ngẩng đầu lên trời.
Nếu là bất cứ ai khác tạo cái dáng vẻ đó, họ đều sẽ khiến người đối diện cảm nhận một cảm giác bức khí đầy mình, như thể một cao thủ tuyệt thế.
Nhưng với Tô Vạn Kim, không hiểu sao, càng nhìn vào hắn, không ai có thể thấy được có gì liên quan tới hai từ soái khí ở đây.
Dù cho có là một thánh hiệp sĩ đã được đào tạo bài bản, với gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng như thanh kiếm trong tay chăng nữa.
Giờ thì Aldric Solaraeus cũng không thể nhịn được mà nở một nụ cười nhạt khi nhìn vào cái dáng vẻ đậu bỉ đó.
Tuy đã kiềm chế lại nụ cười của mình trước khi nó thực sự bùng nổ, nhưng Aldric Solaraeus cũng đã phải đối mặt với ánh nhìn không mấy thân thiện tới từ đối phương.
Còn về phía Tô Vạn Kim, có vẻ hắn cũng đã nhận thức được việc tạo dáng này không thể giúp hắn trở nên soái khí hơn trong mắt người khác.
Vì vậy, hắn cũng chỉ đành nghiêm túc giải thích về năng lực của mình, để đánh trống lảng, lái chủ đề của cuộc trò chuyện sang một hướng khác.
“Khụ, về việc tại sao ta phải tung đồng xu lên trước?
Vì đơn giản, ta sở hữu một thiên phú tên là Trao Đổi Công Bằng (S cấp) có thể dùng đồng vàng hoặc những vật phẩm ẩn chứa sức mạnh siêu phàm khác làm tiền mặt, trả giá để mua bất cứ thứ gì mà ta muốn.
Và chỉ cần sử dụng thật cẩn thận thiên phú ấy, ta có thể trao đổi được không giới hạn ở vật phẩm, thông tin hay tri thức.”
Nghe vậy Aldric Solaraeus cũng đã hiểu được hành động có vẻ hơi quái dị của tên Tô Vạn Kim này khi nãy.
Đồng thời, vị thánh hiệp sĩ cũng đã nhớ tới, trong những câu từ mà tên chức nghiệp giả vừa lẩm bẩm, hắn ta có nhắc tới ba từ “nếu đáng giá”.
Giờ, nếu hai người biết được mối nguy có trong con phố trước mắt không quá nguy hiểm để đe dọa tính mạng, thì họ có thể tiến vào với không chút sợ hãi.
Dù trong mắt hai vị khách không mời mà tới, khu phố hoang vắng này lại sạch sẽ một cách lạ kỳ.
Nhưng càng tiến sâu, thì mùi hôi thối như xác chết phân hủy lâu ngày càng trở nên nồng nặc hơn.
Giờ này, Tô Vạn Kim không chỉ ngửi thấy những mùi hương khó chịu, mà hắn cũng có một cảm giác lạnh gáy, giống như bị một con thú săn mồi khóa chặt.
Dù cho có ở cạnh một thánh hiệp sĩ mạnh mẽ như Aldric Solaraeus chăng nữa, cái cảm giác lo lắng hãi hùng đó vẫn không hề tan biến.
Không còn cách nào khác, để có thể làm giảm căng thẳng, Tô Vạn Kim đành quay sang, trò chuyện với người đồng đội của mình.
“Khụ, Aldric, ông có chắc thực lực của mình đủ mạnh để quét sạch khu vực này không vậy?”
Nghe thấy câu hỏi vu vơ đó, vị thánh hiệp sĩ lập tức nhíu mày không vui, khi có kẻ lại nghi ngờ thực lực mà hắn đã rèn luyện qua không biết bao nhiêu năm tháng.
“Yên tâm đi, ngài Tô Vạn Kim, dù cho mất đi toàn bộ tu vi và chỉ còn lại một cánh tay chăng nữa, tôi cũng tự tin có thể chém giết bất cứ quái vật nào muốn đe dọa tới tính mạng ngài.
Dù sao đi nữa, kể từ cái lúc mà ngài cứu vớt sinh mệnh của tôi, thì chúng ta cũng đã lập giao kèo, với tôi là người bảo hộ ngài an toàn tuyệt đối, cho tới khi tìm được lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Nên với vinh dự của một hiệp sĩ, tôi sẽ dâng cả tính mạng mình chỉ để hoàn thành lời hứa ấy.”
Nhưng vừa nói, Aldric Solaraeus vẫn không quên chế nhạo vị đồng đội hiện tại của mình.
“Với lại, có ai đó rất tự tin với cái thiên phú Trao Đổi Công Bằng ấy mà, tại sao tới lúc này, ngài Tô Vạn Kim đây lại như xe bị tuột xích vậy?”
Nghe vị hiệp sĩ vốn nghiêm túc đột nhiên âm dương quái khí mình.
Giờ, Tô Vạn Kim cũng có thể đoán được, có lẽ, khi nãy hắn đã nói ra từ không nên nói nào đó, làm đồng đội của mình không vui.
Là một thánh hiệp sĩ, Aldric Solaraeus sẽ không chấp nhặt bất cứ ai xúc phạm, hay có những ngôn từ không hay nhắm vào mình.
Nhưng đồng thời, hắn cũng là một tín đồ của dòng thờ Nữ Thần Hủy Diệt.
Nên đương nhiên, khi Tô Vạn Kim chất vấn thực lực của hắn cũng đồng nghĩa với chất vấn khả năng đào tạo của nhà thờ, thì vị thánh hiệp sĩ ấy cũng phải đứng ra, bảo vệ danh dự cho tín ngưỡng của mình.
Nhưng đúng lúc này, Tô Vạn Kim chợt nổi da gà, hắn cảm nhận được nhiệt độ trong không khí đang nhanh chóng rơi xuống điểm đóng băng.
Và còn chưa nhận thức được chuyện gì xảy ra.
Chợt, một giọng nói xuất hiện ngay bên tai hắn.
“Ngài Tô Vạn Kim, cứ đứng yên nơi đó, đừng cử động, hãy nhắm mắt lại và ở yên chỗ.
Đừng nhìn lung tung!”
Giọng nói đầy vội vã của Aldric Solaraeus đột ngột xuất hiện.
Nhưng có vẻ, lời cảnh báo ấy đã gây ra tác dụng ngược, khi mà nó khiến cho Tô Vạn Kim càng trở nên hoảng hốt hơn.
Nên trái với những gì mà bảo tiêu của mình đã cảnh báo, thanh niên to béo ấy giờ lại quay đầu, nhìn loạn xung quanh.
“Aldric Solaraeus, có chuyện gì xảy ra vậy?” – Hắn vừa hốt hoảng quay người, vừa hỏi.
Không biết từ lúc nào, không gian xung quanh đã trở nên u tối, cả khu phố cũ nát giờ bị nhấn chìm trong bóng đêm và cả một màn sương mờ ảo.
Và thứ đầu tiên Tô Vạn Kim nhìn thấy khi quay người lúc này là Aldric Solaraeus, nhưng người này giờ đã trở thành một bộ thi thể khô quắt.
“Người anh em Aldric?” – Thanh niên mập mạp sợ hãi, hắn vô thức hỏi.
Nhưng rồi, khi vị thánh hiệp sĩ ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt Tô Vạn Kim lúc này là một gương mặt đã bị phân hủy, nó hư thối bốc mùi, với đủ thứ dòi bọ đáng ghê tởm liên tục bò qua bò lại, lúc nhúc trong những làn da, thớ thịt đã mục ruỗng.
Tiếp theo đó, một giọng nói khàn khàn như gió rét đêm đông vang lên.
“Tô Vạn Kim! Ta đã nhắc nhở ngươi rồi!
Ở yên đó! Đừng quay đầu lại!”
Vừa nói, cái xác khô đó vừa thở mạnh, giải phóng ra một đợt âm phong, kèm theo đó là đủ thứ côn trùng, dòi bọ văng tung tóe như mưa phùn, dính đầy gương mặt béo ú đang chìm vào sợ hãi.
Aaaaa!
Một tiếng thét to lớn kinh hoàng vang lên, đó là âm thanh khi một kẻ với tinh thần đã gần như sụp đổ gào thét.
Với tiếng thét đó, tất cả mọi thứ trước mặt Tô Vạn Kim giờ tan vỡ như gương.
Đây rõ ràng không phải là một tiếng thét thông thường, mà là một kỹ năng thanh niên to béo kia sở hữu.
Giờ này, trong mắt hắn ta, nào còn lại khung cảnh vắng vẻ âm trầm nữa.
Mà là một khu phố đổ nát, nơi mà từng tòa nhà đang nhanh chóng đổ sụp, khi thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus đang vác thanh đại kiếm của mình đuổi theo và điên cuồng chặt chém, nhắm vào một sinh vật hình người nào đó.
Ban đầu, Tô Vạn Kim còn vô cùng vui vẻ vì quái vật tại nơi đây không phải đối thủ của vị hiệp sĩ.
Nhưng đó là cho tới khi, hắn thấy được lỗ tai xù mềm mại và chiếc đuôi mượt mà đang tung bay mỗi khi bóng người lướt nhanh qua không trung
Có vẻ như, ông trời dù đóng cánh cửa sổ này, thì sẽ mở toang một cánh cửa khác ra cho hắn.
Tuy không thể triệu hoán được một thiếu nữ anime về làm vợ, nhưng đi trên đường mà tự dưng vớ được một em thú tai nương trong truyền thuyết, kể ra chuyến đi này cũng không quá lỗ.
Hiện tại, có thể thấy rõ hai trụ khí được phun ra từ lỗ mũi của Tô Vạn Kim, đủ để thấy hắn ta hưng phấn tới cỡ nào.
“Người anh em Aldric! Mau tránh ra nào! Để cho ta tới!”