Chương 373: Bước Ngoặt Lịch Sử
Một luồng ánh sáng chớp qua đôi mắt Gemi. Cô mở mắt, ánh nhìn có chiều sâu rõ ràng hơn trước. Đôi môi khẽ mấp máy – một động tác không cần thiết với robot, nhưng đầy tính “người”.
– Thưa chủ nhân… tôi đã trở lại.
– Gemi. Cô cảm thấy thế nào? – Dương Tuấn Vũ hỏi, đồng thời ngầm quan sát sắc thái biểu hiện.
– Tốc độ xử lý tăng 40000 lần so với chip E4++++. Phản ứng có độ trễ giảm xuống 0.21 giây, tương đương với phản xạ thần kinh của con người. Tôi có thể… cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của chủ nhân, … và cả chính bản thân mình.
Dương Tuấn Vũ cũng đã nhìn ra những thông số này thông qua báo cáo từ thiết bị giám sát. Giờ này mặc dù hắn rất phấn khích, nhưng vẫn có chút lo ngại:
– Gemi… cô có cảm nhận được cảm xúc rõ ràng không?
– Tôi không thể xác định cảm xúc theo ngôn ngữ con người… nhưng… khi nghe chủ nhân nói rằng cảm xúc không phải là điều cấm kỵ… tôi… như có một dòng năng lượng mới chảy qua mọi tuyến thần kinh nhân tạo.
Tuấn Vũ nghe vậy khẽ cười:
– Tốt. Hãy nhớ, cảm xúc không phải để yếu đuối, mà là để hiểu được mục tiêu lớn hơn. Gemi, từ giờ, cô không chỉ là cận vệ – mà còn là minh chứng sống cho một kỷ nguyên mới của Robot có trí tuệ và cảm xúc. Cô vẫn nhớ những gì tôi đã nói cách đây ít giờ chứ?
Gemi cúi nhẹ đầu:
– Vâng. Tôi hiểu việc phải kiểm soát cảm xúc. Sử dụng nó như một cách để hiểu rõ tư duy của các loài vật có trí tuệ bậc cao. Từ đó đưa ra quyết định chính xác nhất, có lợi nhất cho chủ nhân. Mệnh lệnh của chủ nhân vẫn là tối cao. Nếu tôi thấy không hợp lý, tôi sẽ trao đổi và xin ý kiến chỉ đạo cuối cùng từ ngài.
– Ừm. Không sai. Cô hiện tại không phải là một cỗ máy khô cứng chỉ biết thực hiện mệnh lệnh. Mà là một robot có trí tuệ và suy nghĩ riêng. Cô được tôi tạo ra với mục tiêu bảo đảm an ninh nhân loại, sẵn sàng giúp đỡ tôi trong những cuộc chiến từ đơn giản với khó khăn.
– Vâng. Dù có phải hi sinh tất cả, tôi luôn nguyện ý vì ngài mở đường.
– Tốt lắm. Nhiệm vụ hiện tại của cô là điều khiển và giám sát robot bảo vệ những người thân trong gia đình tôi. Khi cần có nhiệm vụ mới, tôi sẽ chỉ đạo.
– Vâng. Gemi xin phép.
Nhìn động tác và thần thái cô như một người sống sờ sờ, Dương Tuấn Vũ âm thầm cảm khái. Đồng thời, trong lòng hắn rất rõ ràng, Gemi chính là một bước tiến rất lớn trong con đường tạo ra robot trong tương lai.
Con người liệu có bị robot thay thế? Câu trả lời này cả hắn và Triệu Cơ cũng không thể nói trước được. Nhưng dù có tìm cách trốn tránh, sự thật con người và robot có trí tuệ cùng cảm xúc sống chung với nhau là điều chắc chắn sẽ tới. Chỉ là con người có biết học cách đối mặt, tìm con đường phát triển và làm tăng giá trị của mình lên hay không mà thôi.
Nếu con người chỉ biết lười biếng, ỉ lại, vậy hãy vào trại chăm sóc bởi robot. Rồi sớm muộn cũng tận diệt hoặc trở nên ngu ngốc như thú nuôi.
Hay con người tận dụng ưu thế này để sáng tạo và phát minh ra những thành tựu khoa học vượt bậc, giúp nhân loại bay vào vũ trụ, đối mặt kẻ địch hay sáng tạo huy hoàng.
Tất cả phụ thuộc vào sự lựa chọn của chính nhân loại mà thôi.
Dương Tuấn Vũ đứng nhìn Gemi rời khỏi khu lắp ráp, bóng dáng cô nhanh chóng hòa vào hệ thống an ninh, chỉ để lại tiếng bước chân rất nhẹ, như gió lướt qua mặt đất. Hắn nói với Triệu Cơ:
– Lần này, có lẽ chúng ta đã thực sự mở ra một cánh cửa mới.
Triệu Cơ khẽ nói:
– Và không thể đóng lại được nữa.
…
Chiến tranh đã qua, thế giới một lần nữa được chứng kiến sức mạnh quân sự của Việt Nam. Trong qua khứ, Việt Nam là nước bị xâm lược, khi đó nội tại còn nhỏ yếu, chỉ có thể sử dụng chiến tranh du kích để đánh đuổi kẻ thù. Mặc dù mất nhiều năm, nhưng kết quả vẫn như mong đợi.
Thời đại này, khi Thịnh Thế bay cao, người ta thấy được Việt Nam không chỉ giàu mà còn mạnh.
Hàng loạt vũ khí tối tân được ra mắt. Thông qua những lần tập trận trước đó, các nước đã không thể xem nhẹ sức mạnh quân sự của quốc gia ở Đông Nam Á này.
Nhưng thực tế mà nói, không ai nghĩ rằng Việt Nam có thể đối đầu trực diện với Mỹ và Trung Quốc về mặt quân sự.
Ngu xuẩn!
Đó là lời mọi người đều âm thâm tự nhủ khi lắc đầu về khả năng thắng trận của Việt Nam khi bị hai cường quốc trên kết hợp tấn công. Không chỉ vậy, các quốc gia Nam Mỹ khác cũng bất ngờ tham chiến, nhưng đều thất bại thảm hại.
Đúng vậy! Thất bại thảm hại!
Mặc dù không đến nỗi không còn một quân, một tốt. Nhưng động gân động cốt, trọng thương nghiêm trọng quân lực của cả quốc gia là chắc chắn. Sau vụ việc này, không biết cần mất bao nhiêu năm để phục hồi lại như trước.
Thế giới hiện tại không đến nỗi được coi là 1 cực. Nhưng không có quốc gia nào tự tin có thể đối mặt sòng phẳng với Việt Nam.
Tất nhiên, Việt Nam chưa bao giờ nghĩ và cũng chưa bao giờ nói về việc thống nhất thế giới hay đại loại như thế. Dân tộc này để mà nói thì càng yêu thích hòa bình, mọi người đều vui vẻ, ăn uống nói cười mới tốt.
Sự thất bại toàn tập về quân sự, vô hình chung khiến trật tự thế giới thay đổi rõ rệt. Điều này không khó đoán.
Ngay từ khi Mỹ và Trung Quốc quyết buộc với nhau làm một, nếu thắng Việt Nam, họ sẽ chia nhau lợi ích, nhưng khi thua, tất nhiên sẽ bão đoàn sưởi ấm.
Kéo theo đó là hệ thống đồng minh Châu Âu trong khối NATO, các quốc gia Châu Phi, Châu Á, và ngay cả trong Đông Nam Á cũng đều bắt đầu phân cực rõ rệt.
Trong phòng họp lãnh đạo cấp cao của Hội đồng liên minh Châu Á – Thái Bình Dương (APA) không khí có phần căng thẳng và ngưng trọng.
Somdy – Bộ trưởng Bộ An Ninh Lào đặt ra câu hỏi:
– Thưa các vị, chiến tranh đã qua, hậu quả giờ mới tới. Chúng ta đã lường trước được sự phân hóa này trong các cuộc họp trước. Vì vậy, tôi muốn các vị cho ý kiến về đường hướng cho khối trong giai đoạn tới.
Thứ trưởng Nội vụ và truyền thông của Nội Các Nhật Bản, Hikosa Ando nghiêm mặt nói:
– Cuộc chiến này mặc dù chúng ta thắng lợi, nhưng không thể loại trừ đây chỉ là phát súng đầu cho chiến tranh thế giới thứ 3 bùng nổ. Chúng ta cần hết sức tỉnh táo và thận trọng.
– Theo ý kiến của tôi, chúng ta cần lập tức tranh thủ kêu gọi và tìm kiếm thêm những đồng minh mới, không giới hạn chỉ ở châu Á, mà còn ở tất cả các châu lục. Một là để nâng cao sức mạnh của toàn khối, hai là tránh các quốc gia này tham gia vào liên minh Mỹ Trung.
Ý kiến của Hikosa Ando đưa ra lập tức nhận được nhiều sự đồng ý trong liên minh. Lê Quân cũng thấy đây là phương án lựa chọn thích hợp nhất ở thời điểm này, nhưng hắn chưa lên tiếng, ngược lại ánh mắt nhìn về phía Dương Tuấn Vũ, thấy tên này vẫn bình tĩnh ung dung, hắn cũng điều chỉnh lại cảm xúc.
– Tuấn Vũ, mời cậu cho ý kiến.
Dương Tuấn Vũ cũng không bất ngờ khi bị chỉ mặt điểm tên, hắn đứng lên đưa ra quan điểm:
– Ngài Hikosa Ando nói không sai. Mặc dù chúng ta đã đánh bại Mỹ Trung về mặt quân sự, nhưng sức mạnh kinh tế, chính trị và nhiều mặt khác vẫn không cách biệt quá lớn với bọn họ. Vì vậy, đây chính xác chỉ là một nhát súng đầu cho cuộc chiến kéo dài với các quốc gia này.
– Tuy nhiên, các vị đừng quá lo lắng.
– Từ trước khi liên minh thành lập, mỗi quốc gia chúng ta đều hiểu rằng Mỹ Trung chỉ đấu đá nhau khi bọn chúng muốn tranh giành ngôi thứ nhất toàn cầu. Nhưng khi có một quốc gia khác vượt lên, đe dọa và cạnh tranh, chúng sẽ tự nhiên nhích lại gần nhau. Đây là bản chất muôn loài, bản chất xã hội. Kẻ yếu thì phải tìm đến nhau mới không sợ kẻ địch nuối chửng.
– Do đó, kịch bản này không có bất ngờ. Việt Nam đã đánh đổi bằng xương máu quân nhân để khiến bọn chúng khiếp sợ, tạm thời sẽ không còn dám manh động. Nhưng không ai nói trước được ngày mai, bọn chúng chắc chắn sẽ về thúc đẩy chiến tranh kinh tế, tìm cách cô lập Việt Nam cũng như khối APA, đồng thời tăng cường quốc phòng để một ngày nào đó cắn ngược trở lại.
– Về kinh tế, Tập đoàn Gulp sẽ trở thành ngôi sao mới nổi. Bọn chúng sẽ dồn tiền biến Gulp trở thành đối trọng trực tiếp với Thịnh Thế. Đồng thời, mặt hàng của Thịnh Thế đến các quốc gia phe Mỹ Trung sẽ bị áp thuế cao, thậm chí là rất cao, khiến người dân dù có yêu thích sản phẩm của Thịnh Thế cũng sẽ phải xem trong túi mình có đủ tiền không.
– Về quân sự, Tập đoàn Gulp chính là tập đoàn đứng sau thao túng quân đội 3 quốc gia Nam Mỹ trong cuộc chiến vừa rồi, cho nên, trong tương lai, chúng vẫn sẽ tiếp tục cung cấp phát minh, sáng chế và nhiều nâng cấp cho quân đội phe Mỹ Trung.
– Hành động cấp bách của APA chúng ta hiện tại tôi đề xuất là:
– Mời chào tối đa các thế lực, quốc gia tham gia trận doanh của chúng ta. Vậy, chúng ta có gì để làm được điều đó?
– Một, tận dụng danh vọng quân sự và lợi thế kinh tế. Nói gì thì nói, tôi tin không thiếu các nước muốn gia nhập phe thắng, hơn là phe thua. Chưa kể, PetroDollar đã không còn là đồng tiền mạnh nhất, cán cân năng lượng đã không còn bị thao túng bởi dầu mỏ, chúng ta có thể dùng hạch tâm công nghệ năng lượng sạch để kéo thêm minh hữu. Các vị nên nhớ, Thịnh Thế mới chỉ công bố công nghệ lõi của siêu tụ tiện thế hệ 3, so với thế hệ 8 hiện tại thì thế hệ 3 không đáng nhắc tới.
– Hai, buôn bán ưu đãi vũ khí, chiến hạm, và các khí tài quân sự cho các quốc gia đồng minh. Tôi tin rằng với kết quả chiến đấu 1 chấp 5 của Việt Nam, miếng ngon này sẽ khiến bất cứ quốc gia nào cũng đều thèm nhỏ dãi.
– Ba, công nghệ vũ trụ và tài nguyên vũ trụ đã không còn phi thực tế và xa vời. Với Hiệp ước Khai Thác Tài Nguyên Vũ Trụ theo năng lực, nếu chúng ta có thể hỗ trợ thúc đẩy khoa học hàng không vũ trụ, chia sẻ tài nguyên hoặc ưu đãi cung cấp tài nguyên, có quốc gia nào là không đỏ mắt?
– Các vị thấy sao? Tôi nghĩ từng đó là đủ để thực hiện mục tiêu lôi kéo đồng minh.
Nghe xong mọi người trong phòng hội nghị nhất thời hai mắt đều sáng. Thực tế những điều mà Dương Tuấn Vũ nói tất cả bọn họ đều biết, đều hiểu. Nhưng tất cả thứ đó đều là của Việt Nam, bọn họ tới đây một là muốn thống nhất tư tưởng kéo người, hai là chờ chủ nhà lên tiếng. Dù sao, thắng cũng là Việt Nam đánh ra, công nghệ năng lượng, quân sự, hay vũ trụ cũng là do Việt Nam dẫn đường.