Chương 203: Tinh chuẩn, hoàn hảo.
Trận chiến đã bắt đầu ngay khi Nicolas Smith chỉ vừa nói hết câu.
Thì ngay lập tức, một cảm giác nguy hiểm xuất hiện trong lòng hắn.
Trong đồng tử màu vàng kim của hắn, có thể thấy rõ đang có vô số những sợi tơ tuyến như thể mọc ra từ hư không.
Chúng giống như một tấm lưới không có bất cứ khe hở nào, bao vây hắn từ bốn phương tám hướng.
Thủ đoạn này đúng là rất mạnh, là tuyệt sát đối với bất cứ ai.
Nhưng với Nicolas Smith, chỉ cần hắn thấy được quỹ tích của những đòn tấn công, như vậy là quá đủ để hắn có thể phản kích.
Và trong ánh mắt khó có thể tin nổi của Nguyễn An Bình, chỉ thấy đối phương nhanh chóng biến bàn tay phải thành một thanh đao trong tích tắc.
Không giây phút chần chờ, không một động tác thừa.
Bản năng chiến đấu của tên Nicolas Smith này chỉ có thể nói là hoàn hảo.
Ánh đao sáng lóa lướt qua không gian, tinh chuẩn chém đứt từng sợi tơ tuyến đang áp sát.
Mỗi lần ra tay, mỗi bước di chuyển đều vô cùng chính xác, cũng vừa vặn để tìm được đường sống trong chỗ chết.
Nhưng những sợi tơ đen trắng do Nguyễn An Bình thả ra tầng tầng lớp lớp.
Nếu như đối thủ của hắn không kịp thời bỏ chạy, thì sớm muộn cũng phải bị cắt vụn thành từng khối.
Nicolas Smith cũng nhận ra.
Hắn có thể chém đứt một tấm, hai tấm lưới đang kéo tới, nhưng chắc chắn hắn sẽ không theo kịp nhịp độ mà chém đứt hàng chục tấm lưới khác đang co cụm lại.
Và để có thể né tránh được từng ấy tấm lưới trong không gian hẹp dưới hầm như thế này đúng là một điều không tưởng.
Nên thanh niên tóc trắng lập tức nhảy lùi về phía sau, đạp chân lấy đà, cố gắng bay lên cao nhất có thể.
Nhìn đối phương đào tẩu thông qua cái hố trời nối thẳng với mặt đất.
Nguyễn An Bình chỉ đành thở dài, từ bỏ ngọn lửa trắng đang bùng cháy bên trong lòng bàn tay mình.
Khi nãy, hắn đang chờ đợi một cơ hội, chờ cho đối phương không nhịn được mà để lộ ra sơ hở, rồi hắn sẽ nắm bắt thời cơ, cho tên Nicolas Smith đó một đòn thật hung ác.
Chỉ là thanh niên tóc trắng ấy chạy nhanh hơn hắn đã nghĩ.
Còn giặc cùng đường chớ đuổi?
Cái đó Nguyễn An Bình không quan tâm, đang yên đang lành tự dưng có một thằng điên tự dưng tới đập phá nhà cửa của hắn.
Như vậy, nếu không đánh cho đối phương răng rơi đầy đất, thì làm sao hắn có thể xả được cơn bực tức đang tích tụ trong lòng mình?
Con mắt trái của Nguyễn An Bình được phát động, không gian trước mắt hắn giờ cũng chỉ như vô số các lớp layer được xếp chồng lên nhau.
Trong đó, nơi hắn đang đứng cũng là một trong những lớp layer đó.
Nên chỉ với một ý niệm, Nguyễn An Bình đã can thiệp, đặt nơi hắn đang đứng ra giữa không gian, cũng chính là nơi mà Nicolas Smith phải bay qua.
Khi rời khỏi căn hầm tối như một quả tên lửa bay ngang qua bầu trời.
Nicolas Smith lúc nào cũng trong một trạng thái căng cứng, khi hắn phải chờ đợi một bóng người đuổi theo sát mình từ cái hố sâu kia.
Bàn tay phải của hắn đã biến đổi, hóa thành một ống pháo với đủ thứ phù văn đang bám quanh thứ vũ khí ấy, và ở phía tay trái, hắn cũng lấy một con dao găm làm vũ khí phụ, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.
Năng lượng đủ để thổi bay một thành phố đã được tích tụ, chỉ chờ cơ hội được giải phóng.
Nhưng chỉ tiếc, giống như không có bóng người nào đuổi theo hắn từ phía cái hố trời đó.
“Không đuổi theo sao?
Chẳng lẽ quý ngài Trần Bình An cũng chỉ là một con hổ giấy thôi à?” – Nicolas Smith nghi hoặc, không hiểu.
Rõ ràng khi nãy, hắn có thể cảm nhận được sát ý, chiến ý của tên đó vô cùng mạnh mẽ.
Đồng thời, đối phương cũng là một người sở hữu sức mạnh áp đảo hắn.
Như vậy, lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo không đi theo để đánh cho hắn một trận thì đúng là vô lý.
Và khi mà Nicolas Smith còn ngoảnh đầu chờ đợi.
Hắn đã không để ý, đang có một bóng người nhảy ra từ hư không, chắn ngay trước đường bay của hắn.
Nguyễn An Bình vô thanh vô tức xuất hiện.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngưng tụ một sợi tơ đen trên đầu ngón tay, rồi bắn thẳng nó về phía đầu của Nicolas Smith.
Nhìn qua đây đúng là một cuộc tập kích bất ngờ, với xác suất thành công là vô cùng cao.
Nhưng chỉ trong đường tơ kẽ tóc ấy, một cái nghiêng đầu kịp thời cũng đủ để giúp thanh niên tóc trắng né được một bàn thua trông thấy.
Không dừng lại ở đó, Nicolas Smith cũng xoay người, tiện thể vung luôn một đạo đao khí cong như trăng lưỡi liềm, hướng chính xác về vị trí Nguyễn An Bình đang đứng.
Đợt phản công của đối phương quả thực khiến vị lãnh chúa cảm thấy bất ngờ.
Vì đáng lẽ ra, trong một khoảng cách gần và tốc độ tấn công nhanh chóng tới như vậy, thì tốc độ của một Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả không thể nào phản ứng kịp mới đúng.
Hắn vừa nghĩ vậy vừa nghiêng người nhẹ sang một bên, tránh thoát đạo đao khí đang bay tới.
Chợt, Nguyễn An Bình cũng đã phải nhíu mày, khi mà trong tích tắc đó, Nicolas Smith cũng đã nắm bắt lấy thời cơ.
Thanh niên tóc trắng liên tục vung ra hàng chục đạo đao khí có uy lực tương tự, khiến cho hắn cũng phải chật vật ứng đối.
Trong đó, có nhiều đòn tấn công của đối phương cực kỳ xảo diệu, khiến Nguyễn An Bình cảm thấy tránh không thể tránh.
Nên ngay lập tức, một lá chắn năng lượng cũng đã được dựng lên, ngăn cản toàn bộ thế công như mưa rào từ đối phương.
Đồng thời, phía sau lớp lá chắn năng lượng, từng sợi tơ được bện từ ma lực cũng vô cớ xuất hiện giữa hư không, đánh về phía Nicolas Smith.
Chỉ là tên thanh niên tóc trắng ấy sau khi thi triển xong thế công đã rất trơn trượt mà lui lại phía sau, khiến những sợi tơ tuyến dù có bay ngang qua thì cũng không có bất cứ sợi tơ nào trói chặt được đối phương.
Càng đánh với Nicolas Smith, Nguyễn An Bình lại có cảm giác như thể đang dùng tay không để tóm lấy một con cá trạch.
Dù cho hắn có thi triển nhiều thủ đoạn như thế nào chăng nữa, đối phương cũng giống như đã biết trước mà ứng đối vô cùng kịp thời.
Trong giây phút Nguyễn An Bình đang thất thần vì đủ loại thao tác ấy.
Từ phía bàn tay phải của đối phương, một quả đạn pháo năng lượng cũng đã được ngưng tụ bên trong, có thể phóng ra bất cứ lúc nào.
Tuy trước mặt Nicolas Smith, bóng hình của “Trần Bình An” vẫn đang đứng sững ở chỗ cũ.
Nhưng tên thợ rèn ấy lại làm một hành động vô cùng kỳ lạ, khi mà hắn nhắm vào bầu trời phương bắc, một khoảng trời trống không.
Và có vẻ, thanh niên tóc trắng ấy đã không hề ném bừa chiêu thức của mình, khi từ một vùng không gian hư không, đột nhiên có một bóng người xuất hiện.
Lại lợi dụng con mắt trái để có thể dịch chuyển tức thời, nhưng chính Nguyễn An Bình cũng không thể tin được.
Thứ đầu tiên hắn chứng kiến không phải là gương mặt ngốc trệ vì bất ngờ của đối phương, mà là một quả đạn pháo năng lượng cuồng bạo đang thét gào bay tới.
Quả cầu năng lượng trắng ấy bay tới sát mặt, khiến trong thoáng chốc, da mặt Nguyễn An Bình cảm thấy nhoi nhói không thôi.
Còn trái tim và đủ các loại giác quan của hắn đang điên cuồng cảnh báo.
Ánh sáng chói lóa từ nó khiến con mắt trái vô cùng mạnh mẽ của hắn cũng cảm giác muốn bị mù.
Oanh!
Cả bầu trời đỏ của thành phố đột ngột chấn động, khi một vụ nổ như một đầu đạn hạt nhân đã xuất hiện, san phẳng mọi thứ trong bán kính năm cây số.
Từ trong đám mây lửa của vụ nổ, một bóng người nhanh chóng bay ngược về phía sau.
Có thể thấy rõ, một lớp lá chắn năng lượng được gia cố thêm bằng một vài chiếc drone đã bao bọc, bảo vệ cho Nicolas Smith khỏi vụ nổ do chính hắn tạo ra.
Chỉ là, nếu nhìn vào tình trạng chập chờn như một bóng đèn hỏng của tấm lá chắn ấy, có thể đoán được người được bảo vệ trong nó cũng không dễ chịu gì.
Quả thực khi vụ nổ xảy ra, vị trí tâm nổ cũng chỉ cách nơi Nicolas Smith đứng có vài trăm mét.
Nên có thể tính, đòn tấn công vừa rồi là một đòn đồng quy vu tận.
Với người khác, việc có thể đem bom hạt nhân nổ ngay trước mặt “Trần Bình An” đã là một thành công rực rỡ.
Nhưng với Nicolas Smith, hắn không vui sướng thét gào, cũng không hề tỏ ra đắc ý.
Trái lại, kẻ này giờ vẫn còn đang nhìn đông nhìn tây đầy cẩn trọng, cánh tay phải của hắn biến hình, không còn trong trạng thái của một khẩu đại pháo hủy diệt cỡ lớn nữa.
Mà nó đã thay đổi, hóa thành một khẩu súng máy 6 nòng đủ để tạo ra hỏa lực áp chế.
Thanh niên tóc trắng ấy ngó nhìn xung quanh đầy cẩn trọng, như thể sẽ luôn có một mãnh thú rình mồi nhảy ra khỏi bóng tối bất cứ lúc nào.
Và có vẻ, cảm nhận của Nicolas Smith là chính xác.
Vì một lần nữa, bóng người quen thuộc kia lại xuất hiện đột ngột giữa hư không.
Như một kẻ đã biết trước tương lai, từng loạt đạn năng lượng được bắn ra vô cùng chuẩn xác.
Dù cho khẩu súng 6 nòng đó có sức giật cực mạnh, nhưng Nicolas Smith có thể tài tình điều khiển thứ vũ khí ấy, khiến cho tất cả các viên đạn năng lượng luôn nhắm thẳng vào những điểm yếu trên cơ thể đối phương.
Nhưng thanh niên tóc trắng đã nhanh chóng phải nhíu mày lại, khi mà những viên đạn đều đi xuyên qua mà không để lại chút thiệt hại nào lên bóng hình ấy.
Như thể Nguyễn An Bình chỉ là một bóng ma lơ lửng giữa không gian.
“Chuyện gì đây chứ, chẳng lẽ ngươi lẩn trốn vào một không gian thứ nguyên khác, rồi để lại hình chiếu của mình ở thực tại sao?”
Nicolas Smith vừa nói vừa để phòng, ánh mắt hắn vẫn luôn sẵn sàng, chuẩn bị cho một cuộc tập kích bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Còn ở phía đối diện, lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũng chỉ cười mỉm một cách đầy âm hiểm.
Có thể nói, tên Nicolas Smith đó đã đoán đúng trạng thái hiện tại của Nguyễn An Bình.
Khi vụ nổ năng lượng xảy ra ngay trước mặt, con mắt trái của hắn trong thoáng chốc đã tự chủ hành động mà không cần mệnh lệnh tới từ chủ nhân của nó.
Dù đã bị Nguyễn An Bình kiểm soát, nhưng ẩn sâu bên trong con mắt ấy vẫn còn chút ý chí còn sót lại của đám phân thân ý thức, và tàn dư ô nhiễm tới từ ba thực thể siêu thoát.
Nên trong tình huống mà chủ nhân của nó còn chưa kịp thời xử lý thông tin, thì con mắt đã thay hắn làm ra một quyết định vô cùng chính xác.
Đó chính là cắt sự tồn tại của Nguyễn An Bình ra khỏi lớp layer thực tại này, và ném hắn vào một lớp thực tại gần nhất.
Vì vậy, dù cho vẫn có hình chiếu của hắn hành tẩu trên thế giới này, nhưng bản thể của hắn đã ở bên trong một chiều không gian khác.
Và hai bên cách nhau cả một chiều không gian, nên những viên đạn của Nicolas Smith dù có chính xác tới mấy cũng không thể nào chạm được vào người hắn.