Chương 195: Người trung gian.
Khi Nguyễn An Bình mỉm cười, đó cũng là lúc mà những thực thể đối diện hắn phải nhăn mặt lại.
Vì chúng giờ nhìn ra được, tia ý thức của con sâu kiến không đáng nhắc tới kia lại giống như một cọc tọa độ, đang không ngừng kêu gọi những thứ sức mạnh đáng sợ khác tới nơi đây.
Một cảm giác rục rịch trong lòng xuất hiện, những thực thể đang có mặt nhận thức được, chúng cần phải chuyển sang trạng thái phòng ngự, ngăn cản những thứ sức mạnh sắp giáng lâm.
Như vậy, chúng sẽ không có thời gian để hành hạ và biến Nguyễn An Bình thành một phần của quân đoàn bảo vệ cấm kỵ nữa.
Ý thức được chuyện đó, một vài thực thể ở gần đã lập tức lao lên.
Chúng muốn sử dụng sức mạnh tuyệt đối của mình để nghiền nát con kiến nhỏ ấy.
Nhưng khi đám thực thể ấy còn chưa kịp ra tay, chúng phát hiện ra, một vài bộ phận thân thể mình đã tiêu thất.
Những cơ quan ấy không biết từ lúc nào đã bị ô nhiễm, hóa thành vô số những con mắt đen vỗ cánh như bầy dơi che phủ cả bầu trời.
“Chết tiệt, thằng nhóc này bị những tên siêu thoát giả để ý tới rồi, đừng cố gắng tiếp xúc nó làm gì!”
Ngay khi nghe thấy tiếng gào thét từ đồng đội đi trước vang lên.
Đám nửa bước siêu thoát canh gác cấm kỵ cũng vô thức sợ hãi mà lui về phía sau.
Dù sao chúng đã bị nhốt tại cấm kỵ của Vĩnh Hằng Phi Hạm đã là thảm lắm rồi, nên cũng không ai ngu dại mà động chạm thêm vào hai thực thể siêu thoát khác làm gì cho xúi quẩy.
Bỗng chợt, ý thức của tất cả những tên tù nhân giống như biến mất.
Các thực thể vốn còn đang ồn ào nhốn nháo nay bỗng dưng hóa thành những bức tượng vô hồn.
Nguyên do là cấm kỵ đã cưỡng ép khống chế lại thân thể chúng, để trực tiếp đối đầu với những đối thủ khó nhằn đang xuất hiện.
Trong tầm nhìn của Nguyễn An Bình, không gian giống như đã được phân chia ra làm ba phần riêng biệt.
Phần thứ nhất, là một bầu trời với những con mắt phủ kín khắp muôn nơi, chỉ cần một ánh mắt bất kỳ cũng khiến bất cứ ai mất đi lý trí.
Thứ hai là một lục địa với những núi vàng núi bạc, đủ loại hoàng kim, đá quý, châu báu và các bảo vật quý giá khắp chư thiên vạn giới hội tụ lại, đủ để khơi gợi sự tham lam trong lòng bất cứ ai.
Cuối cùng, cũng chính là đại dương, là vùng biển tri thức cấm kỵ thuộc Vĩnh Hằng Phia Hạm.
Ba phương này chiếm đóng ba vùng không gian, như thể một thế cân bằng không thể nào bị phá bỏ.
Nhưng rồi, khi những vùng không gian ẩn chứa sức mạnh từ các thực thể này bắt đầu trở nên hỗn loạn, chồng chéo vào với nhau.
Nguyễn An Bình cũng biết, đây là lúc cả ba thế lực này chiến đấu chống lại nhau.
Đây là một trận chiến vượt qua mọi sự hiểu biết, dù cho mọi thứ chỉ như ba bức tranh đang không ngừng hòa vào làm một.
Tất cả cũng đủ khiến từng thế giới đang ẩn hiện tại đại dương vô tận này không chịu nổi.
Chúng vụn vỡ, hóa thành những vụ nổ làm sáng rực cả một khoảng trời tăm tối.
Trước cả chư thiên vạn giới đang nổ tung ngay trước mắt mình, Nguyễn An Bình nhìn vào và vẫn bình tĩnh.
Vì nơi hắn đứng lúc này chính là khu vực giao nhau của ba luồng sức mạnh cấp độ siêu thoát.
Nên nhờ sức mạnh của những thực thể vượt quá xa tầm hiểu biết đang che chở, hắn mới có thể an toàn khi ngàn vạn vũ trụ đang vụn vỡ.
Chỉ là, được che chở bên trong điểm giao thoa của ba loại sức mạnh này cũng không phải điều hay ho gì.
Ngay khi bầu trời được phủ kín hoàn toàn bởi những con mắt tới từ Thiên Mục Thần Quân.
Miệng của Nguyễn An Bình đã không tự chủ được mà bắt đầu tụng niệm những câu từ của Thiên Nhãn Kinh.
Không dừng tại đó, hai luồng sức mạnh cấp độ siêu thoát còn lại giống như cũng không muốn thua kém.
Dù đang có mặt tại nơi đây chỉ là ý thức của Nguyễn An Bình chăng nữa, nhưng dưới đủ thứ quy tắc vặn vẹo do các thực thể siêu thoát đặt ra, thì không gian ý thức cũng phải hóa thành một phương thế giới chân thật.
Cũng vì vậy, vị lãnh chúa trẻ tuổi cảm thấy có gì đó vô cùng kỳ lạ đang xảy ra với ý thức của mình.
Cảm giác nhói nhói ở hiện tại, nó giống như thể hắn đã trở lại với thể xác ở thế giới thực.
Nhưng nhìn vào khung cảnh đang diễn ra, nhìn vào chiến trường với đủ thứ kỳ quái từ ba chiều không gian đang quay ra chém giết lẫn nhau kia.
Hắn ý thức được, ý thức của mình giờ cũng đã hóa thành máu thịt chân chính.
Khi hắn còn chưa kịp định thần trước những thay đổi to lớn này.
Từ trên thân thể Nguyễn An Bình, vô số những phù văn luyện thể thần bí xuất hiện, chúng phát ra ánh sáng hoàng kim khiến người phải lóa mắt.
Dù miệng hắn không hề nói một câu từ nào.
Thì từng làn da, tấc thịt của Nguyễn An Bình cũng đang tụng niệm một bộ luyện thể kinh không rõ nguồn gốc.
Nhưng suy cho cùng, vị lãnh chúa trẻ tuổi ấy vẫn có vô số nhân quả liên quan tới Vĩnh Hằng Phi Hạm.
Nếu như thân thể của hắn không thuộc về con tàu ấy, như vậy, thì linh hồn của hắn cũng phần nào thuộc về thế lực cấp độ siêu thoát này.
Vì vậy, từ trong thân thể mới được hình thành không lâu, linh hồn của Nguyễn An Bình một lần nữa được lôi ra khỏi thể xác mới.
Và khi miệng hắn tụng niệm Thiên Nhãn Kinh, thân thể tự phát ra âm thanh mang tri thức của Kim Tiền Khí Vận Tài Thần.
Vậy thì phần linh hồn vừa bị kéo ra kia giờ đang ồn ào, đọc thuộc lòng tất cả những tri thức mà Nguyễn An Thành từng dạy hắn.
Giờ này, Nguyễn An Bình cho rằng cái thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối của hắn đã sai lầm.
Nhìn kiểu gì đi nữa, hắn cũng sắp phải bỏ mạng trong cuộc tranh chấp giữa ba thực thể siêu thoát.
Ý thức của hắn giờ đang bị giằng xé tới gần như tan vỡ, mọi cảm giác cũng dần chìm vào tĩnh lặng…
Khi mở mắt ra, Nguyễn An Bình thấy mình đang trôi nổi bên trong một chiều không gian trắng xóa, nơi gần như không tồn tại bất cứ loại vật chất nào ở nơi đây ngoài chính hắn.
Hắn vẫn nghĩ như vậy cho tới khi hắn sờ vào bản thân, và phát hiện mình giờ chỉ là một bóng ma trong suốt.
Rõ ràng, nơi đây chỉ có sự hư vô thuần túy.
Với trí nhớ của mình, Nguyễn An Bình có thể xác nhận, trong số những sợi tơ đã bện lên định mệnh cơ duyên của hắn, không hề lẫn vào một sợi tơ đen của tử vong nào.
Nhưng có mặt tại một vùng không gian hư vô như thế này, khiến hắn không thể nào không liên tưởng tới nơi con người sẽ tiến về khi sang thế giới bên kia.
“Nơi trống trải như thế này… chẳng lẽ ta đã ngủm rồi sao?
Haha, ta đã chết ư?
Đây đúng là một chuyện tốt a!
Như vậy chỉ chứng tỏ, mấy cái định mệnh mà ta đã chứng kiến từ trước đó hoàn toàn có thể đánh vỡ a!”
Không ai trên đời này tin vào vận mệnh như Nguyễn An Bình, và cũng không ai trên đời muốn thử đánh vỡ vận mệnh như hắn.
Vì vậy, nếu có người khác ở đây và chứng kiến từng lời hắn đang thét gào, họ sẽ chỉ nhận định đây là một vong hồn đã hóa điên vì không chấp nhận nổi cái chết của chính mình.
“Nếu ta đã chết rồi, thì có lẽ, nơi đây chắc là luân hồi đi.
Mà ta cần đi đâu để bắt đầu chuyển kiếp bây giờ?”
Nguyễn An Bình liên tục đếm số, cố gắng giữ cho lý trí của mình không hóa điên trước vùng không gian làm người cảm thấy ngột ngạt này.
Nếu như có kiếp sau, hắn vẫn muốn mình giữ lại được càng nhiều tri thức càng tốt.
Còn việc nghiên cứu tri thức?
Đừng đùa, sau khi nhìn trực diện vào cuộc đại chiến giữa ba thực thể siêu thoát, đầu óc của Nguyễn An Bình giờ đã trở nên mơ mơ màng màng.
Việc hắn có thể giữ lại được lý trí tương đương một con người bình thường cũng có thể xem là một nỗ lực phi thường.
Rất rất lâu sau đó.
Sau không biết bao ngày lơ lửng trong vô định, Nguyễn An Bình cuối cùng cũng thấy được bóng dáng những người khác bên trong chiều không gian thuần trắng này.
Trong mắt của hắn, hình tượng những người đang có mặt luôn luôn biến đổi không ngừng.
Nhưng hắn vẫn có thể phân biệt được một người lúc thì ăn mặc chỉnh tề và thanh lịch như một hải quân mẫu mực, khi lại khoác trên mình bộ trang phục rách nát trải qua gió sương như một tên hải tặc.
Nếu có gì Nguyễn An Bình ấn tượng được về hắn, thì có lẽ đó chính là chiếc mũ tam giác màu đỏ máu, với ba chiếc lông vũ rực cháy được trang trí ở bên trái mép vải.
Hai người còn lại cũng có dáng vẻ liên tục biến đổi tương tự, nhưng họ vẫn có những đặc trưng nhất định có thể dễ dàng phân biệt.
Đó là một người đàn ông to béo với cái bụng bự lúc nào cũng phưỡn về phía trước.
Và cuối cùng là một gã dáng vẻ cao gầy, lúc nào cũng lén la lén lút, mang trên mình một chiếc ống nhòm trên cổ.
Dù không nghe rõ đám người này đang bàn luận chuyện gì với nhau, nhưng Nguyễn An Bình có thể xác định, ba gã này đang to tiếng và sắp chuẩn bị có một cuộc ẩu đả tới nơi.
Nếu khi “còn sống” hắn chắc chắn sẽ không quản mấy chuyện không đâu này.
Nhưng đằng nào người cũng “chết” rồi, như vậy thì cố kỵ gì ở đây nữa chứ?
Nên ngay khi ba người lạ kia đang xắn tay áo, chuẩn bị động tay động chân thì đột nhiên có một bóng người nhảy vào.
“Mấy người bình tĩnh cái nào, đừng có động tý là xắn tay áo lên như vậy chứ?
Dù sao chúng ta đều đã là người chết cả rồi, nên việc gì phải nóng tính nhỉ?
Mà nếu chúng ta đánh nhau, làm náo loạn cả địa phủ này, có khi Ngưu Đầu Mã Diện hay Hắc Bạch Vô Thường đi ra gô cổ cả đám bây giờ.”
Tự dưng có kẻ nhảy vào chen ngang, lập tức khiến cho ba người tạm dừng lại cuộc cãi vã của họ.
Ngay lập tức, Nguyễn An Bình cảm nhận được đang có những ánh mắt đầy hoài nghi nhìn về phía mình.
Trong thoáng chốc đó, hắn đã nghe thấy được có ai đó đang thầm thì vài lời.
“Ngưu Đầu Mã Diện? Chẳng lẽ là tên trâu ngựa làm công nào đó hay sao?
Còn Hắc Bạch Vô Thường? Chắc là Bạch Hồn tà thần với con điên Lâm Lục Dạ đó đi…”
Ngay sau những lời lẩm bẩm của họ, Nguyễn An Bình lại cảm thấy ánh mắt ba người này nhìn về phía mình giống như đang nhìn kẻ ngu ngốc.
Thân là một kẻ từng muốn cứu vớt thế giới, nên hắn tự xếp đạo đức của mình thuộc loại người trong chính đạo.
Tục xưng là người tốt.
Mà người tốt hay bị hiểu lầm cũng là chuyện rất bình thường đi.
“Được rồi, mấy người giờ bình tĩnh chút nào, cứ lấy ta làm người trung gian đi, có vấn đề gì thì chúng ta cùng nhau trò chuyện mà giải quyết…”