Chương 190: Thử nghiệm thiên phú.
Tự trói chặt bản thân mình bằng một sợi tơ màu xám.
Ngay lập tức, một viễn cảnh tương lai đã mở ra trước mắt Nguyễn An Bình.
Nhưng chỉ khác, trong trạng thái đặc biệt này, hắn lại cảm thấy mình giống như bị nhốt trong một chiều không gian tối tăm không ánh sáng.
Và khi đôi mắt đã không còn, hắn cũng chỉ có thể sử dụng những giác quan còn lại để cảm nhận thế giới.
“Chậc, dùng tinh thần lực để quan sát cả thế giới quá lâu, ta cũng quên luôn mất là bản thân mình bị mù.
Có lẽ vì vậy, nên cái viễn cảnh tương lai ta chứng kiến mới tăm tối như vậy.”
Bỗng chợt, hắn lại cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.
“Không, không đúng, chẳng phải trên người ta có hàng chục con mắt mọc ra, và tất cả những con mắt ấy đều có khả năng quan sát không khác gì những con mắt bình thường.
Như vậy, tại sao ta lại không thể chứng kiến bất cứ thứ gì chứ?”
Trong lòng Nguyễn An Bình chợt nổi lên ngọn lửa của sự nghi ngờ.
Có vẻ, những con mắt đang mọc ra trên người hắn lại không được tính là cơ quan trên thân thể hắn, dù chúng có cấu tạo từ máu thịt và tế bào của hắn, có thể thay hắn ngắm nhìn thế giới bên ngoài chăng nữa.
Phát hiện này lập tức khiến Nguyễn An Bình cảm thấy lạnh cả người.
Và rồi, hắn cũng dần không quan tâm tới những chuyện xảy ra trong viễn cảnh tương lai ấy.
Thứ duy nhất hắn để ý được trong tia vận mệnh màu xám tro này, đó chính là hắn có vẻ đã ngã lộn mèo và lăn dài trên mặt đất.
Một lần nữa trở lại thực tế, Nguyễn An Bình giờ vừa đi trên những đống đổ nát, vừa nhắm chặt tất cả con mắt của mình.
Hắn vừa đi, vừa xem xét những cơ quan biến dị ấy, đề phòng chúng hết mức có thể.
Nhưng có vẻ, do phần lớn sự tập trung của hắn đã dồn vào nghiên cứu những con mắt này mà không để ý tới môi trường xung quanh, vì vậy, hắn đã phải ngã cái lộn mèo và lăn dài trên đống đổ nát ngay trước nhà.
Nhận ra được vận mệnh mà mình chứng kiến đã hóa thành sự thật, Nguyễn An Bình một lần nữa thở dài.
“Quả nhiên a, lần nào cũng vậy, mấy cái định mệnh này vẫn luôn hoạt động rất chính xác a.”
Hắn bật dậy, phủi đi những lớp bụi đang bám trên thân thể.
Nhưng khác với bình thường, hắn hiện tại không bật một lớp lá chắn năng lượng để ngăn ngừa bụi bám như mọi khi nữa.
Ngay lập tức, ngoài việc cảm thấy tầm nhìn của mình mù mờ đôi chút, nhưng hắn lại không cảm nhận được bất cứ cảm giác khó chịu nào.
Như thể những con mắt kia là một giống loài ký sinh, và tác dụng duy nhất của chúng chính là giúp Nguyễn An Bình có thể nhìn được màu sắc của thế giới bên ngoài.
Cảm nhận mấy con mắt có trên người mình, trong đầu hắn lập tức được lấp đầy bởi vô số những thắc mắc.
“Thật kỳ lạ a, ta nhớ được lúc trước những con mắt này vẫn có thể cảm nhận được đau đớn, nhưng chuyện gì đã xảy ra đây?”
Nếu là lúc trước, Nguyễn An Bình sẽ lại bế quan, cắm đầu vào nghiên cứu để tìm ra đáp án.
Nhưng lúc này, hắn nhớ tới mình vẫn còn cái thiên phú SSS cấp chưa dùng tới.
Nên trong tầm mắt của vị lãnh chúa, hắn lại một lần nữa thấy đang có vô số những sợi tơ tuyến đang bủa vây quanh mình.
Thông thường, phần lớn những sợi tơ vận mệnh đó sẽ thường cách xa hắn, nhưng nếu có sợi tơ nào ở gần, đó là những sự kiện sắp diễn ra trong tương lai với sự góp mặt của hắn.
Và trong nhiều lần thử nghiệm, Nguyễn An Bình cũng đã tìm ra được một vài cách để sử dụng thiên phú ấy.
“Giờ, ta cần một cơ duyên, thứ có thể giúp ta tìm ra đáp án cho điều mà ta đang thắc mắc.”
Tiếng nói của lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo vang vọng bên trong không gian của Vận Mệnh Dẫn Lối.
Ngay sau đó, những sợi tơ vận mệnh tưởng chừng vô tri giờ liên tục chuyển động như những sinh vật sống.
Rất nhanh chóng, có một vài sợi tơ vàng đã đan dệt lại với nhau, tạo thành một vận mệnh mới.
Nhưng trong quá trình thêu dệt vận mệnh đó, không thể tránh khỏi lẫn vào một vài sợi tơ trắng và xám.
May mắn cho Nguyễn An Bình, có vẻ không có bất cứ sợi tơ đen nào lẫn vào trong đây, nếu không hắn chắc chắn sẽ từ bỏ việc tìm hiểu tại sao những con mắt của mình lại đột nhiên làm phản.
Trước mặt hắn lúc này, một sợi tơ vận mệnh có màu sắc khá tạp đã được đan dệt hoàn tất.
Ngay khi chạm vào sợi tơ ấy, Nguyễn An Bình có thể biết được một vài thông tin trong kịch bản tương lai này.
Do đây không phải một sợi tơ bình thường, mà là cơ duyên được đan lại từ nhiều vận mệnh khác biệt, nên lượng thông tin trong đó cực kỳ hỗn tạp, không rõ thứ tự trước sau.
Nên Nguyễn An Bình cũng từ bỏ việc giải mã những tin tức có trong đó.
Và nếu đi theo vận mệnh này không có bất cứ nguy hiểm nào đáng kể, như vậy, hắn cũng chẳng có việc gì cần phải sợ hãi.
Bàn tay hắn vươn ra, nắm lấy sợi dây định mệnh ấy, và trói chặt nó lên người mình.
Ngay lập tức, hắn lại được kéo vào một viễn cảnh tương lai mới.
Cũng như những lần thử nghiệm trước đó, thị giác của Nguyễn An Bình không nhận được bất cứ phản hồi nào.
Nhưng lúc này, da hắn cảm nhận được ô nhiễm cùng với những cơn gió sắc bén đang cắt chém da thịt mình.
Tai hắn nghe được tiếng vang ồn ào như thể một cơn lốc đang lướt qua, xen lẫn trong từng cơn cuồng phong chính là tiếng gào thê thảm của những kẻ xấu số.
Cuối cùng, những gì hắn ngửi được trong không khí lại là một mùi tanh hôi của máu tươi trộn lẫn xác chết đang phân hủy.
Mở mắt ra một lần nữa, Nguyễn An Bình cảm thấy mùi vị của khu vực trong cái viễn cảnh tương lai đó đúng là quá nặng rồi.
Nặng tới nỗi, dù cho hắn đã trở lại thực tại hơn 10 phút, nhưng mà cái mùi đó giống như đã ám cho tới tận thực tế.
Nhưng rồi, hắn nhận ra, những gì mình đang ngửi thấy không phải là ảo giác do đầu óc tạo ra.
Mà thực sự ngay tại bên ngoài, từng cơn gió mang theo mùi hôi kinh khủng đó vẫn đang không ngừng thổi qua cả thành phố.
Khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng phải nhăn mày vì quá hôi thối.
“Chậc, nhanh như vậy ư?
Chẳng phải trong quá khứ, thường phải mất một vài ngày, thậm chí là cả tháng trời, khi đó mấy cái thứ vận mệnh đáng ghét kia mới giáng xuống đầu ta sao?”
Chợt, Nguyễn An Bình nhớ lại.
Nếu như lúc trước, khi thứ hắn phải đối mặt chỉ đơn giản là một tia vận mệnh nhỏ bé không đáng nhắc tới.
Thì lần này, hắn đã đem một sợi dây thừng do không biết bao nhiêu cái vận mệnh được đan dệt lại cùng một chỗ, rồi đem cái thứ đó tự trói chính bản thân mình.
Vậy nên, đừng hỏi tại sao khi vừa đan dệt vận mệnh xong, thì chính cái vận mệnh xui xẻo ấy đã rơi thẳng lên đầu hắn.
Tinh thần lực của hắn nhanh chóng hóa thành dạng sóng điện từ, lan tỏa khắp thành phố đổ nát.
Và trong tầm nhìn của mình, Nguyễn An Bình thấy được đã có một đám chức nghiệp giả đang tụ tập cùng nhau.
Khoảng vài phút trước.
Sau khi vô số sợi tơ đen trắng của hắn bao phủ toàn thành phố, nháy mắt dọn dẹp hơn nửa số quái vật có tại nơi đây.
Đám quái vật còn lại tuy vẫn sống sót nhưng đều bị trọng thương, sức mạnh và khả năng uy hiếp của chúng đã bị suy giảm đáng kể.
Động tĩnh lớn như vậy, làm sao những người còn sống sót không nhận ra có cường giả nào đó vừa đi qua, tiện tay xóa sổ một lượng lớn quái vật và đánh tàn phế số còn lại.
Dù không thể đoán được liệu vị cường giả kia có quan tâm gì tới đám quái vật đang hấp hối không, một số người đã lựa chọn đứng nhìn, coi như mắt không thấy, tâm không phiền.
Nhưng số còn lại thì có suy nghĩ khác, họ đã nhảy ra khỏi nơi trú ẩn, chủ động săn giết những bầy đàn quái vật đang suy yếu.
Mãi không thấy có bất cứ ai nhảy ra trách phạt, rồi hùng hổ tuyên bố đám quái vật và những chiến lợi phẩm rơi ra là của hắn.
Những người sống sót khác cũng không còn cố kỵ gì nữa.
Bọn họ lao ra, nhanh chóng dọn sạch chỗ quái vật còn lại trong thành phố.
Với giác quan nhạy bén của những chức nghiệp giả.
Dù cho có là quái vật bị chôn sâu dưới những đống đổ nát, đám người này cũng có thể móc chúng ra và xử lý gọn gàng.
Nên chẳng mấy chốc, cả thành phố đã trở thành một khu vực an toàn.
Và giờ, đám người chỉ cần đề phòng những quái vật du đãng tới từ những khu vực khác.
Nhưng có chức nghiệp giả cho rằng mọi người không thể nào chờ đợi quái vật, hay bất cứ mối nguy nào khác bất ngờ tấn công họ được.
Nên kế hoạch chủ động mở rộng ô cờ, tiên phát chế nhân đã được những người sống sót đồng ý thực hiện.
Và hiện tại, vách không gian phía nam chính là bức tường đầu tiên họ quyết định đập bỏ.
Trước bức tường không gian như một mặt nước không ngừng gợn sóng.
Một đội quân hàng trăm chức nghiệp giả liên kết lại, tạo thành một trận hình khá giống với trận pháp triệu hoán dị giới.
Và quả thực, đây cũng là một cách vận dụng khác của thứ trận pháp ấy.
Nếu như Nguyễn An Bình có thể cải biến cái trận pháp đó thành trận pháp phân giải và tinh luyện năng lượng.
Thì Richard đã cải tiến lại trận pháp triệu hoán dị giới, tạo thành Xóa Bỏ Ranh Giới Trận, là thứ mà ai cầm trong tay điện thoại cũng đều có thể học được.
Khi từng đồng vàng dần tan biến tại mắt trận, chúng giải phóng và tạo thành một nguồn năng lượng mạnh mẽ, cần nhiều chức nghiệp giả kết trận, chia sẻ áp lực để trận pháp không lập tức đổ vỡ.
Cứ như vậy, từ trong trận pháp của Xóa Bỏ Ranh Giới, một tia không gian lực lượng bắt đầu được áp súc.
Đây cũng chính là tia lực lượng của trận pháp triệu hoán, thứ có thể thay đổi cấu trúc không gian, tiến hành trao đổi vật phẩm dù hai bên cách xa nhau vô số thế giới.
Và giờ, thứ lực lượng ấy không được dùng để trao đổi với bất cứ dị giới hay vị diện nào khác, mà nó được áp súc lại giống như một lưỡi dao sắc bén, găm thẳng vào những vách ngăn không gian, và xé rách một phần trận pháp đang bao phủ cả hành tinh.