Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
sieu-pham-theo-xe-kich-ban-bat-dau.jpg

Siêu Phàm Theo Xé Kịch Bản Bắt Đầu

Tháng 1 23, 2025
Chương 944. Đại kết cục! (2) Chương 943. Đại kết cục! (1)
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Hokage Chi Gory Ryujiri

Tháng 1 15, 2025
Chương 13. Đại kết cục Chương 12.
than-hao-bat-dau-tai-hoa-toan-truong-giao-hoa

Thần Hào: Bắt Đầu Tai Họa Toàn Trường Giáo Hoa

Tháng 12 15, 2025
Chương 687: thế mà để bọn hắn đánh thủ trương Chương 686: Tiêu Diêu Cư cứu người
dang-hoa-hoang-hon

Đăng Hỏa Hoàng Hôn

Tháng mười một 15, 2025
Chương 59: Cuối cùng. Chương 58: Bạch Ngọc Thiềm
hogwarts-duong-quang-vui-tuoi-snape.jpg

Hogwarts Dương Quang Vui Tươi Snape

Tháng 12 21, 2025
Chương 220: Chủ nhân! Ta là ngài trung thực tôi tớ a! Chương 219: Hảo vận suối
hong-hoang-ta-lam-dao-mon-thu-do

Hồng Hoang: Ta Làm Đạo Môn Thủ Đồ

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1065 vô đạo chi cảnh Thái Sơ đồ thiên chúng sinh đều là vẫn (đại kết cục cuối cùng) Chương 1064 ngũ thái tề tụ canh giờ chứng đạo liên thủ chiến thiên (đại kết cục năm)
huong-ve-tuong-lai-nu-ma-dau-huy-kiem

Hướng Về Tương Lai Nữ Ma Đầu Huy Kiếm

Tháng 10 18, 2025
Chương 474: Chúng ta mấy cái cùng một chỗ đem thời gian qua hảo so với cái gì đều trọng yếu ~ Chương 474 Hồi cuối hai: Thánh nữ điện hạ, ngươi hiểu lầm
dai-su-huynh-lai-ra-cuc-pham.jpg

Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm

Tháng 1 21, 2025
Chương 534. Đại kết cục Chương 533. Cái này thế giới, không nên lại có tranh chấp!
  1. Đường Chuyên
  2. Chương 30. Đối chọi
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 30: Đối chọi.

– Đám tiểu tử, đây là cơ hội cuối cùng cho các ngươi lập công dựng nghiệp, lấy ra hùng tâm của các ngươi, các ngươi có chiến hạm kiên cố nhất, có đao kiếm sắc bén nhất, đi đi, hãy tìm thấy Thái Dương thần quốc trước hạm đội phía nam.

– Ta biết uy danh của Vân Diệp trên biển làm các ngươi áp lực vô cùng, nhưng không cần quan tâm, lần này y không ra biển, quan chỉ huy bọn chúng cũng là người lớn lên ở phương bắc, không đánh lại Vân Diệp, chẳng lẽ các ngươi không có cả lòng tin đánh bại Trình Xử Lượng? Triệu công gửi gắm hi vọng lớn vào các ngươi, lão phu đảm bảo, chỉ cần các ngươi thắng lợi trở về, phong thê ấm tử là tất nhiên. Vân Diệp từng nói, biển khơi là nơi so xem ai mạnh hơn, ha ha ha, so mạnh mẽ, đó là sở trường của thế gia Quan Lũng chúng ta.

– Đám tiểu tử, đây là thời cơ trời ban, Vân Diệp thông minh cả đời lại ngu xuẩn nhất thời, cho rằng một đi về phía nam, một đi về phía bắc lại gặp nhau cùng một chỗ…

Thần tử Đại Đường là thế, đám quan văn còn khốn nạn hơn cả bọn cướp, một bài phát biển kích động, lập tức lừa cho đám vương bát phía dưới huyết quản muốn nổ bùng, kẻ nào kẻ nấy gân cổ hò hét, nhảy lên chiến hạm.

Trương Lượng đứng sau lưng Chử Toại Lương không nói một lời, nhưng lời Chử Toại Lương nói thì ông ta không bỏ qua chữ nào, thở dài:

– Trên biển bất trắc thất thường, lúc trước còn sóng yên biển lặng, tích tắc sau đã cuộn sóng ầm ầm, mang một bầu nhiệt huyết ra biển là nạp mạng, phó xạ, ông quá khích rồi đấy.

Chử Toại Lương cười nhẹ:

– Ra biển rồi sự cuồng nhiệt của họ sẽ lắng xuống ngay thôi, Trương công nhiều năm trú ở Đông Hải, có ý về Trường An không? Thế nào cũng phải an bài cho con cháu chứ, nghe nói ấu tử và mấy đứa tôn nhi của ông rất xuất sắc, trong nhà lão phu có một tôn nữ, được chuyết kinh dạy bảo rất tốt, hay là chúng ta kết thông gia?

– Lão phu là người mang tội, năm xưa may nhờ bệ hạ khai ân cho một con đường sống, chỉ nguyện kiệt lực báo đáp bệ hạ, còn về chuyện con cái, nếu chỉ đơn giản là kết thông gia, tôn nữ của ngài đâu tới phần khuyển tử, ngài và Triệu công chẳng qua coi trọng cái ghế của ta mà thôi.

Trương Lượng lạnh nhạt nói:

– Lão phu nói thẳng, phó xạ đừng trách, đừng có hại con cháu, ta chỉ là một kẻ không có lập trường, là con rối, còn sợi dây nằm trong tay bệ hạ. Cho nên chuyện kết thông gia thì thôi đi, ta chỉ cần đem hương hỏa truyền xuống là yên tâm rồi, tương lai nếu Triệu công thắng, mong phó xạ nể tình Trương Lượng thân bất do kỷ, tha cho Trương gia một đường sống.

Chử Toại Lương chưa từ bỏ ý định:

– Lúc này ở trên triều đường không trắng thì đen, muốn xám xịt lẫn lộn không được đâu. Trương công bao năm qua ở Đông Hải cũng kiếm đủ rồi, chẳng lẽ không muốn đổi vị trí?

Trương Lượng ngửa cổ cười dài:

– Phó xạ, Trương Lượng này tự cho mình là giỏi bao năm, tới già mới hiểu, thực ra làm quan chỉ cần không phạm kỵ húy, tham lam một chút chẳng sao, theo sai người mới là phiền toái. Kẻ tráo trở mới bị người ta xem thường, Trượng Lượng này muốn đổi vị trí sẽ đi tìm bệ hạ, chứ tìm phó xạ làm cái gì?

Chử Toại Lương không ngờ ngôn từ Trương Lượng sắc bén như thế, phất tay áo bỏ đi. Trương Lượng lắc đầu, chuẩn bị lên thuyền, căn cứ của ông ta ở đảo Bồng Lai, theo luật không thể ở lại Đăng Châu lâu.

Mới đi lên thuyền, một nam tử tóc tai bù xù như dã thú đi tới bên Trương Lượng, dụng giọng điệu quái dị n ói:

– Con muốn ăn lão ta.

Trương Lượng vuốt mái tóc rối của hắn, cười hăng hắc:

– Không được ít, ít nhất giờ chưa được ăn, chủ tử chưa bảo chúng ta ăn, chúng ta không thể mở miệng, nếu không sẽ có họa…

Vân Diệp ôm Lại Truyền Phong, đấm mạnh lên giáp ngực của ông ta, cởi áo choàng khoác lên cho ông ta, sau đó vẫy tay, ý bảo bọn họ có thể nhổ neo rồi.

– Đại soái cứ đợi, mạt tướng nhất định sẽ mang cho ngài kỳ trân đại soái chưa từng thấy, ha ha ha, đại soái bảo trọng, mát tướng đi đây.

Lại Truyền Phong phất áo choàng, cười lớn lên thuyền.

Hi Mạt Đế Á đứng bên cột buồm nhìn Vân Diệp, há miệng ra rồi lại nuốt vào, sóng Động Đình hồ đem thuyền đã nhổ neo rời đi, mau chóng biến mất khỏi tầm nhìn, trong mắt chỉ còn trời đất một màu, còn có đỉnh lầu Nhạc Dương cao cao.

Quan Đình Lung đã chết, Hàn Thành còn sống, Tiền Thăng béo đã chết rồi, chết năm ngoái, khi chết vẫn độc một mình, chức vị chưa bao giờ thay đổi, ông ta là biệt giá thành Nhạc Châu. Còn về thứ sử là Vân Diệp hay Thôi Tú thì với ông ta mà nói không khác biệt mấy.

– Tiền Thăng trước khi chết nói với hạ quan, ông ta tới âm phủ trông thành Nhạc Dương, muốn hạ quan xuống cùng, có điều hạ quan mấy năm qua giới sắc, không cho quỷ kế của ông ta thành công. Nhưng gần đây ông ta lại xuất hiện trong mộng, xem ra ngày tháng của hạ quan cũng không còn nhiều nữa, tòa thành lớn như vậy, ai nỡ rời đi. Nhưng không chết không được, có kẻ chửi hạ quan không chịu chết rồi, muốn hạ quan chết cho mau để nhường vị trí cho người ta.

Lời của Hàn Thành vẫn chưa bao giờ làm Vân Diệp vui vẻ cả, Thôi Tú làm ăn kiểu gì đấy? Sao mấy năm qua thay đổi lớn thế? Lòng người thật khó dựa vào được, mình đem toàn bộ sự chú ý đặt vào quân đội, chuyện địa phương ít nhiều không chiếu cố được, mà Trường Tôn Vô Kỵ gần đây mượn thế rất mạnh, Thôi Tú đã không chống lại được.

– Vân Thọ là quan tòng ngũ phẩm, thăng lên một cấp tới Nhạc Châu làm thứ sử không thành vấn đề, đất phong của Trường Tôn Vô Kỵ ở Triệu Châu, thứ sử nơi đó chẳng phải Trường Tôn Hoán nhi tử của ông ta sao? Chúng ta có sao học vậy, thứ sử Nhạc Châu sẽ là Vân Thọ, tương lai đổi thành Vân Hoan, để xem Trường Tôn Vô Kỵ làm được gì, Thôi gia thật ngu xuẩn, chuyện chưa rõ ràng đã chọn phe rồi.

Hàn Thành mở miệng cười:

– Đại công tử mà tới thì tốt nhất rồi, như thế hạ quan và Tiết Vạn Triệt không cô đơn nữa, hầu gia mấy năm qua không quản chuyện địa phương, địa bàn của ngài bị người ta ăn mòn gần hết.

– Chúng ta có thời gian mà, so với Trường Tôn Vô Kỵ thì ta chỉ là đứa trẻ con, chỉ cần không làm chuyện phạm húy, kẻ thắng lợi cuối cùng sẽ là ta, ông nói xem, đám người kia không nhìn thấy điều này à? Sao nóng vội thế?

Hàn Thành lắc đầu:

– Bị cái lợi làm mê muội đầu óc, không nhìn thấy tương lai, cho rằng Trường Tôn Vô Kỵ sắp thắng lợi rồi, vì giữ vinh hoa quá khứ, ai quản chuyển sau này.

Vân Diệp lên thuyền, Hàn Thành theo sau, không thấy Thôi Tú đi tiễn, nói lên tên này dứt khoát cắt đứt với Vân Diệp. Ý chỉ của hoàng đế là muốn Vân Diệp kiểm tra hạm đội phương nam, chuyện đã xong liền không ở lại được nữa, có lẽ Trường Tôn Vô Kỵ cố ý an bài, sợ Vân Diệp ra tay với Thôi Tú.

Vân Diệp vỗ lan can nói:

– Trường Tôn Vô Kỵ quá lắm, thành Nhạc Dương là đất phong của ta.

Xưa nay Vân Diệp đã nói là làm, không chần chừ, vì thế Trường Tôn Vô Kỵ nằm nghiêng trên giường, tay lật văn thư, thấy Dương Nguyệt Lễ bị điều tới Bắc Hải liền thở dài, vốn định lợi dụng người này một chút, hiện xem ra không được rồi, thủy sư Trường Giang đổi thống lĩnh, là một người xa lạ mà mình chưa nghe thấy bao giờ, tên là Lưu Nhân Quỹ, tưởng có liên quan tới Lưu Nhân Nguyện, lật xem lý lịch mới biết không liên quan gì cả.

Vân Diệp luôn có được nhân tài vào lúc cần người nhất, Trường Tôn Vô Kỵ cứ nghĩ tới đám học sinh nhốn nháo trong thư viện là thấy huyệt thái dương nhâm nhẩm đau, cho dù mình mua chuộc bao nhiêu người cũng không sánh được tốc độ tạo máu mới của Vân Diệp, thư viện Ngọc Sơn là kho nhân tài khổng lồ, học sinh nơi đó lại thân cận với Vân Diệp, dù sao cũng là sư đồ mà.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nga-huu-nhat-phien-son-lam.jpg
Ngã Hữu Nhất Phiến Sơn Lâm
Tháng 2 27, 2025
thong-thien-tien-lo.jpg
Thông Thiên Tiên Lộ
Tháng 1 26, 2025
konoha-qua-chi-quoc-quat-khoi.jpg
Konoha: Qua Chi Quốc Quật Khởi
Tháng 3 26, 2025
ta-o-ma-phap-the-gioi-khai-sang-internet-thoi-dai.jpg
Ta Ở Ma Pháp Thế Giới Khai Sáng Internet Thời Đại
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved