Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 205: Bình whisky này có gì đó sai sai.
Chương 205: Bình whisky này có gì đó sai sai.
Nhìn vào bóng người đang điên cuồng xem qua xét lại trụ cột mà mình đã tạo ra.
Nguyễn An Bình giờ chỉ khoanh tay nhìn về Nicolas Smith với một vẻ bất lực, trong miệng hắn không ngừng lầm bầm, nhận xét đối phương.
“Một kẻ đã mất đi nỗi sợ, bên trong lúc nào cũng chứa đủ thứ ô nhiễm bạo lực điên cuồng từ Xích Triều.
Thảo nào hắn ta lại điên cuồng như vậy, sẵn sàng giao chiến với tất cả những người hắn cho là kẻ mạnh.”
Nguyễn An Bình cảm thấy, nếu như tên Nicolas Smith không có khả năng miễn dịch với phần lớn ô nhiễm từ Xích Triều.
Có lẽ, hắn ta đã hóa thành một trong những quái vật khát máu nhất trên hành tinh này rồi.
Khi hắn đang suy nghĩ thì bỗng chợt.
“Haha! Ra là vậy, ra là vậy sao!
Ta thật không nghĩ ra được, mấy cái thứ ô nhiễm đó còn có thể được ứng dụng như thế này!”
Nicolas Smith la hét đầy điên cuồng, hưng phấn như thể vừa tìm ra được chân lý.
Tiếng hét ồn ào đó lập tức đánh thức một Nguyễn An Bình đang mê man suy nghĩ trở lại thế giới thực.
Ban đầu, lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo có lẽ không biết tên tóc trắng kia muốn tiếp cận cái cột trụ của hắn làm gì.
Nhưng giờ, khi thấy nồng độ ô nhiễm của Xích Triều xung quanh đây đang tăng lên nhanh chóng.
Thì hắn cũng dần đoán được ý đồ của tên có vấn đề thần kinh kia.
Đang bao quanh Nicolas Smith lúc này là thứ ô nhiễm cực kỳ nồng đậm, tới nỗi tạo thành một màn chắn năng lượng rực cháy như lửa đỏ.
Cảm nhận nồng độ năng lượng có thể khiến sinh linh mất đi lý trí này.
Nguyễn An Bình giờ cũng không tự chủ được mà lùi vài bước về sau.
Trong khi đó, tên thanh niên tóc trắng tới gần một tảng đá cao bằng người trưởng thành.
Tay trái hắn dùng dao lướt nhẹ qua và cắt đôi nó, lập tức tạo ra một cái bàn làm việc đơn giản.
Bàn tay trái thô ráp đầy chai sạn của người thợ rèn chạm vào chiếc bàn đá, giải phóng ra từng phù văn thần bí, tạm thời tăng độ cứng cho chiếc bàn ấy.
Chỉ thấy từ trong cánh tay máy móc của hắn ta, một lưỡi dao nhỏ được tháo ra, đặt lên trên bàn làm việc.
Tiếp đó Nicolas Smith nâng cao cánh tay máy của mình lên, sử dụng nó như một chiếc búa, liên tục gõ đập vào lưỡi dao vừa được tháo ra.
Dù cho không cần bất cứ một lò nung nào, thì chỉ cần với từng cú đập đủ làm đất rung núi chuyển.
Rất nhanh chóng một lưỡi dao cứ như vậy đã được hắn ta nung đỏ.
Tất cả mới chỉ là bắt đầu.
Có thể thấy, tốc độ đập của hắn càng lúc càng trở nên nhanh chóng, từng phù văn được chạm khắc trên chiếc bàn đá cũng đang rực sáng, cố gắng chống chịu lại áp lực kinh khủng khi người thợ rèn đang rèn sắt.
Trong ánh mắt của Nguyễn An Bình, hắn thấy được từng tia năng lượng của Xích Triều giống như được dẫn dắt sau mỗi lần va chạm.
Chỉ là, phần năng lượng ô nhiễm kia không thể tiến quá sâu và dung nhập được vào lưỡi dao đang được rèn đúc.
Dù sao không phải ai cũng là Nguyễn An Bình, sở hữu một con mắt có thể chỉnh sửa cả thực tại, biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể.
Nên theo dự đoán của vị lãnh chúa.
Sau khi rèn đúc xong xuôi, miếng sắt đó cũng chỉ có thể hấp thu được cao nhất khoảng 10% ô nhiễm của Xích Triều.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn cảm thấy mình đã bị đánh mặt.
Trong lúc rèn đúc, sự tập trung và chuyên chú của tên Nicolas Smith là vô cùng đáng sợ, như thể cả thế giới hủy diệt cũng không thể nào làm lay chuyển được hắn ta.
Theo từng nhịp đập, Nguyễn An Bình cũng chứng kiến được thủ pháp của đối phương đang nhanh chóng thay đổi.
Đây không phải do hắn mỏi tay mà tăng giảm nhịp độ bất thường.
Mà là do độ thuần thục của hắn đang tăng lên nhanh chóng.
Sau mỗi lần đập búa, tên Nicolas Smith giống như đều đã phân tích và nhìn ra được làm cách nào để có thể rèn sắt hiệu quả hơn, để vật chất hoàn mỹ dung hợp với năng lượng từ Xích Triều hơn.
Cứ như vậy, chỉ sau 10 phút.
Giờ Nguyễn An Bình dự đoán, lưỡi dao kia có thể hấp thu tới 99% ô nhiễm, hóa thành một loại bảo khí độc nhất vô nhị.
Và khi Nicolas Smith ngừng rèn đúc, từ một khối linh thiết, lưỡi dao nhỏ ấy đã lột xác, trở thành một thứ vũ khí cực kỳ nguy hiểm.
Nhìn vào những đường vân đỏ rực như dung nham, ngọn lửa điên cuồng cháy rực bao quanh từng tấc sắt, chỉ cần lưỡi dao đó lộ ra ngoài, mùi máu tươi nồng khó mà tiêu tan lập tức lan tràn bao quanh cả trăm mét.
Nguyễn An Bình có thể chắc chắn, chỉ cần hắn bị đâm trúng bởi lưỡi dao nhỏ đó, hắn dù cho không chết cũng phải trọng thương.
Khi vị lãnh chúa còn đang nghĩ tới cách làm thế nào để ứng phó lại thứ vũ khí vừa được rèn đúc kia.
Nicolas Smith chỉ nhẹ nhàng lắp đặt nó vào trong cánh tay máy móc của mình.
Nhìn vào gương mặt thoải mái của người thợ rèn, cũng đủ để nhìn ra hắn ta vui vẻ tới như thế nào.
Ngay lập tức, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được, khí tức và sức mạnh tổng hợp của đối phương cũng đã trở nên mạnh hơn.
Có lẽ đủ để sánh ngang với 2000 tên pháp sư cấp độ 2 cộng lại.
Trong lúc vị lãnh chúa này lại đề phòng, chỉ thấy Nicolas Smith quay lại, hắn cung kính cúi người.
“Cảm ơn ngài, lãnh chúa Trần Bình An.
Nhờ tham khảo qua tạo vật của ngài, sức mạnh của tôi đã trở nên mạnh hơn rồi.”
Khi thanh niên tóc trắng ấy ngẩng đầu lên, Nguyễn An Bình có thể thấy trong ánh mắt kẻ này lại xuất hiện một vẻ hưng phấn.
Hắn lập tức nhìn ra, tên này có vẻ muốn lấy hắn để thử nghiệm sức mạnh mới đây mà.
“Giờ ngài lãnh chúa, liệu chúng ta có thể…”
Khi Nicolas Smith còn chưa kịp nói hết câu, Nguyễn An Bình đã nâng tay, ra hiệu cho hắn ta im lặng.
“Xin miễn, ta không rảnh để suốt ngày đánh đấm như thế này.”
Ngay sau câu nói ấy, Nguyễn An Bình cũng không thể ngờ được, đối phương cúi đầu thất vọng, đồng thời, chiến ý trên người cũng giảm đi nhanh chóng.
Thấy vậy, vị lãnh chúa sạm mặt lại.
Nếu biết trước chỉ cần một câu từ chối, là hắn có thể chấm dứt trận chiến giữa hắn và Nicolas Smith.
Nguyễn An Bình đã làm vậy ngay từ đầu.
Còn ở phía đối diện, khi biết được chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới không muốn đấu thêm một trận nữa, thanh niên tóc trắng cảm thấy khá thất vọng.
Nên hắn kéo chiếc bàn đá vẫn còn đang nóng đỏ, đồng thời lấy hai khối đá khác, khắc chúng thành hình ghế rồi đặt xuống.
Từ trong chiếc túi rách nát Nicolas Smith mang theo bên mình, hắn lấy ra một chai nước nhỏ và hai chiếc ly thủy tinh cũ nát.
Khi Nguyễn An Bình còn chưa hiểu tên có vấn đề thần kinh này còn muốn làm trò mèo gì, đối phương đã ra hiệu, mời hắn ngồi vào chỗ.
Không cảm nhận được có bất cứ chiêu trò âm hiểm nào, vị lãnh chúa thoải mái ngồi lên trên ghế đá
Còn ở phía đối diện, Nicolas Smith giờ đang mở nắp bình rượu của hắn ra, vừa rót rượu vừa nói.
“Ngày hôm nay, xem như chúng ta không đánh không quen biết.
Trên con đường lữ hành của tôi, gặp được người vừa sẵn sàng chiến đấu, lại còn vô tư chia sẻ tri thức như ngài thật đúng là khó khăn.
Nên ngài lãnh chúa, tôi muốn kính ngài một ly.”
Chỉ là khi rượu đổ ra một khác này, chỉ có duy nhất một giọt không đáng nhắc tới nhỏ vào trong ly thủy tinh.
Một bầu không khí trầm mặc lập tức bao phủ giữa hai người, còn tên Nicolas Smith thì xấu hổ gãi đầu.
“Chậc, thật xin lỗi thưa ngài.
Nhưng hãy cứ ngồi đó mà chờ một chút, tôi sẽ đi loanh quanh và kiếm một bình rượu mới, rất nhanh thôi.”
Thấy thanh niên tóc trắng ấy muốn đứng dậy và rời đi, Nguyễn An Bình chợt nhớ tới.
Có vẻ, hắn vẫn để một bình rượu whisky ở trong nhẫn trữ vật thì phải.
Nên hắn lập tức ra hiệu cho đối phương dừng lại, không cần thiết phải vội vàng làm gì.
“Uống rượu sao? Cũng được thôi.
Còn không có rượu ư?
Ta nhớ mình vẫn còn một bình…”
Vừa nói, Nguyễn An Bình vừa lấy ra bình rượu từ trong nhẫn trữ vật.
Nghe tới có rượu, đồng tử màu hoàng kim của Nicolas Smith như thể bừng sáng.
Nhưng khi chiếc bình xuất hiện một khắc này, căn hầm chợt rơi vào trầm mặc.
Vì bên trong một bình rượu màu hổ phách, lại có một con mắt quỷ dị, vặn vẹo, không thể diễn tả, với hai phần mi mắt đã bị khâu chặt lại và lơ lửng bên trong đó.
Nhìn vào bình Vực Sâu Tà Nhãn ngâm whisky này.
Nguyễn An Bình chợt nhớ ra.
Vài hôm trước, trong cái lúc hắn gần như kiệt sức, có vẻ hắn đã nhét nhầm một trong hai mẫu vật của mình vào sai chỗ.
Nên hiện tại, có thể thấy rõ từng tia khói đen đang ẩn hiện bên trong bình rượu màu hổ phách.
Người bình thường nhìn kiểu gì cũng thấy bình rượu này có vấn đề, không phải có độc thì chắc chắn cũng là cực độc.
Nhưng tại nơi đây, có một kẻ không phải người bình thường, đồng thời, đó có vẻ là một con sâu rượu nữa.
Chỉ cần thấy thanh niên tóc trắng bắt đầu lau nước miếng, Nguyễn An Bình chợt cảm thấy có chuyện gì đó rất không ổn sắp xảy ra với mình.
“Ngài lãnh chúa, quả nhiên một đại gia như ngài đúng là rất biết chơi a.
Dù cho có là một sinh vật kỳ lạ như thế này, ngài cũng có thể đem đi ngâm rượu.
Quả nhiên là…”
Thấy đối phương bắt đầu tâng bốc, cố gắng nịnh nọt mình.
Nguyễn An Bình cũng không quan tâm, hắn lập tức đặt tay, muốn thu lại bình rượu.
“Khụ, rất xin lỗi, nhưng tất cả chỉ là một sự nhầm lẫn mà thôi.”
Chỉ là khi hắn còn chưa kịp thu tay, một bàn tay máy móc cũng đã đặt lên trên nắp bình rượu ấy, khiến hắn có dùng nhiều sức như thế nào cũng khó mà lay chuyển.
Dù sao Nguyễn An Bình là một pháp sư, các chỉ số của hắn chuyên về Tinh Thần.
Còn đối diện, Nicolas Smith là một thợ rèn, dù hắn phát triển khá cân bằng, nhưng chỉ số Sức Mạnh vẫn là chỉ số nhô ra nhất.
Nên trong cuộc đấu sức này, Nguyễn An Bình không thể chiếm được một chút lợi thế nào.
“Khà khà, ngài lãnh chúa, bản năng của tôi nói rằng đây là một bình rượu tốt, mà đã là đồ tốt thì nên đem đi cho anh em hưởng chung mới đúng.”
Nghe Nicolas Smith muốn dùng loại rượu không rõ tác dụng phụ này để đi nhậu, Nguyễn An Bình cố gắng tăng thêm chút, thậm chí, hắn sắp sửa sử dụng Sinh Cơ Cường Thể Thuật để tăng cường sức mạnh, lấy lại bình rượu này.
Chỉ là, ở phía đối diện,
Một giọng nói đầy vẻ khiêu khích vang lên.
“Haha, ngài lãnh chúa, chỉ có vài ngụm rượu mà thôi.
Ấy vậy mà ngài cũng sợ à?”