-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 493 + 494 : Bỏ Thần Bỏ Ma + Con
Chương 493 + 494 : Bỏ Thần Bỏ Ma + Con
Nhị Đầu Tam Dực lúc này chưa chết, nhưng vô cùng suy sụp, ngã quỵ.
Hai cái đầu run rẩy, không nói gì, chỉ quay mòng mòng, xoay vặn tới vô lý.
Quả thực không còn sức chiến đấu.
Chỉ run rẩy mà rên rỉ.
“Sạch sẽ…Sạch sẽ…”
“Sạch sẽ…!?”
.
.
.
Huyết Diện bất ngờ trước lời nói của Bạch Thú..
Nghiến răng.
“Thử xem, con chó ngu đần.”
Hắn hoàn toàn không quân tâm việc chính Như Ngọc cũng nghe thấy.
Đây không phải là ý đồ.
Đây là tuyên bố.
Huyết Diện Thiên Vỹ tận dụng năng lực của mình, cuồn cuộn khí tức, điều động vô vàn Huyết Thi cùng xông lên.
Bạch Thú không quan tâm đám Huyết Thi kia.
“Đám Huyết Thi kia, có lẽ là thoải mái vận động hơn đàn Bạch Thi vụng về của ta.”
“Nhưng đối với mấy tên này, cũng chỉ là sâu kiến thôi.”
Bạch Thú nhe nanh.
Tuyết Thiền, Mộng Tầm và Matildelia vẫn còn đó.
Vẫn còn mang trong người Thần tính.
Bốc đại một trong ba người, đều có thể ngăn chặn đám Huyết Thi.
Và đúng như vậy, Tuyết Thiền kích hoạt Lĩnh Vực, ngay lập tức biến dung nham ngập tràn Tổ Yêu Tháp.
Tiêu diệt vô số những Huyết Thi không có khả năng ngăn chặn.
Matildelia và Mộng Tầm lúc này thì đang ở hai bên, gọng kìm Huyết Diện Thiên Vỹ lại.
Ngay lúc đó, mọi thứ mới rõ ràng.
Cách mà Bạch Thú sẽ “xóa sổ” Như Ngọc.
Huyết Diện Thiên Vỹ trợn to mắt.
Cũng như cách mà Mộng Tầm ném xác Nhị Đầu Tam Dực ra khỏi cơ thể hắn.
Bàn tay hắn giơ ra.
【Chiếm Đoạt:…】
“Như Ngọc. Ta xin lỗi.” Mộng Tầm lên tiếng.
【Chiếm Đoạt: Như Ngọc】 !
VÚT.
Huyết Diện như mất hồn.
Mắt trong chốc lác không tròng.
Như Ngọc đang bị lôi ra khỏi cơ thể.
“Mất….Mất rồi !”
Trong tiềm thức hắn, không còn thấy Như Ngọc nữa.
Hự…! Huyết Diện Thiên Vỹ cố gắng dùng tay nắm giữ Như Ngọc lại.
Nếu Như Ngọc bị chiếm đoạt, lập tức Huyết Diện Thiên Vỹ sẽ bị hủy hoại nặng nề.
Bởi vì hình hài này, được xây trên thân xác Như Ngọc…!
Matildelia vẫn đứng im, không nói gì.
Huyết Diện nghiến răng.
“Nghĩ… Nghĩ đi…! Con mẹ nó !”
Hắn đang cố gắng suy nghĩ cách để thoát khỏi khốn cảnh này.
Hắn cố gắng nắm chặt lấy thân xác Như Ngọc đang bị Mộng Tầm kéo đi.
Phừng.
Huyết Diện Thiên Vỹ giật mình.
Một luồng khí hắc ám tỏa ra từ thân thể Như Ngọc đang bị lôi kéo.
Không…Không ổn rồi…!!!?
Sơ Tâm bị hủy rồi !
Tâm Ma đang tràn ra khỏi cơ thể Như Ngọc…!!!
Khốn kiếp…
“Như…”
Hắn cắn chặt răng.
“NHƯ NGỌC ! TA XIN LỖI !”
Hắn bóp chặt thân thể Như Ngọc.
“Ngươi là đồ ngu.”
“Ngươi là đồ điên.”
“Tên khốn nạn ! Bất nhân ! Bất nghĩa !”
Vô vàn âm thanh vang lên trong đầu hắn.
Là Tâm Ma.
Tâm Ma của Như Ngọc !
Nó thoát khỏi thân thể Như Ngọc, đang bằng mọi giá tìm kiếm mục tiêu nhập vào.
Nhưng Như Ngọc thì đang ở trong tình trạng mất hồn, không phải là mục tiêu hoàn hảo cho nó.
Vì thế mà luồng khí hắc ám liên tục tràn vào mũi miệng.
Xâm nhập vào cơ thể.
“Thứ bất nhân, vô đạo, thứ chó đẻ ! Mất hết nhân tính”
“Con của Đại Ác, ắt cũng phải là Đại Ác !”
“Đời này, hối hận nhất, chính là cứu ngươi !”
Vô vàng lời nói rung lên inh ỏi trong đầu hắn.
“Mẹ nó ! Mẹ nó !’
Tâm Ma.
Huyết Diện vốn dĩ đã xử lý Tâm Ma của chính mình lâu rồi.
Nhưng Tâm Ma của Như Ngọc thấy hắn không có Tâm Ma, lại vô cùng sảng khoái mà tìm cách chiếm hữu hắn.
Bạch Thú không vội, nhìn cảnh tượng Huyết Diện giãy dụa.
“Ồ… Lại còn kịch vui ?”
“Một Thiên Ma bị Tâm Ma chiếm hữu ? Ta thực lòng muốn xem đấy.”
Huyết Diện run rẩy.
Nhưng hắn lại khiến Mộng Tầm không khỏi bất ngờ.
“…Tên này.”
Hắn thật không tin vào mắt mình.
“Có chuyện gì ?” Bạch Thú nhìn Mộng Tầm.
Tay Mộng Tầm run rẩy, nghiến răng.
“Đây… Là lần đầu tiên.”
“Chiếm Đoạt…”
“Chiếm Đoạt đang phải giằn co…!”
Đã cố hết sức, nhưng kéo không được Như Ngọc ra khỏi tay hắn.
Mộng Tầm ! Dạ Hoàng ! Kẻ nắm giữ Chiếm Đoạt ở thể hoàn mỹ nhất !
Lại không thể nào kéo Như Ngọc đi thêm 1 ly !?
Bạch Thú không buồn quan tâm.
“Cứ để hắn giãy dụa.”
“Tâm Ma đang tiến nhập, sớm muộn cũng phải buông tay mà thôi.”
“Tất cả các ngươi, rốt cuộc cũng chỉ là những kẻ ngu si, níu kéo trong vô vọng.”
.
.
.
Hắn ghét cảm giác này…!
Cơ thể Huyết Diện dày vò.
Tay run bần bật.
Trong tiềm thức của Như Ngọc, hắn đang bị Tâm Ma quấn lấy.
Nghe lấy vô số âm thanh rót vào tai, khiến tinh thần rung động.
“Nhân chi sơ, tính bản thiện.”
“Nhân chi sơ, tính bản ác !’
“Huyết Diện ! Huyết Diện ! Ngươi…! Sinh ra đã là Ác !”
“Chân Ma ! Chân Ma ! Chân Ma !”
“Con của Huyết Hải !”
“Huyết Hải Thiên Ma !!!”
“Ngươi muốn thành Tiên !? Như mẹ ngươi !?”
“Tự nhìn chính mình đi !”
“Ngươi…! Là Ma…!!!”
“THIÊN MA !!!!”
.
.
.
Huyết Diện run bần bật.
“Mẹ…!”
.
.
.
.
Hắn vẫn nhớ cái ôm đấy.
Cái ôm vào lòng của mẹ hắn, trước khi biến mất.
“Không.”
“Không phải Ma.”
“Không phải Thần.”
“Không.”
“Là.”
“Con.”
“Con tôi.”
“Mãi.”
“Là Con Tôi.”
.
.
.
“Phải.”
“Con sẽ mãi là con mẹ.”
.
.
.
“Như Ngọc.”
“Xin lỗi.’
.
.
.
Trước ánh mắt bàng hoàng của tất cả.
Thân xác Huyết Diện Thiên Vỹ dần tan biến.
Nhưng thân thể Như Ngọc lại được bao phủ bởi một luồng thần tính khổng lồ.
“Ta…Không cần là Thần.”
Hắn đã vứt bỏ Thần tính.
Trao toàn bộ Thần tính để bảo vệ nàng ta.
.
.
.
Ma khí kinh hoàng tản ra.
Nhiều…! Quá nhiều…!
Những kẻ không biết chỉ thấy bất ngờ.
Nhưng những kẻ như đám Bạch Thú, thì là không tin vào mắt mình.
“Bỏ…”Mộng Tầm không nhịn được mà thốt lên.
“Hắn bỏ rồi…!”
“Hắn tự bạo…!!!”
“Tu vi Thiên Ma của hắn !”
.
.
.
ẦM.
Toàn bộ giật mình trước âm thanh chấn động trên cơ thể Huyết Diện Thiên Vỹ.
Lốp cốp.
Từ đám mây máu mịt mù, một cái đầu lăn ra.
Ngay sau đó, vô vàn xúc tu tủa ra từ cái đầu ấy, bện vào nhau, dần dần tạo ra một thứ hỗn độn trong như hình người.
Luồng khí Tâm Ma bao phủ quanh hắn, như một tấm áo choàng. Cố gắng xâm nhập vào hắn mà không tài nào làm được.
Hai bàn tay nhuốm đầy máu.
Một thân thể vạm vỡ, to lớn, với đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
Giơ tay ra, ngưng tụ một thanh đại đao to lớn bằng cả người, đúc kết từ máu của vô vàn đám Huyết Thi bỏ mình.
“Chờ lâu không, thằng chó.”
Bỏ Thần.
Bỏ Ma.
Chỉ còn là chính mình.
【Huyết Diện – Quy Chân】
“Con tôi…! Con tôi ! Đâu !?”
Nét mặt hoang dại.
Tóc dài, bê bết, luộm thuộm.
Âm thanh thét lên vang lên đến cả đinh tai nhức óc.
“Trả. Trả. Trả !”
Bà ta bị lính gác giữ lại, vẫn điên cuồng múa máy tay chân.
“Trả ! Mau ! Mau !”
“Chậc… Lại là bà ta.” Tên quan lớn thở dài.
Ông không biết phải làm gì.
Nhìn người đàn bà hoang dại, bẩn thỉu đang phát điên kia, người quan nhân đó không khỏi thở dài.
“Thật khổ cho huyện chúng ta… Có một con mụ điên nuôi dưỡng Ma Tu.”
.
.
.
“Con. Ăn.”
“Con. Uống.”
“Ăn.”
“Uống.”
“Sống.”
Người đàn bà bê bết kia đang cầm chén đồ ăn, đưa cho đứa trẻ trước mặt.
“Ăn.”
“Uống.”
“Sống.”
Ăn đi, uống đi, rồi sẽ sống.
Đứa trẻ từ lâu, đã hiểu được cách mẹ mình nói chuyện.
Người trong làng thấy tội cho nó, nên cho nó đi học tại một thầy đồ trong làng, cũng biết ăn nói, biết viết chữ.
Ban đầu bà mẹ kia còn không cho, tưởng mọi người tính bắt nó đi, điên cuồng chống trả.
Cuối cùng người trong làng phải vác cả bà ta theo cùng con, cho bà ta ngoài cửa sổ nhìn con mình học con chữ.
Quả thật, nó có hiệu quả.
“Con.”
“Học.”
“Giỏi !”
Bà mẹ vỗ vỗ tay bốp bốp, cười hề hề nhìn con mình từ ngoài cửa sổ.
.
.
.
Đứa trẻ bé đến lớn, cũng thương mẹ.
Người trong làng cũng bảo hắn, phải thương mẹ.
Họ nói với hắn, mẹ hắn không khỏe.
Nhưng không ai có thể lấy hắn khỏi mẹ.
Và mẹ hắn cũng tuyệt đối không làm gì hại hắn.
.
.
.
Người trong làng thương, cũng cho hai người họ cái ăn.
Nhưng thông thường, dù có làm gì, đứa trẻ vẫn sẽ có thức ăn.
Ngoài việc điên, bà ta kỳ thực rất tài giỏi.
Săn được thú. Đốn được gỗ, thậm chí là khỏe mạnh hơn người.
Đôi lúc, người đi ngang qua nhà lá của hai người, còn nghe loáng thoáng được bà mẹ cười hề hề, làm trò với đứa con.
“Tôi.”
“Con.”
“Thần Tiên !!!”
.
.
.
Đứa trẻ ngày một lớn.
Ngày một giỏi.
Người trong làng cũng nhận ra, đứa trẻ này có tài năng ngoài đèn sách.
Sức mạnh hơn người, thông minh hơn người, lại có khả năng tu luyện vượt bậc.
Nhanh chóng mà trở thành một cường giả.
.
.
.
“Con.”
“Ăn !”
“Uống !”
“Khỏe !”
Bà mẹ cười hề hề, vỗ vỗ đứa con.
Lúc này nó đã lớn.
To lớn, mạnh khỏe.
Một thanh niên trai tráng khỏe mạnh.
.
.
.
Ngày tháng cứ trôi qua.
Đứa trẻ ngày nào lớn lên, trở thành một kẻ mạnh của thế giới này.
Nhưng nó chưa bao giờ quên mẹ mình, chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội để về thăm, chơi với mẹ.
.
.
.
Đến một ngày.
Đại chiến nổ ra.
Nhân Tộc và Ma Tộc chiến tranh triền miên.
Ảnh hưởng đến cả ngôi làng của hắn.
Triều Đình cho người đến, tìm giết Ma Tu.
Đó là lúc, hắn hận cái Ma bên trong mình.
.
.
.
“Giết ! Giết hết !”
“Không để một tên Ma Tu nào sống sót !”
Quân lính dò xét khắp đại lục.
Cái làng nhỏ trong núi của hắn cũng không ngoại lệ.
.
.
.
“Con.”
“Con.”
“Con !!!”
Bà mẹ kia bị bắt lại.
Giam giữ lại tại lao ngục.
Nhưng kì lạ thay.
Vừa thấy song sắt.
Bà ta lại càng điên cuồng.
Bà ta liên tục giãy dụa.
Gào thét.
“Quỷ gì vậy !?” Đám lính gác bất ngờ.
Sức lực kinh khủng của bà ta khiến đám lính gác không giữ bà ta nổi.
Phải thêm vài người nữa mới giữ lại được.
“Không !”
“Không !”
“Thả !”
“Thả !”
“Đừng !”
“Thả !’
.
.
.
“Ta không phải Ma Tu.” Hắn trả lời.
Người kia lắc đầu.
“Dối trá.”
“Ma khí muốn lấp cả trời, ngươi lại mở miệng bảo không phải Ma Tu.”
“Ngươi nghĩ qua mặt Ninh Gia, đơn giản vậy sao ?”
“Ninh Gia” Huyết Diện trừng mắt.
.
.
.
Gương mặt đầy máu.
Hắn đứng trước người mẹ của mình.
“Con !”
Bà ta vội vàng chạy đến ôm chầm đứa con của mình..
Nhưng.
Ngay lúc đó.
ĐOÀNG.
Mắt hắn mở to.
Một viên đạn xuyên ra cơ thể mẹ hắn.
“Mẹ !”
Ghim sâu vào cơ thể hắn.
Hắn nín thở.
Không tin vào những gì đang diễn ra.
Tay run run, chỉ biết giữ chặt lấy mẹ mình.
“Vẫn chưa chết sao.”
Giọng nói lạnh lùng lên tiếng.
Từ thành cao, một vị tướng quân mặc giáp từ đầu tới chân, đeo một chiếc mặt nạ Dạ Xoa trên mặt.
“Dám một mình đến thành Tô Châu. Tên Ma Tu ngươi quả thật rất to gan.”
.
.
.
Chết.
Cả thành.
Cùng chết.
Chết cùng mẹ hắn.
Hắn ôm mẹ mình trong lòng, nước mắt chảy đầy trên mặt.
“Mẹ.”
“Có lẽ họ đúng.”
“Con…Là Ma.”
“Con…Là Ác.”
.
.
.
Hắn vẫn nhớ cái ôm đấy.
Cái ôm vào lòng của mẹ hắn, trước khi biến mất.
“Không.”
“Không phải Ma.”
“Không phải Thần.”
“Không.”
“Là.”
“Con.”
“Con tôi.”
“Mãi.”
“Là Con Tôi.”
.
.
.
Lúc mẹ hắn biến mất.
Trong mắt hắn.
Nhìn thấy được những gì mẹ hắn đã trải qua.
Thứ mà từ đó, biến thành động lực.
.
.
.
” Ngươi là ai !?”
“Không !”
“Bỏ ta ra !”
Cốp.
Người phụ nữ kia ngã quỵ.
Xiêm y nhanh chóng bị xé nát.
Mùi hôi thối, dơ bẩn tiến tới gần cơ thể nàng ta.
Một con trùng dài thòng chui vào lỗ tai.
“Ăn não nó đi.”
“Não lũ thần tiên, là đại bổ.”
“Nó nói nhiều qua, ta cũng chả có hứng thú.”
Cứ thế, nàng ta không còn có thể chống cự.
Nàng ta cảm nhận được bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào cơ thể mình.
Cảm thấy thứ dơ bẩn ấy đang làm ô nhiễm.
Như bị nọc độc nhỏ vào cánh hoa, khiến nó thối rữa.
Sợ hãi cảm giác hắn ghì nàng ta xuống, làm mọi thứ hắn muốn.
Vì hắn biết, nàng ta không thể nào chống nào.
Quá yếu ớt.
Cứ vậy.
Hãm hiếp.
.
.
.
Sau khi khuây khỏa, hắn ném bà ta vào lao ngục.
Tối tăm, dơ bẩn.
Đầy sâu bọ.
Người phụ nữ từng được xem là vị thần tiên xinh đẹp bậc nhất.
Nay ghẻ lở, chỉ còn như người phàm.
.
.
.
“Lại thất bại rồi.”
Hắn bóp chết bào thai, lại ném cho lũ quái thai sau lưng hắn.
“Ăn đi, tiên thai, không ăn thì bỏ phí.”
Cứ thế, hơn chục cái thai, bị hắn ném cho đám quái thai dị hợm, những “thí nghiệm” thất bại khác của hắn nhai ngấu nghiến.
Máu thịt, ruột gan, bị chúng tranh giành nhau mà xé xác.
Trong khi người phụ nữ kia nhìn thấy rõ, mà không làm được gì.
Thân thể kiệt quệ vì sinh con.
“Nào. Tiếp tục thôi.”
“Để xem Thần tính phải mất đến mức nào, một vị Thần mới có thể mang thai với Ma.”
“Đã là đứa thứ 99 rồi đấy, đứa thứ 100 có lẽ sẽ may mắn chăng ?”
.
.
.
.
.
.
“Ăn đi, uống đi.”
Một nhúm cơm quẳng xuống đất bùn.
Một chén nước bị ném xuống vương vãi khắp sàn đất.
Đó là cách bà mẹ được “hắn” nuôi nấng trong khi bà ta mang bầu.
“Không ăn, không uống, ngươi sẽ mất con đấy.”
Bà ta hoảng sợ.
Nắm lấy nhúm cơm dơ bẩn mà nhai ngấu nghiến.
Húp lấy từng giọt nước còn sót lại trong chén vỡ.
“Ăn.”
“Uống.”
“Sống.”
Vừa khóc, vừa nấc nghẹn.
“Phải sống.”
“Con.”
“Con phải sống.”
.
.
.
“Được rồi này.”
Hắn nhìn bào thai mới lấy ra.
Nhưng lại nheo mắt.
“Không phải thai chết, nhưng lại không có thần tính. Chỉ toàn ma tính.”
“Lại thất bại rồi.”
Chuẩn bị ném cho đám quái thai ăn.
“Không.”
Thì bà ta nắm chặt tay hắn.
“Không.”
“Không.”
“Con.”
“Không.”
“Không.”
Bà ta van xin, bằng những từ đơn giản nhất.
Hắn nhìn bà ta.
“Chậc.”
“Con đàn bà vô dụng.”
Rồi lại vứt cái thai kia cho đám quái thai.
Rồi rời đi.
“Ăn xong đứa bé đó thì các ngươi ăn luôn ả ta đi.”
“Cuối cùng thí nghiệm này lại thất bại.”