Chương 128: Chúng ta khác các ngươi!
Vẻ mặt ung dung tự tại.
So với dáng vẻ nhếch nhác của bọn họ, hắn trông vô cùng thản nhiên.
Lại một câu “Dựa vào cái gì” dâng lên trong lòng.
Dựa vào cái gì bọn họ phải liều mạng cố gắng, còn Khương Mục lại có thể ngồi chờ hưởng thành quả?
Bọn họ có kém gì Khương Mục đâu, sao lại phải nai lưng làm việc khổ sai như trâu ngựa chứ?
Mọi người càng nghĩ càng giận, số người dừng tay cũng ngày càng nhiều.
Dần dần, những người còn đang kiên trì thấy những người khác đều đã bỏ cuộc, cũng lần lượt dừng tay.
Chẳng bao lâu sau, không còn một ai ra tay nữa.
Chỉ còn lại nhóm Dao Quang Thánh Tử.
Thấy những người khác đều dừng lại, bọn họ cũng lần lượt dừng tay.
Ai nấy sắc mặt đều khó coi.
Lúc này, Trầm Thiên là người đầu tiên lên tiếng.
“Sao các ngươi lại dừng tay?”
“Không thấy nhóm Dao Quang Thánh Tử vẫn đang ra tay à?”
Mọi người nghe vậy càng thêm tức giận.
“Thì sao chứ?”
“Dựa vào cái gì bọn họ ra tay thì có quyền bắt chúng ta cũng phải ra tay?”
“Dựa vào cái gì Khương Thần Tử có thể không ra tay, ngồi chờ chúng ta bán mạng cho hắn?”
Từng người từng người chất vấn, lời lẽ vang vọng đầy phẫn nộ.
Trầm Thiên lại lạnh lùng lên tiếng.
“Có gì mà dựa vào cái gì? Chẳng lẽ các ngươi không muốn ra ngoài sao?”
“Nhóm Dao Quang Thánh Tử không lợi hại hơn các ngươi sao? Bọn họ đã ra tay rồi, các ngươi không giúp đỡ thì không hợp lý à?”
“Còn việc Khương Thần Tử có ra tay hay không, liên quan gì đến các ngươi?”
“Chẳng lẽ các ngươi ra tay không phải vì muốn tự mình thoát ra, mà là để Khương Thần Tử ra ngoài?”
“Vậy thì các ngươi thật đúng là tốt bụng.”
Mọi người nghe vậy nhất thời nghẹn lời.
Bọn họ đương nhiên là vì bản thân, chứ không phải vì Khương Mục nào đó.
Nhưng bọn họ đã bỏ sức, có kẻ không làm gì khiến bọn họ rất khó chịu.
Nhất là trong tình cảnh bọn họ liên tục thất bại, Khương Mục đã trở thành niềm hy vọng duy nhất.
Nhưng niềm hy vọng này dường như hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của bọn họ, thậm chí là của chính mình.
Hoàn toàn không giúp đỡ, dường như đã hoàn toàn từ bỏ.
Điều này khiến bọn họ sao có thể cam tâm?
Niềm hy vọng duy nhất không ra tay, chẳng phải là muốn bọn họ đi chết sao?
Dù biết không nên đặt hết hy vọng của mình vào Khương Mục, nhưng vào lúc này, ai còn có thể lý trí đến mức không oán trách người khác chứ?
Không có, một người cũng không.
Bọn họ hận không thể ép Khương Mục ra tay, nếu hắn sống chết không chịu giúp đỡ, bọn họ quả thực muốn động thủ với Khương Mục rồi.
“Chúng ta không cần biết, Khương Mục phải ra tay!”
“Đúng vậy, hắn phải thử, nhỡ đâu có thể giúp chúng ta ra ngoài thì sao!”
“Chúng ta không muốn chết ở đây, chắc chắn hắn cũng không muốn, sao không thử xem.”
“Chẳng lẽ hắn cho rằng không thể thành công nên từ bỏ hay sao?”
“Mau ra tay ngay lập tức, nếu không, chúng ta không dám chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
“Đúng thế, đừng ép chúng ta!”
Giọng điệu càng thêm gay gắt, vẻ mặt cũng càng thêm dữ tợn.
Trước ngưỡng cửa sinh tử, lý trí dường như là thứ xa xỉ, không phải ai cũng có được.
Nhóm Dao Quang Thánh Tử thấy thời cơ đã chín muồi, liền lần lượt lạnh lùng lên tiếng.
“Các ngươi có ý gì?”
“Khương Mục cũng chỉ cho rằng chúng ta đang làm việc vô ích mà thôi, quan điểm khác nhau, không thể cầu đồng tồn dị sao?”
“Chúng ta cùng nhau ra tay là được rồi, tại sao cứ nhất quyết phải là Khương Mục? Chẳng lẽ các ngươi cho rằng chúng ta làm không được, bản thân các ngươi cũng làm không được, phải Khương Mục ra tay mới được sao?”
“Các ngươi tự coi nhẹ bản thân thì cũng thôi đi, nhưng đừng kéo cả chúng ta vào, chúng ta khác các ngươi.”
Từng câu từng chữ trong những lời này đều đánh trúng vào chỗ đau của mọi người.
Bọn họ làm không được, cũng không muốn chết, chỉ đành ép Khương Mục ra tay.
Khương Mục không ra tay, nhóm Dao Quang Thánh Tử cũng làm không xong, bọn họ làm sao sống sót ra ngoài?
Đáng ghét nhất là, Khương Mục thậm chí không thèm nhìn thẳng vào bọn họ, Trầm Thiên thì dựa thế Khương Mục, nói năng chẳng chút khách khí.
Nhóm Dao Quang Thánh Tử, trong lời nói ngoài lời nói đều tỏ ra coi thường bọn họ.
Nhất thời, sự tức giận vì bị coi thường, nỗi tuyệt vọng vì không thấy hy vọng, khiến bọn họ lập tức bùng nổ.
“Thật là vô lý! Nếu các ngươi đã coi thường chúng ta, vậy hãy xem thực lực của chúng ta đây!”
“Đừng tưởng mình lợi hại lắm, chúng ta đông người như vậy, lẽ nào còn sợ các ngươi sao?”
“Mọi người cùng xông lên, cho bọn chúng nếm mùi đau khổ!”
Trên mặt ai nấy đều lộ vẻ tức giận điên cuồng.
Sự cuồng loạn trong mắt rõ ràng là xuất phát từ nỗi bất lực trong tuyệt vọng.
“Cuối cùng… cũng có thể động thủ rồi…”
“Khương Mục tính toán từng bước cứ như đã thấy trước được vậy.”
“Không phục không được mà…”
“Ra tay thôi, tạo cơ hội cho hắn.”
Nhóm Dao Quang Thánh Tử truyền âm cho nhau.
Bọn họ tuy đã liệu trước cuối cùng sẽ diễn biến đến bước này.
Nhưng khi suy diễn toàn bộ quá trình thì vẫn còn mơ hồ và khó kiểm soát.
Vậy mà trước đó Khương Mục lại miêu tả chính xác từng bước một, không sai một ly một tí nào so với tình hình hiện tại.
Nói một câu liệu sự như thần cũng không hề khoa trương, ngược lại còn vô cùng chuẩn xác.
Lúc này, đám đông đối diện đồng loạt lao tới.
Nhóm Dao Quang Thánh Tử cũng đồng thời xông ra.
Trong nháy mắt, hai bên đã giao chiến.
Trầm Thiên cũng dẫn theo đệ tử Trầm gia xông lên, một trận hỗn chiến cứ thế bắt đầu.
Mà Khương Mục lại trở thành người duy nhất không ra tay.
Lúc này.
Khương Mục nhận thấy sự chú ý của Tô Tụng lại một lần nữa bị thu hút tới đây.
Có thể thấy, hắn vẫn chưa bao giờ thực sự hoàn toàn nhập tâm, luôn giữ lại một phần tâm tư, duy trì lòng cảnh giác đối với mọi người.