Chương 32: Báo thù (2)
Gã im lặng thắp nhang cho Trần Trường, chuẩn bị để xem cảnh tượng tàn sát đã được dự đoán trước.
Trần Trường cười khẽ, mười hai người chơi chĩa vũ khí về phía hắn, từ tất cả các hướng, cầm đủ loại vũ khí khác nhau.
“Như vậy là… Không còn đường lui nữa à.” Hắn hít một hơi sâu, bước sang một bên, linh hoạt uốn cong cơ thể của mình ở một góc độ, tránh được năm cuộc tấn công cùng một lúc.
Một vài quả cầu lửa phóng vào cơ thể hắn, nhưng chúng chỉ sượt nhẹ da thịt khi hắn di chuyển, tránh được hầu hết công kích.
“Cái quái gì vậy?”
“Nó đâu?”
Hình bóng của Trần Trường hoàn toàn mờ nhạt, không ai có thể thấy hắn di chuyển, cũng chẳng thể tìm ra khuôn mẫu di chuyển của hắn, không thể dự đoán được
Càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn là, vì độ chân thực của trò chơi, các đòn công kích của bọn họ, không phân biệt được giữa bạn và địch.
Những cây băng chùy và quả cầu lửa, không đâm vào Trần Trường, mà là đâm vào những thành viên nhóm khác đang đứng gần đó, ăn trọn đòn đó thay cho hắn.
“Bành! Bành! Bành!”.
Ba người hứng chịu đòn tấn công chết ngay tức khắc, bị văng ngược ra sau, cơ thể của họ trở nên rũ rượi, vô hồn.
Một ánh sáng lóe lên, sau đó ba người hoàn toàn biến thành cát bụi và tan vào gió.
“Chết mẹ mày đi!”
“Duma. Bắn đúng mục tiêu, đám ngu! ĐÁM NGU!”
Tấn Đại la lên trong cơn phẫn nộ. Mọi thứ đều không theo ý gã, trong trò chơi chết tiệt này làm gì cũng không thuận lợi.
“Hê. Anh thực sự nên dành một chút thời gian để hiểu rõ trò chơi trước đi.” Trần Trường cười, tiếng cười vang lên trong không gian im lặng.
Trò chơi bắt đầu chỉ mới đây, nên họ vẫn chưa tìm hiểu chi tiết quan trọng này, không ngờ đồng đội sẽ chết nếu dính đòn của mình, sự việc phát triển đến tình cảnh này, khiến mọi người tay chân lóng ngóng.
Hơn nữa, nhóm không đủ hợp tác để ngay lập tức nhận ra được tình hình, họ di chuyển chậm lại rõ ràng.
“Đừng quá tự mãn thằng điếm. Trận này vẫn chưa xong đâu. mày tự tin quá rồi con. Mày không thể sống thoát khỏi đây.”
“Chỉ có ba người chết thôi. Vẫn còn đủ nhân số để xử lý một thằng thất bại như mày. Phẹt!” Tấn Đại phun ra nước miếng.
Gã chỉ mới kịp kết thúc lời nói, một bóng người xuất hiện trước mặt gã.
“Mmm… tự mãn à? Không, tôi ngược lại không hề vui chút nào. Thực ra, tôi muốn ba người đó không chết dễ dàng như vậy.” Trần Trường nói.
Hử?
Nó đang nói cái quái gì vậy?
Tò mò về ý nghĩa sau lời nói của hắn, Tấn Đại càu nhàu, thình lình đâm vào tên đáng ghét đó.
Lần này, ngạc nhiên thay, Trần Trường không rút lui, cũng như né tránh đón tấn công từ gã. Thay vào đó, cơ thể hắn quay người, nắm chặt nắm tay, đẩy nắm đấm ra phía trước.
“Bặc!”
Tấn Đại cả người lạnh lẽo, toàn bộ cơ thể run rẩy. Gã không thể di chuyển ngay cả khi rất muốn. Bất thình lình, gã cảm thấy như sức mạnh trong cơ thể của mình, trôi đi tán loạn
Gã nhìn xuống với khuôn mặt chết lặng, cảm giác đau đớn kinh khủng, lan ra từ phần bụng dưới.
Tay của Trần Trường vẫn nắm chặt. Bàn tay hắn nắm chặt ruột của Tấn Đại, vặn vẹo nội tạng bên trong lòng bàn tay của mình.
“Ahhh! Ahhhhh! Ahhhhhhh!”
Gã gào lên vì đau quặn thắt không chịu nổi. Lúc này, gã không biết đang xảy ra chuyện gì. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu gã, đó là…
‘Tại sao không giết luôn đi?’
Đôi mắt của gã hầu như nhảy ra khỏi hốc mắt, lồi ra ngoài, vẫn gào lên trong đau đớn. Gã tuyệt vọng nhìn vào thanh máu của mình, nhưng nó giảm chậm đến không ngờ.
Ahhh!
Tấn Đại chửi rủa sự xui rủi của mình. Gã còn bắt đầu ước rằng, có vài tên đồng đội vô ý giết chết gã cho xong, nhưng những tên khốn chết tiệt kia, chỉ nhắm vào kẻ ác trước mặt gã.
‘Còn bao nhiêu máu vậy?’
Ngay khi suy nghĩ đó xuất hiện trong đầu, tay kia của Trần Trường động đậy, một chai nhỏ thủy tinh xuất hiện trong tay hắn.
“Ừng!! ực ực!!”
Nhưng phải làm Tấn Đại thất vọng là, người này còn lười biếng nâng bình thủy tinh này, uống hết, bình trống ngay lập tức được ném vào kho đồ.
‘Đó là thuộc hồi phục Sức khỏe? Chờ đã, nó vừa tiết kiệm một bình thủy tinh vào giữa trận chiến sao?’ Gã không biết mình nên sốc về cái nào hơn.
Gã thậm chí còn không biết, liệu đầu óc mình có bị cơn đau, làm cho bị điên hay không, tự dưng lại đi để ý đến chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
Trong thực tế, mặc dù khoảnh khắc đó, dường như kéo dài như một kiếp đời đối với Tấn Đại, chyện này chỉ diễn ra trong một vài giây.
Kết hợp với hiệu ứng của thuốc hồi phục điểm Sức Khỏe, Trần Trường dễ dàng duy trì trạng thái khỏe mạnh của mình, nhận được một vài công kích, không phải là vấn đề đối với hắn.
Trong khi hắn bình tĩnh đứng, khuôn mặt của Tấn Đại càng trắng bệch hơn, giây tiếp theo, gã nghe thấy một tiếng ‘lách cách’ rõ ràng từ cơ thể mình, cảm giác đau đớn gã đang chịu đựng, gia tăng lên gấp trăm lần.
“Arrghhh! Ahhh! Ahh!”
Gã gào la một lần nữa, khiến tất cả mọi người xung quanh, bao gồm cả Lê Bảo, đều vô ý thức run sợ lên.
Mặc dù họ không chắc chắn đang xảy ra cái gì, nhưng họ đều nhìn thấy rằng, có điều gì đó không ổn ở đây.
Tử Minh ngay lập tức quyết định can thiệp, nhắm đòn tấn công tiếp theo vào Tấn Đại, thay vì Trần Trường.
Đôi mắt đỏ ngầu của Tấn Đại nhìn thấy cảnh này, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong cơn dày vò. Cuối cùng, mọi thứ sẽ sớm kết thúc…
‘Mình thề là phải tìm cho ra cái setting đau đớn trong game này, cho bằng được…’
Tấn Đại nhắm mắt lại, nghiến răng đau đớn, nhưng trước khi quả cầu lửa có thể đụng vào gã, một thông báo khác hiện ra trước mắt gã.
[Ding. Hệ thống kinh mạch mana của bạn đã bị tổn thương vĩnh viễn]
[Ding. Mana của bạn hiện đang là 0]
‘Gì vậy…?’
Ánh mắt của Tấn Đại, tràn đầy sự sợ hãi và lo lắng, dời sang nhìn Trần Trường một lần cuối, trước khi ngã xuống chết trên mặt đất.
“Ơ? Xảy ra cái gì vậy?”
“Tại sao đại ca lại la hét dữ vậy?”
Không ai có thể hiểu được ý nghĩa sau những gì họ vừa nhìn thấy. Tất cả những gì họ biết được là, Trần Trường đã bổ sung thanh sức khỏe của mình, bằng một ống thuốc.
Ngay cả người lãnh đạo nhóm, Tử Minh, cũng đang tương tự không hiểu.
“Tập hợp lại. Tập hợp. Tấn công phối hợp. Đừng vội vàng lao vào. Phải chú ý cẩn thận nhắm mục tiêu.”
Cái chết của Tấn Đại, giống như một hồi chuông cảnh báo, trận chiến một lần nữa bắt đầu, Tử Minh đưa ra các chỉ thị chủ động hơn.
“Tên đó không thể kéo dài được lâu chỉ bằng một chai thuốc được. Tập trung vào, làm giảm thanh Sức Khỏe của tên đó.”
“Thi triển ma pháp ít lại, tập trung vào độ chính xác,” Tử Minh hét lớn. Trong tay gã, một quả cầu lửa lớn hình thành, gã nhắm nó vào kẻ địch.
Nhưng Trần Trường không có ý định đứng đó như tấm bia dễ bị tấn công, cho người khác thực hành kỹ năng.
Hình bóng của hắn một lần nữa biến mất, lần này hắn xuất hiện trước một người khác.
Và giống như trước, hai cánh tay của hắn lao ra, một trong số đó, cầm lấy cổ của đối phương, tay kia đến phần dưới của bụng của gã, nơi hắn xoắn phần bụng thịt và nội tạng của người đó.
“Gahhh! Ahhh! Ahhhhhh!”
Phạm Mạnh bắt đầu hét to vì đau.
Đôi mắt của gã trợn to trong đau đớn, răng cắn chặt vào lưỡi vì không chịu nổi cơn đau.