-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 473 + 474 : Cổ Thú Sạch Sẽ + An Tuyết ?
Chương 473 + 474 : Cổ Thú Sạch Sẽ + An Tuyết ?
“Để ta tiễn đưa ba người trở về Luân Hồi.”
Soạt !!!
Ầm Ầm Ầm.
Nhiều lời đã không còn ý nghĩa.
Hắc Y Thiên Ma điên cuồng tấn công.
Kiếm ý ngút trời, cả ba Bạch Thi ngay lập tức phải tự mình dùng năng lực mà chống đỡ.
Nghe thấy vô vàn chấn động bên dưới.
Như Ngọc từ trên cao cảm nhận được cơn chấn động, liên tục dùng ngàn chiếc đuôi của mình giữ chặt hơn vào tòa tháp.
Nếu không “mặt đất” tạo nên từ vô số chiếc đuôi nếu bị phá hủy sẽ khiến Cô Hoạch Điểu rơi xuống dưới.
Với thế lực bên dưới, không có gì giúp nàng đảm bảo được rằng mình không làm vướng chân tỷ tỷ.
Đồng thời, Ba tên Bạch Thi kia đều vô cùng nguy hiểm. Thậm chí nàng không chắc tỷ tỷ có thể đánh bại chúng.
Mặc cho thứ năng lực mới mẻ này, nàng vẫn không có tự tin.
Mộng Tầm – Dạ Hoàng đời trước.
Tuyết Thiền – Sơn Thần Núi Bạch Hổ.
Và…
“Matildelia…Thật không ngờ.”
Càng nghĩ, Như Ngọc càng tức giận.
Bạch Thú…. Hắn thật sự gì cũng dám làm.
Thậm chí những Bạch Thi đem ra đối đầu, chính là chọc tức tỷ tỷ.
Mộng Tầm từng xin tỷ tỷ hứa bảo vệ mình khỏi kiếp Bạch Thi.
Matildelia từng là người bạn thân thiết của tỷ tỷ.
Hắn chính là đang chọc tức.
Đang vênh váo.
“Khục Khục.”
“Hụ Hụ Hụ…”
Tiếng cười quỷ dị phát ra từ Cô Hoạch Điểu.
Hai cái đầu quỷ dị kia lắc lư nhìn Như Ngọc.
Không… Phải là Tam Dực Nhị Đầu Điểu.
“Dùng tên Cổ Thú… Con chó khốn kiếp đó thật sự tự cho mình chính là tối cao rồi..”
Cổ Thú, như tên, là những con thú tồn tại từ xưa.
Có một tích cổ mà Như Ngọc đọc được trong sách.
Từ thời đại cổ xưa được gọi là Cổ Thế, khi thế giới này chưa có sự sống.
Thực sự…. Không cỏ cây, không nước, không có đất, chẳng có không khí.
Vô số tín ngưỡng, từ vô số cách thức, tìm được đến hình ảnh của thế giới thuở sơ khai đó.
Đều nhìn thấy được cảnh tượng này.
Cảnh tượng 147 con thú kì lạ xé toạc bầu trời hư vô, tiến vào thế giới này.
Có một số con trông giống sinh vật còn tồn tại đến tận bây giờ, trông như hổ, trông như cừu, trông như rồng, trông như sói.
Nhưng có một số lại mang hình dạng không giống một sinh vật nào để ta miêu tả.
Và chúng chính là những sinh vật sống đầu tiên bước vào thế giới này.
Mang theo sự sống đến thế giới.
Bởi lẽ đó, vô số giáo phái được lập nên tôn thờ chúng.
Những sinh vật sơ khai.
Nhiều Yêu Tộc cũng theo Thuyết Cổ Yêu.
Xem 147 con thú kia là tổ tiên của Yêu Tộc.
Cho rằng thế giới này thực chất là thuộc về Yêu Tộc.
Tam Dực Nhị Đầu Điểu… Là một trong số chúng.
Việc Bạch Thú gọi tên Cô Hoạch Điểu như vậy, hoàn toàn là có lý do.
Ý của hắn chính là, hắn đã tạo nên một Cổ Thú.
Một “trò đùa” rằng mình dễ dàng tạo nên cái thế giới cỏn con này.
Đối với Bạch Thú, hắn luôn xem nơi đây như một thế giới cỏn con, nhưng phiền phức.
Như một con gián giẫm mãi không chết, một con sâu bọ không tài nào kết liễu được.
Đều là do Hắc Y Thiên Ma.
Càng nghĩ, Như Nguyệt càng đắn đo.
Tình thế thực sự không nghiêng về chúng ta lúc này.
“Đời Người.”
Nhị Đầu Tam Dực bắt đầu bẻ bẻ cái cổ nó, dã xoay hẳn một vòng tròn.
“Vô Vị.”
“Vô Vọng.”
“Vô Tâm.”
“Vô Tình.”
Những cái miệng liên tục lãi nhãi.
Đôi mắt trông chẳng giống như còn chút hồn phách gì bên trong trừng trừng nhìn Như Nguyệt.
“Khục khục khục…”
“Hahahahahahahahahahah….!!!”
Có gì đó không đúng…
Từ nãy đến giờ, Nhị Đầu Tam Dực không hề tấn công.
Nó thật sự chỉ đứng chằm chằm nhìn Như Nguyệt.
Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra ?
“…Cô Hoạch Điểu ? Vẫn là cô sao ?”
Hai cái đầu tự nhìn nhau.
Một mặt khúc khích mà cười.
Một mặt đau khổ mà khóc.
“Cô Hoạch Điểu…? Cô Hoạch Điểu ?”
“Há há há há !!!”
“Hức hức hức hức !!!!”
Chiếc lưỡi dài của cả hai chiếc đầu thè ra.
Chúng… quyện vào nhau.
Từ hai chiếc lưỡi lại buộc vào nhau như sợi dây.
Khiến cho lời nói phát ra từ chúng lúc này nghe vô cùng khó khăn, không rõ ràng.
“Hắc Hắc Hắc Hắc…!!!”
“Ba Cánh ! Hai Đầu ! !”
“Hắc Hắc Hắc Hắc !!!”
“Ba Cánh ! Hai Đầu !”
Con quái vật hoang dại mà lao đến.
Mặc kệ đôi cánh to lớn của mình, nó bấu chặt vào những chiếc đuôi được Như Nguyệt giăng thành tấm lưới ngăn cách trên và dưới Tổ Yêu Tháp.
Như Nguyệt giật mình, ngay lập tức dùng ý niệm đưa vô số chiếc đuôi đang dệt lưới kia trỗi dậy, buộc lấy tay chân con quái vật khổng lồ kia.
Thân thể hóa thành hình dạng hồ ly lúc này, nhanh chóng tránh né những đòn tấn công của nó.
Phừng phừng phừng.
Vô số gai đen bóng loáng nổ ra từ cơ thể Nhị Đầu Tam Dực, chúng đâm đến khi chạm phải một vật gì đó, cứ vậy mà phá hoại tất thảy mọi thứ xung quanh.
Như Nguyệt đau nhói, nhanh chóng hóa một phần cơ thể thành nước để tránh né những mũi gai đó.
Một thứ chứa đầy ô uế như Nhị Đầu Tam Dực lúc này, để nó chạm vào cơ thể tuyệt đối là không nên.
Trong sách cổ ghi chép, Nhị Đầu Tam Dực là một sinh vật quái dị nhìn như chim bay trên bầu trời Cổ Thế.
Nó được thờ tụng như một vị Ác Thần trong nhiều tín ngưỡng, bởi trong ghi chép, trong những hình ảnh mà những vị tổ tiên để lại khi họ dùng năng lực của mình nhìn ngược về quá khứ.
Nó là hiện thân của sự ô uế.
Nhị Đầu Tam Dực luôn săn đuổi những con Cổ Thú đại diện cho sự trong sạch, thuần khiết.
Nó là thủ phạm cho cái chết của 6 con Cổ Thú khác.
Hình ảnh các vị tổ tiên nhìn thấy, chính là nó nhai ngấu nghiến thân thể của Ngọc Nhãn Thử.
Hai chiếc miệng tranh nhau cắn lấy cặp mắt ngọc của Ngọc Nhãn Thử, nhai rôm rốp như nhai kẹo đá.
Hai gương mặt tựa như người dính đầy màu ghê rợn mà nhai nuốt. Một mặt vừa ăn vừa cười, một mặt vừa ăn vừa khóc.
Nghe loáng thoáng tiếng vọng cổ xưa khi ấy.
“Nhai… Nhai…!”
“Sạch miệng ! Sạch miệng !”
Những chiếc gai kia lúc như chất lỏng, lúc lại cựa quậy.
Hai gương mặt u ám nhìn Như Nguyệt.
“Nước… Nước…”
“Sạch quá… Sáng quá…”
“Thèm…! Thèm…!”
“HÁ HÁ HÁ”
“HẮC HẮC HẮC”
“HỨC HỨC HỨC”
“THÈM UỐNG NƯỚC !!!!”
Hai chiếc lưỡi tách ra ra làm đôi, thè dài ra mà lao đến Như Nguyệt.
Nàng giật mình, vội tiếp tục dùng vô số chiếc đuôi quấn chặt lấy cơ thể Nhị Đầu Tam Dực.
“Nước sạch…! Nước sạch…! Tắm rửa tắm rửa !!!””
“Sạch miệng…! Sạch miệng…!”
Cả hai cái miệng đều há to đến mức trông không còn giống người thường.
Cho Như Nguyệt thấy được bên trong là bóng đen sâu thẳm cùng vô số cái răng nhọn hoắc xếp thành vô vàn hình tròn bên trong miệng nó.
“Sạch sẽ…! Sạch sẽ…!”
“Ta muốn…Sạch sẽ…!!!!!!!!”
“Sạch sẽ…!”
“Rửa…! Rửa…! Rửa…!!!”
“Hắc hắc hắc hắc hắc hắc !!!”
“KHÔNG PHẢI NẾU DƠ BẨN, THÌ CẦN SẠCH SẼ RỬA SẠCH SAO !??”
Tiếng cười không ra cười, khóc không ra khóc, vang vọng khắp Tổ Yêu Tháp.
Đến cả tai những người bên dưới.
Matildelia nhìn lên.
“…Nó đang phát triển.”
Vút vút vút.
Cả ba Bạch Thi đang liên tục đối kháng với Hắc Y Thiên Ma.
“Cô cũng hiểu điều đó nghĩa là gì phải không Thu Vũ ?”
Kiếm vẫn đến, nhưng không sao chạm vào Matildelia đang trực tiếp đối kháng được.
Trong khi đó Mộng Tầm và Tuyết Thiền liên tục tấn công ngược lại nàng ta.
Nhưng dùng chính đường kiếm của mình, Hắc Y Thiên Ma phá giải từng chiêu thức mà bình thường đều là sát chiêu một cách vô thức.
“Mặc cho nó chưa hoàn thiện, cô gái hồ ly đi theo cô… Liệu có thể đối đầu với một Cổ Thú không… ?”
Hắc Y Thiên Ma vẫn tiếp tục tấn công.
Vừa tấn công, vừa dùng pháp tắc chém đứt hết thảy những đòn công kích của hai người kia.
Nàng không có thời gian để lơ là.
ĐOÀNG.
Phát bắn ấy đáng lẽ đã giết Hắc Y Thiên Ma.
【Chiếm Đoạt …】
Chỉ một khắc kỹ năng đó được thi triển, nàng lại suýt chết thêm một lần.
Biết chứ.
Việc để Như Nguyệt đối đầu với thứ trên kia, là vô cùng nguy hiểm.
Nhưng Hắc Y Thiên Ma lúc này không thật sự có bất kỳ lựa chọn nào.
Cơ thể Matildelia bật ra những chiếc chân nhện liên tục ngọ nguậy.
Sau đó liên tục đánh đến tấn công.
Hắc Y Thiên Ma không thật sự biết Matildelia nói điều đó là để nàng phân tâm, hay thực sự tâm trí còn sót lại của nàng ta đang lo lắng giúp mình.
Nhưng dù thế nào cũng không phải là tình huống mà nàng có thể để tâm quá lớn.
Bạch Thú không làm gì cả, chỉ thong thả nhìn Hắc Y Thiên Ma chiến đấu với các Bạch Thi, rồi nhìn lên lớp lưới làm từ đuôi của Như Nguyệt.
“Con Hồ Ly đó…”
“Thu Vũ, ngươi thật sự cũng tìm được một kẻ có huyết mạch của Cổ Thú để nuôi dưỡng nhỉ.”
Phải.
Đây là điều Hắc Y Thiên Ma chỉ nhận ra sau khi thấy được chân diện của Như Ngọc.
Thiên Vỹ Yêu Hồ.
Trong cơ thể Như Ngọc đang chứa đựng huyết mạch của một con Cổ Thú hùng mạnh.
Thiên Vỹ.
Hình dáng của Thiên Vỹ không phải là hồ ly.
Nó là một trong những con Cổ Thú không có hình hài giống bất kì sinh vật nào hiện tại.
Bởi vì cả cơ thể nó là vô số cái đuôi lông dài thòn, phân tản ra khắp thiên địa.
Nó không có thân, không có đầu, không có miệng, không có tứ chi gì cả.
Tất cả những gì có thể thấy là vô số cái đuôi.
Một sinh vật kỳ dị.
Ít ai có thể nhận ra được Như Ngọc là hậu duệ của sinh vật đó cũng là vì thế.
Hắc Y Thiên Ma vẫn chỉ tiếp tục tấn công, không trả lời Bạch Thú.
Matildelia nghe được lời của Bạch Thú cũng mới hiểu được.
“Ra vậy, cô không sốt sắng lao lên trên hỗ trợ cô bé kia, bởi vì huyết mạch của nó.”
“Mang trong mình huyết mạch của Cổ Thú… Lại còn được Hắc Y Thiên Ma dạy dỗ. Ta ghen tị đấy. Tiền đồ của cô bé ấy thực sự vô lượng…”
ĐOÀNG ĐOÀNG ĐOÀNG.
【Chiếm Đoạt …】
Matildelia nói, nhưng Tuyết Thiền và Mộng Tầm không hề ngừng tấn công.
Sự kết hợp của ba Bạch Thi mang trong mình sức mạnh của những kẻ có thể chấp chưởng Thiên Đạo, tuyệt đối vô cùng đáng sợ.
“…Nếu không chịu nổi, mang cô bé đó đi đi Thu Vũ.” Matildelia lên tiếng.
“Tất nhiên, ta không thể ngăn cản chính mình, ta không thể làm gì ngoài cho cô lời khuyên đó cả.”
“Nhưng nếu thực sự muốn chạy, cô vẫn sẽ chạy khỏi đây được.”
“Đây không phải là một trận chiến công bằng. Ta thực sự không muốn cô chết.”
Mặc cho cái miệng của Matildelia đang nói gì.
Mọi đòn tấn công đều đủ lấy mạng Hắc Y Thiên Ma ngay tức khắc nếu chỉ lơ là một chút.
Hắc Y Thiên Ma nghiến răng.
Bạch Thú vẫn thong thả nhìn nàng ta.
Quá hiển nhiên, hắn đơn giản không quan tâm nếu nàng cố bỏ chạy.
Đơn giản mà nói, hắn không tin nàng sẽ chạy nổi khỏi mình.
Tâm lý của Bạch Thú lúc này, chính là tâm lý của kẻ chiến thắng.
“Đừng để tâm con chó đó hành động ra sao. Tin ta. Cô có thể chạy.”
Lời nói của Matildelia tiếp tục, đồng thời với những chiếc vuốt nhện đang tìm mạng của Hắc Y Thiên Ma.
“Ý Niệm của Kiếm…”
Phừng.
Cuối cùng Hắc Y Thiên Ma cũng lên tiếng.
Cả ba Bạch Thi đều giật mình, lùi người lại.
“Matildelia. Từ lúc chúng ta biết nhau, cô cũng biết tính ta mà nhỉ ?”
Hắc Y Thiên Ma nghiến răng mà cười.
Matildelia nhìn nàng, không khỏi phì cười theo.
“Phải. Ta quên mất.”
“Cô là kẻ cứng đầu nhất ta từng gặp.”
Thanh kiếm của Hắc Y Thiên Ma liên tục cháy lên đại đạo.
Tư thế của nàng ta bỗng chốc trở nên hung mãnh, dữ dội.
Bạch Thú như cảm nhận được gì đó, hắn nheo mắt lại, tỏ vẻ khó chịu.
Nghiến răng.
“Mau. Giết ả.”
Mệnh lệnh của Bạch Thú là tuyệt đối với Bạch Thi.
Cả ba Bạch Thi ngay lập tức sẵn sàng thi triển kỹ năng mạnh nhất của mình.
Tuyết Thiền cất khẩu súng, niệm chú thuật tạo lên trên bàn tay của mình một cây búa rèn khổng lồ nung đỏ, kích cỡ to gấp mấy lần chính mình, mang đầy chú thuật phủ đầy thân búa.
【Khai Sơn Lập Địa】
Mộng Tầm niệm chú, biến cả hai cánh tay hóa vàng, mang đầy đạo chú.
【Chiếm Đoạt Vĩnh Cữu】
Matildelia tạo nên vô vàn sợi tơ bay lượn khắp thân thể, để những chiếc chân nhện nhanh chóng dệt chúng lại, mỗi một đường dệt, lại tạo nên một vận mệnh mới.
【Tạo Ngàn Câu Truyện, Dệt Ngàn Vận Mệnh.】
Tất cả lao đến, muốn đồng loạt xuất kích để kết liễu Hắc Y Thiên Ma.
Nhưng thời gian như ngưng đọng.
Cả ba Bạch Thi nghe rõ ràng những lời mà nàng ta nói ra, nhưng không thể di chuyển dù chỉ thêm một chút nào để chạm đến nàng ta.
“Để cho hôm nay… không phải là kết thúc.”
“Ý Niệm của Kiếm…”
Phừng.
Luồng khí hắc ám của một Thiên Ma luôn bao phủ Hắc Y Thiên Ma lúc này liên tục biến đổi.
“…Chính khí…!?”
Mắt Matildelia trợn to.
Làm cách nào… ? Chính khí lại toát lên từ người của Hắc Y Thiên Ma !?
“Là…Hạo Nhiên Chính Khí…!!!!?”
Matildelia tuyệt đối không thể hiểu được.
Một Thiên Ma. Một Ma Tu. Tuyệt đối không bao giờ có thể tạo nên được Hạo Nhiên Chính Khí !
Không…
Matildelia dùng đôi mắt của mình, nhìn thấu vận mệnh của Hắc Y Thiên Ma lúc này.
Nàng không khỏi chấn kinh.
“Ngươi…! Là ai…!!???”
“Ngươi không phải là Thu Vũ…!!!!”
Trước mặt họ, vẫn là hình hài của Hắc Y Thiên Ma, của Thu Vũ.
Nhưng khí tức, phong thái.
Hoàn toàn không phải là của nàng.
Chỉ riêng Bạch Thú, không ngạc nhiên, nhưng tức giận.
“..Là ta đang thấy được nỗi sợ từ ngươi sao, Bạch Thú ?”
Hắn nghiến răng, trừng trừng nhìn Hắc Y Thiên Ma lúc này.
“Không lẫn vào đâu được. Cái bộ dạng đáng ghét này của ngươi.”
“Mượn Đạo của ngươi lâu như vậy, vốn dĩ cũng có thể hiểu được việc con ả Thu Vũ đó có thể cho ngươi hiện hồn trước mặt ta.”
Matildelia dường như nhận ra ý của Bạch Thú, nhưng nàng vẫn không tin được.
“Ý ngươi là…”
“Đây chính là…”
Thu Vũ nhẹ nhàng mỉm cười, nhẹ nhàng bước lên trong khoảnh khắc thời gian còn ngưng đọng.
“Các chư vị. Xin tiễn đưa các vị trở về luân hồi.”
“Công lao của các vị khi còn sống, ta xin mãi khắc ghi.”
“Tại hạ đi không đổi tên, về không đổi họ.”
Không có âm thanh gì cả.
Cả ba Bạch Thi đơn giản là tan biến.
Kiếm của Thu Vũ còn chưa rời khỏi vỏ.
“An Tuyết.”