-
Đưa Nước Việt Vươn Tầm Thế Giới (phần 2): Vạn Biến Hư Ảo
- Chương 376: Kỷ Nguyên Hạnh Phúc (Phần 2): Kinh Ngạc
Chương 376: Kỷ Nguyên Hạnh Phúc (Phần 2): Kinh Ngạc
– Với từng tín hiệu riêng biệt, không ai dám chắc điều gì. Nhưng khi 9 lớp dữ liệu cùng lúc hiển thị một mô hình thay đổi, AI sẽ hiểu: bạn đang cảnh giác, căng thẳng, hoặc lo lắng một cách tiềm thức.
– Cái đặc biệt ở đây chính là, AI không áp tiêu chuẩn chung.
– Một người có thể tim đập 90 là bình thường. Người khác, chỉ cần lên 80 đã là biểu hiện stress. Đó là điều rất ít bác sĩ nói với bạn. Bởi họ ngại phải giải thích thêm, và cũng không chắc tần số tim đập của bạn thực tế là bao nhiêu, vì khi ở môi trường bệnh viện, lại đối diện bác sĩ, lo lắng bệnh tình, nhịp tim của bạn khó mà “bình thường” như ở nhà.
– Nhưng AI thì khác. Nó đồng hành cùng bạn 24/24 giờ. AI sẽ học từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây về bạn. Nó ghi nhận hôm nay bạn làm việc căng thẳng nhưng vẫn kiểm soát được. Nó cũng biết hôm kia bạn vừa cãi nhau với người thân – giấc ngủ bị xáo trộn – và hôm sau nhịp tim sáng sớm cao hơn 8 nhịp.
– Nó không so sánh bạn với người khác. Nó so sánh bạn với… chính bạn của ngày hôm qua.
– 9 lớp ấy, liệt kê sẽ bao gồm: nhịp tim, nhịp biến thiên tim (HRV) nồng độ oxy máu, chu kỳ giấc ngủ, nhiệt độ da, hoạt động thể chất, tốc độ dẫn điện qua da, giọng nói cùng biểu cảm – và cuối cùng là môi trường sống xung quanh như nhiệt độ, độ ẩm, tốc độ gió, độ ồn, bức xạ.
– Chúng tôi không chọn chúng ngẫu nhiên. Mỗi lớp là một mặt khác của tấm gương. Một lớp có thể phản ánh ánh sáng. Nhưng 9 lớp? Bạn sẽ thấy chiều sâu. Tôi không nói 9 lớp là giới hạn cuối cùng, nhưng chắc chắn với mọi người rằng 9 lớp ở thời điểm này là giới hạn, không một bộ cảm biến nào vượt qua nó. So sánh với hãng TT nào đó chỉ có 5 lớp, chúng tôi mạnh mẽ gần gấp đôi họ.
– Mặt khác, AI học sâu trên từng cá nhân… là khi tấm gương ấy bắt đầu học cách phản chiếu đúng khuôn mặt bạn, chứ không phải một hình mẫu nào đó.
Vì không ai là bản sao của ai cả. Và nếu đã là thiết bị dành cho sức khỏe tinh thần – thì nó càng cần tôn trọng sự độc nhất của từng con người.
Một khoảnh khắc im lặng bao trùm khán phòng. Người hỏi khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống. Tiếng vỗ tay nhất thời rầm rộ vang lên đầy cảm thán.
Dương Tuấn Vũ nhìn đoạn video này, ánh mắt đầy ngưng trọng. Nếu quả thực GULP đo được 9 lớp dữ liệu sinh học trong 1 thiết bị đeo tay, smartwatch của Thịnh Thế xác thực kém xa.
Triệu Cơ cũng đoán được hắn đang trầm tư điều gì, cô cũng cảm thán:
– Khối lập phương xác thực có nhiều thứ khiến chúng ta bất ngờ. Nhưng cũng càng khẳng định rõ ràng rằng nền văn minh này cũng là một nền văn minh siêu trí tuệ, với bộ óc phát triển mạnh mẽ.
– Ở thế kỷ 22, trước khi con người tiếp xúc với tộc Elarian, một chủng tộc sử dụng trường ý niệm và tần số não bộ để truyền thông tin, mới chỉ có thể làm ra được hệ chip đo 8 lớp dữ liệu sinh học. Phải cho đến khi mậu dịch lưu thông giữa nhân loại và Elarian, con số này mới dần nâng lên con số 9, rồi mất tới 200 năm mới có nhiều bước đột phá lên 10, 11 và 12 là tới hạn.
Dương Tuấn Vũ cũng đã biết việc này, sở dĩ hắn chưa áp dụng công nghệ từ 6 lớp dữ liệu sinh học trở lên bởi vì nó đã không phải một bộ chip thông thường có thể lưu trữ và xử lý. Nếu là 9 lớp dữ liệu sinh học, Noctis chắc chắn phải sử dụng tới tinh hạch làm môi trường cho chip, đây là thứ hắn mới định áp dụng hàng loạt cho các thiết bị chiến đấu.
Tất nhiên, một viên tinh hạch cấp F đã có thể làm được điều này, nhưng để sản xuất đại trà rõ ràng chi phí sẽ không rẻ. Giá nguyên liệu tối thiểu cần 500 USD, gia công, sản xuất, đóng gói …. tối thiểu cũng phải 1000 USD. Chỉ là, thứ trên tay hắn đang cầm, chính xác là một chiếc Noctis mà Vân Tú đặt mua, giá chỉ có 500 USD, tương đương bán bằng giá nguyên liệu thô chưa chế tác và lắp ráp. Đây cũng là lý do tại sao Dương Tuấn Vũ từ đầu tới cuối đang rất nghi hoặc.
Lúc này, trong video tiếp tục phát sóng. Một người phụ nữ đang đứng dậy. Cô mặc đầm xanh đậm, gương mặt sắc sảo, Dương Tuấn Vũ nhận ra, đây là một nhà báo công nghệ rất nổi tiếng, Laura Stephensen từ tạp chí HumanTech của Thụy Điển.
– Tôi đã đeo thử bản beta trong 4 tháng. Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là đồng hồ phát hiện trước khi tôi chuẩn bị rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ. Nó rung lên, gợi ý tôi nên hít thở sâu, bật bản nhạc yêu thích, đi bộ 10 phút.
“Và cô làm theo chứ?” – Người ngồi bên cạnh không khỏi tò mò hỏi.
Laura gật đầu:
– Khi đó tôi đã thử làm theo. Thật lạ, giọng nói từ AI Noctis khiến tôi cảm giác nó không như một mệnh lệnh – mà giống như một người bạn đang nhắc mình điều gì đó đơn giản. Và khi làm theo … nó thực sự giúp tôi cảm thấy tốt hơn.
Azabalaga mỉm cười vỗ tay. Âm thanh thông qua micro vang nhẹ, toàn hội trường theo đó cũng bắt đầu vỗ tay, hiệu ứng ánh sáng lung linh tô điểm, quét nhẹ lên trần nhà như những cánh chim ánh bạc đang vỗ cánh.
Ánh đèn nhẹ nhàng mờ đi. Một giọng dẫn khác vang lên – lần này là giọng nữ, nhẹ và dứt khoát:
– Mời quý vị chuyển ánh nhìn lên màn hình. Sau đây là video ghi lại hành trình thử nghiệm thực địa Noctis Sync Watch, tại 4 khu vực khác nhau: Berlin – Đức, Kyoto – Nhật Bản, Manaus – Brazil và Vancouver – Canada.
Màn hình lớn bật sáng. Hình ảnh tua nhanh: một nhóm thanh thiếu niên mặc đồng phục học sinh đang trò chuyện rôm rả ở công viên Kyoto, tay đeo đồng hồ Noctis.
Một bé gái tóc đen, đeo kính, nhìn chăm chăm vào đồng hồ và nói:
– Nó biết em sắp khóc… trước cả khi em biết.
Bạn cô – cậu bé nhỏ hơn quay sang tò mò hỏi:
– Thế rồi sao?”
– Nó phát sáng xanh dương nhạt, rồi rung nhẹ. Em nhìn vào, có dòng chữ hiện lên: ‘Có vẻ em đang muốn trốn vào đâu đó. Thử nhắm mắt và tưởng tượng một nơi khiến em an toàn.’”
– Và?
Cô bé mỉm cười.
– Em tưởng tượng ra quán kem gần nhà. Và em không khóc nữa.
Cảnh chuyển sang Berlin, nơi một chàng trai trẻ đang bước đi vội vã giữa phố đông. Gương mặt căng thẳng, đồng hồ trên tay anh rung lên, hiện một màu đỏ cam.
Anh chững lại, nhìn vào cổ tay.
– Tôi định cãi nhau với sếp. Nhưng đồng hồ… cứ liên tục rung theo nhịp tim tôi – làm tôi nhận ra tôi đang mất kiểm soát.
Chuyển cảnh.
Trong một phòng thí nghiệm tại Manaus, một nhóm các nhà khoa học bản địa đang quan sát dữ liệu từ hàng loạt Noctis Watch. Một phụ nữ mặc blouse trắng nói với camera:
– Chúng tôi phát hiện ra rằng: mỗi nhóm văn hóa biểu hiện cảm xúc khác nhau. Nhưng Noctis tự điều chỉnh thuật toán nhận diện dựa trên dữ liệu cá nhân hóa và ngữ cảnh.
Cảnh cuối cùng là một bà lão người Canada, hơn 70 tuổi, ngồi đan len, tay đeo đồng hồ Noctis, giọng khẽ:
– Tôi góa chồng gần 20 năm. Nhưng 2 tuần nay, cứ 10 giờ sáng đồng hồ phát nhạc Chopin. Tôi không cài gì hết. Sau đó tôi mới nhớ: giờ đó ông ấy hay gọi tôi mỗi ngày. Cái đồng hồ này… không đơn giản đâu.
Video kết thúc.
Cả hội trường im phăng phắc vì chưa hết kinh ngạc. Noctis nếu thực như vậy thì quả là trâu bò.
Rồi một tràng pháo tay bất ngờ vang lên từ khu ghế trái – nơi ngồi toàn các giáo sư tâm lý học và thần kinh học. Một người trong đó đứng dậy.
– Tôi là Giáo sư Manuel Rojas, chuyên ngành tâm lý sinh học từ Đại học Barcelona. Tôi không tin nổi một thiết bị thương mại lại có thể tiếp cận sâu như vậy vào tầng lớp phản xạ cảm xúc. Nhưng nếu những gì vừa được trình chiếu là thật, thì chúng ta đang đứng trước một cột mốc của khoa học hành vi.
Azabalaga gật đầu, ánh mắt hắn bình thản.
– Rất tiếc phải thừa nhận với Giáo sư Manuel, tất cả mới chỉ là bước khởi đầu. Noctis không chỉ phản ánh cảm xúc – nó học cách điều hướng cảm xúc theo hướng ổn định, tích cực hơn.
Một phóng viên người Pháp giơ tay.
– Xin lỗi, nhưng điều này nghe có vẻ… xâm phạm. Các ông có quyền gì can thiệp vào cảm xúc của người khác?
Azabalaga bước về phía trước một bước. Hắn không tỏ vẻ giận dữ, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén hơn.
– Chúng tôi không can thiệp. Chúng tôi gợi ý. Chúng tôi không ra lệnh. Noctis chỉ làm đúng một việc: cảnh báo khi bạn đang không còn là chính mình. Còn quyền lựa chọn, vẫn nằm ở các bạn. Nó giống như bạn đi trên đường, thấy biển hiệu một tiệm kem, bạn đang thấy khát, bạn có quyền vào mua một ly kem, nhưng cũng có thể nhịn một lát để tới được văn phòng, nơi có nước lạnh miễn phí.
Jean-Claude từ bàn chuyên gia tiếp lời:
– Noctis rất thiện chí. Nó có 3 chế độ phản hồi: quan sát – phản hồi – hỗ trợ chủ động. Người dùng có thể chọn 1 hoặc tất cả cấu hình để áp dụng, miễn sao bạn cảm thấy thoải mái nhất.
Một người khác ở khu nhà báo đứng dậy. Là một phụ nữ châu Phi, mặc vest trắng, bảng tên ghi: Salma Okechukwu – The Global Review.
– Tôi đã thử chế độ hỗ trợ chủ động trong 3 tháng. Mỗi sáng, đồng hồ gợi ý 3 việc nhỏ: uống nước, đi bộ 5 phút, gọi cho ai đó. Không có gì quá lớn lao. Nhưng tôi nhận ra, từ ngày đó, tôi không còn cảm thấy cô đơn dù sống một mình ở thành phố xa lạ.