Chương 504: Ăn 100 Thế Giới
Kiếm Vũ.
Đạo của Kiếm Vũ.
Nó khác gì với Pháp Tắc của Kiếm, Đạo của Kiếm Tiên ?
Một thanh kiếm, sinh ra để chiến đấu.
Tự vệ, tấn công, đều do người sở hữu.
Đấy là Đạo được tạo nên từ vạn cổ, bởi thanh kiếm đầu tiên của nhân loại.
Những ngày đầu của Thu Vũ và An Tuyết.
An Tuyết đã lĩnh ngộ được Đạo, lĩnh ngộ được Pháp Tắc của Kiếm.
Ở thời điểm đó, Thu Vũ vẫn chưa lĩnh ngộ được gì.
Lúc ấy, thậm chí nàng ta cảm thấy mình vô dụng.
An Tuyết ngày một mạnh lên.
Không sớm thì muộn, rồi sẽ lấy được Thiên Đạo.
Thu Vũ vào thời điểm ấy, tự thu mình.
Tự ngoảnh mặt đi.
Dù cố gắng đến mấy, nàng ta vẫn không làm được.
Không thể đạt được đỉnh cao của Đạo, không thể dùng được Pháp Tắc của Kiếm.
Bởi vì vốn dĩ, nó không phải là con đường dành cho nàng.
Bởi vì điều đó, Tâm Ma ngày một lớn mạnh.
Cảm giác vô dụng, cảm giác mình trở thành điểm yếu của An Tuyết hình thành.
Cuối cùng, trở thành Ma Tu.
Vì sự kém cỏi của bản thân mà trở thành Thiên Ma.
.
.
.
“Đấy là kiếp đầu tiên của ta.” Hắc Y Thiên Ma kể lại.
Như Ngọc lúc ấy chăm chú mà lắng nghe câu chuyện của tỷ tỷ.
“Mãi đến kiếp thứ hai… Sau khi ta đã không còn đường lui.”
“Số phận nghiệt ngã, lại trêu ngươi.”
“Ta chỉ tìm ra Đạo cho chính mình khi mà ta đã trở thành Thiên Ma.”
“Đến cuối cùng, chính ta đã đánh mất đi một thứ trong quá trình tìm ra Đạo cho chính mình.”
Như Ngọc im lặng lắng nghe, sau đó cuối cùng cũng cất tiếng.
“…Chị đã mất gì ?”
Hắc Y Thiên Ma nhẹ xoa đầu nàng ta.
“…Mất đi thứ đã khiến ta mặc lên chiếc áo màu đen này.”
.
.
.
Vù vù.
Hai thanh đao trên tay có cảm giác như thậm chí không nắm trên tay nàng.
Nó thanh thoát, nó linh hoạt, cảm giác như nó đang bay lượn xung quanh Hắc Y Thiên Ma hơn là đang được nắm trên tay.
Nàng như bay lượn giữa chiến trường.
Như một vị thần tiên mang phục trang đen tuyền, tiễn đưa biển thây kia về trời.
Bạch Thú chăm chú mà nhìn nàng ta, lại chẳng mảy may lo lắng.
Đến mức mà Matildelia còn phải nghi hoặc mà nhìn hắn.
Tại sao hắn lại dửng dưng như vậy ? Hoàn toàn không giống thái độ mà Bạch Thú sẽ có.
Bạch Thú như nhận ra ánh mắt nghi hoặc của Matildelia.
“Thứ vũ khí đáng sợ nhất trên người con ả khốn kiếp đó… Chính là thứ này.”
“Đạo của Kiếm Vũ.”
“Ta không sợ Pháp Tắc của Kiếm, chẳng sợ An Tuyết Xuất Thần.”
Hắn nheo mắt.
“Nhưng thứ này…”
“Nó là một kiệt tác.”
“Ta vẫn không thể tin được, một thứ như thế này lại có thể sinh ra từ một thế giới yếu đuối, nhỏ bé như thế này.”
“Ngươi nghĩ tại vì sao mà Nhất Thế chưa bị diệt vong ?” Bạch Thú hỏi Matildelia.
“Do Thu Vũ.” Nàng nhẹ nhàng trả lời.
Hắn phì cười.
“Ờ. Đúng.”
“Nhưng nói chính xác hơn, chính là thứ này.”
“Con ả khốn kiếp đó… Cùng Túy Lãng Ông.”
“Mỗi khi có Ngoại Thần, Cổ Thần xuất hiện trong địa phận Nhất Thế, chúng sẽ đến gặp.”
“Chính là để thể hiện rằng thế giới này có người bảo vệ.”
“…Và hầu hết bọn chúng sẽ để cho thế giới này yên.”
“Bởi vì con ả đó từng -giết- một Ngoại Thần Thượng Cấp.”
Matildelia sững người.
Ngoại Thần…Thượng Cấp…!?
“Không biết ngươi có biết không, nhưng có vô số Ngoại Thần tồn tại.”
“Nghĩ rộng thì chỉ cần là một Thần nằm ngoài Nhất Thế, đã được gọi là Ngoại Thần rồi.”
“Nhưng để được gọi là Ngoại Thần Thượng Cấp…”
“Chúng phải ăn ít nhất 100 Thế Giới cỡ Nhất Thế trở lên.”
Bạch Thú liếm môi.
“Ta cũng có thể gọi là Ngoại Thần theo cái nghĩa rộng này, nhưng ta khác chúng.”
Hắn mỉm cười.
“Lũ Ngoại Thần tầm thường kia, không xứng đáng so sánh với ta.”
Sự kiêu ngạo của hắn vẫn luôn hiện hữu.
Matildelia nghi hoặc, cuối cùng lên tiếng.
“Rốt cuộc, ngươi là thứ gì ?”
Bạch Thú bật cười.
“Ta ?”
Hắn lườm Matildelia.
“Ta là thứ duy nhất khiến cho Thế Giới này còn tồn tại.”
Hắn bật cười.
“Nếu ta không còn, sẽ có thứ đáng sợ hơn rất nhiều đến với các ngươi.”
“Ta ăn, nhưng không diệt.”
“Các ngươi dù bị ta nuốt chửng, thế giới này vẫn có thể tiếp tục tồn tại.”
“Nhưng nếu lũ Ngoại Thần kia cắn nuốt thế giới này, sự tồn tại của tất cả đơn giản là không còn.”
“…Và nếu thứ đáng sợ hơn cả chúng xuất hiện.”
“Ha…Hahahaha !!!”
Bạch Thú cười sảng khoái.
“Các ngươi sẽ phải cầu xin mình chưa bao giờ tồn tại.”
“Nhưng lũ vô ơn các ngươi lại nhất quyết không để ta có thể tận hưởng bữa ăn này.”
Hắn lè lưỡi, nhìn Hắc Y Thiên Ma.
“Liên tục muốn bữa ăn của ta mang hương vị vô cùng thối rữa.”
“Thật đáng chết. Tất cả các ngươi đều đáng chết.”
Matildelia có chút trầm mặc.
Ngoài Bạch Thú… Còn có những thứ đáng sợ hơn…?
Nàng biết về Ngoại Thần, biết về trận đại chiến mà Thu Vũ bảo vệ thế giới này khỏi Ngoại Thần.
Nhưng thứ đáng sợ hơn cả Ngoại Thần…
Rốt cuộc là gì ?
.
.
.
“Thôi, đủ rồi.” Bạch Thú lên tiếng.
“Ta phải tiếp đón con ả này đàng hoàng chứ.”
Hắn đưa tay ra.
Tất cả đám Bạch Thi khựng lại.
Sau đó cùng nhìn về hắn.
“Tất cả…!!!”
Hắn chỉ vào Hắc Y Thiên Ma.
“Cùng xông lên đi.”
Thình.
Ngay sau hiệu lên.
Hắc Y Thiên Ma biết rõ điều gì sẽ xảy ra tiếp thoe.
Biển.
Cả Biển Bạch Thi.
Chúng trực tiếp chà đạp lên nhau mà lao đến nàng.
Như một cơn sóng thần bằng Bạch Thi chồng chất, chúng điên cuồn cùng lao đến.
BÀNH.
Bỗng chốc, một lỗ thủng to đập xuyên cơn sóng thần Bạch Thi.
Một lỗ tròn đến hoàn hảo.
Bàn tay thô ráp, bốc lửa giơ ra.
Sau đó lại tung thêm một chưởng.
BÀNH.
Lại phá tan đám Bạch Thi một lần nữa.
Trên đường đi của những cú chưởng, không có gì còn tồn tại.
Là Huyết Diện.
Hai bàn tay trần của hắn ngưng tụ những luồng khí kỳ lạ, vô hình.
Bạch Thú cau mày.
“Huyết Hải, ngươi cũng phải làm việc rồi chứ nhỉ ?”
“Được ! Được !!! Ha ha ha ha !!” Huyết Hải bật cười điên loạn.
Nhảy xuống mặt đến mà bẻ nghiêng cả cổ nhìn Huyết Diện.
“Con trai ngoan…!!! Trở thành Ma Vật đi !!! Bảo vệ ta nào ~!!!”
“Con sẽ là một món trang sức tuyệt đẹp !!! Một kiệt tác !!!”
Hắn cười hú hét.
Cuối cùng tự bẻ đứt cánh tay của mình ra.
Cánh tay kia lập tức hồi phục, nhưng cánh tay kia bị bắt ra cùng khúc xương khổng lồ.
Hắn dùng răng, trực tiếp cắn nát xương, biến nó thành một thanh Cốt Đao sắc nhọn.
“Há ha ha ha ha !!!”
“Mày sẽ là của tao !!!!!”
Huyết Diện lúc này lại vô cùng bình tĩnh.
Hận thù trong hắn vẫn cuồn cuộn như biển.
Nhưng cơ thể của Như Ngọc lúc này lại khiến tâm hắn vô cùng tịnh.
“Chết đi.”
BÀNH.
Huyết Hải giật mình.
Vội vàng tránh đi chưởng lực kinh hồn đó.
Một lần nữa xóa bỏ mọi thứ trên đường đi của chưởng lực kia.
Lần này, Huyết Diện thuần túy sử dụng Vô Hiệu Hóa.
Vũ trang hóa cơ thể mình, để Vô Hiệu Hóa chạy khắp cơ thể.
Hắn không thể làm vậy trên cơ thể bình thường của mình.
Nhưng cơ thể Như Ngọc thì có.
Đặc tính dung nạp mọi thứ của tộc Thủy Hồ, thực sự có thể khiến Vô Hiệu Hóa không xóa bỏ sự hiện diện của chính hắn.
ẦM.
Ngay lúc đó, Một bóng đen đã phi giữa không trung.
Nhẹ nhàng hạ cánh trực diện trước mặt Bạch Thú.
Mặt đối mặt, không chút cảm xúc.
“Ngươi đã có thứ ngươi muốn rồi đấy, Bạch Thú.”
“Ép ta sử dụng Đạo của chính mình.”
Bạch Thú bật cười.
“Cho ta xem thứ Đạo vớ vẩn của ngươi, có thắng nổi ta hay không.”