Chương 247: Thế Giới Đầy Hỗn Loạn
Dương Tuấn Vũ cho 500 người tới trạm y tế nghỉ ngơi 1 tuần, trong thời gian này hắn cũng tranh thủ về nhà, đã 5 tháng rồi, mọi người không biết có khỏe không.
Mặc dù hắn vẫn thường xuyên gọi điện cho cha mẹ và Vân Tú, nhưng không nhìn thấy thì lòng chưa yên. Cũng may, mọi thứ quả thực đều vẫn tốt.
Dự án ra mắt robot vốn dĩ phải được tổ chức trong hai tháng trước, nhưng vì một vài lý do mà hoãn lại, theo Vân Tú nói, Li Băng vừa xảy ra một vụ nổ cực lớn khiến toàn thủ đô Beirut rung chuyển, làm hơn 100 người thiệt mạng, cùng hơn 4000 người bị thương, mọi bệnh viện đều quá tải.
Tổng thống Michel nói rằng vụ nổ gây ra bởi 2.750 tấn hóa chất ammonium nitrate được lưu giữ không an toàn tại một nhà kho. Ammonium nitrate là loại hóa chất được dùng làm phân bón trong nông nghiệp, và để làm chất nổ.
Li Băng chính thức để tang trong ba ngày, cả thế giới trong thời gian đó đều gửi những thông điệp chia buồn với quốc gia Trung Đông này.
Thịnh Thế, thân là một tập đoàn đa quốc gia, trong đó tại Li Băng cũng có hai chi nhánh. Để bày tỏ sự cảm thông, tập đoàn đã ủng hộ Beirut 5 triệu đô ( tương đương hơn 100 tỷ đồng) cùng rất nhiều các trang thiết bị y tế, lương thực và thực phẩm. Điều này ngay lập tức nhận được lời cảm ơn chân thành, và sự khen ngợi của cộng đồng quốc tế.
Dương Tuấn Vũ nghe vậy thì chỉ biết thở dài, Việt Nam theo hắn trọng sinh mà sinh ra nhiều thay đổi, tuy nhiên, các quốc gia khác có những biến cố gì thì vẫn diễn ra như vậy, đây không phải điều mà hắn có thể dễ dàng thay đổi được. Danh tiếng, uy tín của hắn nói ra quả thực không ai biết, mà dù có người biết họ cũng không thèm để vào tai.
Vì vậy, nếu xảy ra những thảm họa lớn, hắn cũng chỉ có cách làm như Vân Tú, lấy tiền bạc, vật dụng và các trang bị thiết yếu hỗ trợ mà thôi.
Trì hoãn ra mắt robot đã không thể kéo dài thêm nữa. Vân Tú vốn định sẽ cho ra mắt trong mấy ngày tới, không ngờ chồng cô lại trở về khiến cô hơi do dự. Do dự cũng đúng thôi, bởi vì thời gian anh ấy về khẳng định là tranh thủ ít ngày, nếu dự án ra mắt, cô sẽ rất bận rộn khó mà có thể dứt ra được.
Dương Tuấn Vũ cảm nhận được sự khó xử của bà xã, hắn lập tức ôm vào lòng yêu thương một hồi.
– Không nên trì hoãn nữa, robot càng sớm xuất hiện bao nhiêu, loài người càng phải nỗ lực thêm bấy nhiêu. Anh cảm nhận được sắp tới mọi thứ sẽ không còn bình yên như trước, để nhân loại sớm chuẩn bị thêm ngày nào hay ngày đấy.
– Nhân loại sắp gặp biến cố?
Vân Tú nhíu mày lo lắng, đây là lần đầu tiên anh nói với cô điều này.
Dương Tuấn Vũ nói xong thì biết mình lỡ lời, nhưng không vì thế mà bào chữa, ngược lại hắn nghĩ cũng nên để vợ hiểu một vài chuyện thì tốt hơn. Nghĩ vậy, hắn bắt đầu dẫn dắt, đưa ra các quan điểm:
– Em có thấy thế giới trong 10 năm gần đây liên tục xảy ra những vụ việc khủng khiếp không? Đã có hơn 2000 người thiệt mạng trong tổng số 14 vụ rơi máy bay. Sóng thần tại Nhật Bản năm 2011 và Indonesia năm 2018, khiến khoảng 18.000 người chết, 17.000 người, hơn 3000 người mất tích, phá hủy hơn 200.000 ngôi nhà. Động đất tại Chile khiến hơn 500 người chết.
Các đại dịch đo virus cúm gia cầm (H5N1, H7N9,…) virus Zika, virus Sars-Covi-2 … tổng cộng đã khiến hàng chục triệu người chết. Chưa kể đến các vụ đánh bom liều chết, các vụ xả súng nơi công cộng, các thế lực với chủ nghĩa cực đoan như IS, hay các chiến tranh quân sự liên miên vùng Trung Đông.
Có thể nói, con người đang dần mất đi sự kiên nhẫn, thay vào đó là tự đấu đá, tiêu diệt lẫn nhau, trong khi đó, Trái Đất, hành tinh nơi chúng ta đang sinh sống, dường như đã bắt đầu mất kiên nhẫn với loài người, thảm họa thiên nhiên xảy ra với tần suất ngày càng gia tăng, số người thiệt mạng thoáng cái đã tính bằng đơn vị hàng nghìn.
Sự hiếu chiến, chia rẽ, ham lợi ích đã khiến đôi mắt nhiều người mất đi sự tỉnh táo cần thiết. Họ không nhận ra thiên nhiên đang thay đổi tiêu cực, Trái Đất đang dần quay lưng với chính giống loài được tạo ra từ nó.
Nhưng những thứ này còn chưa phải tồi tệ nhất, cái anh lo lắng chính là việc bên ngoài vũ trụ kia, có rất nhiều bí mật mà con người thiển cận vẫn chưa biết tới. Nhưng thay vì tập trung phát triển, cố gắng bảo vệ mảnh đất của mình, bọn họ lại quay sang tàn sát, kìm hãm sự phát triển của nhau, làm nền tảng khoa học kỹ thuật Trái Đất chậm thăng tiến.
Xenomorph là một minh chứng rõ ràng về văn minh ngoài Trái Đất, giống loài này căn bản chỉ giống với một loại động vật ký sinh, như vậy đã đủ khiến cả thế giới khốn đốn, kinh sợ.
Nếu thực sự trong tương lai có những tộc sinh vật khác mạnh mẽ hơn, khoa học của họ tiến bộ hơn Trái Đất, thì sợ rằng chúng ta sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, hoặc trở thành nô lệ cho chúng.
Anh nỗ lực đưa ra các phát minh mới chính là muốn thúc đẩy các quốc gia khác nỗ lực vươn lên, nhưng mọi thứ chỉ thay đổi quá ít, điều này làm anh hơi thất vọng.
Có điều, robot xuất hiện thì lại rất khác, một kỷ nguyên robot sẽ khiến con người phải thực sự cố gắng nếu không muốn mình kém cỏi và bị đào thải.
Chỉ có tấn công vào nhu cầu mưu sinh của con người, mới hi vọng tìm ra được sự bứt phá rõ rệt.
Nghe thì tham vọng của anh thật lớn, nhưng anh tin mình có thể dần thay đổi hành tinh này, mà Thịnh Thế chính là điểm tựa để anh thực hiện tham vọng này.
Vân Tú lần đầu tiên nghe thấy mục tiêu thực sự của chồng mình, trong lòng nổi lên rất nhiều cơn sóng, ước mơ của anh quá lớn.
Tuy nhiên, dựa vào những điều anh cố gắng suốt nhiều năm qua, cô dần hiểu vì sao hắn lại tạo ra Thịnh Thế làm chủ kinh tế, sau đó lại tạo ra DE, thành lập đội quân mạnh mẽ của riêng mình.
Không chỉ vậy, không lúc nào hắn không nỗ lực tập luyện, nâng cao sức mạnh cá nhân, để rồi hôm nay nắm trong tay đỉnh cao của cả ba thứ này.
Kế hoạch này, anh chắc chắn đã ấp ủ ngay từ đầu, nhưng làm sao hắn biết thế giới sẽ xảy ra những chuyện kinh khủng, sẽ có sự tấn công ngoài vũ trụ? “Chẳng lẽ thực sự anh ấy là người của thế giới tương lai?”
Vân Tú đã nghĩ như vậy rất nhiều, càng lâu cô càng cảm nhận thấy suy đoán này của mình là đúng. Chẳng qua dù có thế nào đây vẫn là người mà cô yêu thương, hắn có là ai, đến từ đâu đối với cô không còn quan trọng nữa.
Dương Tuấn Vũ đương nhiên nhìn ra sự khác thường trong ánh mắt của vợ, nhưng hắn đã lựa chọn nói ra thì không hối hận.
Đột nhiên hắn cảm thấy trong lòng lại nhẹ đi một chút, cảm giác có người để sẻ chia những suy nghĩ đè nén quá lâu thực sự thoải mái.
Vuốt ve gò má trắng mịn của vợ, hắn mỉm cười:
– Kiếp này anh có một người vợ, một người bạn tri kỉ như em, quả thực sống không uổng rồi.
Vân Tú cả người run lên, vòng tay ôm chặt lấy hắn, nước mắt rơi xuống:
– Được ở bên anh, Tú Tú cũng không còn gì hối tiếc nữa.
Dương Tuấn Vũ thở dài vuốt mái tóc thơm mát:
– Ngốc. Đừng nói mấy lời như thế chứ. Tương lai còn rất dài, nhưng anh muốn lúc còn trẻ thực hiện được tối đa những kế hoạch của mình, để hi vọng khi về già có thể buông bỏ tất cả, ở bên cạnh những người thân, những người anh yêu thương, sống một cuộc sống an nhàn thoải mái, không phải lo nghĩ tới điều gì cả.
Vân Tú gật đầu thật mạnh, ánh mắt xinh đẹp nay có thêm sắc thái kiên định, đầy mạnh mẽ như lúc còn cùng hắn xông pha chiến đấu:
– Anh yên tâm, anh sẽ không phải gánh vác mọi thứ một mình. Ở bên cạnh còn có rất nhiều người đang nỗ lực từng ngày.
Dương Tuấn Vũ gật đầu, nụ cười càng thêm đậm:
– Ừ, đúng vậy. Thật may mắn anh không cô độc mà luôn có rất nhiều người sẵn lòng hỗ trợ, cùng anh cố gắng. Tốt rồi, sự kiện ra mắt Robot không nên tiếp tục trì hoãn nữa, chúng ta cần chuẩn bị thật đầy đủ trước bất cứ biến cố lớn nhỏ sắp xuất hiện trong tương lai.
– Vâng. Em sẽ lập tức triển khai và đưa robot xuất hiện tại khắp mọi nơi trên thế giới. Kỷ Nguyên Robot, kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, nhất định sẽ cực thịnh trong vòng 10 năm tới.
– Hi vọng là vậy. À đúng rồi, kỳ hạn 10 năm sản xuất độc quyền siêu tụ điện đã tới lúc kết thúc, em nói với người của viện nghiên cứu, chuẩn bị công bố với thế giới đi.
Vân Tú nghe vậy có chút không nỡ, nhưng cô biết làm người đừng nên quá tham lam, chưa kể việc này chính là để nâng cấp cơ sở khoa học của toàn nhân loại thêm một bước tiến lớn, đồng thời thể hiện vị thế số một của Thịnh Thế trên trường quốc tế.
– Thời gian huấn luyện đã được gần nửa năm, còn một năm rưỡi nữa là kết thúc. Sau đó anh có dự định gì không? Để em và mọi người chuẩn bị cho đủ.
Dương Tuấn Vũ nghe vậy hơi đăm chiêu, cuối cùng vẫn là nói ra:
– Anh dự định sẽ đi tìm lại toàn bộ khối lập phương.
– Khối lập phương mà chị Iris suýt nữa vì nó mà mất mạng?
Vân Tú nghĩ tới nguy hiểm ngày đó thì hơi rùng mình, ánh mắt đầy không nỡ nhìn hắn tiếp tục mạo hiểm.
Nói tới thứ này, Dương Tuấn Vũ cũng luôn có dự cảm không hay, nhưng hắn biết rõ, nếu cứ tiếp tục phát triển, tạo ra các phát minh của thế kỷ 22 đi chăng nữa thì cơ hội vượt qua thảm kịch trong tương lai vẫn chỉ là con số 0.
Vì thế, hắn cần toàn bộ công nghệ từ nền văn minh kia, hi vọng có được nó sẽ giúp hắn sáng tạo ra được các loại trang bị, vũ khí cực kỳ mạnh mẽ, giúp lật ngược thế cờ chết này.
Chẳng qua sau nhiều năm như vậy, tên mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ mà Iris từng nói đã làm gì với khối lập phương đó rồi?
Nếu hắn thực sự phá giải được bí mật bên trong, thì nhất định đã tạo ra được rất nhiều thứ rất khủng khiếp, có thể đe dọa tính mạng toàn nhân loại cũng không phải là chuyện đùa.
“Mong rằng mọi thứ không quá phức tạp” Dương Tuấn Vũ hiện giờ chỉ có thể tự an ủi mình như thế, nhưng cơn sóng trong lòng phải mất rất lâu mới bình yên lại được.