Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
ta-dong-hoang-thai-nhat-khong-ung-kiep.jpg

Ta Đông Hoàng Thái Nhất Không Ứng Kiếp

Tháng 2 3, 2026
Chương 43 : Vô Tận Thần Thức. Chương 42 : Hoán Cốt.
cai-nay-dia-ha-thanh-truong-cay-nam

Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi

Tháng 2 1, 2026
Chương 6 18: A Hoàng, ta tới đón ngươi Chương 617: Cạm bẫy
Vô Hạn Tháp Phòng

Hokage Ác Ma Pháp Tắc

Tháng 1 15, 2025
Chương 666. Thế giới phần cuối Chương 665. Căn nguyên
huong-hoa-than-dao-tu-tho-dia-than-bat-dau.jpg

Hương Hỏa Thần Đạo, Từ Thổ Địa Thần Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 144: Tru sát! Sắc phong nữ thần, nội tình hùng hậu phúc địa, tấn thăng! (2) Chương 144: Tru sát! Sắc phong nữ thần, nội tình hùng hậu phúc địa, tấn thăng! (1)
dau-la-dai-luc-4-chung-cuc-dau-la.jpg

Đấu La Đại Lục 4: Chung Cực Đấu La

Tháng 3 11, 2025
Chương 1794. Lời cuối sách Chương 1793. Trọng sinh Đường Tam (2)
hoc-sinh-chuyen-truong-giao-hoa-mat-ngoai-thanh-lanh-ki-thuc-truu-tuong.jpg

Học Sinh Chuyển Trường Giáo Hoa Mặt Ngoài Thanh Lãnh, Kì Thực Trừu Tượng

Tháng 2 4, 2026
Chương 285: Dùng thắng thua đến đánh cược Chương 284: Cùng bánh ngọt một dạng ngọt
sau-khi-li-hon-vo-cu-thanh-chu-no.jpg

Sau Khi Li Hôn, Vợ Cũ Thành Chủ Nợ

Tháng 2 2, 2026
Chương 781 xong Chương 780 phản kích bắt đầu
tong-vo-tuyet-nguyet-thanh-mo-y-quan-chua-benh-thanh-thanh

Tổng Võ: Tuyết Nguyệt Thành Mở Y Quán, Chữa Bệnh Thành Thánh!

Tháng 2 1, 2026
Chương 1345:: Thắng thảm chấm dứt Chương 1344:: Tàng Thư các bí mật, cao duy thế giới chân tướng
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 227: Lựa chọn cùng điều kiện.
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 227: Lựa chọn cùng điều kiện.

Nobita nằm trên giường, lăn qua lăn lại, mãi vẫn không ngủ được. Từ khi có kỹ năng Ngủ Say, cậu hiếm khi rơi vào tình trạng này.

Mắt nhắm rồi lại mở, đầu óc cứ tự động tua đi tua lại cuộc nói chuyện với Eiko hồi sáng.

Cậu không chắc mình muốn đi hay không muốn đi. Hành trình kia quá dài, quá xa, cũng quá nhiều thứ mơ hồ. Nhưng nếu không đi, rất có thể cậu bỏ lỡ cơ hội duy nhất để tìm lại nhóm bạn.

Nghĩ tới đó, tim cậu lại nhói lên một cái, như bị ai bóp nhẹ.

Nobita cố vỗ vỗ mặt mình, chuyển hướng suy nghĩ sang những vấn đề thực tế, thứ cậu cảm thấy mình có thể tính được.

Đầu tiên là chuyện ba mẹ. Nobita vẫn chưa nói gì với họ. Con đường Siêu Phàm đã là ranh giới khiến họ khó chấp nhận rồi, nếu giờ cậu còn nói muốn đi lên Cầu Học Chi Lộ, cậu không biết họ sẽ phản ứng ra sao.

Giận dữ còn đỡ, cậu sợ nhất là kiểu im lặng chịu đựng, kiểu gật đầu cho qua mà trong lòng thì rối như tơ. Nghĩ đến cảnh mẹ cố tỏ ra bình thường, ba cố nói con cứ quyết định. Nobita đã thấy khó chịu như có cục đá đè thẳng lên ngực.

Vấn đề thứ hai là thời gian.

Sáu mươi năm.

Nghe thì có vẻ không quá đáng, vì nhân loại tuổi thọ trung bình hai trăm năm. Nhưng cái “hai trăm” ấy là con số trên giấy.

Với Nobita, sáu mươi năm vẫn là một đoạn đời dài đến mức có thể đổi thay mọi thứ: thói quen, khuôn mặt, thế giới, cả cách người ta gọi tên nhau.

Hơn nữa ba mẹ cậu… cũng không còn trẻ.

Họ không phải loại “vừa mới bốn mươi” còn dư sức chờ con trưởng thành. Tuổi tác của họ đã bước qua cái ngưỡng mà mỗi năm trôi đi đều thấy rõ. Nobita nhớ đến những nếp nhăn mới ở khóe mắt mẹ, mái tóc ba lấm tấm bạc, rồi tự hỏi một câu mà cậu không dám nói thành lời:

“Nếu mình đi… lúc mình về rồi… liệu họ còn ở đó không?”

So với khổ sở trên đường, cậu càng sợ mình mất đi quyền gặp lại họ. Bởi đây là một chuyến đi một chiều.

Lệnh bế quan tỏa cảng đã trong giai đoạn chuẩn bị, nghĩa là nếu Nobita bước lên Cầu Học Chi Lộ, thì trừ khi thật sự tới được đích, bằng không cậu sẽ không có đường quay về, cũng không thể liên lạc với quê hương nữa.

Chỉ riêng điều đó đã đủ biến một lựa chọn thành một bản án. Hoặc đi tới tận cùng, hoặc biến mất khỏi cuộc đời của tất cả những người quen thuộc.

Ngoài chuyện đi hay không đi, Nobita còn có một đống nghi vấn cứ xoắn lấy nhau về Eiko.

Cậu với nàng thật ra không thân. Nếu tính đúng nghĩa, họ chỉ là người quen mặt ở trường. Gặp vài lần, biết vài thông tin về nhau, vậy thôi. Chưa từng có kiểu ngồi xuống nói chuyện dài, càng chưa có cái gọi là tin tưởng được xây bằng thời gian.

Thế nên khi Eiko nói về tiềm lực, nói về Cầu Học Chi Lộ, nói về vấn đề cá nhân… Nobita không thể không cẩn thận.

Lời nàng nói có thật không? Mục đích nàng nói ra có đúng như vậy không?

Cậu tự hỏi, rồi lại tự phản bác. Dù có nghi ngờ, cậu cũng khó mà gắn cho Eiko hai chữ “mưu mô”. Dẫu sao họ cũng chỉ là hai đứa trẻ mười tuổi. Muốn bày kế lợi dụng người khác, cũng phải có khả năng, có nguồn lực, có cả sự tàn nhẫn. Mà Eiko nhìn thế nào cũng không giống kiểu đó.

Chưa kể, nếu thật sự muốn lợi dụng, nàng cũng nên tìm một người “có giá trị” hơn Nobita. Cậu biểu hiện nhiều lắm chỉ một cái vận khí khá tốt thiên tài nhỏ, cũng không phải là không thể thay thế.

Nhưng suy nghĩ này không khiến Nobita yên tâm hẳn. Nó chỉ làm cậu chuyển từ nghi ngờ Eiko lừa mình sang Eiko đang rất gấp gáp.

Bởi vì có một thứ Nobita không thể phủ nhận, đó là tình trạng của Eiko đang tệ đi dần.

Nhiệt độ quanh nàng giảm dần theo từng lần gặp. Ban đầu chỉ là cảm giác không khí mát lạnh hơn một chút, như đứng gần cửa sổ mở hé trong mùa đông. Nhưng dạo gần đây thì khác. Cái lạnh đó không còn là cảm giác mơ hồ nữa.

Đồ đạc quanh nàng… bắt đầu kết băng.

Nobita nhớ rõ vài chi tiết như ly nước đặt gần chỗ nàng ngồi có lớp sương mỏng bám quanh, mép bàn có những hạt trắng li ti như muối nhưng lại tan chậm, thậm chí một lần cậu thấy trên tay áo nàng có những tinh thể băng mảnh như bụi thủy tinh.

Nếu đó là bệnh, thì nó không phải loại bệnh bình thường. Nếu đó là năng lực, thì nó cũng không phải thứ Eiko kiểm soát được. Nó giống một thứ đang ăn mòn nàng từ bên trong, lan ra ngoài như hơi lạnh thấm vào mọi thứ.

Vậy nên Nobita đi đến kết luận, lý do mà Eiko muốn mở Cầu Học Chi Lộ có lẽ không phải tham vọng, cũng không phải vì tìm tòi. Nó giống một cửa thoát hiểm duy nhất nàng còn thấy.

Ngoài Eiko ra, còn một người nữa làm Nobita mơ hồ: Hajime.

Đến lúc này Nobita mới sực nhớ lai lịch của cuốn Ngu Giả Thánh Thư. Nó vốn là quyển sách Hajime thường mang theo. Cậu đôi khi thấy cậu ấy ngồi một góc, tay lật trang, ánh mắt như đang cân nhắc thứ gì đó rất sâu xa.

Vậy mà lúc ấy, thứ đó lại nằm trong đống Bảo Bối Thần Kỳ bán thành phẩm của Doraemon.

Nếu chỉ là để nhầm chỗ thì quá vô lý. Bởi đống kho đồ của Doraemon không phải vứt bừa, nó là chỗ tập trung những Bảo Bối Thần Kỳ thứ chưa hoàn thiện, bị lỗi hay công dụng kỳ lạ.

Ngu Giả Thánh Thư rơi vào đó, dù bằng cách nào cũng khiến Nobita không thể nào hiểu được.

Nobita bất giác nghĩ đến một cái thiên phú khác của mình:【1/3 Sáng Thế Thần】

Trước giờ Nobita luôn không nghĩ sâu, vì chỉ thêm rối. Nhưng bây giờ, nó tự chui ra như một cái gai. Một phần ba… vậy hai phần còn lại là gì? Nằm ở đâu? Thuộc về ai?

Nobita không dám kết luận, chỉ thấy trong lòng dâng lên một cảm giác không chắc chắn rất khó chịu.

Tiếp tục suy nghĩ, Nobita nhớ lại chuyện lúc gặp Eiko lần đầu. Khi đó cậu đã nhầm nàng là Hajime.

Không phải nhầm kiểu giống giống, mà là khoảnh khắc khi mắt cậu vừa chạm vào Eiko, trong đầu đã bật ra một cái tên khác như phản xạ.

Chỉ một lúc sau cậu mới giật mình nhận ra mình nhìn sai người.

Và chuyện kỳ quái nhất là càng về sau, Nobita càng không thể nắm chắc được hình dáng Hajime.

Không phải bị ai đó xóa ký ức theo kiểu trống rỗng. Ngược lại, Nobita vẫn nhớ rõ người bạn mình từng biết, từng nói chuyện, từng ở cạnh. Nhưng mỗi lần cố vẽ lại gương mặt ấy trong đầu, gương mặt đó lại thay đổi.

Thay đổi rất nhỏ thôi, nhỏ đến mức nếu là người lạ thì Nobita đã tự gạt đi, cho rằng mình nhớ nhầm. Nhưng đây là Hajime. Sự thay đổi ấy xảy ra liên tục, lần thì ánh mắt sắc hơn, lần thì khóe môi khác đi, lần thì khuôn mặt dài hơn một chút, lần thì lại như trẻ hơn… Cứ thế, Nobita bỗng nhận ra mình không còn phân biệt nổi đâu mới là Hajime thật.

Nobita siết chặt chăn, nhắm mắt lại, trong lòng tràn đầy câu hỏi: “Vì sao mình lại không giữ nổi gương mặt của cậu ấy? Vì sao thế giới này lại trở nên như thế? Hajime có hay không đóng vai trò gì trong chuyện này?”

Nobita không muốn nghi ngờ bạn mình.

Trong mắt cậu, Hajime giống như thứ chuẩn mực mà mọi điểm tốt đều bị kéo về một chỗ. Tài giỏi còn hơn cả Dekisugi, giàu có vượt xa Suneo, mạnh mẽ áp đảo Jaian, hình dạng thật xinh đẹp đến mức Shizuka cũng trở thành bình thường, toàn năng vượt xa Doraemon.

Nhưng điều kỳ lạ là, Hajime chưa bao giờ dùng sự vượt trội ấy để khiến người khác thấy mình kém cỏi.

Cậu ấy đúng là vượt quá xa, đến mức đôi lúc Nobita có cảm giác Hajime cố tình tách ra khỏi nhóm, không phải kiểu lạnh nhạt hay chán ghét, mà giống như… tự mình lùi lại một bước, đứng ở rìa ánh đèn.

Những lúc ấy, Hajime vẫn mỉm cười lắng nghe, vẫn hay đáp lại, vẫn ở trong nhóm, chỉ là không bước vào giữa trung tâm vòng tròn như mọi khi.

Bất quá, nhóm chưa từng vì vậy mà thấy khó chịu hay xa cách.

Bởi Hajime luôn giống như con bài cuối cùng của cả bọn.

Mỗi lần có chuyện, dù là rối rắm đến đâu, chỉ cần Hajime xuất hiện là mọi thứ lập tức có một cột trụ thẳng đứng để dựa vào. Không phải vì cậu ấy nói câu gì to tát, mà vì sự hiện diện của cậu ấy tự nó đã có sức nặng. Nỗi lo, bất an, cảm giác bất lực… đều tự nhiên lùi lại, như bị một bàn tay dịu dàng kéo ra khỏi ngực.

Và nhóm biết, không cần hứa hẹn hay thề thốt. Rằng tiếp theo, vấn đề họ sợ nhất cũng sẽ có cách giải. Cái cách ấy có thể không đẹp, có thể không dễ, nhưng nó tồn tại. Hajime luôn làm cho “có cách” trở thành điều hiển nhiên.

Nhưng điều khiến Nobita tin tưởng nhất… lại không nằm ở việc Hajime mạnh đến đâu.

Mà nằm ở chỗ Hajime là sợi dây bền vững nối cả nhóm lại.

Cậu ấy vượt trội hơn tất cả, nhưng lại không đứng trên cao nhìn xuống. Ngược lại, Hajime cứ như một người kéo cả nhóm lên theo nhịp của mình. Không để ai bị lạc lõng, không ai bị biến thành kẻ thừa trong một nhóm mà Hajime quá giỏi.

Cho nên, trong tất cả mọi người, Hajime là người duy nhất mà Nobita có thể nói ra một câu rất đơn giản, rất trẻ con, nhưng lại chân thật nhất:

“Mình tin cậu ấy.”

Tin đến mức… dù Hajime có đóng vai trò gì, dù cậu ấy có liên quan đến việc thế giới này thành hình, thậm chí dù cậu ấy là người trực tiếp “tạo” nên tất cả… Nobita vẫn không thấy đó là phản bội. Cậu chỉ thấy đó là một phần của lý do mà Hajime chưa từng nói, một phần mà có lẽ Hajime phải gánh thay nhóm.

Nobita vẫn tin nếu Hajime làm vậy, thì nhất định là vì có lý do riêng.

Mà lý do ấy tuyệt đối không phải để gây hại cho nhóm.

Nghĩ đến điều này, trong mắt Nobita lóe lên một chút kiên định. Nếu bản thân cậu không thể lựa chọn cho ra hồn thì giao cho vận mệnh vậy.

Cậu ngồi bật dậy, lục trong túi lấy ra mấy đồng 1 Yên. Đồng xu lạnh buốt, cạnh mỏng, chạm vào lòng bàn tay khiến cậu tỉnh táo lạ thường. Nobita đặt chúng lên đầu ngón tay, nhìn một lúc như đang cân nhắc trọng lượng của chính quyết định kia.

Cậu hít một hơi thật sâu, nói nhỏ nhưng rõ ràng, như lập lời thề:

“Mặt ngửa là đi. Mặt úp là không đi. Cái nào nhiều hơn thì chọn.”

Rồi cậu ném tất cả lên.

Bảy đồng xu bật khỏi tay, tản ra trong không khí. Có đồng xoay tròn nhanh đến mức chỉ còn là một vệt bạc mỏng. Có đồng lắc lư như sắp mất thăng bằng rồi lại quay tiếp. Có đồng va vào nhau, bật hướng, phát ra tiếng “ting” khẽ như kim loại chạm kim loại.

Chúng rơi xuống sàn gỗ.

Cạch! Cạch!! Cạch!!!

Âm thanh dội vào căn phòng tối nghe rõ ràng đến mức Nobita có cảm giác từng tiếng rơi đều kéo theo một nhịp thở của chính mình.

Căn phòng tối đen, nhưng với thị lực xuất chúng của mình, cậu vẫn nhìn ra được.

Bảy đồng xu nằm rải rác.

Tất cả… đều mặt ngửa?

Nobita đứng im, như bị ai đó giữ vai lại. Không có tiếng gió, không có tiếng đồng hồ, chỉ có một cảm giác chắc nịch trùm xuống, giống như có một bàn tay vô hình vừa đặt dấu lên quyết định của cậu.

Bảy mặt ngửa!

Không phải xác suất cao hay trùng hợp may mắn. Trong thế giới này, vận mệnh không còn là thứ người ta nói cho đỡ sợ. Nó là một dạng tồn tại có thể nhìn thấy, ảnh hưởng thậm chí không chế đến.

Như vậy bảy mặt ngửa nghĩa là gì?

Nobita hiểu là dù cậu chọn đi hay không, cuối cùng cậu vẫn sẽ đi lên con đường này. Chỉ là sớm hay muộn thôi. Sớm thì tự mình bước, muộn thì bị đẩy đi.

Căn phòng tối đột nhiên không còn “tối” nữa, mà giống như bị lấp đầy bởi một thứ im ắng có trọng lượng. Bầu không khí trầm xuống, nặng đến mức tiếng thở cũng nghe rõ.

Nobita không nói gì thêm. Cậu cúi xuống nhặt từng đồng xu, gom chúng lại gọn gàng, như sợ chỉ cần để một đồng nằm lệch đi cũng sẽ làm thay đổi kết quả. Rồi cậu xách cái túi hành lý đã chuẩn bị phân nửa lên, đặt ngay ngắn bên cạnh giường.

Cậu tiếp tục dọn đồ.

Không vội vàng, cũng không rề rà. Từng món được xếp vào theo trật tự cẩn thận. Có vài lần tay cậu dừng lại giữa chừng, như muốn đổi ý… nhưng rồi lại thôi. Bảy mặt ngửa vẫn nằm đó, như một lời răn không cho phép cậu giả vờ quên.

Đến cuối cùng, Nobita kéo cái bàn nhỏ lại gần. Cậu lấy giấy ra, đặt thẳng. Lấy bút.

Đầu bút chạm giấy, khựng lại một chút, chỉ một chút thôi, như thể cậu muốn viết mà lại sợ viết ra thì mọi thứ sẽ trở thành thật.

Rồi cậu bắt đầu viết.

Chữ rất ngay ngắn, nhưng nét bút có lúc hơi nặng, có lúc hơi đứt, như nhịp tim không đều. Cậu viết một lá thư để lại trên bàn, gửi cho ba mẹ.

Một lá thư mà chính Nobita cũng không chắc mình muốn gọi là thư…

…hay là di thư.

Viết xong, Nobita cẩn thận thấm đi vệt nước mắt đã rơi trên lá thư, cố không để nó làm lem vết mực, sợ lời mình nói với ba mẹ cuối cùng chỉ còn là một vệt đen vô nghĩa. Khi vết nước chỉ còn là một quầng mờ, cậu mới dừng lại, nhìn lá thư thêm một lúc như muốn ghi nhớ nó lần cuối.

Cậu đặt thư lên bàn, ngay chỗ ba mẹ chỉ cần bước vào là nhìn thấy được, rồi lặng lẽ đứng thêm một nhịp.

Xong xuôi, Nobita kéo cửa sổ ra, không khí đêm lạnh táp vào mặt. Cậu đeo túi lên vai, siết chặt dây đeo để nó không kêu lạch cạch.

Nobita leo lên bậu cửa, khẽ nhún người.

Phịch.

Đôi chân chạm đất êm đến mức gần như không có tiếng. Cậu từng nhiều lần bỏ nhà ra đi, nhưng đều trong ngày hoặc mai về. Còn lần này có thể là vĩnh viễn. Nobita khẽ thì thầm:

“Con xin lỗi… Ba mẹ.”

Rồi cậu bật hết tốc lực, hướng thẳng đến nơi ở của Nam Tước Dekisugi.

Trên đường, Nobita cảm giác được rất nhiều ánh mắt lướt qua người mình.

Những điểm quan sát nằm rải theo các nóc nhà, các ngã rẽ, các bức tường cao. Cảm giác đó không giống dân thường tò mò, mà giống những người được huấn luyện chuyên nghiệp.

Nhưng không ai chặn cậu lại như đã xác nhận thân phận.

Nobita nhíu mày, nhịp chạy vẫn giữ, nhưng tâm trí lại cẩn thận chú ý. Tần suất tuần tra này không bình thường chút nào.

Ngay cả thời kỳ thời tiết âm u trước đó, lúc ai cũng căng như dây đàn cũng không dày đến mức này. Đây không giống phòng ngừa, mà là đang chờ điều gì đó.

Bất an trào lên, song Nobita không dừng lại.

Cậu hiểu rất rõ giới hạn của mình, nếu cần đến từng ấy binh lính và mắt canh, thì vấn đề đang diễn ra không phải thứ một thằng nhóc mười tuổi có tư cách chen vào.

Lâu đài của lãnh chúa hiện ra trước mặt.

Tường đá cao, cổng lớn, đèn lửa soi vàng một mảng sân. Nobita vừa chạm tới khoảng sáng trước cổng, đã thấy một người đứng đợi sẵn.

Một vị quản gia lớn tuổi.

Dáng người thẳng, áo quần chỉnh tề đến mức không có một nếp thừa, tay đeo găng, mắt nhìn bình tĩnh như đã đứng đó rất lâu. Ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Nobita xuất hiện vào giờ này, cũng không hỏi gì.

Khi Nobita dừng lại một nhịp lấy hơi, hắn nghiêng người, giọng nói nhỏ nhẹ đủ để cậu nghe được:

“Đi theo tôi.”

Nobita khẽ hít một hơi, rồi bước theo. Tiếng giày của hai người gần như không ngừng vang lên trong hành lang dài.

Họ đi qua hết lớp hành lang này đến lớp hành lang khác, rẽ vài lần, lên một đoạn cầu thang hẹp. Càng vào sâu, không khí càng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp thở của chính mình. Cuối cùng, quản gia dừng lại trước một cánh cửa nằm ở khu vực gần như tách biệt khỏi phần còn lại của lâu đài.

Nhưng căn phòng này lại không hề bị bỏ quên.

Ngược lại, Nobita chỉ cần liếc qua cách bố trí các trụ hành lang và hướng các lối đi quanh đây, lại thấy rõ toàn bộ lâu đài giống như được xây xoay quanh nơi này, như thể đây mới là trọng tâm thật sự, còn những đại sảnh, phòng yến tiệc, căn phòng bên ngoài chỉ là vỏ bọc.

Quản gia khẽ gõ cửa.

Cộc… cộc…

Ngay tức khắc, ánh đèn bên trong bừng lên như có người đã chờ sẵn, chỉ đợi tín hiệu. Rồi giọng của Eiko vang ra:

“Vào đi.”

Quản gia mở cửa, nhường Nobita vào trước.

Phòng khách không quá lớn, lại sạch đến mức lạnh. Trên bàn đã bày sẵn trà và bánh, Eiko ngồi ở phía đối diện, vẫn chiếc áo khoác trắng dày lớn che kín người, cổ áo dựng cao hơn bình thường.

Quản gia đặt khay xuống, cúi nhẹ đầu, rồi lui ra ngay. Cánh cửa khép lại. Trong phòng chỉ còn hai người, tiếng lò sưởi cũng gần như không tồn tại.

Eiko nhìn Nobita, chỉ chờ.

Biết Eiko hướng nội, Nobita không vòng vo. Cậu chủ động mở lời, giọng cố giữ bình tĩnh, nhưng vai vẫn căng:

“Tôi có vài điều kiện. Nếu ngài đáp ứng được tôi đồng ý đi với ngài.”

Mắt Eiko sáng lên. Nàng gật đầu nhỏ, ra hiệu nói tiếp.

Nobita nhìn thẳng vào nàng, nói chậm rãi từng chữ, thậm chí đặt xuống bàn một tờ khế ước:

“Thứ nhất. Tôi muốn Nam Tước Dekisugi bảo đảm ba mẹ tôi mạnh khỏe, giàu có sống hết đời.”

Cậu dừng lại một nhịp, để câu chữ đủ nặng, rồi mới nói tiếp phần thật sự là điều cậu không thể nhượng bộ:

“Nếu được… tôi muốn họ trở thành Sơ Cấp Siêu Phàm Giả.”

Trong khoảnh khắc đó, không khí như đông lại thêm một tầng.

Không phải vì Eiko phản đối. Mà vì Nobita biết mình đã nêu ra một điều kiện mà nếu đối phương lắc đầu, thì chuyến đi này kết thúc ngay tại đây.

Cậu đã tính kỹ qua, nếu lo sợ họ chết già, thì chỉ cần kéo dài tuổi thọ của họ là được.

Cấp Học Đồ liền đảm bảo người có thể sống khỏe mạnh đến hết 200 tuổi, đến Sơ Cấp, càng là đánh vỡ tuổi thọ trung bình, sống thêm 50 năm nữa. Sở dĩ, không nói giúp họ trở thành Trung Cấp Siêu Phàm Giả, là vì hai cấp đầu còn có thể dùng tài nguyên bồi đắp lên, nhưng từ Trung Cấp trở lên liều yêu cầu có thiên phú không thấp mới được.

Nobita nuốt khan một cái, không để khoảng lặng kéo dài thêm. Cậu tranh thủ khi Eiko còn đang ở lắng nghe, nói liền mạch hai điều kiện còn lại.

“Thứ hai, tôi muốn mười kiện Di Vật thuộc về Các Thời Đại Thất Lạc. Ngài có thể từ từ bổ sung, tôi không ép phải thấy chúng trong một sớm một chiều nhưng tôi cần trước ba món, coi như cơ sở bảo chứng.”

Cậu biết mình đang nói ra thứ người ta thường dặn đừng động vào. Trong sách và lời thầy cô, Di Vật luôn được xếp chung với hai chữ nguy hiểm, nhưng kỳ quặc là họ chỉ nhắc báo chính quyền, chứ gần như không ai chịu nói rõ nguy hiểm nằm ở đâu, xảy ra kiểu gì, vì sao lại đáng sợ đến vậy.

Càng mập mờ, Nobita càng thấy giống như có một bức màn cố tình che lại.

“Thứ ba, tôi muốn ngài giúp tôi tìm một số người trong suốt hành trình. Dù khó đến đâu tôi vẫn muốn ngài giúp.”

Nói xong, Nobita mới thở ra, nhìn Eiko chờ phản ứng.

Eiko im lặng vài giây, rồi nàng lên tiếng.

“Điều kiện thứ nhất không có vấn đề.”

Nàng nhìn Nobita thẳng thắn đến mức khiến cậu hơi sững sốt: “Dù ngươi không nói, ta cũng sẽ bảo ba ta làm vậy. Đây là chuyện tối thiểu.”

Nobita nghe câu “tối thiểu” mà lòng bỗng nhói. Cậu không biết nên nhẹ nhõm hay càng nặng thêm, vì nếu với họ đây chỉ là tối thiểu, vậy thứ họ muốn đổi lấy từ cậu rốt cuộc lớn đến mức nào?

Eiko không để cậu kịp suy diễn. Nàng chuyển ngay sang điều kiện thứ hai, sắc mặt nghiêm hẳn:

“Nhưng điều kiện thứ hai thì rất khó.”

Nầng đưa tay nhấc tách trà lên, hơi nóng chạm môi nhưng nàng không uống.

“Có thể cậu không biết,” Eiko nói chậm, “phần lớn Di Vật từ Các Thời Đại Thất Lạc đều bị một tổ chức đa thế giới thu thập và phong ấn.”

Nobita khựng lại. Cậu đã đoán đâu đó sẽ có tồn tại như “chính quyền” hoặc “giáo hội” đại loại can thiệp, nhưng “đa thế giới” lại là một quy mô khác hẳn.

Eiko tiếp tục, giọng không hề khoe khoang, chỉ là đang nói sự thật rất khó chịu:

“Những món còn lưu lạc bên ngoài thật sự không nhiều. Dù như nhà Dekisugi chúng tôi tồn tại gần mười ngàn năm, trong kho đồ của cũng chỉ có một món duy nhât.”

Câu đó như một gáo nước lạnh. Cậu vừa định hỏi thì Eiko đã nói tiếp, như đoán được cậu sẽ hoang mang:

“Nhưng nếu cậu cho tôi thời gian,” mắt nàng ánh lên một điểm quyết liệt rất khác vẻ yên lặng thường thấy, “tôi có thể đảm bảo trước khi rời khỏi Phù Tang Giới, tôi sẽ tìm đủ ba món cho cậu.”

“…Về phần điều kiện thứ ba,” Eiko nói, ngón tay gõ rất nhẹ lên mặt bàn như đang tự cân thời gian, “ta chỉ có thể bảo chứng nếu trên đường chúng ta còn dư ra thời gian, ta sẽ toàn lực giúp ngươi.”

Nobita nghe xong liền hiểu ngay đây không phải nàng lảng tránh, mà là nàng đang thành thật thừa nhận một giới hạn. Tình trạng của Eiko rõ ràng không cho phép kéo dài hành trình vì những chuyện ngoài kế hoạch này.

Cậu không tranh cãi, cũng không cố nắn ép thành lời hứa tuyệt đối. Nobita gật đầu, dứt khoát:

“Được.”

Hai bên cẩn thận xem xét mình đưa ra khế ước. Khi cả hai đều không sửa thêm gì, Eiko mới đặt bút xuống.

“Ngươi ký trước.”

Nobita ký. Nét chữ hơi run một nhịp ở đoạn cuối, không phải vì hối hận, mà vì lúc viết tên mình xuống, cậu hiểu chuyện này đã không còn là ý định nữa, nó thành cam kết thật sự.

Eiko ký sau. Nàng ký rất gọn, như đã làm việc này nhiều lần.

Cậu đứng dậy, đeo lại túi lên vai. Trước khi quay người đi, Nobita chợt dừng lại, như còn thiếu một mảnh quan trọng.

“Còn một chuyện,” cậu nói nhỏ.

Eiko nhìn lên.

Nobita do dự, không phải vì muốn giấu, mà vì cậu vẫn thấy kỳ lạ khi một đứa trẻ như mình lại biết thông tin này:

“Tôi… biết vị trí một món Di Vật.”

Eiko lập tức nghiêng người, ánh mắt sắc hẳn đi. “Ở đâu?”

“Trong cơ thể Ōmukade con.” Nobita nói nhanh hơn, sợ mình chậm sẽ bị cắt ngang. “Tôi chỉ biết nó nằm ở chỗ đó.”

Không khí im một khoảnh khắc.

Eiko không hỏi “vì sao ngươi biết?” cũng không hỏi “ngươi chắc không?”. Nàng chỉ gật đầu một cái, gọn đến lạnh.

“Nếu là vậy,” Eiko đáp, “”a sẽ giúp ngươi lấy.”

Rồi nàng nói tiếp, câu sau như một nhát búa đóng dấu:

“Về mười món Di Vật… ta cũng sẽ giúp ngươi tìm đủ. Không cần tính vào điều kiện.”

Nobita nghe vậy, cuối cùng mới thở phào thật sự.

Cậu cúi đầu: “Cảm ơn.”

Eiko chỉ khẽ “ừ” một tiếng, rồi quay mặt đi một chút như không muốn để cậu nhìn thấy sắc trắng lạnh quanh người nàng lại dày thêm.

Nobita bước ra cửa.

Hành lang tối hơn lúc cậu vào hoặc là do mắt cậu quen sáng. Cậu tưởng sẽ thấy quản gia đứng đợi ở ngoài như trước.

Nhưng khi cửa phòng khép lại sau lưng, Nobita mới thấy người đứng chờ ở lối ra… không phải quản gia.

Hai bóng người đứng đó, sát vách hành lang như đã đợi rất lâu.

Là… ba và mẹ cậu.

Trong khoảnh khắc, toàn thân Nobita cứng đờ. Máu trong tai cậu như rút sạch rồi dội ngược lại, khiến tiếng bước chân của chính mình cũng biến thành tiếng ầm ầm.

Cậu há miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

mao-son-thu-duoc-hon-don-kiem-the-sau-ta-vo-dich-roi
Mao Sơn: Thu Được Hỗn Độn Kiếm Thể Sau, Ta Vô Địch Rồi
Tháng 12 5, 2025
danh-dau-cam-y-ve-bat-dau-bat-duoc-duong-trieu-truong-cong-chua.jpg
Đánh Dấu Cẩm Y Vệ, Bắt Đầu Bắt Được Đương Triều Trưởng Công Chúa
Tháng 1 30, 2026
f6d85b7f4391e142125344b310f520a3
Trò Chơi Người Chơi Xuyên Qua Nguyên Tác Có Thể Muốn Làm Gì Thì Làm Mà
Tháng 1 17, 2025
thuc-than-1982.jpg
Thực Thần 1982
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP