-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 481 + 482 : Xuất Thần hay Đoạt Xá + Thiên Vỹ Cổ Thần
Chương 481 + 482 : Xuất Thần hay Đoạt Xá + Thiên Vỹ Cổ Thần
Matildelia im lặng.
Nàng đang yên lặng nhìn trận chiến đầy hỗn loạn.
Bạch Thú không hề quan tâm đám Bạch Thi kia có chết bao nhiêu.
Đơn giản vì với Matildelia trong tay, trận chiến này không thể thua.
Thứ kỳ tích mà Matildelia tạo nên chỉ có tác dụng ở thế giới này.
Nhưng như vậy là quá đủ.
.
.
.
“Cô đang tuyệt vọng sao?”
Âm thanh vang vọng trong tâm trí Như Ngọc.
“Tôi thấy trong cô sự tuyệt vọng.”
“Không tìm ra được cách giải quyết vấn đề.”
“Có hận không ?”
Ánh mắt Như Ngọc đầy căm hận nhìn Bạch Thú.
Răng nghiến chặt.
Dòng nước trên cơ thể dâng trào, hỗn loạn, như những cơn sóng dữ va đập vào nhau.
Rung chuyển.
Như Ngọc nhảy ngang dọc khắp Tổ Yêu Tháp, vừa chiến đấu với vô vàn Bạch Thi vừa né tránh truy sát của Nhị Đầu Tam Dực.
“Muốn ta giúp ngươi không ?”
“Muốn ta giúp cô không ?”
Hai âm thanh đồng loạt vang lên trong tâm trí.
Trong tiềm thức Như Ngọc, bỗng dưng hiện lên hai kẻ đứng trước mặt mình.
Một kẻ mang chiếc mặt nạ quỷ đỏ hung tợn, toàn thân dính máu.
Một kẻ mang chiếc mặt nạ vô cảm, thân thể mặc một đạo bào trắng tinh.
Không gian như đông cứng, bởi lẽ tất cả đang diễn ra trong tiềm thức của Như Ngọc.
Mọi thứ diễn ra lúc này ở đây, gần như không đồng nhất với thế giới bên ngoài.
“Các ngươi là…?”
Như Ngọc chần chừ.
“Kha kha kha…!!! Ta ở bên hông cô cả buổi trời rồi, lại không nhận ra sao !?””
Khó có thể nhầm lẫn được.
Kẻ đeo mặt nạ quỷ đó chính là Huyết Diện.
“Lại phải gặp ngươi trong một hình dạng khác, ta… là Thần Minh.”
Huyết Diện nhìn sang.
“Thần Minh…!? Bố khỉ ? Ngươi dây dưa với giống gì vậy hồ ly tinh !?”
“Quả thực ngươi rất vô lễ.” Thần Minh đáp lại.
Như Ngọc nhìn hai người họ, vẫn không khỏi bàng hoàng.
“Sự việc cấp bách. Nếu có việc gì mong hai người mau nói.”
“Không cần phải lo. Đây là tiềm thức của ngươi. Mọi việc xảy ra, cuộc trò chuyện của chúng ta, còn chưa đến một chốc ở ngoài đời thực.” Thần Minh mỉm cười.
“Vốn dĩ ta định xuất hiện để giúp cô, nhưng không ngờ lại có thêm một kẻ xuất hiện.”
Huyết Diện trừng mắt nhìn Thần Minh.
“Mùi của ngươi rất lạ, trông ngươi rất giả tạo. Hồ ly tinh, tuyệt đối đừng tin hắn.”
“Lũ ăn mặc như đạo sĩ, đạo mạo như thế chẳng ai tốt cả.”
“Lời nói rất phù hợp với một Ma Tu. Ngươi nghĩ ta lúc này không đủ sức cho ngươi banh thây ?” Thần Minh lườm Huyết Diện.
Huyết Diện vốn dĩ dám độc mồm như vậy, là bởi vì Thần Minh đây chỉ là một tàn hồn sót lại trong đôi mắt của Như Ngọc.
Không việc gì phải e ngại.
“Nếu có thể… Vẫn xin hai người nói rõ mục đích.”
Nàng không có thời gian cho việc này.
Nàng ta vẫn còn phải nghĩ cách cứu lấy tỷ tỷ.
Huyết Diện và Thần Minh nhìn nhau.
Cuối cùng thì Thần Minh mở lời.
“Là một thứ… giống với Hắc Y Thiên Ma vừa làm.”
“Chỉ là với trường hợp của ta thôi.”
“Còn của Huyết Diện, hắn chính là có ý đồ với cô.”
“Mở lời đã vu oan giá họa ! Ta nói có đúng không !? Lũ này không có gì tốt đẹp cả.” Huyết Diện nghiến răng tức giận nhìn Thần Minh.
“Thôi…Không dài dòng nữa. Hậu bối. Ta là muốn giúp cô.”
Bàn tay Thần Minh hiện ra chiếc đũa thần hắn từng đưa cho Như Nguyệt.
“Phép Màu có thể tạo nên… Sợ là không đủ để đối đầu với Bạch Thú lúc này. Đám Bạch Thi ấy, thậm chí là việc hắn sở hữu sức mạnh Vận Mệnh của Matildelia.”
“Vẫn còn cách để cô chiến thắng. Nhưng cô sẽ cần sự giúp đỡ của ta.”
“Ta cần xuất hiện.”
Như Ngọc nhanh chóng hiểu ngay ý của Thần Minh là gì.
“Ý ngài là… Xuất Thần.”
“Phải.”
“Cô nắm giữ đôi mắt của ta. Chính là cô đang đi trên Đạo của ta.”
“Cô có thể Xuất Thần. Có thể để ta giáng thế.”
“Khi đó, ta có thể đối đầu trực diện với Bạch Thú.”
Huyết Diện phỉ nhổ, khinh bỉ mà nhìn hắn.
“Tỏ vẻ hoa mỹ, rốt cuộc cũng chỉ là muốn mang danh chính nghĩa mà Đoạt Xá mà thôi.”
“Nếu cô muốn, ta có thể xóa bỏ hắn khỏi tiềm thức cô.” Thần Minh lườm hắn.
Huyết Diện nhe răng cười.
“Ta khác với những kẻ giả nhân giả nghĩa. Ta sẽ nói thẳng. Cho ta mượn xác cô.”
“Nó chính là Đoạt Xá.”
“Sau đó ta có thể bảo đảm giải quyết tình huống hiện tại cho cô và Hắc Y Thiên Ma !”
“Xem ngươi kìa”Thần Minh phì cười.
“Ta khác ngươi, ta chính là đường đường chính chính nói việc mình sẽ làm !”
“Một lời hai lời ngươi đều bôi nhọ ta. Tên Thiên Ma khốn kiếp nhà ngươi thực sự là muốn chết ?” Thần Minh lộ vẻ tức giận, nhưng vẫn giữ cho mình vẻ cương trực.
Như Ngọc nhìn cả hai người.
“…Huyết Diện.”
“Ngươi là biến số lớn. Không biết bao lần làm ảnh hưởng đến đại cục của tỷ tỷ.”
“Một kẻ chưa bao giờ về phe bọn ta, giờ phút này lại bảo rằng sẽ giúp.”
“Giờ ngươi bảo ta để ngươi đoạt xá ta, ngươi nghĩ ta sẽ tin ngươi ?”
Mẹ nó.
Huyết Diện thở dài.
Đây là nhân quả mà Hắc Y Thiên Ma nói sao ?
Giờ lời ta nói, lại khiến người ta không thể tin !
“Ta có lý do để giúp.”
“Giúp các ngươi không phải vì lợi ích của ngươi, mà là cho ta !”
Thần Minh im lặng mà để họ nói chuyện.
Tên Huyết Diện này đột nhiên xông vào tiềm thức của Như Nguyệt đòi giúp, tất nhiên là có ý đồ.
Hắn cũng không bận tranh luân.
Nhưng mà, hồ ly mít ướt à…
Việc gì phải lắng nghe hắn ?
“…Thế thì nói đi.”
“Mục đích của ngươi.”
Huyết Diện nghiêm nghị nhìn Như Ngọc.
“Giết chết cha ta.”
“Huyết Hải Thiên Ma.”
“Huyết Hải Thiên Ma…?” Như Ngọc hỏi đầy nghi hoặc.
“Phải.” Huyết Diện đáp.
Huyết Hải Thiên Ma.
Một Đại Ác của Nhất Thế.
Cưỡng bức một vị Thần để sinh ra Huyết Diện.
Hắn là kẻ từng ở Lễ Hội Yêu Ma, giết hết tất cả Yêu Tộc để luyện ra Ma Vật.
Luận về thù, nhất định có thù.
“Và tại sao ngươi lại muốn giết cha ngươi ?”
“Ngươi đang hỏi ta tại sao ta lại muốn giết kẻ hãm hiếp mẹ ta ?” Huyết Diện trừng mắt.
“Tên khốn đó ngay sau khi đạt được mục đích, đã biến mất, để mẹ ta cứ dần mất đi thần tính khi sinh ra ta.”
“Mẹ ta từ một vị Thần Nữ được người đời ca tụng… Mất đi thần tính rồi chết dần chết mòn từng ngày.”
“Dù ta cố gắng cách mấy cũng chỉ có thể giữ cho sinh mệnh mẫu thân ở mức… tồn tại. Nhìn người đau khổ giày vò từng ngày.”
“…Ta thậm chí nghĩ đến việc giúp bà ấy… chấm dứt đau khổ.”
Huyết Diện nghiến răng.
“Dòng máu của hắn trong cơ thể ta, chính là cho ta ghi nhớ nỗi hận này.”
Như Ngọc nhìn hắn.
Rồi lại nhìn Thần Minh.
Thần Minh không nói gì.
Cũng không phản ứng gì.
Hàm ý rõ ràng, chính là để cho nàng ta quyết định.
Tư thù của Huyết Diện, không phải của hắn.
Còn phải xem Như Ngọc có muốn giúp hắn hay không.
“…Vậy khi đoạt xá ta, ngươi định làm gì ?”
Huyết Diện im lặng, toát ra một luồng khí cổ quái ba phủ khắp cơ thể.
“Đây là…” Thần Minh và Như Ngọc cùng bất ngờ.
Không nghi ngờ gì, chỉ với một ánh nhìn, nó chính là ma khí.
Thế nhưng, thứ khiến cho nó cổ quái, là những sợi ta trắng tỏa ra cùng ma khí.
Nó ấm áp, nó linh thiêng, nó có phần gột rửa đi sự dơ bẩn của ma khí.
“Những sợi tơ mỏng manh này, chính là nguồn gốc cho sự bất tử của ta.”
“Thần tính.”
“Cơ thể ta có trong người cả Thần tính và Ma tính.”
“Nếu ta đoạt xá cơ thể của ngươi, một Yêu tộc.”
“Cả Thần Ma và Yêu đều sẽ ở trong cùng một cơ thể.”
Như Ngọc cau mày.
“Thần, Ma và Yêu xưa nay xưng khắc với nhau. Ngươi đem cả ba vào lại một thể. Chính là muốn chết ? Lại còn đem cả ta theo ?”
Huyết Diện lắc đầu.
“Đúng, đem cả ba về một cơ thể, chính là đang nung nấu nên đại họa chỉ chờ kích nổ, thế nhưng.”
“…Ta sẽ là mẫu vật hoàn hảo để dụ hắn ra.”
Như Ngọc và Thần Minh như hiểu ý hắn.
“Huyết Hải Thiên Ma… Tên khốn đó vẫn sống, nhưng đã biến mất khỏi Nhất Thế để nghiên cứu về những thứ tà thuật tạo nên Ma Vật của hắn.”
“Cách duy nhất để hắn xuất hiện, chính là có một mẫu vật khiến hắn… phải xuất hiện.”
“Chỉ cần dụ được hắn ra, ta chắc chắn sẽ giết hắn !”
“Huyết Hải Thiên Ma là một lão ma đầu, một lão quái vật. Việc gì khiến ngươi có đầy tự tin có thể giết được hắn ?”
“Dựa vào việc ta là Huyết Diện Thiên Ma !” Hắn gào lên.
Thân thể toát ra ma khí choáng ngợp, đi đôi với những tia thần tính sắc sảo hiện lên.
“Ngươi nghĩ tại sao ta ưa thích chiến đấu ? Ngươi nghĩ tại sao ta liều mạng đối đầu với cả những kẻ được cho là mạnh hơn mình ?”
“Để ta có thể chắc chắn, một khi hắn xuất hiện, ta tuyệt đối sẽ không bại trận !”
“Từ lúc sinh ra đến tận bây giờ, ta đều dành cuộc đời mình để chuẩn bị cho việc giết hắn.”
“Cả ngươi và Hắc Y Thiên Ma, đều không biết được tta có được những gì để dành cho hắn đâu !”
Thần Minh khoanh tay nhìn.
Hắn có thể cảm nhận được những lời vừa rồi không phải nói suông.
Khí tức cổ quái kia cũng vậy.
Tên Huyết Diện này… Thực sự dành cả đời để giết chết cha của hắn.
“Thần Minh, từ nãy đến giờ ngài có vẻ như không nói gì cả.”
“Ta chỉ ở đây để giúp cô đánh bại Bạch Thú. Chỉ cần kết quả, quá trình ra sao cũng được.” Hắn lắc đầu.
“Tuy nhiên, tên khốn này vẫn chưa hề nói ra hắn định giúp cô xử lý Bạch Thú ra sao.”
“Phải.” Như Ngọc gật đầu.
“Ta muốn tạo nên một thể chất có được cả Thần, Ma và Yêu. Hiển nhiên ta cũng đã nghiên cứu về nó.” Huyết Diện mỉm cười.
“Lý do ta muốn Đoạt Xá cô, là bởi thể chất của tộc Thủy Hồ, bởi dòng máu Cổ Thú chạy trong người ngươi.”
“Thủy Hồ như dòng nước, là thứ thể chất có tính đặc thù vô cùng đặc biệt. Đó chính là ôn hòa.”
“Với những giống loài khác, việc có cả ba đặc tính kia vào cơ thể chẳng khác gì tự sát, nhưng dòng nước của Thủy Hồ thì khác. Nó sẽ dung nạp chúng.”
“Nếu Thần Ma Yêu bình thường kết hợp sẽ bài xích nhau, thì cơ thể Thủy Hồ của ngươi chính là cái phôi để khiến chúng hòa làm một.”
“Như Ngọc. Ngươi sẽ là trở một Thần Ma nhờ những đặc tính của ta…!”
“Đến lúc ấy, bọn Bạch Thi đấy sẽ chẳng còn là đối thủ !”
“Ra là vậy…” Thần Minh như hiểu được gì đó.
“…Matildelia có khả năng thay đổi Vận Mệnh. Dù mạnh cách mấy đi nữa, ngươi lấy gì để bảo đảm ?”
“Cha chả ! Ta cứ nghĩ ngươi thông minh !?” Huyết Diện bật cười.
“Xin chỉ giáo.” Như Ngọc không buồn tức giận.
“Vận Mệnh của lũ phàm nhân các ngươi. Không có tác dụng gì với thần linh.”
Như Ngọc mở to mắt.
Ra vậy.
Thần tính. Chính là chìa khóa để giải quyết việc này.
Đây là lý do mà tỷ tỷ để Huyết Diện lại cho nàng ta.
“Không biết tỷ tỷ ta toan tính đến mức nào… Nhưng thật sự để ta đem ngươi theo là có lý do…”
Hắc Y Thiên Ma từ đầu vốn dĩ sẽ không xuất hiện ở đây.
Nhưng vùng đất Dạ Hoàng nổi tiếng với những kẻ có khả năng tác động đến vận mệnh, như tộc Tam Túc Ô.
Việc giữ trong người một kẻ có thần tính, sẽ là vật hộ mệnh hoàn hảo cho những kẻ thích trêu đùa với số mệnh kẻ khác.
Chỉ là không ngờ được nó lại được sử dụng cho kẻ nắm giữ Vận Mệnh mạnh nhất. Matildelia.
“Một khi ngươi chấp nhận. Ta sẽ lập tức đoạt lấy thân thể này của ngươi.”
“Như Ngọc. Ngươi…! Sẽ trở thành một vị Thần !”
Hắn nhe răng cười.
“Đón nhận lấy Ma tính của ta, trở thành Đại Ma Đầu !”
“Đón nhận lấy Thần tính của ta, trở thành Thần linh của Nhất Thế !”
“Giữ lấy Yêu tính của cô. Đừng quên bản ngã của chính mình.” Thần Minh xen vào.
“Ta sẽ ở đây bảo đảm tên khốn này không làm gì quá phận.”
Như Ngọc nhìn Huyết Diện đang đưa bàn tay ra.
“Hồ ly.”
“Ngươi sẵn sàng hóa thành một Cổ Thần chưa ?”
Như Ngọc nhìn hắn và Thần Minh.
Ánh mắt bên ngoài, lại liên tục nhìn về cơ thể tỷ tỷ vô hồn, không còn chút sức lực. Như thể sẽ chết bất kì lúc nào.
Ánh mắt nàng càng thêm nghiêm nghị.
“Chỉ cần cứu được tỷ tỷ là được.”
Bàn tay nàng ta đưa ta.
Chấp nhận số mệnh.
【Huyết Mạch Thần Linh Xâm Nhập Cơ Thể】
【Huyết Mạch Thiên Ma Xâm Nhập Cơ Thể】
【Huyết Mạch Cổ Thú Thức Tỉnh】
【Dung Nạp. Dung Hợp. Hóa Thần.】
“Hủy diệt hết đi.”
ẦM.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM
Tất cả người ở Tổ Yêu Tháp đều giật mình.
Thân thể hồ ly như nổ tung.
Ánh mắt Matildelia và Bạch Thú đều trợn to nhìn về Như Ngọc.
“Thứ quỷ gì thế này…”
Y Sương đổ mồ hôi, nhìn cái tên đang hiện ra trước mặt sinh vật khổng lồ trước mặt.
【Thiên Vỹ Cổ Thần – Hỗn Độn Thể】