Chương 503: Đạo Của Kiếm Vũ
Ngày Huyết Diện, Đêm Hắc Y.
Ban ngày gặp Thiên Ma, chính là Huyết Diện.
Ban ngày gặp Thiên Ma, chỉ có thể là Hắc Y.
Đây là câu nói được lưu truyền lại từ rất lâu.
Ban ngày gặp Thiên Ma chính là Huyết Diện, Ban đêm thấy Thiên Ma chỉ có thể là Hắc Y.
Hai người hành sự trái ngược nhau, với mục tiêu trái ngược nhau.
Điểm chung duy nhất, có chăng chính là việc họ đã trút bỏ Tâm Ma.
Sẽ chẳng ai ngờ rằng được hai kẻ gần như đối địch nhau…
Giờ đây lại đang cùng chiến tuyến.
Câu nói thường thấy – Ngày Huyết Diện, Đêm Hắc Y.
Còn có một ý nghĩa khác.
Như nhiều câu nói, người đời đôi khi không nói cả câu mà chỉ nói một đoạn.
Trong dòng chảy thời gian, ý nghĩa trọn vẹn cũng mất đi.
Nhưng có vẻ như hai người này, vẫn hiểu rõ câu nói trọn vẹn đó.
.
.
.
Thình.
Thình.
Cộp.
Cộp.
Phạch.
Tách.
Âm thanh phát ra.
Liên tục, theo một nhịp điệu kỳ lạ, nhưng vô cùng bắt tai.
Làm Huyết Hải có chút sững sờ.
Bạch Thú thì trông vô cùng khoái chí.
Nhưng Huyết Diện…
Hắn đổ mồ hôi lạnh.
Thậm chí cố gắng giữ bình tĩnh.
“Hắc Y Thiên Ma. Bà thực sự là dốc hết vốn liếng cho trận chiến này.”
Hắn biết thứ Hắc Y Thiên Ma đang thực hiện là gì.
“Đến…! Đến đi…!!!”
Đôi mắt Bạch Thú long sòng sọc.
Một sự trộn lẫn.
Những cảm xúc, những ý nghĩ đáng lẽ không nên ở cùng nhau lúc này lại đan xen mà biểu hiện trên bản mặt của hắn.
Căm hận đi cùng vui vẻ.
Phẫn nộ đi cùng khoái chí.
Điên cuồng…đi cùng toan tính.
“Bây đâu…!!!”
“Đắp cho hai Thiên Ma của chúng ta…! Mỗi người một nắm mồ nào !!!”
Tiếng cười của hắn lấn át cả tiếng cười điên loạn của Huyết Hải.
“Há há há há…! Hắc Y Thiên Ma ơi !!! Cho ta xem đi ! Ta muốn xem…!!!”
Huyết Diện trừng mắt nhìn bọn chúng.
“Đến lúc rồi.”
“Như Ngọc. Sinh mệnh này, ta giao cho cô.”
Trong tiềm thức, Như Ngọc nhẹ gật đầu.
Đôi mắt nhắm nghiền.
Huyết Diện trong tiềm thức bắt đầu lên tiếng.
“Bỏ Thần.”
“Bỏ Ma.”
“Là Chính Ta.”
Như Ngọc trong tiềm thức bắt đầu lên tiếng.
“Thành Thần.”
“Thành Ma.”
“Do Chính Ta.”
Nàng giang tay ra.
Hắn giang tay ra.
“Ngày Huyết Diện.”
“Đêm Thiên Ma.”
“Mãi Tỉnh Một Ngày.”
“Để Mộng Trăm Đêm.”
“Nguyện Mặt Đầy Máu.”
“Không Mặc Áo Đen.”
“Mặt Không Đầy Máu.”
“Sao Mặc Áo Đen.”
.
.
.
Nó mang theo hàm ý gì.
Đã trôi đi trong dòng thời gian chảy xiết.
Nhưng.
Những câu nói này đã đi theo dòng lịch sử của Nhất Thế.
Được cất lên, khi một người cần ý chí để tiến bước.
Như Ngọc trong lòng vừa cất những câu nói ấy cùng Huyết Diện, tâm trí lại nhớ lại những lời xa xưa.
“Phong tục Nhất Thế mỗi nơi mỗi khác, nhưng lại có vài điểm chung.”
“Chỉ có hai thứ nhất định phải mặc áo đen.”
“Đưa tang người chết, phải mặc áo đen.”
“Sinh con, phải mặc áo đen.”
“Bởi thế nên, những câu vè đấy được ngâm lên.”
“Khi một người đã sẵn sàng quyết tử.”
“Để không phải đưa tang cho người thân, phải chấp nhận liều mình.”
“Không sẵn sàng liều chết, làm sao bảo vệ được điều mình trân quý.”
Năm đó, Hắc Y Thiên Ma diễn giải cho nàng ta, im lặng mà mỉm cười.
“Kẻ làm ra mấy câu vè này, không phải một kẻ tầm thường.”
“Biết được cả chuyện của ta và Huyết Diện, nên mới làm ra bài vè này.”
Nàng cười trừ.
Như Ngọc lúc ấy, như nghĩ được điều gì.
Hắc Y Thiên Ma cũng biết con bé nhanh nhạy này đã nhận ra.
“Như Ngọc.”
“Em đang nghĩ, tại sao chị lại mặc đồ đen đúng không ?”
.
.
.
“Tỷ tỷ, giờ em đã hiểu rõ rồi.”
Như Ngọc chạm vào tay Huyết Diện.
Trong thoáng chốc, nàng ta như thấy được Hắc Y Thiên Ma đang đứng trước mặt mình.
“Hai người có thể khác nhau… Nhưng cả hai đều làm em cảm nhận được.”
“…Ngọn lửa ý chí chiếu rọi tất cả.”
.
.
.
Xèo xèo xèo.
Âm thanh bốc hơi vang lên.
Đám người Bạch Thú đang nhìn Hắc Y Thiên Ma, không khỏi phải quay sang nhìn.
“Hô hô hô…! Huyết Diện ơi…! Mày lại định cho tao điều gì vui nữa đây !?”
Thân thể biến đổi, cuối cùng hóa thành hình dạng của Huyết Diện.
Tóc tai bù xù.
Mặt đầy máu.
Cơ thể rắn chắc.
Nhưng lơ lửng xung quanh, là những sợi lụa làm từ nước, trộn lẫn hai màu đỏ và vàng.
Là Ma tính à Thần tính đang hòa quyện mà trôi chảy bên trong tấm lụa nước dệt nên bởi Thủy Hồ.
Trên người hắn không có một chút tia Thần tính hay Ma Tính.
Tất cả đã đều đã cô đọng bên trong dải lực đang lơ lửng quanh hắn.
Sự hòa quyện đến hoàn hảo.
Không phải ở mức độ Đoạt Xá có thể làm được.
Đây là hình thái hoàn hảo nhất, mạnh nhất mà Như Ngọc và Huyết Diện có thể tạo nên.
【Huyết Diện Chân Quân】
Đôi mắt hắn bây giờ tỏa sáng một màu đỏ tươi, không tháy được con ngươi.
Đôi bàn tay hắn nhuộm đầy máu.
Đang liên tục bị đốt cháy.
Ngay sau khi hóa hình, hắn đã chậm rải mà bước lên.
“Hắc Y.”
Nàng ta gật đầu.
“Lên.” Huyết Diện lên tiếng.
Ngay lập tức.
Thình.
Thình.
Cộp.
Cộp.
Keng.
Keng.
Vô số âm thanh tưởng chừng inh ỏi, lại hòa tấu thành một nhịp điệu si mê lòng người.
“Bắt đầu rồi…” Bạch Thú nghiến răng.
“Đạo của con đàn bà thối tha đó.”
Đội quân Bạch Thi ngay lập tức xông lên, cùng lúc với Hắc Y Thiên Ma lao đến.
Hắn ra lệnh cả đội quân của mình, Yêu Vương Yêu Thần mà muôn vàn thế hệ chỉ đếm trên đầu ngón tay, lúc này lại đông như kiến mà cùng lao vào.
“Kiếm Vũ tỏa sáng nhất, chính là ở chốn biên cương bảo vệ bờ cõi.”
Lóe.
ẦM.
Ngay tức khắc.
Như một cơn cuồng phong.
Muôn vàn Bạch Thi cứ vậy mà bị xé xác bởi lưỡi đao của Hắc Y Thiên Ma.
【Kiếm Vũ Nhất Thức】
【Nhật Nguyệt Trảm】
Đường kiếm tung bay xé tan nhật nguyệt.
Trong khi vô số Bạch Thi cùng vô vàn quỷ chiêu lại chẳng thể giết chết được nàng.
【Kiếm Vũ Nhị Thức】
【Cực Lạc】
Mộng Tầm mau chóng lao đến, dùng Chiếm Đoạt để tước đi khả năng chiến đấu của nàng, nhưng cuối cùng vẫn là vô nghĩa.
【Kiếm Vũ Tam Thức】
【Tịnh Thổ】
Nàng đi đến đâu.
Chiến trận như ngã ngũ đến đó.
Bạch Thi chỉ cần bị những đường đao kia chém qua, đều lập tức bị hạ gục.
Mỗi một vết đao, đều xé đi sinh mệnh của chúng.
Cứ vậy, Hắc Y Thiên Ma nhảy xuyên qua chiến trường.
Đi đến đâu, mang theo diệt vong đến đó.
Đôi chân nàng như bay giữa trời.
Đôi lúc chạm đất trong tích tắc, rồi lại bay lên.
Nàng ta như nhảy múa giữa chiến trận, dẹp tan tất cả.
Như gió, như mây.
Như thần tiên, như ma quỷ.
“Đây…là Đạo thật sự của Hắc Y Thiên Ma.” Matildelia lên tiếng.
Nàng từng thấy nó… Rất lâu trước đây.
Nhưng đối tượng mà Hắc Y Thiên Ma từng dùng lên… Vượt xa đám Bạch Thi này.
“Phải.” Bạch Thú cười cợt.
Nhưng trong lòng không khỏi mang theo lửa giận khi nghĩ đến Đạo này của nàng ta.
“Ta đã từng thấy ả ta, một mình một đạo.”
“Đánh lui vô số Ngoại Thần.”
.
.
.
Hắc Y Thiên Ma chỉ trong thoáng chốc, đã đứng trên biển xác.
Đám Bạch Thi xác chất thành núi.
Chỉ có Hắc Y Thiên Ma đứng yên lặng trên chúng.
Thình.
Thình.
Cộp.
Keng.
Những âm thanh vẫn liên tục vang lên.
Cái chết, vẫn tiếp tục.
Matildelia nhìn Bạch Thú.
“Ngươi đang nghĩ ta sẽ dùng Đa Vũ Trụ đúng không ?” Hắn thở dài.
“Rất tiếc, ta không thể.”
Vô hình, nhưng tồn tại.
Uy của Hắc Y Thiên Ma đã thống trị thực tại này.
【Kiếm Vũ Tứ Thức】
【Chúng Sinh Bình Đẳng】