Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này.
- Chương 193: Hình tam giác là cấu trúc bền vững nhất.
Chương 193: Hình tam giác là cấu trúc bền vững nhất.
Giờ, Nguyễn An Bình chỉ muốn khóa lại cái miệng của hắn, nhưng có vẻ, kể từ khi hắn tụng niệm Thiên Nhãn Kinh, thì miệng hắn giống như đã không thuộc về hắn.
Dù cho ý chí có gào thét như thế nào, từng lời tụng niệm ẩn chứa đủ loại đạo vận kèm theo thứ ô nhiễm không thể diễn tả vẫn liên tục vang vọng.
Khi những con mắt Vực Sâu Tà Nhãn đang ký sinh trên thân thể Nguyễn An Bình khôi phục một khắc này.
Một lần nữa, tầm nhìn đã quay trở lại với vị lãnh chúa trẻ tuổi.
Và hắn thấy được một cảnh tượng vô cùng ghê rợn, khi mà từ bốn phương tám hướng, đang có vô số những con mắt khác đang nhìn chằm chằm về phía mình.
Tất cả chúng đều là Vực Sâu Tà Nhãn, và nồng độ ô nhiễm có trong từng con mắt ấy đều vô cùng khủng khiếp.
Nhưng đây vẫn chưa phải là thứ kinh khủng nhất.
Vì khi ô nhiễm từ một con Vực Sâu Tà Nhãn này nhìn về phía một con khác.
Nồng độ ô nhiễm của con mắt đó sẽ nhanh chóng gia tăng và ngược lại.
Nên hiện tại, Nguyễn An Bình cảm thấy mình giống như đang đứng giữa hai tấm gương không ngừng phản chiếu hình ảnh của nhau.
Và ô nhiễm từ Thiên Mục Thần Quân cũng giống như những hình chiếu được tạo ra từ hai tấm gương ấy.
Nó chính là vô hạn!
Như vậy, với cái đà chân trái dẫm chân phải, xoắn ốc thăng thiên này.
Nguyễn An Bình hoài nghi, rất có thể ô nhiễm và năng lượng được tạo ra từ ô nhiễm sẽ đủ mạnh để kêu gọi cả một thực thể siêu thoát tới, giáng lâm lên thế giới của hắn.
Khi đó, kết cục của hắn sẽ thê thảm như thế nào chắc cũng chẳng cần phải bàn cãi.
Nên vì vậy, giờ hắn phải tự mình cứu vớt chính bản thân mình.
Ngọn lửa trắng một lần nữa bùng lên, nhưng trước sức mạnh từ một thực thể siêu thoát, thứ ánh sáng ấy là nhỏ yếu như vậy.
Nhìn kiểu gì đi nữa, một ánh nến bé nhỏ cũng không thể nào xua tan đi cả màn đêm dài dằng dặc.
Tuy nhỏ yếu, nhưng ít ra, ánh sáng trắng tới từ Tâm Linh Đèn Cầy cũng đã giúp Nguyễn An Bình câu kéo chút thời gian.
Đủ để lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo có thể nghĩ ra được cách để ứng phó với trường hợp hiểm nghèo này, trước khi hắn hoàn toàn mất đi lý trí.
“Sức mạnh từ một thực thể vô hạn đúng là quá áp đảo…
Phải rồi a, nó là vô hạn mà, một tia sức mạnh vô hạn giáng xuống thì làm sao ta có thể chống chọi lại với nó chứ?
Trừ khi, ta phải mượn sức tới từ một thực thể vô hạn siêu thoát khác!”
Hiện tại, chỉ có miệng và mắt của Nguyễn An Bình đã nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Các bộ phận thân thể còn lại tuy ngày càng trì trệ và dần cứng như đá, nhưng ít ra, chúng vẫn có thể cử động.
Nên từ trong nhẫn trữ vật của mình, Nguyễn An Bình đã lấy ra một chiếc bình thủy tinh, ẩn chứa bên trong đó là một thứ vật chất hoàng kim vô cùng thuần khiết.
Nghĩ cũng thật trớ trêu.
Mới vài giờ trước, Nguyễn An Bình còn đang suy nghĩ làm thế nào để có thể chôn vùi, thủ tiêu đống thuần kim này vĩnh viễn, nhưng hắn lại không nghĩ ra được, đây có thể chính là cái phao cứu mạng của mình.
Dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, bàn tay phải của hắn đánh xuyên qua lớp kính cường lực, chạm thẳng vào thứ vật chất hoàng kim liên tục phập phồng như đang hô hấp.
Ngay lập tức, một cảm giác vô cùng thoải mái bỗng dưng xuất hiện trong lòng hắn.
Khi thứ hoàng kim kia đi tới đâu, Nguyễn An Bình đều cảm thấy thân thể hắn trở nên nhẹ nhàng tới đó.
“Quả nhiên Kim Tiền Khí Vận Tài Thần nói không sai a, thứ vật chất hoàng kim này đúng là một tài nguyên vô cùng hiệu quả để luyện thể.”
Nói rồi, lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũng không ở yên một chỗ làm gì.
Hắn lập tức lách mình, lăn sang một bên.
Với hành động bất ngờ này, đà gia tăng ô nhiễm khi những con Vực Sâu Tà Nhãn mắt đối mắt đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Một cảm giác nhẹ nhàng xuất hiện trong lòng Nguyễn An Bình, báo hiệu hắn giờ đã tạm thời thoát khỏi được cửa tử.
Nhưng ngay khi thấy vật chủ hoàn hảo như vậy có ý định muốn chạy trốn.
Đám Vực Sâu Tà Nhãn cũng bắt đầu trở nên nóng nảy rồi.
Chỉ thấy từ trên những vách tường, từng con mắt đang dán chặt trên đó liên tục nhúc nhích, mọc cánh và bay ra như một bầy dơi đang chao lượn giữa hoàng hôn đỏ máu.
Chỉ là, số lượng của bầy dơi ấy có vẻ khá đông đúc, khi chúng phủ kín cả bầu trời, xoay quanh Nguyễn An Bình tạo thành một bức tường, ngăn cản hắn có thể bỏ trốn.
Bầy Vực Sâu Tà Nhãn này bay càng lúc càng nhanh chóng, cho tới khi chúng tạo thành một vòi rồng ẩn chứa bên trong từng cơn gió đủ thứ ô nhiễm biến dị.
Cả thành phố vốn đã là một đống đổ nát, và khi gặp phải cơn lốc bất ngờ này, nó lại bị tàn phá thêm một lần nữa.
Trước cơn cuồng phong đủ để xé nát da thịt bất cứ chức nghiệp giả nào tới gần.
Mọi người giờ chỉ có thể cố gắng chôn chính bản thân mình vào sâu trong lòng đất, họ la hét vì sợ hãi, và cầu nguyện thảm họa này sẽ nhanh chóng qua đi.
Bên trong tâm lốc xoáy, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được làn da của hắn đang trở nên nhoi nhói, khi mà khí áp sắc như dao cạo liên tục lướt qua, khiến hắn có cảm giác mình giống như đang phải chịu hình phạt lăng trì xử tử.
Nhưng với thể chất của hắn hiện tại, thứ đang được hoàng kim tới từ Kim Tiền Khí Vận Tài Thần cải tạo lại giờ vô cùng rắn chắc, cùng với đó, khả năng khôi phục kinh khủng cũng giúp hắn có thể dễ dàng khôi phục lại mọi vết thương.
Kể cả khi đó có là những vết thương mang theo đủ thứ nguyền rủa đáng sợ nhất.
Tất cả khiến những gì cơn lốc có thể ảnh hưởng trên người hắn chỉ là vài vết xước nhỏ.
Không chỉ vậy, lớp màng hoàng kim còn có vai trò vô cùng hiệu quả khi chống lại ô nhiễm.
Nên từ nãy tới giờ, đám Vực Sâu Tà Nhãn dù nhìn chằm chằm cũng không khiến ô nhiễm có trên người Nguyễn An Bình trở nên nặng nề hơn.
Dù cho có là những quái vật vô tri, nhưng mấy con mắt biết bay kia cũng có thể biểu lộ ra được một vài cảm xúc cơ bản.
Và Nguyễn An Bình giờ đang rất vui vẻ khi nhìn vào ánh mắt hoang mang đầy gấp gáp của chúng.
Lúc này, hắn chỉ tiếc rằng mình không mang theo một bịch bắp rang bơ ở đây, để hắn có thể thoải mái tận hưởng những cảm xúc mà đám Vực Sâu Tà Nhãn ấy đang vô tình tỏa ra.
Nhưng có vẻ, con thỏ gấp còn biết cắn người, đừng nói gì tới những con quái vật chỉ nhìn qua cũng đủ biết không phải là loại lương thiện này.
Nên trong chớp mắt, cả bầy Vực Sâu Tà Nhãn đang phủ kín bầu trời giống như hóa điên.
Chúng cùng lúc lao tới, như thể muốn tấn công tự sát, thề có chết cũng phải kéo theo vật chủ hoàn hảo nhất rơi vào vực sâu.
Trước một cơn mưa những quái vật đang lao tới, Nguyễn An Bình lập tức giải phóng những sợi tơ tuyến đen trắng của hắn ra môi trường xung quanh.
Cùng với đó, hàng loạt những tấm lá chắn ma pháp cũng đã được hắn dựng lên, cố gắng ngăn chặn lại bầy đàn Vực Sâu Tà Nhãn.
Nhưng mọi sự giãy dụa của hắn là buồn cười như vậy.
Những sợi tơ chưa bay xa được một mét đã võng xuống, và tan ra thành nước khi tiến vào vùng ô nhiễm, nơi sức mạnh của hai thực thể vô hạn đang giao phong làm thay đổi quy tắc thế giới.
Còn về những tấm lá chắn ma thuật.
Chuyện này cũng chẳng khác nào lấy một đống snack giòn rụm ra làm lá chắn, để rồi bị những con mắt mọc ra cánh kia dễ dàng đâm qua như không hề tồn tại.
Mọi nỗ lực đã là vô ích, nên Nguyễn An Bình cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài đứng yên chịu đòn.
Mỗi một con Vực Sâu Tà Nhãn đâm sầm vào thân thể, hắn lại cảm giác đau đớn như thể dùng nhục thân chọi cứng cả một viên thiên thạch cỡ nhỏ đang lao tới.
Và số lượng đám Vực Sâu Tà Nhãn đang lơ lửng trên bầu trời lúc này là không thể đong đếm.
Nên khi Nguyễn An Bình còn chưa kịp xem xét mức độ ô nhiễm, và ảnh hưởng mỗi khi có thêm một con mắt đâm vào người, thì mọi sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào những nỗi đau thể chất ở hiện tại.
Sau một hồi những con quái vật liên tục oanh kích.
Bầu trời đỏ máu do ảnh hưởng từ Xích Triều lại một lần nữa lộ ra, chẳng còn bất cứ một con Vực Sâu Tà Nhãn nào còn lơ lửng trên đầu mọi người cả.
Trên mặt đất chỉ còn lại một bóng người thất tha thất thểu, lắc lư được vài giây trước khi hoàn toàn gục ngã.
Dù cho thân thể đã trở nên rất mạnh mẽ chăng nữa, nhưng khi hứng chịu cường độ tấn công cao tới như vậy, thì Nguyễn An Bình chưa chết cũng đã có thể coi là tổ tiên phù hộ.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở lại chủ thế giới, lãnh chúa của lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã hoàn toàn gục ngã.
Ý thức của hắn không cảm nhận được thực tại nữa, nó giống như đang không ngừng chìm dần chìm dần trong một đại dương sâu vô tận.
Trong tầm nhìn đặc biệt này, Nguyễn An Bình có thể chứng kiến được vô số cảnh tượng mộng ảo khác nhau.
Hai thứ sức mạnh tới từ các thực thể siêu thoát đang giằng co, biến cả thân thể, linh hồn hắn thành một bãi chiến trường.
Nếu cứ để mọi thứ tiếp diễn như thế này, sớm muộn dù linh hồn hay nhục thể hắn cũng phải sụp đổ.
Tuy đã nhìn ra được nguy cơ ấy, nhưng có thể thấy Nguyễn An Bình vẫn không biểu lộ bất cứ cảm giác sợ hãi nào.
Vì hắn tin vào số mệnh mà mình đã chứng kiến.
Dù có gặp nhiều nguy cơ như thế nào đi nữa, hắn chắc chắn sẽ sống sót.
Và khi ý thức sắp sửa bị nhấn chìm trong đủ thứ thông tin ô nhiễm không thể diễn tả một khắc này.
Hắn chứng kiến sâu trong linh hồn mình, có một thứ gì đó bị phong ấn tại đây.
Cảm nhận được khí tức quen thuộc xuất hiện trên phong ấn ấy, Nguyễn An Bình bất ngờ khi đây lại là thủ đoạn tới từ cha mẹ hắn.
Và rồi, hắn chợt nhớ ra, cái thứ đang bị khóa lại sâu trong ý thức của hắn là gì.
“Khà khà, trong thân thể ta đã có ô nhiễm từ Thiên Mục Thần Quân, thêm cả Kim Tiền Khí Vận Tài Thần.
Giờ thì nếu ta giải phóng cho nó, lôi ra cả ô nhiễm trong tri thức tới từ Vĩnh Hằng Phi Hạm, rồi tạo thành cấu trúc bền vững nhất, một hình tam giác.
Không biết, khi đó chuyện gì sẽ xảy ra đây?”