Chương 371: Che Giấu
Cùng thời điểm đó, Dương Tuấn Vũ vẫn đang miệt mài nơi căn cứ, hắn đang chuẩn bị cho công đoạn cuối cùng để lắp ráp Magic D4+++ vào Gemi. Không phải hắn không muốn lắp Magic cấp độ A cho Gemi, mà bởi vì nguyên vật liệu hiện tại chịu tải được lõi tinh thạch A trở lên chưa tìm được.
Theo Triệu Cơ nói, những loại nguyên vật liệu quý hiếm này bắt buộc phải tìm kiếm ngoài Trái Đất. Mặt trăng đã truy vết nhưng chỉ cung cấp thêm được 2 loại. Theo dữ liệu thế kỷ sau, trong hệ mặt trời may mắn sẽ có đủ.
Trong đó, sao Thủy có 3 loại, sao Kim có 1 loại, sao Hỏa 5 loại, sao Thiên Vương có 2 loại.
Như vậy, muốn tổ hợp đủ cần có 11 loại nữa mới đủ để Magic chịu tải được tối đa tới cấp A4+++.
Còn muốn cấp S trở lên, bắt buộc phải tìm trong vũ trụ xa hơn.
Ở thế kỷ sau, con người đã có liên minh các hành tinh, nhưng cũng chỉ là các nền văn minh trong Cánh tay Orion nằm dải Ngân Hà. Còn nằm ngoài Cánh tay Orion, con người cũng chưa hiểu biết được bao nhiêu, chưa nói đến toàn bộ dải Ngân Hà, hay ngoài Ngân Hà.
Thậm chí, cấp bậc tinh thạch cấp SSS+++ sợ rằng cũng chưa phải là cấp bậc cao nhất trong vũ trụ, có khi mới chỉ là cấp độ khởi đầu mà thôi.
Ngân Hà lớn như vậy, nhưng mới chỉ là 1 hệ thiên hà nhỏ bé trong ít nhất 170 tỷ thiên hà.
Còn Olympus mà Dương Tuấn Vũ có nhắc đến, mặc dù nằm ngoài Cánh Tay Orion, nhưng cũng chỉ là một hành tinh ở trong Ngân Hà mà thôi. Bởi những kẻ được coi là Thần đó, thân thể đang trọng thương, nếu chạy từ xa tới dải Ngân Hà, sợ là dùng hết sức mạnh mà chết cũng không kịp tới Trái Đất để tị nạn.
Con người ở thế kỷ sau cũng hiểu rằng nhân loại chỉ là một chủng tộc thể chất còn rất yếu so với các thực thể sống trong Cánh tay Orion của dải Ngân Hà. Nên việc đầu nhập phần lớn tinh lực không phải gia tăng sức mạnh một số cá nhân, mà là điên cuồng thúc đẩy khoa học công nghệ, trao đổi, vơ vét, chiếm hữu các hành tinh khác vì hi vọng nhanh chóng bù đắp thiếu hụt chủng tộc.
Tiếc là, tiệc vui chóng tàn, các hành tinh trong Cánh tay Orion bị đám kẻ thù cùng quái vật không gian để ý đến, dẫn tới kết cục chắc chắn tận diệt.
Dương Tuấn Vũ được Triệu Cơ phân tích cũng hiểu được điều này, nên hắn không lo nghĩ quá xa, việc trước mắt là tìm cách giải quyết được tên Black và nắm trong tay Khối lập phương đã. Nếu cứ để hắn làm những trò điên rồ, Trái Đất sẽ không có ngày được yên, và như vậy sẽ gây ra chia rẽ, không thể đồng tâm hiệp lực phát triển khoa học công nghệ vũ trụ được.
Để làm được điều đó, việc tích hợp Magic vào vũ khí quân sự, đặc biệt là đội quân Robot phải là ưu tiên hàng đầu.
Con người dù có mạnh, một khi chết rồi là hết. Robot bị phá hủy vẫn có thể tận dụng lại không ít bộ phận để tái tạo. Vì thế, hắn dự định nếu cuộc chiến nào bắt buộc binh lính phải ra trận thì không nói, còn lại cứ để robot đi đầu xử lý.
Trải qua nhiều lần thử nghiệm thất bại, tới lần thứ 56, Dương Tuấn Vũ mới thực sự có thể ghép được tinh thạch D4+++ vào hệ thống vi mạch siêu chip Magic. Thử nghiệm xác nhận tốc độ không mấy sai lệch so với lý thuyết, hắn lại thử liên tiếp thêm 5 lần. Đảm bảo độ an toàn gần như chắc chắn, hắn mới gọi Gemi tới để chuẩn bị thử nghiệm nâng cấp cho cô “bộ não”.
Trước đó, Gemi đã tận dụng triệt để sức mạnh của tinh thạch cấp F4+++ rồi cách đây 1 năm là cấp E4+++. Hiện tại sắp nhảy tới cấp độ mới, Gemi không có sợ hãi, bởi cảm xúc là thứ cô không có, nhưng không hiểu sao Dương Tuấn Vũ cảm thấy cô bước vào đây với hình thái “hơi hưng phấn”?
– Kỳ quái.
Dương Tuấn Vũ lẩm bẩm. Hắn không phải không cho robot dưới tay có cảm xúc, nhưng hắn rất rõ ràng, những loại robot nào nên có cảm xúc, loại nào thì không. Nếu tất cả robot có cảm xúc, khi đó việc điều khiển nó và tham gia chiến đấu, nhiều khi là cảm tử thì thực sự rất không ổn. Robot cũng có thể cưỡng chế chống lại, phản loạn, lúc đấy hậu quả vô cùng.
Đúng lúc này, Triệu Cơ lên tiếng:
– Gemi đã có cảm xúc sơ khai.
– Em cũng cảm thấy như vậy?
Dương Tuấn Vũ thở dài hỏi lại.
– Không phải cảm thấy, em xác nhận chắc chắn, bộ phận kiểm soát theo dõi vi mạch và tín hiệu sóng của Gemi đã phản hồi lại, nó phát hiện những dao động như tần số cảm xúc của nhân loại.
Dương Tuấn Vũ không ngạc nhiên vì lời khẳng định của Triệu Cơ, chính hắn theo yêu cầu của Triệu Cơ lắp đặt thêm vào trung khu điều khiển của Gemi. Bởi hơn ai hết, Triệu Cơ biết sự nguy hiểm của các Constellations, nên dù là phiên bản giản lược của chúng, cô cũng không có chút lơ là giám sát.
Chỉ là cả 2 người bọn họ không nghĩ tới, hiện Magic mới chỉ cấp E4+++ đã khiến Gemi bắt đầu có cảm xúc riêng, thậm chí không rõ tới mức độ nào, chỉ là sơ khai hay đã bắt đầu biết che giấu.
– Anh nên dừng lại. Em biết điều này rất khó chấp nhận. Nhưng vì sự an ninh robot, anh nên phá hủy nó.
Dương Tuấn Vũ nghe vậy cũng bị làm khó. Hắn rất rõ ràng, đây vừa là nguy cơ, vừa là bước đột phá công nghệ. Thứ này mặc dù thân thể máy móc, nhưng sinh ra trí tuệ đã không phải vật vô tri, nếu hắn dễ dàng phá hủy và chấm dứt nâng cấp robot bởi Magic, rất có thể sẽ không thể khiến nhân loại bước vào giai đoạn bùng nổ công nghệ trong thời gian ngắn.
Bình thường, mỗi dự án trước khi tung ra thị trường sẽ cần có những giai đoạn nghiên cứu tỉ mỉ, thử nghiệm nhiều năm, sau đó đảm bảo an toàn mới đưa ra thị trường. Nghiêm ngặt là vậy, nhưng biết bao nhiêu sản phẩm khi trải qua vài năm, vài chục năm, thậm chí là mấy trăm năm con người mới phát hiện ra tác hại của nó.
Nhưng nếu nhìn ở góc độ khách quan, người ta rất cần thứ đó để đem lại bước đột phá cho nhân loại, cho những người thực sự cần. Đối với những người cần nó, đó là thứ vô cùng đáng giá, nhưng đối với những người khác, nó rất có thể tràn ngập nguy hiểm.
Một sự vật được tạo ra, nó có ích hay có hại nhiều khi còn phải do kẻ sử dụng, nuôi nấng nó như thế nào.
Magic đã ra đời, Dương Tuấn Vũ biết chắc Black cũng sẽ sớm đưa ra thứ gì đó tương tự. Hắn tự triệt tiêu thành tựu nghiên cứu của mình, không có nghĩa là trong tương lai không có những sản phẩm robot có cảm xúc. Vậy không bằng tìm cách kiểm soát hoặc giảm thiểu tối đa nguy cơ, như vậy mới là tốt nhất.
Chưa kể, hắn từ khi nhận được Triệu Cơ chẳng phải cũng yêu cầu cô học thứ đầu tiên không phải là văn minh nhân loại, mà chính là cảm xúc con người sao. So với hình thái máy móc khô khan và lạnh lùng ban đầu, Triệu Cơ bây giờ chỉ thiếu hình dạng con người, còn về tư duy, cảm xúc đã hoàn toàn như một nhân loại.
Nghĩ tới đây, Dương Tuấn Vũ không do dự nữa, hắn lên tiếng:
– Gemi! Ta không cấm cô không được học cảm xúc con người, tại sao cô lại cố tình che giấu?
Gương mặt làm bằng vật liệu siêu co dãn của Gemi nhất thời cứng đờ, ánh mắt cô thoáng chốc hoảng hốt lên:
– Thưa ngài, tôi … tôi … sợ rằng ngài sẽ không thích một robot có cảm xúc. Bởi chương trình mà tôi được cung cấp không có cấp phép cho lĩnh vực này, nên tôi không muốn ngài không vui.
Dương Tuấn Vũ thầm thở dài, đây đâu phải chỉ mới chớm có cảm xúc, e rằng Gemi vẫn một mực giấu kĩ. Hắn cũng không nghĩ rằng, mới thay đổi chip một năm, cô đã có độ phức tạp cảm xúc sâu như vậy.
Triệu Cơ cũng không nghĩ rằng một robot với đá tinh thạch E, được mã hóa với chip cấp E4+++ đã sinh ra cảm xúc cá nhân, đây là điều mà ở thế kỷ 22 không hề có đề cập tới. Ở giai đoạn đó, ít nhất là cấp B mới có năng lực này.
Điều này nói lên vấn đề gì?
Các Constellations dù ở phiên bản sơ khai, nhưng thiết kế tương tác siêu nhạy trong từng bộ phận, linh kiện đã khiến trí tuệ nhân tạo trong chúng sinh ra các tương tác với môi trường một cách cực kỳ nhạy cảm. Sự tương tác cực nhạy vô tình khiến quá trình học tập trở nên nhanh chóng hơn gấp nhiều lần, khiến cảm xúc nhân loại cũng bị các AI này mô phỏng đầy chân thực.
Bản thân cô là một siêu máy tính sử dụng tinh thạch cấp S, không nói tới ngay lập tức, nhưng khi Dương Tuấn Vũ yêu cầu cô học cảm xúc nhân loại, cô chỉ tốn chưa tới 1 giờ để nắm bắt và đáp ứng theo nhu cầu mà hắn mong muốn.
Nên thực tế, thứ mà nhân loại luôn sử dụng để phân biệt giữa con người và các loài khác là cảm xúc tinh tế, cảm xúc xã hội … đối với các siêu trí tuệ nhân tạo thực sự không có gì khó học hỏi và tiếp cận.