-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 475 + 476: Đạo Của Kiếm Tiên + Xuất Thần
Chương 475 + 476: Đạo Của Kiếm Tiên + Xuất Thần
Thanh kiếm của Thu Vũ sau khi thực hiện nghi thức “triệu hồi” người này, đã được chính An Tuyết bỏ lại vào vỏ.
“Ta cũng sớm đoán trước được, chấp niệm của con ả đó sâu cỡ nào.”
Vù vù vù.
Phập.
Mộng Tầm xuất hiện từ xác một con Bạch Thi đã ngã xuống.
Thân xác kia đã hoàn toàn tan biến.
【Chiếm Đoạt Vĩnh Cữu】chính là Chiếm Đoạt vĩnh viễn một thứ gì đó.
Mộng Tầm vừa rồi đã đoạt xá con Bạch Thi này, cơ thể kia thật sự đã bị An Tuyết làm cho tan biến.
“Ra vậy…”
“…Như lời cô nói, cô quả thật cố chấp.”
Matildelia bằng một cách nào đó, lúc này vẫn đứng yên tại chỗ, dù cái xác của cô ta cũng đã tan biến vào hư vô bởi An Tuyết.
【Tạo Ngàn Câu Truyện, Dệt Ngàn Vận Mệnh.】là thứ sức mạnh Pháp Tắc Vận Mệnh vô cùng đặc thù. Matildelia thực sự đã nghịch thiên cải mệnh mà thoát khỏi đòn tấn công ấy.
Duy chỉ có Tuyết Thiền.
Thực sự đã tan biến hoàn toàn.
Bạch Thú ngao ngán.
“Matildelia, Mộng Tầm. Hồi sinh Tuyết Thiền đi.”
【Chiếm Đoạt – Cái Chết 】
Vút vút vút vút.
Đám tro bụi của Tuyết Thiền lập tức bay về phía Mộng Tầm..
Matildelia ngay lập tức dùng vuốt nhện cắt ngang không gian.
Trong thoáng chốc, có thể thấy được một sợi chỉ tỏa sáng bị cắt đứt.
Cái chết tưởng chừng như tuyệt đối của Tuyết Thiền lúc này hóa hư vô.
Hắn hoàn toàn thôi phục toàn bộ thân thể.
Ánh mắt Matildelia nhìn “An Tuyết” lúc này.
Vô cùng dè chừng.
Làm tới mức này. Đúng thật chỉ có thể là nàng ta.
“…Là Đoạt Đạo…. Không. Không phải..”
“Đây hoàn toàn không phải Đoạt.”
Đoạt Xá, là linh hồn nhập vào, chiếm đoạt một thân thể khác để tiếp tục sống.
Hiến Xá, là linh hồn nhập một thân xác tự nguyện hiến tế cho nó sở hữu..
Đoạt và Hiến, khác nhau ở việc tự nguyện.
Nhưng thân xác này vẫn là của Hắc Y Thiên Ma.
Hồn phách của Kiếm Tiên cũng không có ở đây để chiếm lấy thân thể của Thu Vũ.
Nàng đặc biệt càng chẳng thể gọi hồn.
Thế nên Matildelia nhanh chóng loại bỏ khả năng Hắc Y Thiên Ma bị chiếm đoạt thân thể.
Và theo lời Bạch Thú vừa nói.
“Ta cũng sớm đoán trước được, chấp niệm của con ả đó sâu cỡ nào.”
Không phải Xá, không phải Hồn.
Khả năng duy nhất, chính là
Đạo.
Mỗi một người có một Đạo riêng.
Từ đầu tới cuối, suốt trận chiến, Hắc Y Thiên Ma luôn chiến đấu bằng một thứ sức mạnh kinh hồn.
Thứ sức mạnh làm nàng ta nổi danh suốt vạn cổ.
Pháp Tắc của Kiếm.
Thế nhưng.
“Quả thật, người không biết, sẽ nghĩ cô cũng là Kiếm Tu đấy Thu Vũ ạ.”
Kiếm.
Chưa bao giờ là Đạo của Hắc Y Thiên Ma.
“Đây thực chất, là Đạo của An Tuyết.”
“Ngươi không phải là An Tuyết thực sự.”
“Chỉ là Hư Ảnh.”
“Là một phần của Kiếm Tiên, để lại trong Đạo của hắn.”
“Đạo mà Hắc Y Thiên Ma đã kế thừa, xem nó như là của chính mình.”
An Tuyết gật đầu.
“Ta thực sự mong nàng buông bỏ.”
“Nhưng cũng cảm thấy may mắn vì nhờ điều đó, ta mới có thể bảo vệ nàng vào lúc này.”
Matildelia mỉm cười.
“Tình cảm của hai người, thực sự khiến người khác tán dương.”
Đạo của một người, mang theo cả một đời người đó.
Việc Hắc Y Thiên Ma kế thừa Đạo của Kiếm Tiên, chính là việc dù Kiếm Tiên có mất đi, nàng cũng tuyệt đối không buông bỏ chàng.
Cố chấp đến nỗi dù chỉ là một phần sót lại của An Tuyết trong Đạo, cũng nhất quyết phải gìn giữ.
Bởi vì lẽ đó, lúc này Hư Ảnh Kiếm Tiên mới có thể xuất hiện một cách chân thật thông qua thân thể của Thu Vũ.
Matildelia lúc này, đã hiểu rất nhiều thứ.
Nàng hiểu tại sao Bạch Thú lại liên tục khiêu khích Hắc Y Thiên Ma.
Hắc Y Thiên Ma.
Thiên Ma tức là một người đi theo Ma Đạo đã kiềm hãm và chiến thắng Tâm Ma của chính mình.
Hắc Y Thiên Ma đi theo con đường đó, chính là để đảm bảo Tâm Ma của mình không phải là vấn đề cho việc kế thừa Đạo của Kiếm Tiên.
Nhưng cũng vì thế, nàng ta phải áp chế Đạo của chính mình.
Thứ Bạch Thú muốn, chính là Hắc Y Thiên Ma buông bỏ Đạo của Kiếm Tiên.
Sử dụng Đạo của mình.
Bởi vì việc kế thừa Đạo của một người khác, tuyệt đối sẽ có bài xích với Đạo của chính mình.
Mỗi người muốn đạt tới đỉnh cao, chỉ nên có một Đạo.
Hắc Y Thiên Ma lại luôn nuôi dưỡng Đạo của Kiếm Tiên bên trong mình, sẽ khiến Đạo của chính mình bị ảnh hưởng.
Một con người khó có thể cùng lúc đi trên hai Đạo.
Đạo Tâm sẽ không vững.
Mà Đạo Tâm không vững.
Tuyệt đối không có chuyện Tâm Ma sẽ để yên.
Bạch Thú muốn Hắc Y Thiên Ma thi triển Đạo của chính mình.
Sinh ra hỗn loạn.
Cuối cùng tự diệt.
Hắn hẳn tự biết việc giết chết Hắc Y Thiên Ma là vô cùng khó khăn.
Nên cách tốt nhất, chính là để Hắc Y Thiên Ma tự diệt chính mình.
Thu Vũ, cô nói đúng.
Con chó già thâm độc này.
An Tuyết thong thả bước đến..
Nhưng cả ba Bạch Thi đều đang cảnh giác tuyệt đối với y.
Dù chỉ là một Hư Ảnh.
Nhưng cả ba vừa bị An Tuyết vừa xông trận đã làm cho tan biến.
Trong khi kiếm của hắn còn chưa rút ra.
Thực lực của Hư Ảnh mà đã vậy, Matildelia thực không dám tưởng tượng năm đó Kiếm Tiên mạnh đến cỡ nào…!?
An Tuyết từ nãy đến giờ chỉ nhìn mỗi Bạch Thú.
Hoàn toàn không để tâm đến ba Bạch Thi kia.
Bạch Thú cũng nhìn chằm chằm vào hắn.
“Sao ? Tính lườm ta đến chết à ?”
An Tuyết chả màng đến lời nói của hắn..
Sau một khắc.
Tay An Tuyết giật một cái.
Cả ba Bạch Thi đồng loạt giật mình.
Ngay lập tức xông tới.
Nhưng một lần nữa, tốc độ của tất cả quá chậm.
Phập.
Bạch Thú trợn tròn mắt.
Một lưỡi kiếm đâm xuyên cơ thể hắn.
“Ta đơn giản là đang xem, nên giết ngươi thế nào.”
An Tuyết vẫn đang đứng đó.
Nhưng một Hư Ảnh nữa đã trực diện mà đâm xuyên thân thể Bạch Thú.
Hắn hoàn toàn không thể tránh né, kháng cực đòn tấn công vừa rồi.
“Chưa diệt được chân thân, nhưng ít ra ta sẽ đảm bảo kế hoạch của ngươi lùi đi vài cái vạn năm.”
Bạch Thú nhìn xuống lưỡi kiếm đang đâm xuyên mình.
Nó không phải là thanh kiếm của Hắc Y Thiên Ma.
Thứ này…! Hắn tuyệt đối không bao giờ quên.
“Truy Nguyệt Kiếm…!!!”
“Thứ vũ khí chết tiệt này…!!!”
Đòn tấn công vừa rồi… Là
【Đấu Chuyển Tinh Di】 !
Truy Nguyệt Kiếm.
Là thanh kiếm đi theo tên tuổi của An Tuyết, của Kiếm Tiên.
✧【Tương truyền Kiếm Tiên năm xưa trong lúc say, chạy theo mặt trăng giữa trời đêm, đến khi trời sáng trăng đã biến mất, thì tại nơi tận cùng của thế giới, có một thanh kiếm lơ lửng giữa thiên địa. 】✧
“Tới tận cùng thế giới, lưỡi kiếm này vẫn sẽ đến đòi mạng ngươi.”
Cả ba Bạch Thi nhanh chóng lao đến Hư Ảnh đang đâm vào cơ thể Bạch Thú.
Hắn nghiến răng.
Thương tổn này vẫn chưa phải là chí tử.
Nhưng nó làm bừng lên cơn phẫn nộ bên trong hắn.
Gương mặt kia vẫn là của Hắc Y Thiên Ma.
Nhưng phong thái, cử chỉ, kiếm chiêu.
Chính là của tên khốn đã khiến hắn chịu biết bao nhiêu phiền toái.
An Tuyết…!
Bạch Thú gầm lên…!!!
Con khốn Thu Vũ !!!
Móng vuốt sắc nhọn mọc ra từ cánh tay hắn.
Răng nanh hung tợn nhe ra.
Cơ thể Bạch Thú biến đổi, khí tức lập tức như phát nổ.
Matildelia không khỏi giật mình.
Bạch Thú đây là.. Hắn muốn tự mình ra trận…!?
Chuyện gì xảy ra thế này !?
ẦM.
Âm thanh to lớn vang lên khi Bạch Thú tung ra một quyền trực tiếp vào Hư Ảnh kia.
Lập tức khiến nó tan biến.
An Tuyết đứng nhìn từ xa, không một chút để tâm.
Nhanh chóng đưa tay ra.
Lập tức khiến Truy Nguyệt Kiếm đang găm vào thân thể Bạch Thú rung động.
Vụt…!!!
Thanh kiếm như có linh, tự mình rút khỏi thân thể Bạch Thú mà bay ngược về.
An Tuyết nhanh chóng chụp lấy thanh kiếm.
Ngay lúc đó, Mộng Tầm đã lao đến đối đầu với An Tuyết..
Trong khi Tuyết Thiền đã giương khẩu súng của mình ra, chuẩn bị bóp cò.
【Chiếm Đọa-】
Phập.
Không chút do dự.
Lưỡi kiếm ghim thẳng vào tay của Mộng Tầm, rồi trực tiếp ghim nốt vào cổ họng.
Trực tiếp vô hiệu hóa hoàn toàn Chiếm Đoạt.
ĐOÀNG.
CHÍU.
Ánh lửa lóe lên.
Truy Nguyệt Kiếm trực tiếp chẻ đường đạn làm đôi.
Matildelia lúc này đã ở đằng sau An Tuyết.
【Hoán Đổi Vận Mệnh】
Trong một cái chớp mắt.
Truy Nguyệt Kiếm đã ghim xuyên từ tay và họng của An Tuyết.
Người cầm chuôi kiếm là Mộng Tầm thì không có một chút thương tổn.
Bạch Thú thì đã giương móng vuốt sắc nhọn của hắn ra mà đánh tới.
Mộng Tầm nắm chặt chuôi của Truy Nguyệt Kiếm, chuẩn bị đẩy sâu hơn kết liễu An Tuyết.
Thế nhưng…
Xì xì.
Xèo xèo.
Hắn giật mình, vội vàng rút tay khỏi chuôi kiếm.
Bàn tay của Mộng Tầm ngay lập tức tan thành tro bụi.
An Tuyết bật cười.
Matildelia nhận ra.
Bạch Thú biết trước là đòn vừa rồi của ba Bạch Thi không gây sát thương cho An Tuyết.
Đòn đánh của hắn hoàn toàn không do dự, cũng không nhắm vào chỗ yếu hiểm dễ nhận ra.
Nó nhắm vào thanh kiếm !
An Tuyết nhanh chóng chụp lại chuôi kiếm mà xoay kiếm một vòng, đỡ lại đòn công kích của Bạch Thú.
Matildelia có thể nhìn thấy rõ, cả tay và họng hắn đều không có một chút trầy xước gì.
“Là ta sơ suất… Hiển nhiên rồi.”
“Kiếm Tiên chẳng lẽ lại không mang trong người chút thần khí gì…”
Là Kiếm Linh.
Truy Nguyệt Kiếm hoàn toàn nhận An Tuyết là chủ.
Nó hoàn toàn không gây thương tổn cho An Tuyết.
Và không một ai có thể cầm Truy Nguyệt Kiếm ngoài hắn.
Bạch Thú biết rõ điều này, nên đòn vừa rồi mới nhắm vào việc phá hủy Truy Nguyệt Kiếm.
Đánh vào một An Tuyết không chút thương tích, không chút sơ hở, đó chính là cầu xin bị mất mạng.
An Tuyết cũng chả nói một lời.
Hơ.
Matildelia chưa kịp nhận ra, đầu của cô đã rơi khỏi thân thể.
Chỉ với một cú quét kiếm mà đã chặt đứt đầu cả ba Bạch Thi.
Bạch Thú chả quan tâm ba Bạch Thi của mình vừa bị An Tuyết chặt đầu.
Hắn nhắm thẳng vào đầu An Tuyết mà tung chưởng.
BÀNH.
An Tuyết một tay tung chưởng, trực tiếp va chạm với Bạch Thú.
Sóng xung kích đánh bay thân xác cả đám Bạch Thi, rung chấn Tổ Yêu Tháp, gạch đã nát vụn, vỡ đi từng tầng từng tầng lên tới tận chỗ của Như Nguyệt.
Như Nguyệt đang đối đầu với Nhị Đầu Tam Dực, lại phải vội vàng dùng vô vàn chiếc đuôi neo lại vào tường mà tránh rơi xuống.
Nàng có thể nhận ra được khí tức của tỷ tỷ đã thay đổi.
…Là Xuất Thần.
Nhiều người lần đầu thấy nó, rất dễ lầm tưởng nó với cơ thể bị Đoạt Xá, hay chính họ vừa Hiến Xá.
Một con người hoàn toàn khác được tái hiện hoàn mỹ.
Đó không phải là An Tuyết đang thực sự đứng ở đây.
Đó là…
Đạo.
Đạo của một người, mang theo con đường đời mà họ đã đi.
Xuất Thần không cố ý bắt chước giống con người sở hữu Đạo đó.
Nó đơn giản là để người sử dụng bước đi trên Đạo của một người khác.
Thuận theo tự nhiên, mọi thứ trở nên như vậy.
“‘Mỗi một người bước đi trên Đạo, lại tạo nên Đạo cho riêng mình.”
“Dù thân xác chết đi, hồn có thể không còn, nhưng Đạo sẽ tiếp tục sống mãi.”
Thứ đang đứng trước Bạch Thú lúc này, chính là…
“Di sản.”
.
.
.
ẦM ẦM ẦM.
Sóng xung kích mãi không ngừng, tàn phá Tổ Yêu Tháp.
Vút..
Đi xuyên qua vô vàn đợt sóng xung kích, Truy Nguyệt Kiếm bay thẳng đến cổ Bạch Thú.
Bạch Thú trực tiếp dùng tay còn lại, giương móng vuốt mà nhắm đến việc phá hủy thanh kiếm đó.
KENG.
Hắn trợn mắt.
Phản công…!!!??
An Tuyết thậm chí không cầm kiếm trên tay.
Chỉ một mình Truy Nguyệt Kiếm tự mình phản công đòn đánh của hắn.
Ngay lập tức, Bạch Thú đã bị để lộ sơ hở.
An Tuyết nhảy lên.
Chộp lấy Truy Nguyệt Kiếm, xoay một vòng tuyệt đẹp trên không.
Tóc bay phấp phới, tung bay giữa trời.
Môi An Tuyết nhẹ chuyển động.
“Thế giới này là di sản của ta.”
“Cút đi, con chó khốn kiếp.”
Lóe.
Mắt Bạch Thú trợn to.
Thanh gươm lóe sáng.
Như đang hút hết tất cả thiên địa huyền hoàng.
Mọi ánh sáng trên thế gian vào một khắc này như đang hút hết vào thanh kiếm trên tay An Tuyết.
OÀNH.
OÀNH OÀNH OÀNH.
Xoẹt.
Mọi âm thanh sau đó như đã mất hết.
Mọi chuyển động như đều ngừng lại.
Chỉ có An Tuyết nắm chặt thanh kiếm, đâm xuống Bạch Thú.
Ring ring ring ring ring ring ring…..!!!!
Ù.
Ù tai.
Y Sương đang lẩn trốn chịu phải tác động của đòn tấn công vừa rồi, mọi giác quan đều bị hỗn loạn.
Kinh khủng…!
Thực sự kinh khủng…!!!
Ù Ù Ù Ù Ù.
Vút.
Đám tóc đang bay lượn giữa trời nhẹ rơi xuống.
“Thu Vũ. Việc còn lại, ta để lại cho nàng.”
Đôi mắt của Thu Vũ dần lấy lại thần sắc.
“Đi đâu mà vội vàng vậy.”
An Tuyết giật mình.
Không thể nào…!
Y vừa xoay người lại, đã thấy Bạch Thú tung móng vuốt sắc nhọn đến.
Rõ ràng thân xác của Bạch Thú đã tiêu tán…!
Tại sao hắn còn ở đây !?
“…Xin lỗi. Thu Vũ.”
Chiếc đầu còn đang trơ trọi giữa mặt đất.
Trong ánh mắt Matildelia lộ vẻ đau buồn.
Thân xác kia vẫn còn đang niệm chú.
Bàn tay của nàng ta còn chứa đầy những sợi chỉ phát sáng.
“Nếu ta không bị trở thành Bạch Thi… Có lẽ mọi thứ đã kết thúc ở đây.”
【Đa Vũ Trụ】
UỲNH UỲNH UỲNH.
Chuyện gì vậy…!?
Thân xác của Bạch Thú vừa ngã quỵ lúc này không hề tồn tại.
Hắn hoàn toàn lành lặn nhe nanh đứng trước mặt An Tuyết.
Móng vuốt đã đâm xuyên thân thể Thu Vũ.
“Ở một vũ trụ khác, có thể ngươi đã thắng ta.”