-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 485 + 486: Đồ Ngu Huyết Diện + Minh Tưởng
Chương 485 + 486: Đồ Ngu Huyết Diện + Minh Tưởng
Lấy độc trị độc.
Ngươi dùng đám Bạch Thi kia tấn công, ta dùng Huyết Thi diệt gọn chúng bây…!!!
Màu đỏ máu của Huyết Thi vấy bẩn lên những bộ lông trắng tuyết của Bạch Thi.
Mỗi một con Bạch Thi bị đánh bại, đều bị Huyết Diện dùng đuôi giật lấy xác mà nuốt trọn.
Nhưng nói đến hận thù.
Có một kẻ trong đám Bạch Thi cũng có hận với Huyết Diện.
ẦM.
Mộng Tầm đã bay thẳng đến miệng của Huyết Diện.
【CHIẾM ĐOẠT: …】
ẦM.
Một chiếc đuôi ngay lập tức quật vào người Mộng Tầm, không cho hắn thực hiện chú thuật.
Sau đó giơ móng vuốt chụp lấy..
ĐOÀNG.
Tuyết Thiền đã ngay lập tức bắn nát cánh tay của Huyết Diện.
Mang trong người Thần tính, thương tổn gây ra thật sự nghiêm trọng.
Matildelia để vô số sợi dây tỏa ánh sáng vàng rực trói lại thân thể Huyết Diện.
Tơ Định Mệnh, gần như không thể bị cắt đứt, mặc cho Huyết Diện giằng xéo tới mức nào.
Nếu chỉ là một con dã thú, Huyết Diện sẽ dễ dàng bị đánh bại bởi ba Bạch Thi này.
Nhưng rất tiếc.
Huyết Diện Thiên Ma giữ hoàn toàn tâm trí của bản thân.
Nó bật cười.
“HAHAHAHA…!!!”
“TỚI…! TỚI ĐI…!”
Phựt.
Tự mình xé đứt những bộ phận bị trói, bị thương.
Cách chiến đấu không hề quan tâm đến thương tổn.
Sau đó vô số cái đuôi, nhiều như biển cả liên tục tràn đến.
Tấn công vô số kẻ địch.
Trong khi đám Huyết Thi lại áp đảo đàn Bạch Thi, mặc cho số lượng ít hơn.
Bởi vì đơn giản. Huyết Thi không bị Huyết Diện điều khiển.
Hắn cho chúng nắm giữ toàn bộ tri thức của bản thân.
Đối đầu với những con rối bị điều khiển, tuyệt đối là vượt trội.
Đặc biệt là khi thù hận muốn trả thù của chúng cao ngút trời.
Trận chiến lúc này, thực sự đang ngang ngửa…!
Bạch Thú nhìn trận chiến, gương mặt lộ vẻ đăm chiêu.
Hắn có thể dùng phương thức cực đoan hơn, giết gọn Huyết Diện.
Nhưng hắn thực sự hiếu kì với hắn.
Một sinh vật kì lạ.
Mang trong người cả Thần Ma Yêu.
Hắn nhe răng cười.
“Tại sao phải giết… Giết thì phí quá.”
“Một mẫu vật hoàn hảo thế này…!!!”
Gương mặt Bạch Thú trở nên tàn ác hơn.
Rồi hắn bí mật phát ra một mệnh lệnh với toàn bộ Bạch Thi.
Matildelia, Mộng Tầm, Tuyết Thiền đều ngạc nhiên trước mệnh lệnh của Bạch Thú.
“Con chó khốn kiếp này….!!!’ Matildelia mắng thầm trong thâm tâm.
Nhưng ngay lập tức, đã thấy toàn bộ đám Bạch Thi gầm lên.
Liên tục lao thẳng đến Huyết Diện Thiên Vỹ.
Huyết Diện nhe nanh, lập tức mở cái miệng xẻ làm tư ra.
Lao đến đánh chén đám Bạch Thi đang liên tục tấn công.
Y Sương trợn mắt nhìn.
Nhanh chóng nhắn tin với Matildelia.
“Matildelia…!!! Bạch Thú…! Hắn vừa ra mệnh lệnh gì vậy…!?”
Matildelia cắn răng.
Nàng không thể làm gì, đang bị triệu hồi về bên cạnh Bạch Thú.
Đám Bạch Thi dù mạnh mẽ, nhưng mệnh lệnh của Bạch Thú thuần túy khiến chúng tấn công mà không màng sinh mạng.
“Gràooooo !!!”
Huyết Diện Thiên Vỹ cũng không quan tâm.
Liên tục mà đánh chén bữa tiệc thịnh soạn, rồi lại tạo nên vô vàn Huyết Thi.
Nhưng giữa chừng, bỗng dưng nó khựng lại.
Mắt trợn to.
“Huyết Diện…! Đồ ngu…!!!”
Trong tâm trí, Như Ngọc hét khản cả cổ.
Khi Đoạt Xá, người bị đoạt xá vô cùng khó để tác động đến tâm trí được nữa.
Đồ ngu Huyết Diện này lại còn trong cơn say máu, hoàn toàn không để ý tiếng hét của Như Ngọc trong tam trí.
Hắn xem như chỉ là âm thanh lợn mổ của đám Bạch Thi.
Huyết Diện nghiến răng.
“Con hồ ly thúi…! Ngươi có ý gì !?”
“Ta nói ngươi là đồ ngu ! Khốn kiếp…! Quá muộn rồi…!”
Huyết Diện Thiên Vỹ trợn to mắt.
Chỉ trong phút chốc.
PHỤT.
Nó nôn ra vô số luồng khí đen, dịch đen nhầy nhụa.
Thân thể hỗn loạn mà tàn phá xung quanh, Đôi mắt trở nên vô cùng hoang dại.
Bạch Thú bật cười, bước đến trước mặt con Huyết Diện Thiên Vỹ đang giãy dụa.
“Ngon không ?”
Cơ thể Huyết Diện Thiên Vỹ tạo nên từ Thần tính, Ma tính, Yêu tính.
Vốn dĩ nó có thể tạo nên hình dạng này, là vì cả ba tính chất đó cân bằng trong cơ thể.
Toàn bộ đám Bạch Thi bị nuốt chửng, đều mang trong mình Ma khí – Thứ Ma tính thuần khiết nhất.
Bạch Thú đơn giản ra mệnh lệnh, chính là để tất cả bọn chúng xông đến cho Huyết Diện ăn.
Một khi Ma tính trong người Huyết Diện áp đảo hai loạn tính chất kia.
Huyết Diện Thiên Vỹ tất nhiên không giữ được hình dạng này.
Nhưng đặc biệt hơn là.
Tất cả đống Ma khí đó…
“Món này Cô Hoạch Điểu từng ăn rất nhiều, thích không ?”
Đều là của Minh Nhật.
“GRA…..!!!”
Huyết Diện Thiên Vỹ tự xé nát da thịt bản thân, gào thét.
Điên cuồng cào xuống mặt đất, rồi lại tự cào mặt, cào lấy da thịt, xé xác bản thân.
Một khi đống Ma Khí của Bạch Thi hoàn toàn chiếm lấy thân thể.
Huyết Diện Thiên Vỹ sẽ do Bạch Thú điều khiển.
“‘Xem đi chứ, Thu Vũ.”
“Cả con thú cưng của ngươi, cũng trở thành của ta rồi.”
Hắn bật cười.
Bước đến Huyết Diện Thiên Vỹ đang quằn quại.
Tay toát nên Thần tính.
“Để ta ban cho ngươi một chút Thần tính.”
“Ta tự hỏi, trở thành Hiện Thân của ta, ngươi sẽ còn mạnh như thế nào ~?”
Hắn đưa tay ra, chuẩn bị chạm đến cái đầu đang ngã gục dưới đất.
“Kết thúc rồi.”
PHỪNG.
Bạch Thú giật mình.
Cả thân thể khổng lồ của Huyết Diện Thiên Vỹ bỗng dưng cuồn cuộn mà rút về.
Gom gọn lại thành một hình hài nữ nhân, với bàn tay đang phóng đến đầu của Bạch Thú.
Bạch Thú trợn to mắt, ngay lập tức chuẩn bị rút lui.
Thế nhưng.
“Huyết Diện ngu ngốc. Điều độ một chút, mọi thứ đã xong rồi.”
PHẬP.
Bàn tay kia hóa thành một lưỡi dao dài, đâm xuyên đầu Bạch Thú.
Máu thịt mang hình hài nữ nhân kia bắt đầu chảy ra.
Để lộ thân thể đằng sau.
Nhanh chóng, những dịch đen bao phủ lấy cơ thể nàng ta, bọc quanh cơ thể như một bộ đồ bó sát.
Rồi nhiều chiếc đuôi mọc ra, mái tóc tím dần hóa thành màu đen, chỉ để lại một chút màu sắc ở ngọn tóc.
“Bạch Thú, gặp lại ngươi rồi.”
Y Sương bàng hoàng nhìn người nữ nhân đang đứng trước mặt, vừa ghim vào đầu Bạch Thú.
【Như Ngọc – Xuất Thần】
“Ngươi nghĩ đòn vừa rồi giết được ta à ?”
“Vớ va vớ vẩn.” Thần Minh đang nhập vào Như Ngọc bật cười.
“Ta chỉ muốn tẩn cái bản mặt chó của ngươi thôi.”
Bạch Thú cười ha hả.
“Bại binh bỏ chạy, trở về chỉ để nói mấy lời này ?”
“Lý do gì khiến ngươi dám trở về ?”
“Để xem ngươi thất bại.” Thần Minh bật cười.
“Ta ? Thất bại ? Dựa vào ngươi ?
Thần Minh mỉm cười.
“Dựa vào cái gì ư ? Ngươi từ đầu đã thất bại rồi.”
“Ta chỉ ở đây để thúc đẩy quá trình thôi.”
Thần Minh một lần nữ hóa bàn tay thành lưỡi dao phóng đến.
Bạch Thú không buồn quan tâm.
CHENG.
Tiếng kim loại rung lên.
Là Tuyết Thiền.
Trên tay hắn cầm một thanh đao dài làm từ kim loại, không hề có một họa tiết gì.
Ngay sau khi đỡ chiêu khiến Thần Minh lùi lại, thanh đao kim loại kia lập tức hóa lỏng, biến đổi thành một cây thương.
Rồi Tuyết Thiền lập tức phóng nó đến, chỉ một li nữa là chạm vào con mắt của Thần Minh.
“Ây…!”
Thần Minh ngả người ngược về sau, rồi biến đổi lưỡi dao đen trên tay thành một tấm khiên to lớn chặn hết tầm nhìn của Tuyết Thiền.
“Vừa ác vừa hiểm.” Thần Minh rút lui về.
Tuyết Thiền là Thần Rèn của Yêu Tộc.
Có lời đồn rằng khi Tuyết Thiền qua đời, có một thứ kim loại được chôn cùng thi thể của vị Thần Rèn này.
Phalalinum, được phương đông gọi là Thủy Ngân Ngoại Tinh
Một loại kim loại kì dị. Hóa rắn ở nhiệt độ cao. Hóa lỏng ở nhiệt độ lạnh.
Vì tính chất này, nó là thứ vũ khí hoàn hảo cho Tuyết Thiền khi cận chiến.
Bởi vì Tuyết Thiền có khả năng điều khiển nhiệt độ. Hắn dùng tính chất này để rèn nên vô số vũ khí tuyệt thế được lưu truyền tới tận bây giờ.
—
Như Ngọc trong tiềm thức nhận ra ngay.
“Có gì đó không đúng.”
“Gì không đúng cơ ?” Huyết Diện ở bên cạnh trong tâm trí nàng ta cau mày.
Như Ngọc không buồn nói chuyện với Huyết Diện.
Họ rõ ràng đã chiếm ưu thế, vậy mà tên ngu này thực sự vì tham ăn mà khiến hắn bị phản phệ, mém chút nữa là làm nàng mất luôn cái mạng.
Thần Minh khác với Huyết Diện.
Ông ta lắng nghe những gì họ nói trong tiềm thức, cũng đồng thời giao tiếp khi chiến đấu.
“Không quả là hậu bối của ta ! Thật sự ngay lập tức nhìn ra !”
“Là cái mẹ gì !? Hai ngươi không nói ra được à ?” Huyết Diện nổi gân lên tức giận.
“Là kẻ đối đầu với chúng ta.” Thần Minh trả lời..
Huyết Diện bất chợt nhận ra.
Hắn không quá thông minh, nhưng cũng có phần nào nhạy bén.
Như Ngọc cũng dần hiểu ra.
“…Thần Minh, hẳn là ngài có thứ gì đó khiến Bạch Thú e sợ ?”
Thần Minh bật cười.
“Phải.”
“Hắn không dám cho Matildelia và Mộng Tầm đến gần ta. Vì sợ năng lực của ta khi còn sống.”
.
.
.
“Nào…! Bạch Thú ! Ngươi đang sợ ta đấy à !?” Thần Minh nhe răng bật cười.
Thân thể tạo nên vô vàn vũ khí đối kháng với Tuyết Thiền.
Lượng Bạch Thi xung quanh đã còn rất ít do thói phàm ăn của Huyết Diện.
Đám Huyết Thi thì vẫn đang hiện hữu mà lùng giết Bạch Thi.
Khác với Bạch Thú, vì hắn điều khiển hoàn toàn đám Bạch Thi nên nếu hắn bị đánh bại, chúng sẽ ngã quỵ như rối mất dây.
Huyết Diện cho đám Huyết Thi sự tự do độc lập, nên dù hình hài Huyết Diện Thiên Vỹ đã bị phân rã, chúng vẫn tiếp tục tấn công.
Matildelia và Mộng Tầm như nhận được mệnh lệnh gì đó từ Bạch Thú, từ nãy đến giờ đều không tham gia trận chiến với Thần Minh.
Bạch Thú lúc này đã khôi phục vết thương thẳng vào đầu do Thần Minh tạo nên.
“Matildelia. Sắp khôi phục chưa ?” Hắn hỏi.
Matildelia dù muốn hay không, trước mệnh lệnh của Bạch Thú vẫn phải trả lời.
“…Đã có thể sử dụng một lần nữa.”
Tên khốn này thật sự vô tư dùng 【Đa Vũ Trụ】vì hắn không phải là kẻ sẽ chịu hậu quả.
Đứng trước mặt họ là Thần Minh.
Tiếc thay, ở trạng thái Xuất Thần này, Như Ngọc không được sở hữu thần tính của Thần Minh.
Bởi vì vốn dĩ… Thần Minh đã không còn được tính là một vị Thần thực thụ của Nhất Thế.
Hắn đã đem chúng sinh đi theo mình đến Nhị Thế, bỏ lại Thần tính của mình.
Thế nên kế hoạch tất nhiên có thay đổi. Hắn muốn sử dụng 【Đa Vũ Trụ】để kết thúc mọi việc ở đây.
Huyết Diện Thiên Vỹ không thể quay trở lại bởi lượng Ma tính nồng nặc trong cơ thể hắn.
“Chiếu tướng rồi.” Bạch Thú đơn giản là nhìn Tuyết Thiền chiến đấu với Thần Minh.
Hắn không hề có ý định để Matildelia hay Mộng Tầm lại gần hay thi triển khả năng của mình trước mặt Thần Minh.
“Tuyết Thiền. Bắt hắn đánh cho đàng hoàng đi.”
ĐOÀNG..
Ngay lập tức Tuyết Thiền rút súng.
Bắn lủng các lớp phòng hộ của Thần Minh.
Rồi thi triển kỹ năng của bản thân..
【Lò Rèn Của Sơn Thần】
PHỪNG PHỪNG PHỪNG.
Ngay lập tức toàn bộ môi trường xung quanh biến đổi, tái lập.
Là Lĩnh Vực.
Thứ kim loại kia biến đổi, tụ tập thành một cây búa rèn khổng lồ trên tay Tuyết Thiền.
Thần Minh nghiến răng.
“Hô… Không múa may nữa à ?”
“Được thôi !”
Phừng.
Ngọn lửa trên mắt phừng lên.
Y Sương lúc này vẫn đang ẩn náu lập tức giật mình.
Đó là… Minh Tưởng !
Những kẻ biết Thần Minh là ai, đều sẽ không ngạc nhiên.
Hắn chính là ông Tổ của Minh Tưởng.
Thế nhưng.
Ngọn lửa của Thần Minh, lại mang màu sắc không ai ngờ tới nhất.
Không phải bạc. Không phải đen. Không phải bất kì màu sắc gì cầu kỳ.
Nó đơn giản là ngọn lửa.
Màu sắc của một ngọn lửa thông thường.
【Minh Tưởng】