Chương 200: Cơ duyên?
Khi Nguyễn An Bình còn đang phải đánh vật với chính cái đầu đang đau như búa bổ.
Thì bỗng chợt, ngay phía bên ngoài cánh cửa, đang có những bước chân dồn dập tiến tới gần nơi đây.
“Nhanh lên nhanh lên, ta ngửi thấy trong căn phòng phía trước có mùi máu tươi.
Chắc chắn có kẻ đang bị thương, chúng ta cần phải tới để đoạt… nhầm, là để giúp đỡ người gặp nạn.
Như vậy, tên đó phải trả thù lao bằng cơ duyên cho chúng ta cũng là chuyện đương nhiên đi.”
Từng tiếng nói chuyện, tiếng hô hào vang lên ngay bên ngoài căn phòng làm Nguyễn An Bình cảm thấy bất ngờ.
Nhưng nghĩ lại, hắn chợt nhớ ra đây cũng chính là những tiếng động đã khiến cho hắn thức giấc khi còn ngủ say.
“Cơ duyên?
Làm quái có cái thứ gì gọi là cơ duyên ở đây chứ?” – Nguyễn An Bình lẩm bẩm, hắn nghiêng đầu không hiểu.
Đó là cho tới khi cánh cửa phòng của hắn bị người thô bạo đạp thành mảnh vụn, hắn mới nhận ra được, thứ cơ duyên đám chức nghiệp giả ngoài kia nói tới là gì.
Trong mắt Nguyễn An Bình.
Hắn chứng kiến bên trong balo và túi xách trên người những kẻ đột nhập đang chứa một vài loại tài nguyên kỳ lạ.
Nhìn qua, hắn thấy có hoa cỏ đang tỏa ra hào quang lấp lánh, có những viên bảo thạch ẩn chứa đủ thứ năng lượng.
Như vậy, cũng không trách đám người đó gọi những vật phẩm ấy là cơ duyên.
Người khác sẽ không biết được nguồn gốc của đủ loại tài nguyên kỳ dị ấy đến từ đâu, nhưng Nguyễn An Bình biết, đây chắc hẳn là những sinh vật và vật chất chịu ô nhiễm từ ba thực thể siêu thoát kia mà biến dị.
Trong mắt những người khác, đây đúng là những tài nguyên quý báu, là cơ duyên hiếm có.
Nhưng với hắn, những vật thể đó chẳng khác nào một đống bom nổ chậm.
Những suy nghĩ trong thoáng chốc của Nguyễn An Bình diễn ra trong chớp mắt.
Còn ở phía đối diện, đám chức nghiệp giả tiến vào cũng nhanh chóng dò xét khắp căn phòng.
Và chúng chỉ đành thất vọng khi mà không có bất cứ tài nguyên kỳ lạ nào trong căn phòng ngủ.
Dưới ánh sáng của Xích Triều, những cảm xúc cực đoan của con người rất có thể chính là bùa đòi mạng, đẩy họ rơi thẳng vào vực sâu.
Nên không có chuyện tra hỏi, cướp đoạt cơ duyên trắng trợn ở đây.
Vì những người có tính cách ác liệt và não tàn như đám phản diện trong tiểu thuyết đều đã biến dị thành quái vật từ lâu rồi.
Và sống qua gần nửa tháng dưới Xích Triều, những kẻ không nhận ra được quy luật ấy cũng đã dần bị đào thải.
Nên sau vài lần sàng lọc.
Những người còn sống sót có thể là những người tốt thuần túy, hoặc là những kẻ đủ tỉnh táo để nhận thức mình nên làm gì và không nên làm gì.
Do đó, hiện tại Nguyễn An Bình đang cảm thấy vô cùng bất ngờ trước thái độ của đám chức nghiệp giả.
Dù hắn cảm nhận được, một vài người trong số chúng đang có ác ý hướng về phía mình, nhưng những cảm xúc tiêu cực ấy đang bị dồn nén và áp chế lại.
“Anh bạn bị thương à, có chuyện gì cần tôi giúp không?
Đừng quá lo lắng, chỉ cần đưa ra một viên đá, hoặc bất cứ thứ gì có hình dáng kỳ lạ, tôi sẽ lập tức chữa trị cho anh bạn luôn.”
“Đừng nghe tên kia nói, vị bằng hữu này, chỗ của Tô Viên ta không chỉ chữa lành từ đầu đến chân, mà còn sẵn sàng bóp vai đấm lưng luôn, chỉ cần…”
Thấy một đám chức nghiệp giả đang bao quanh mình ong ong như một đàn ruồi, Nguyễn An Bình cảm thấy khó chịu không thôi.
Giờ này, hắn cũng hiểu được phần nào cảm giác của một NPC khi bị cả đám người chơi bao vây quanh mình.
Trong môi trường tràn đầy ô nhiễm, giết người đoạt bảo dường như đã trở thành một loại cấm kỵ.
Như vậy, để có thể tìm được cơ duyên như ý, các chức nghiệp giả cũng đành phải trao đổi, lấy vật đổi vật, hoặc lấy việc để đổi vật.
Sau một hồi tranh cãi, bỗng chợt có một thanh niên nhận ra được thân phận của Nguyễn An Bình là ai.
“Chờ đã, mọi người.
Ta thấy người kia quen quen, giống như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải.”
Nghe người thanh niên ấy nói vậy, tất cả những người đang có mặt cũng nhíu mày lại, và tìm kiếm bóng hình của đối phương trong ký ức họ.
Và rồi, cả đám đã nhận ra được.
Đây chẳng phải là Trần Bình An, thợ rèn huyền thoại, đồng thời cũng là người được xem như chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới sao?
Nên khi nhận ra được thân phận hắn, đám người lập tức lui lại về phía sau.
Trong ánh mắt họ có người hâm mộ, có người sợ hãi.
Dù sao nhờ và những tri thức hắn đã chia sẻ cho toàn thế giới, nên đám người mới có thể sống sót cho tới tận bây giờ.
Nhưng đồng thời, đám chức nghiệp giả vẫn chưa quên “Trần Bình An” cũng là một kẻ hung ác, từng ra tay tiêu diệt rất nhiều chức nghiệp giả đối nghịch với hắn.
“Ahaha, thật là ngại quá, không ngờ lại có thể gặp gỡ được Trần tiên sinh ở nơi đây, thật đúng là hạnh ngộ.
Giờ thì Tô Viên ta xin phép được cáo từ.”
“Haha, ta cũng vậy, chút nữa ta sẽ kiếm một cánh cửa mới, lắp lại thay cho cánh cửa cũ đã bị đạp hỏng kia.”
“Chúng ta không nên làm phiền ngài, nên có chút lòng thành, mong Trần tiên sinh nhận cho.”
Cả đám chức nghiệp giả khom lưng cúi người, gương mặt cười tươi như hoa.
Trước khi rời đi, người có cơ duyên đặt lại một phần tài nguyên của mình trên mặt đất, kẻ chẳng có gì trong tay đành để lại vài đồng vàng, và những người biết thuật trị liệu thì phóng thích kỹ năng chữa thương cho “Trần Bình An”.
Chỉ sau 10 giây, căn phòng từng nhốn nháo giờ đã trở nên yên bình.
Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được, đám chức nghiệp giả khi rời đi cũng đã sử dụng một vài kỹ xảo để từng bước chân đều trở nên tĩnh lặng.
Thấy vậy, hắn cũng chỉ đành lắc đầu cười nhạt.
“Chậc, đám người này, ta có đáng sợ đến như vậy sao?”
Vừa cười nói, hắn cũng vừa hóa giải những sợi tơ tuyến đã giăng ra khắp căn phòng.
Rõ ràng, hắn đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến có thể xảy ra.
Nhưng Nguyễn An Bình cũng không ngờ được.
Dưới ánh sáng của Xích Triều đầy hỗn loạn này, một trật tự giữa các chức nghiệp giả cứ như vậy mà hình thành.
Khiến hắn cảm thấy tiếc nuối không thôi.
Suýt chút nữa hắn có thể hưởng được cái cảm giác “giả heo ăn thịt hổ” trong truyền thuyết rồi.
Không nghĩ nhiều tới những chuyện không đâu, Nguyễn An Bình lập tức đứng thẳng như một người bình thường.
Vừa rồi, những kỹ năng chữa thương mà đám chức nghiệp giả sử dụng đã giúp thể chất hắn khôi phục một phần, và hắn giờ có thể đi lại mà không cần chống gậy.
Hiện tại, việc hắn cần phải làm chính là tìm kiếm tài nguyên để có thể khôi phục thực lực, rồi có chuyện gì thì tính sau.
Ánh mắt hắn nhìn vào mặt đất, nơi mà tài nguyên lẫn những đồng vàng đã chồng chất thành đống.
Hắn cúi người, tiện tay cầm lấy một viên đá đang tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ.
Cảm nhận khí tức có trong viên đá ấy, hắn cảm nhận được năng lượng và nguyên tố thủy vô cùng nồng đậm ẩn chứa bên trong.
Chỉ là, viên đá này đã bị nhiễm một phần ô nhiễm tới từ cấm kỵ của Vĩnh Hằng Phi Hạm.
Với thể chất của Nguyễn An Bình hiện tại, việc luyện hóa viên đá này để trị thương cũng không có bất cứ ảnh hưởng nào.
Nhưng như đã nói, hắn chưa bao giờ thích tai họa ngầm tồn tại bên trong thân thể mình.
Nhìn vào viên đá và trầm ngâm suy nghĩ.
Nguyễn An Bình cuối cùng cũng đã tìm ra được cách để sử dụng những nguồn tài nguyên bị ô nhiễm này.
Một lần nữa, hắn lại chứng kiến thế giới thông qua con mắt trái màu đỏ máu.
Khóa chặt đối tượng là viên đá trước mắt, hắn bóc tách năng lượng cùng nguyên tố thủy thuần khiết có trong đó, và chuyển chúng sang bàn tay phải của mình, nơi đang có một viên sỏi vô cùng bình thường.
Chỉ với một ý niệm.
Thứ mà đám chức nghiệp giả coi là thiên tài địa bảo đã biến đổi, trở thành một viên đá thâm thúy như đáy đại dương.
Ẩn chứa bên trong đó giờ chỉ là một phần hình ảnh về đại dương cấm kỵ, khiến viên đá toát lên một thứ khí tức bất tường làm người sợ hãi.
Còn viên sỏi nhỏ trong lòng bàn tay phải của hắn đã hóa thành một viên ngọc xanh thẳm, chỉ nhìn qua cũng đủ biết là bảo vật quý giá.
Không chần chờ gì, Năng Lượng Luân Hồi Thuật được thi triển, làm viên sỏi tan biến chỉ trong tích tắc.
Nhắm mắt cảm nhận những thay đổi với bản thân mình.
Nguyễn An Bình giờ không giấu nổi sự vui mừng khi hắn mở mắt ra.
“Thật không ngờ, ta cũng có thể dùng cách này để nhanh chóng khôi phục lại thực lực.”
Ánh mắt hắn nhìn về những tài nguyên đã bị ô nhiễm kia.
Giờ trong mắt hắn, chúng đã thực sự trở thành cơ duyên thay vì những quả bom nổ chậm.
Bỗng chợt, ánh mắt của Nguyễn An Bình nhìn lại về viên đá nhỏ, thứ chỉ còn lại ô nhiễm từ Vĩnh Hằng Phi Hạm.
Hắn có thể cảm nhận được, một lực hút đang xuất hiện từ phía viên đá ấy.
“Chuyện này… chẳng lẽ… mấy vật phẩm bị ô nhiễm có thể tự động hấp thu linh khí và đủ loại năng lượng khác, rồi một lần nữa tạo thành bảo vật hay sao?”
Trong cảm nhận của hắn, quả thực một tia thủy nguyên tố đang dần được ngưng tụ bên trong viên đá nhỏ ấy.
Giờ này, Nguyễn An Bình chợt nhớ tới, do ảnh hưởng từ hình chiếu của những thực thể siêu thoát, những tài nguyên kỳ lạ này được hình thành chỉ sau một ngày ngắn ngủi.
Nên rất có thể, nếu để càng lâu, năng lượng được tích trữ bên trong những tài nguyên ô nhiễm này sẽ càng trở nên to lớn, phẩm chất cũng sẽ không ngừng tăng cao.
Nghĩ tới đây, trong lòng Nguyễn An Bình chợt nổi lên một ý tưởng.
Hắn tìm tới một tảng đá trong đống đổ nát ở gần căn phòng nơi hắn đang trú ngụ.
Tiếp theo, từ trong miệng hắn, từng lời văn đảo từ đầy quỷ dị của Thiên Nhãn Kinh liên tục được vang lên.
Cùng lúc đó, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được, ô nhiễm tới từ Thiên Mục Thần Quân đang dần lan tràn khắp cơ thể.
Và lại một lần nữa, từng con mắt đầy quỷ dị bắt đầu mọc lên trên thân thể hắn.
Nhưng ngay lúc này, hắn lại sử dụng con mắt trái, tách ô nhiễm từ Thiên Mục Thần Quân khỏi thân thể mình.
Còn mục tiêu tiếp nhận ô nhiễm dĩ nhiên chính là tảng đá to như một chiếc xe hơi trước mặt.
Ngay lập tức, những biến dị trên thân thể Nguyễn An Bình đã biến mất, còn tảng đá to lớn nhìn có vẻ không có gì thay đổi, nhưng cũng đã có chút thay đổi nhỏ.
Vì giờ, khi nhìn vào tảng đá ấy, dù cho có là bất cứ góc độ nào.
Càng nhìn, người xem sẽ không thể không liên tưởng nó giống như một con mắt.
Và quan trọng nhất.
Trong cảm nhận của Nguyễn An Bình.
Tảng đá to lớn ấy đã bắt đầu hấp thu linh khí và đủ loại năng lượng xung quanh…