-
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
- Chương 471 + 472 : Phá Hư Pháp Tắc + Matildelia Weber
Chương 471 + 472 : Phá Hư Pháp Tắc + Matildelia Weber
Tiếng súng này.
Uy lực này.
Phá hủy toàn bộ phòng hộ trên người Hắc Y Thiên Ma.
Lục Căn bị tước đi, lúc này nàng ta không còn cảm nhận được bất kì bộ phận nào của thân thể.
Nhưng nửa giây trước khi các giác quan bị mất đi khả năng, Hắc Y Thiên Ma vẫn cảm nhận được một hơi nóng kinh hồn.
Vết thương của nàng ta, hoàn toàn không chảy máu.
Vì đơn giản, ngay khi bị bắn nát, sức nóng của vết thương lập tức khiến máu bốc hơi.
Không nghi ngờ gì nữa.
“Ngọn Lửa Athos.” Hắc Y Thiên Ma nghĩ thầm.
Thứ vũ khí của Thần Rèn.
Kẻ sở hữu nó, không ai khác, chính là người có biệt danh là Sơn Thần của Núi Bạch Hổ, còn được gọi là Thần Rèn của Yêu Tộc.
Tuyết Thiền Sơn Thần.
Bảo Lục Căn bị lấy đi, nhưng có chút may mắn là với tu vi của nàng, vẫn còn miễn cưỡng giữ được phần “Ý”
Nếu không thực sự lúc này chết cũng không biết mình chết ra sao.
Nhưng các căn khác gần như đều đã bị chiếm giữ.
Nhưng phát đạn đầu tiên, trực tiếp bắn nát đan điền.
Hai phát đạn còn lại, dù Hắc Y Thiên Ma hoàn toàn không cảm nhận được, nhưng có thể đoán được bằng cách dò xét bản thân, chính là Tim và Não.
Đạt đến tu vi Yêu Thần, quả thực nhiều người sẽ thấy được khả năng đáng sợ nhất của cấp bậc này là việc có thể hủy diệt cả cái Nhất Thế này.
Và ba kẻ ở đây, đều hoàn toàn có thể làm thế.
Nhưng hầu hết ngoại trừ Ma Thần không kiểm soát được chính mình thì Yêu Thần và Tiên Nhân sẽ không tùy tiện như vậy.
Thế nhưng Bạch Thú điều khiển ba tên Yêu Thần kia cũng không cho chúng sử dụng loại sức mạnh đó.
Vì về cơ bản, điều đó là không cần thiết.
Phá hủy lục địa, lợi hại là về diện rộng.
Nhưng cả đòn đánh đó, chưa chắc phá xuyên qua được phòng hộ của Hắc Y Thiên Ma.
Hai tên kia, thực sự đã thể hiện đủ cho thấy độ đáng sợ của chúng.
Mộng Tầm hoàn toàn chiếm đoạt Lục Căn, khiến Hắc Y Thiên Ma không còn cảm nhận được gì.
Và với vũ khí của mình, Tuyết Thiền cứ vậy đơn giản mà bắn hủy đi những nội tạng quan trọng của nàng ta.
Phế bỏ sức mạnh.
Kẻ còn lại, không rõ là ai.
Nhưng chắc chắn lợi hại không kém hai người kia.
Con chó già khốn kiếp kia… Thật sự muốn thử lấy mạng nàng.
Tình hình hiện tại, thật sự là ép đến đường chết.
Toàn bộ suy nghĩ nàng đang có trong thời gian thực chưa đi qua đến 0.01 giây.
Hắc Y Thiên Ma từ khi chiến đấu đã đưa bản thân ép đến tối đa rồi, tốc độ suy nghĩ và nhận thức đã được đẩy cao vô cùng.”
“Được rồi, nếu ngươi thật sự muốn…”
“Ta sẽ chơi với ngươi…!!!”
.
.
.
.
Cạch.
Tuyết Thiền đang sạc lại khẩu súng của mình.
Lục Căn đang được Mộng Tầm nắm giữ.
Tên còn lại thì đang luyện một bùa chú trên tay, chưa biết sẽ làm gì.
Bạch Thú vẫn đang điều khiển chúng, nhưng sắc mặt vô cùng tập trung.
Hắn thật sự dám đem ba người này ra, là vì thử nghiệm xem chúng thật sự có thể giết chết Hắc Y Thiên Ma hay không.
Mất đi toàn bộ giác quan, không điều khiển được cơ thể, Bị bắn hủy cả 3 bộ phận quan trọng.
Đối với kẻ khác, đã xem như người chết rồi.
Nếu không phải vì đây là Thu Vũ, kẻ mà hắn đã chiến đấu suốt mấy kiếp của thế giới, hắn đã hoàn toàn xem như kẻ này đã chết mà rời đi.
Nhưng con đàn bà đó…
Chắc chắn không dễ chết đến vậy.
Phừng.
Bùa chú trên tay của tên Yêu Thần thứ ba đã niệm xong.
Lơ lửng mà bay đến trên đầu Hắc Y Thiên Ma.
Bốn dòng chữ ngay lập tức hiển thị lên.
Đoạt Xá Thần Phù.
Ngay lập tức cháy phừng phực trên đầu Hắc Y Thiên Ma.
Đây là Thần Phù được tạo nên bởi một Yêu Thần.
Mang khả năng chiếm đoạt thân thể.
Chỉ cần lá bùa kia đốt xong, thân thể của Hắc Y Thiên Ma sẽ bị Yêu Thần kia chiếm đoạt.
Ba tên Yêu Thần này, hoàn toàn được chuẩn bị để chấm dứt Hắc Y Thiên Ma.
Lá bùa ngay lập tức cháy vội, rất nhanh chóng đã gần tan biến.
Thực sự đoạt xá kẻ khác đối với Yêu Thần, chỉ cần vài giây như vậy.
Bạch Thú vẫn không nói gì, tiếp tục nhìn.
Nếu được thì tốt.
Nhưng chính hắn cũng không tin, nó sẽ dễ dàng như vậy.
ẦM.
Xoẹt.
Và hắn đã đúng.
Tên Yêu Thần thứ ba giật mình.
Lá bùa trên đầu Hắc Y Thiên Ma… Bị cắt làm đôi.
Cắt bỏ đi đoạt đang bén lửa, để phần cuối của lá bùa không thể cháy hết.
Vô lực mà rơi xuống đất.
Xoẹt.
Mộng Tầm giật mình.
Cánh tay đang nắm giữ Lục Căn của Hắc Y Thiên Ma ngay lập tức bị chém đứt.
Đoàng !
Tuyết Thiền ngay lập tức dùng áp lực của khẩu súng mà nhảy giật lùi về.
Tránh thoát được một nhát chém xẻ ngang mặt đất.
“Quả thật không dễ dàng.”
Ba tên Yêu Thần sững sờ.
Tuy bị điều khiển, nhưng vẫn còn một ít nhận thức tồn tại trong những cái xác.
Chúng bất ngờ bởi hành động vừa rồi.
Làm thế nào một kẻ hoàn toàn mất đi giác quan, mất đi các nội tạng quan trọng.
Vẫn có thể chống trả…!?
Vút vút vút.
Tiếng gió rít.
Tiếp theo đó là tiếng từng nhát chém liên tục vang lên.
“Hừ…!” Bạch Thú tặc lưỡi.
Ả ta lại mạnh thêm rồi.
Âm thanh từng nhát chém liên tục vang lên.
Dù ba Yêu Thần kia muốn xông lên, nhưng có một phạm vi vô hình xung quanh Hắc Y Thiên Ma.
Chỉ cần chạm vào, sẽ ngay lập tức bị xé xác.
“…Là Pháp Tắc.”
Lục Căn dần phục hồi.
Mộng Tầm đã đánh mất quyền kiểm soát, nó đang trở về với Hắc Y Thiên Ma.
“Ha…! Con chó già này.”
“Mém nữa là ta đi thật rồi đấy.”
Nàng ta mỉm cười.
Xiết chặt kiếm.
Ầm Ầm Ầm.
Cả tòa tháp rung động.
Dư âm từ những đường kiếm từ hư không kia.
“Ả khốn này. Ngươi đã làm hư Pháp Tắc của Kiếm đến mức nào rồi hả ?”
Pháp Tắc của Kiếm.
Như đường kiếm chém đi khái niệm nổi danh của Hắc Y Thiên Ma.
Pháp Tắc không cần đan điền, không cần tim, chả cần não.
Chỉ cần Hắc Y Thiên Ma còn ý chí, dù chỉ một ít, là có thể sử dụng nó.
Những đường kiếm phá hủy tất cả kia, là tạo nên từ Pháp Tắc.
Nàng ta không cần vung kiếm.
Không cần làm bất cứ điều gì.
Chỉ cần một ý niệm.
Là đủ để phá khỏi thế trận đầy hiểm nguy này của hắn.
“Để đối phó với ngươi… Thì chừng này vẫn chưa đủ đâu.”
“Lưỡi kiếm này, là Đạo của một người đã từng đánh bại ngươi.”
“Và bao nhiêu cái thiên cổ sau đi chăng nữa, nó vẫn sẽ mãi là như vậy.”
Hắc Y Thiên Ma siết chặt kiếm, cơ thể thoát khỏi mọi kiềm hãm.
Bạch Thú chỉ bật cười.
“Thế, hắn đâu rồi ?”
“Hắn còn sống sao ?”
“Hay từ lâu, đã vẫn lạc, tan biến vào hư vô ?”
Hắc Y Thiên Ma bình tính nắm lấy thanh kiếm đen tuyền mình vừa tạo nên từ hư vô.
“Cẩn thận cái miệng ngươi.”
“Ngày nào ta còn sống, An Tuyết vẫn mãi tồn tại.”
“Tự mình huyễn hoặc.” Bạch Thú khinh miệt.
“Ngươi thật sự nghĩ có thể tiếp tục chống lại ba Yêu Thần chỉ bằng Đạo vốn dĩ không phải của ngươi ?”
“Cho ta thấy Đạo thực sự của ngươi đi chứ ? Hay ngươi vốn đĩ đã đánh mất nó rồi ?0”
Hắc Y Thiên Ma chẳng mảy may quan tâm.
Đã lập tức vận khí truyền vào lưỡi kiếm..
Ý định của Bạch Thú lộ ra quá rõ ràng..
Hắn vốn dĩ không che giấu, vì kẻ trước mặt hắn đã đối đầu với hắn đủ lâu để bị lừa bởi chỉ một chút trò mèo như thế này.
Đạo.
Để nói về nói, sẽ là vô cùng khó khăn.
Đạo…là đường.
Đường đi, đường lối.
Con đường mà một con người lựa chọn.
Ý nghĩa của Đạo, đủ để một người bỏ ra cả đời để suy nghĩ.
Nhưng trong miệng hắn… Đơn giản là chỉ những thứ mà Hắc Y Thiên Ma đang dùng để chiến đấu.
Đạo của Kiếm.
Pháp Tắc của Kiếm.
Đây là Đạo mà An Tuyết bước đi.
Trở thành Kiếm Tiên.
Đây vốn dĩ, không phải là Đạo của nàng.
“Chỉ ba tên đã cho ngươi chừng này tự tin.”
“Con chó già, ngươi thật sự nghĩ đám Bạch Thi này sẽ mang ngươi đến chiến thắng nhỉ ?”
“Để ta dập tắt nó.”
ẦM.
ẦM ẦM ẦM.
Các Yêu Thần đều giật mình..
Xoẹt.
Xoẹt.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt .
Âm thanh liên tục vang lên.
Nhiều đến mức hóa thành một âm thanh mà tai người không còn có thể nghe nổi.
“Xin tiễn đưa các ngươi trở về với cát bụi.”
“Quên đi đau đớn trần tục của sự sống vĩnh hằng.”
Cát bụi.
Đích thực là cát bụi.
Không rõ là bao nhiêu nhát chém.
Không rõ là bao nhiêu hành động xảy ra chỉ trong tích tắt.
Thân thể của cả ba Yêu Thần nhanh chóng dần hóa thành cát bụi..
Nhưng cách thức trở thành cát bụi… lại muôn phần kì dị.
Chúng bị.. chém.
Chém thành những mẩu thịt nhỏ như hạt bụi.
Cứ vậy mà phân tán vào không khí.
Nhưng Hắc Y Thiên Ma hiểu rõ, vẫn chưa kết thúc.
Gương mặt của Bạch Thú xuyên suốt quá trình không có một chút gợn sóng.
Đơn giản mà nói, hắn hiểu rõ rằng mọi thứ chưa kết thúc.
Vậy chỉ có thể là một khả năng.
…Tên Yêu Thần thứ ba.
Phụt.
Đây là ?
Mắt Hắc Y Thiên Ma trợn to.
Tên Yêu Thần thứ ba đang bị tan biến, giơ tay ra.
Trên tay hiện rõ một thứ sức mạnh kì bí của phương Tây.
Vòng phép.
Những kẻ có khả năng tạo nên vòng phép, là những pháp sư, phù thủy phương Tây.
Một Yêu Thần có nguồn gốc phương Tây…?
Chưa kịp phản ứng, bàn tay kia đã niệm ấn xong.
“Cho ta định mệnh của ngươi.”
Bàn tay đó ngay sau đấy chộp lấy cổ tay của Hắc Y Thiên Ma.
Nàng ta tặc lưỡi.
“Khốn kiếp.”
“Là Weber.”
Vút.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt .
Âm thanh một lần nữa vang lên.
Vô số đường kiếm chém lấy cả ba tên Yêu Thần một lần nữa..
“Đường kiếm này….”
Vút.
Một âm thanh kì lạ vang lên.
Đi kèm với nó là hình dáng của ba tên Yêu Thần kia dần trở lại như cũ.
“Chậc.”
Tên Yêu Thần kia lên tiếng.
“Cứ tưởng ta sẽ có cơ hội nếm thử kẻ được rằng đứng trên Thiên Đạo là gì chứ.”
Hắc Y Thiên Ma giữ khoảng cách, nhìn chằm chằm vào cánh tay kia..
Nó đang nhanh chóng mục rữa.
Phập.
Đâm ra khỏi da thịt, là một chiếc móng duy nhất sắc nhọn.
Chiếc áo choàng trên đầu rớt ra, để lộ gương mặt người với nhiều nét đặc trưng kì dị.
Một chiếc mặt nạ che miệng hình miệng nhện.
8 con mắt trắng dã đang chằm chằm nhìn nàng ta.
Cơ thể với làn da trắng của người chết, đi kèm mái tóc trắng ngà.
Rõ ràng là một Yêu Nhện.
“Ha… Con chó khốn kiếp.”
“Ngươi còn dám gọi dậy tổ tiên của nhà Weber ?”
“Lại là một phép thử của ngươi sao ?”
“Một phép thử thất bại.” Bạch Thú thở dài.
“Tất nhiên rồi.” Hắc Y Thiên Ma chằm chằm nhìn Yêu Nhện đó.
Đây là người lập nên gia tộc Weber.
Matildelia Weber.
Với Yêu Tộc, còn được gọi là Tri Chu Lão Tổ
Vì mang lòng yêu một con người mà sản sinh ra con cháu với tài năng ma thuật bậc thầy và khả năng thay đổi vận mệnh.
Bà ta là người nắm giữ thứ pháp tắc thuộc hàng nguy hiểm bậc nhất Nhất Thế.
Pháp Tắc Vận Mệnh.
Có khả năng thao túng vận mệnh của vạn vật. Chiếm đoạt định mệnh của vạn vật.
…Là một người từng chấp chưởng Thiên Đạo.
Tương truyền, Matildelia đã đoạt lấy vận mệnh của người chấp chưởng Thiên Đạo.
Nếu ban nãy để Matildelia chạm vào người, vận mệnh của Hắc Y Thiên Ma sẽ bị chiếm đoạt.
Kẻ bị Pháp Tắc của Kiếm chém đứt, sẽ là chính bản thân nàng.
Phép thử của Bạch Thú, rõ ràng là việc Matildelia còn có thể sử dụng Pháp Tắc nghịch thiên của mình hay không.
Dựa theo câu trả lời của hắn và tình huống ban nãy, có vẻ như một số khả năng vẫn dùng được.
Thế nhưng, chắc hẳn nàng ta không thể sử dụng thứ mạnh nhất của Pháp Tắc Vận Mệnh.
Pháp Tắc Vận Mệnh là một thứ có thể làm nên nhiều thứ không thể tin nổi.
Ví như…
Thoát khỏi sự điều khiển của Bạch Thú sau khi chết..
Thế nhưng…..
“Trớ trêu. Ả ta nghĩ rằng sẽ thoát khỏi ta bằng cách đánh tráo vận mệnh của mình.”
“Nhưng đến cuối cùng, vì sự yếu đuối của loài người, đâu lại vào đấy.”
Hắc Y Thiên Ma không khỏi thở dài.
“Matildelia.”
“Rốt cuộc, bà cũng không nỡ.”
Một chút im lặng.
“Thu Vũ. Thật sự xin lỗi. Ta thật sự không nỡ.” Matildelia trả lời.
“Dù ta vẫn giữ được một phần tri thức, nhưng ta vẫn dưới sự điều khiển của hắn.”
“Tâm trí ta do hắn điều khiển, nhiệm vụ của hắn, ta hoàn toàn không thể chống lại.”
“Xin thứ lỗi, bạn thân của ta…”
Hắc Y Thiên Ma lắc đầu.
“Xin lỗi gì chứ.”
“Năm đó bà vì ta mà chấp chưởng Thiên Đạo, cứu thế gian khỏi Bạch Thú.”
“Bây giờ, cách trả ơn tốt nhất, chính là giúp cho bà yên nghỉ.”
Matildelia gật đầu.
“Nếu được vậy thì thật tốt.”