Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-mot-phao-hoi-that-giao-hoa-lai-tham-men-ta.jpg

Ta Một Pháo Hôi, Thật Giáo Hoa Lại Thầm Mến Ta?

Tháng mười một 25, 2025
Phiên ngoại bốn: Lão bà, đói đói, cơm cơm...... Phiên ngoại ba: « danh hiệu: Sổ Tự 0 »
cuu-long-doat-dich-tu-than-trong-hoang-tu-bat-dau-an-dua

Cửu Long Đoạt Đích, Từ Thận Trọng Hoàng Tử Bắt Đầu Ăn Dưa

Tháng 12 14, 2025
Chương 453: Vậy ta liền bồi ngươi điên một cái Chương 452: Ta đợi ngươi ngàn ngàn vạn vạn năm ( Cầu nguyệt phiếu cầu truy đọc
nguoi-tai-gioi-ninja-khong-nghi-toi-di-bon-ho-deu-la-ta-khoi-loi.jpg

Người Tại Giới Ninja: Không Nghĩ Tới Đi, Bọn Họ Đều Là Ta Khôi Lỗi!

Tháng 2 9, 2025
Chương 348. Chuyến tiếp theo lữ trình Chương 347. Dần dần yên tĩnh
a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9

Ta Có Đặc Biệt Tu Tiên Thiên Phú

Tháng 1 16, 2025
Chương 700. Hỗn Nguyên Đế Tôn Chương 699. Long nguyên không lý
dai-tuyen-vo-thanh-tu-luyen-cong-them-diem-bat-dau

Đại Tuyên Võ Thánh

Tháng mười một 9, 2025
Phiên ngoại 2: Địa Cầu Phiên ngoại 1: Bỉ Ngạn
ta-cuu-pham-huyen-lenh-bat-dau-doa-khoc-nu-de.jpg

Ta, Cửu Phẩm Huyện Lệnh, Bắt Đầu Dọa Khóc Nữ Đế!

Tháng 2 23, 2025
Chương 549. Phi thăng thành tiên Chương 548. Chính mình muốn chết!
thi-than-chien-de.jpg

Thí Thần Chiến Đế

Tháng 1 26, 2025
Chương 1146. Phong Vân tẫn tán Chương 1145. Thần Giới chi thương
cau-tai-than-quy-the-gioi-ta-cau-truong-sinh.jpg

Cẩu Tại Thần Quỷ Thế Giới Ta Cầu Trường Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 875. Hết thảy đều có định số Chương 874. Cơ quan tính toán tường tận, hỗn độn bẫy rập?
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 226: Người cùng thần khác biệt (4).
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 226: Người cùng thần khác biệt (4).

Yuichiro mở mắt, trước mắt là một mảnh trống không.

Bất quá anh không quá để ý, hai mắt anh đại khái tại anh cùng Kyouka liên tục chiến đấu ngày thứ tư liền bị cô tạo ra quái vật cho đâm thủng. Từ lúc đó trở đi, “nhìn” với anh chỉ còn là một thói quen cũ, mở ra rồi cũng chỉ gặp hư vô.

Thực ra, tại anh cùng cô chiến đấu từ ngay thứ ba trở đi, hai bên đã triệt để nắm chắc nhau nội tình, chân chính toàn lực chiến đấu. Cũng chính từ ngày đó, Yuichiro bắt đầu bị thương nặng, không ngừng bị bào mòn từng chút một.

Ngày thứ tư, anh hai hốc mắt bị xuyên thủng trong nháy mắt. Máu nóng phụt ra, tràn xuống gò má, chảy dọc theo cằm rồi nhỏ thành giọt. Từ đó trở đi, thế giới của Yuichiro chỉ còn lại âm thanh, mùi sắt của máu, cảm giác gió quệt qua vết thương và nhịp rung của mặt đất mỗi khi Kyouka lao tới.

Ngày thứ bảy, tay trái của anh bị kéo rách ra một cách thô bạo, xương kêu răng rắc, gân bật như dây đàn đứt.

Ngày thứ mười lăm, anh mất đi chân phải. Cảm giác rõ lưỡi cắt đi qua đầu gối, rồi toàn bộ phần dưới biến mất khỏi cơ thể của mình. Từ đó, Yuichiro buộc phải học cách đứng bằng một chân để chiến đấu.

Ngày thứ hai mươi hai, trên thân khắp nơi đều bị thương. Tay phải của Yuichiro chỉ còn hai ngón, chân trái cũng mất gót, mỗi lần tì xuống là ma sát thẳng vào xương. Lồng ngực bị gọt đi phân nửa, bào phẳng như bị dao mổ lạng qua. Nội tạng lộ ra khắp nơi, co giật theo hơi lạnh của không khí cứa vào. Trên thân anh không có chỗ nào còn bình thường, nhìn qua giống như một mớ thịt xé nát rồi miễn cưỡng ghép lại, mỗi mảnh đều đang rã ra tiếp.

Đến ngày ba mươi, cũng chính là hôm nay, kiếm trong tay anh cũng hoàn toàn nát, không còn khả năng chiến đấu. Anh vẫn còn tỉnh nhưng tay đã không còn thứ để nắm, cũng không còn thứ để chém.

Tuy vậy, Kyouka tình trạng cũng không khá hơn là bao. Cô giờ chỉ còn phần đầu là còn trọn vẹn, bên dưới thân thể không còn một miếng thịt, chỉ có thể dựa vào trong người khung xương máy móc để di chuyển. Khung xương ấy chống lấy cô như một giá treo lạnh lẽo, khiến cô vẫn “đứng” được, nhưng cái giá phải trả là cả cơ thể đã chẳng còn dáng người nữa.

Cả hai bây giờ đã hoàn toàn kiệt sức.

Nằm nghỉ đối diện nhau. Không ai nói gì, cũng không ai còn sức để làm gì khác, chỉ còn lại một khoảng lặng kéo dài, như thể sau ba mươi ngày, cuối cùng họ cũng đánh đến chỗ không thể đánh tiếp trong lúc này.

Loại này thương thế, kỳ thực cả hai nếu muốn lập tức có thể khôi phục lại, hoàn toàn không có vấn đề gì.

Chẳng qua là cả hai đều đã dùng hết các nguồn năng lượng lao vào chiến đấu. Bọn họ không còn tâm tư đi “chăm sóc” thân thể, chỉ cần không chết là được. Vết thương nặng đến đâu, xương gãy bao nhiêu, nội tạng lộ ra thế nào… tất cả đều bị ném ra sau lưng, giống như chỉ là cái giá nhỏ nhặt đổi lấy một nhịp chém giết tiếp theo.

Cuộc chiến này đối với cả hai đều là cơ hội hiếm có.

Tầm cỡ của nó đã không phải đánh nhau nữa, mà là chiến tranh.

Phải biết, dù cho là có Sân Huấn Luyện cái chức năng, số lần nhóm thật sự ra tay chiến đấu với nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không phải vì sợ, cũng không phải vì cảm thấy làm vậy vô nghĩa, mà là vì… rắc rối.

Mà cái rắc rối ở đây, chính là cơ chế kế thừa lẫn nhau sức mạnh mỗi khi chạm vào nhau.

Cơ chế này mạnh đến mức, dù là dùng phân thân, hóa thân, hay nhân vật thực tế ảo… cũng không cách nào né được hoàn toàn. Chỉ cần va chạm đúng nghĩa, thì cái cơ chế kia sẽ lập tức cắn vào, cưỡng ép truyền sang.

Cứ nghĩ đến cảnh đang giao đấu, vừa mới áp sát một nhịp liền phải dừng lại. Không phải vì đối phương đánh mạnh đến mức tê liệt. Mà là vì trong cơ thể đột nhiên thêm ra sức mạnh, kèm theo ký ức, kèm theo một đống thứ không thuộc về mình.

Nhịp chiến đấu bị bẻ gãy ngay tại chỗ.

Đầu óc bị nhét thêm thông tin, trải nghiệm, một tầng cảm giác xa lạ.

Cảm giác khó chịu ấy, giống như đang chạy hết tốc lực mà bị bắt dừng lại giữa chừng, còn bị ép phải mang thêm một khối bình nước trĩu trên lưng, rồi mới được phép chạy tiếp.

Đúng là, nếu lặp lại đủ nhiều lần, sự khó chịu này có thể giảm xuống, bởi về sau nhóm chỉ nhận được phần sức mạnh cơ sở và ký ức mới.

Nhưng vấn đề là trong các cuộc chiến quan trọng, chỉ cần một chút biến đổi nhỏ cũng có thể thành sai lầm. Điều đó khiến nhóm không thể toàn tâm toàn ý vào việc chiến đấu.

Hajime từng tạo ra một lớp màn bọc, có thể giúp nhóm trong sinh hoạt thường ngày không bị cái cơ chế này làm cho khó chịu. Nhưng nếu đem nó dùng trong chiến đấu, lớp màn ấy sẽ trong nháy mắt biến mất.

Bất quá, cái cơ chế vốn gây phiền toái này, trong cuộc chiến giữa Yuichiro và Kyouka lại vô cùng trùng hợp trở thành chất xúc tác, khiến cả hai đồng loạt thăng hoa.

Ban sơ cuộc chiến rất đơn giản.

Yuichiro muốn thỏa mãn ham muốn giết chóc bị kìm nén mấy chục năm, đồng thời rèn luyện võ nghệ chiến đấu của mình. Kyouka thì muốn nhân dịp này chỉnh lý đống sức mạnh mới cô kế thừa từ nhóm. Thế là một người muốn đánh, một người muốn bị đánh, hai bên vừa khớp ý, liền kết hợp theo đúng nghĩa đen.

Nhưng đánh một thời gian, cả hai đều dần cảm thấy khác biệt.

Giai đoạn đầu, bất kể là Kyouka tạo ra quái vật hay Yuichiro triển khai phương pháp chiến đấu, đều có thể nói là bấm đại đánh bậy. Không có đường lối, không có chiến thuật đáng để nói. Đừng nhìn hai bên đánh đấm kịch liệt, đó chỉ là ở bề mặt. Tiêu hao thì nhiều, ích lợi thì ít, giống như hai cơn bão va vào nhau, ầm ầm rung trời mà không thật sự chạm được vào lõi.

Nhưng cũng chính lúc ấy, mọi chuyện bắt đầu biến.

Bởi vì đống quái vật kia, thực ra chính là cơ thể của Kyouka không ngừng mọc thêm, không ngừng sinh ra, rồi chịu sự khống chế của cô. Chúng không phải đơn vị tách rời như binh lính. Chúng là tay, là thịt, là xương, là cô bị bẻ ra thành hàng trăm hàng ngàn nhánh.

Điều đó dẫn đến khi quái vật chạm Yuichiro… thì xét đến tận cùng, chính là cơ thể cô chạm vào cơ thể anh.

Cơ chế kế thừa hay cộng hưởng vốn dĩ chỉ xảy ra theo kiểu một lần hay cắt đứt, nay lại bị biến thành liên tục không ngừng. Không phải một lần va chạm rồi tách ra. Mà là va chạm kéo dài, va chạm dày đặc như mưa rào phủ kín thân thể.

Sức mạnh mới không tăng thêm.

Nhưng ký ức thì không ngừng đổi mới.

Tầng này chưa kịp ổn định, tầng khác đã chèn vào.

Mảnh này vừa lóe lên, mảnh khác đã phủ qua.

Kết quả là cả hai bị kéo vào một trạng thái đặc biệt: thần giao cách cảm.

Không phải kiểu đọc tâm thần bí chậm chạp, mà là tức thời. Một ý niệm vừa nhúc nhích, bên kia đã cảm được. Một dự định vừa manh nha, bên kia đã thấy. Suy nghĩ của nhau bị lộ ra như mặt nước bị lột mất lớp sương, không còn khoảng đệm để che giấu, không còn thời gian để giả vờ.

Và từ khoảnh khắc đó trở đi, cuộc chiến mới bắt đầu thật sự đổi chất.

Từ phía Kyouka, Yuichiro bắt đầu nhìn thấy điểm yếu trong võ nghệ của chính mình.

Những điểm yếu đó không phải kiểu lỡ tay hay thiếu lực mà ai cũng nhìn ra. Chúng tinh vi hơn nhiều, như thói quen đổi nhịp khi chuyển thế, một khoảng dừng quá nhỏ giữa hai chuỗi động tác, góc hạ trọng tâm hơi lệch, phản xạ vô thức khi gặp đòn giả…

Bình thường anh có thể che chúng bằng khí thế, bằng thần lực, bằng các thủ đoạn khác. Nhưng trong cuộc chiến này, mỗi khe hở đều bị phóng đại, bị chỉ thẳng vào, rồi bị nghiền nát.

Nguyên nhân nằm ở các nhân cách mới của Kyouka.

Khác với những nhân cách cũ, những nhân cách mới này không phải kiểu tự nhiên sinh ra rồi tồn tại. Chúng là kết quả của phương pháp mà cô đã dùng suốt thời gian dài: đồng cảm và mô phỏng người đối diện trong quá trình tư vấn.

Cô từng lắng nghe vô số câu chuyện, nhìn thấy vô số kiểu tâm lý, vô số lối suy nghĩ. Tích lũy đủ lâu, cô có thể dựng lại một “góc nhìn” như dựng lại một con người.

Vì vậy, nói chúng là từng cái AI độc lập với nền logic và hướng suy nghĩ riêng cũng không sai.

Có cái lạnh lùng chuyên tối ưu hóa xác suất.

Có cái ám ảnh về nhịp điệu và tiết tấu.

Có cái tìm kiếm vào thói quen và dự đoán bước tiếp theo.

Có cái lại phản xạ theo kiểu chiến trường, tìm đường giết nhanh nhất, tàn nhẫn nhất.

Chúng đứng ở vô số góc độ khác nhau để nhìn Yuichiro, không phải chỉ con người, mà cả kỹ thuật.

Rồi những cảm ngộ đó liên tục truyền về cho Kyouka, rồi lại thông qua trạng thái đồng cảm, cũng liên tục tràn sang Yuichiro.

Thành ra Yuichiro rơi vào thế rất khó chịu, anh vừa chém ra, liền bị thấu hiểu, phân tích, rồi bị dạy lại ngay trên chiến trường. Nếu anh không đổi mới võ nghệ, Kyouka sẽ lập tức nhắm đúng điểm yếu mà đánh. Lúc đó liền không phải tập luyện mà là đơn phương chịu đánh.

Chưa dừng ở đó.

Những nhân cách AI này còn giúp Kyouka điều khiển quái vật chiến đấu. Mà kỹ thuật chiến đấu mà chúng vận dụng… lại đến từ chính Yuichiro.

Bởi đồng cảm khiến Kyouka không chỉ đọc được suy nghĩ, mà còn bê được cách Yuichiro chiến đấu. Thế là quái vật của cô không còn là đám thịt bầy nhầy chỉ biết lao lên cắn xé. Chúng bắt đầu biết đánh theo nghĩa thật sự.

Kết quả là Yuichiro có cảm giác như mình đang cùng vô số cái bản thân chiến đấu. Lại còn không phải bản thân y hệt, mà là bản thân bị bẻ ra thành trăm biến thể đa dạng.

Càng đánh, Yuichiro càng bị ép đến chỗ không thể dựa vào mấy thứ thần thánh hay thủ đoạn rườm rà.

Bởi thần lực, nghi thức, phong ấn… đều có nhịp khởi động, có cấu trúc, có độ trễ. Trong trạng thái bị đọc tâm liên tục, mọi thứ có cấu trúc rõ ràng đều trở thành thứ dễ bị phá.

Cuối cùng Yuichiro buộc phải bỏ qua hết.

Chỉ còn lại thứ nguyên thủy và bản năng nhất: cơ thể và kiếm.

Cắt bỏ lựa chọn, cắt bỏ đường vòng, cắt bỏ kỹ xảo không cần thiết. Từ đó, kinh nghiệm chiến đấu của anh tăng lên theo kiểu điên cuồng nhất. Mỗi sai lầm đều bị trừng phạt ngay, mỗi lần sửa sai đều phải khắc vào thân thể, mỗi lần khắc xong là anh lại tiến thêm một bậc.

Mà từ phía Yuichiro, Kyouka học được vô số kỹ thuật và tư duy của một vị thần chiến tranh, rồi càng học càng thấy rõ một sự thật. Những thứ cô từng tự hào, đám quái vật do cô tạo ra thực ra chỉ là một đống rác rưởi.

Chúng hỗn loạn, vô tổ chức, tự dẫm lên nhau mà lao tới. Con thì thân hình cồng kềnh, đổi hướng chậm chạp. Con thì mọc đủ gai nhọn, nhưng tầm với lại ngắn, vừa áp sát đã tự vướng vào đồng loại. Con thì nhìn hung tợn, nhưng kết cấu yếu, chỉ cần một kiếm của Yuichiro là gãy rời, nát vụn. Nói trắng ra, chúng là một bầy con rối mềm yếu, đáng sợ ở vẻ ngoài, nhưng rỗng ruột ở bản chất.

Yuichiro chỉ cần một chiêu phá, là mấy trăm con bay sạch.

Kyouka biết nếu cứ để bản năng sinh sôi tùy ý, cô sẽ mãi mãi chỉ có đông, chứ không phải mạnh. Thế là cô bắt đầu cải tổ. Không còn thả mặc cơ thể mọc ra quái vật theo cảm xúc nữa, cô coi chúng như máy móc chiến tranh, còn bản thân là người thiết kế.

Cô lấy chính cơ thể mình làm bản vẽ kỹ thuật.

Xương cốt là khung máy, là sườn chịu lực. Bánh răng, đai ốc, khớp nối được định hình từ cấu trúc xương và khớp, biến thành ổ bi, trục quay. Cơ bắp là động cơ, là thân máy. Gân là dây đai cùng xích truyền lực. Máu và không khí trở thành nhiên liệu, còn mỡ là chất bôi trơn. Tim là máy bơm, phổi là hệ nạp khí, gan thận là hệ lọc, dạ dày là kho chứa nhiên liệu.

Ngũ giác bị biến thành bộ phận cảm biến; não là bộ xử lý trung tâm; hệ thần kinh là hệ thống dây tín hiệu. Da trở thành vỏ giáp bảo vệ, còn hệ miễn dịch giống như một phần mềm tự sửa lỗi, diệt tạp nhiễu, giữ cho cấu trúc ổn định khi bị phá hủy rồi tái tạo.

Từ đám quái vật dị dạng, chúng bắt đầu tiến hóa.

Ban đầu là những robot hình người, quen thuộc quá trình cân bằng, đổi hướng, phối hợp tốt hơn. Sau đó, chúng tiếp tục biến đổi thành cỗ máy chiến tranh đúng nghĩa, có phân tầng chức năng, có mục tiêu, có kỷ luật vận hành.

Vũ khí lạnh dần lùi bước trước vũ khí nóng. Súng đạn xuất hiện, rồi đến bom, pháo, thứ có thể tạo áp lực liên tục, phá hủy, ép đối phương phải phòng ngự thay vì tự do chém giết.

Đi tới giai đoạn cuối, Kyouka thậm chí không còn giới hạn ở đơn vị nữa. Cô dựng cả tòa cấu trúc chiến tranh bằng máu thịt.

Từng khối cơ xương tổ hợp thành thân tàu, mạch máu thành đường dẫn, thần kinh thành mạng điều khiển. Từng cái phi thuyền máu thịt xuất hiện, treo lơ lửng, chế ngự bầu trời, rồi thả xuống những luồng sáng nóng rực, xuyên thủng mặt đất như mũi khoan.

Trong quá trình đó, Kyouka cuối cùng cũng hiểu cô không phải muốn đẻ ra một đống quái vật vô tự. Ngược lại cô đang xây một hệ thống, một cỗ máy chiến tranh sống, càng bị hủy diệt, càng tối ưu, càng đáng sợ. Mà đây cũng chính là độc thuộc về con đường cô muốn đi.

…

Yuichiro mở mắt. Bóng tối vốn quen thuộc suốt những ngày cuối trận chiến rút đi như màn sương bị xé, để lại một lớp ánh sáng nhạt.

Không chói, nhưng đủ sắc để anh nhận ra mình đã lấy lại thị lực.

Anh không vội đứng dậy ngay, mà đưa tay sang cánh tay trái vừa mọc lại, bóp cổ tay, xoay khớp, gập duỗi ngón tay, kéo cơ vai một vòng. Cảm giác liền mạch, không có độ trễ kỳ quái của thân thể mới tái tạo.

Anh thở ra một hơi dài, không hẳn nhẹ nhõm, càng giống thói quen kiểm tra vũ khí trước khi bước vào trận.

Ở phía đối diện, Kyouka nằm trên một chiếc bàn mổ khổng lồ. Cô không giống người nghỉ ngơi, mà giống một khung thân đang chờ lắp ráp.

Xung quanh cô là vô số bộ phận cơ học tạo thành từ máu thịt: ống dẫn co bóp như ruột, khớp nối bằng xương cứng, gân kéo căng như dây đai truyền lực. Chúng làm việc đều đặn, lạnh lùng, tỉ mỉ ghép từng mảnh xương vào đúng vị trí, kéo cơ bám vào điểm neo, ép mạch máu khớp lại như hàn mối nối.

Dọc một bên là hàng loạt ống nghiệm nuôi dưỡng tay, chân, mảng cơ, da, thậm chí cả những cụm khó gọi tên đang lơ lửng trong dung dịch. Số lượng nhiều đến mức như là hàng chuẩn bị cho một lần. Nhìn cách chúng được phân loại, đóng dấu, cất theo trật tự, Yuichiro lập tức đoán đây không phải lần đầu Kyouka làm chuyện này.

Yuichiro không nói gì, chỉ rút thanh kiếm mới tạo ra, cắt đi râu, rồi hạ một nhát gọn, tóc dài rơi xuống từng mảng. Những sợi tóc chậm rơi vào lớp bọt thịt dày bên dưới, như rơi vào bùn.

Xong xuôi, anh mới ngẩng đầu quan sát toàn bộ không gian.

Mảnh không gian này là thứ Yuichiro dựng lên bằng thuật phong ấn. Quy mô của nó tương đương một quốc gia nhỏ.

Trông như vô tận, nhưng thực chất là do quy tắc ở đây được đúc trực tiếp từ các Thần Chức của anh, nên nó không cần tuân theo những quy luật nền tảng của một thế giới hoàn chỉnh. Không có bầu trời đúng nghĩa, không có biên giới tự nhiên, không có độ sâu hợp lý, chỉ là cảm giác rộng lớn bị kéo dài bằng ý chí và quyền hạn.

Cùng dạng không gian như vậy, anh còn chín cái nữa.

Ban đầu, nơi này chỉ là trống rỗng, hư vô, mây mù và vài mảng đất đá nổi lơ lửng. Nhưng giờ thì khác. Giờ, toàn bộ đã bị máu thịt của Kyouka lấp lại.

Nó phủ lên mặt đất như thảm, tràn qua khe nứt như nước, đóng thành ụ như đá. Chỗ cao thì thành gò xương, chỗ thấp thì thành vũng máu đông, kéo dài đến mức… nếu gọi là thi sơn huyết hải cũng không hề quá lời.

Anh im lặng một lúc lâu, như cân đo giá trị bằng mắt. Rồi ý nghĩ hiện lên rõ ràng, lạnh và thực dụng:

“Có cách nào tận dụng đống chiến lợi phẩm này không?”

Dù sao thì… Kyouka có muốn cũng không thể dọn sạch toàn bộ nơi này.

Giống như Kyouka, qua trận chiến này, Yuichiro cũng tìm ra con đường của mình. Con đường ấy thật ra anh đã biết từ rất lâu, chỉ là anh cố tình không nhìn thẳng.

Trong quá khứ, anh đã vô số lần tưởng rằng mình thoát khỏi lớp vỏ, nhưng sự thật chỉ là mở rộng lớp vỏ thêm dày, thêm tinh xảo. Anh gọi đó là trưởng thành, là kỷ luật, là kiểm soát. Thực chất, đó chỉ là một cách trì hoãn, trì hoãn khoảnh khắc phải đối diện với thứ nằm bên trong.

Chỉ đến lần này, anh mới thực sự bước ra khỏi nó.

Và khi lớp vỏ rơi xuống, Yuichiro rốt cuộc nhìn thấy rõ “lớp vỏ” và “con người thật” không phải hai nhân cách tách rời. Chúng càng giống hai trục đối nghịch trong cùng một cơ thể.

Một bên là lý trí: trật tự, lễ nghi, kỷ cương, đạo đức, trách nhiệm, sự tự kiềm chế.

Một bên là bản năng: khát vọng phá vỡ, khát vọng chém giết, khát vọng lật đổ mọi khuôn khổ.

Điều khiến Yuichiro rùng mình không phải là việc bản năng của anh “đen tối” mà là bản năng ấy không đơn thuần là tính cách.

Nó giống một thứ bản chất. Giống như một dấu ấn đã khắc sẵn trong tồn tại của anh, như một thứ mệnh đề trói anh vào một vai trò nhất định. Cái gọi là “ác” trong mình không phải vì anh sinh ra đã xấu, cũng không hẳn vì môi trường đẩy anh vào lệch lạc. Nó giống một Thần Chức độc hữu thuộc về anh, một thứ định nghĩa anh ngay từ tầng sâu nhất, không phải đạo đức, không phải lựa chọn, mà là quy cách tồn tại.

Khoảnh khắc ấy, Yuichiro giật mình đến mức cảm giác như toàn bộ thế giới quan vừa tái tạo xong lại lần nữa vỡ vụn.

Anh không chắc đây là lai lịch vốn có của mình, hay là một âm mưu mà đến chính anh cũng chưa nhìn ra hình dạng.

Nhưng có một điều anh biết rõ là trời sinh “ác” anh đứng ở mặt đối lập với chúng sinh, là lần này, nó không còn là vấn đề “tính cách” nữa.

Nó là số phận.

Yuichiro bắt đầu nhìn mình qua những tấm gương cổ xưa mà thần thoại đã từng dựng lên.

Như Angra Mainyu (Ahriman) của Ba Tư – “ác” không phải một hành vi, mà là một nguyên lý, một đối trọng vĩnh viễn với thiện. Như Typhon của Hy Lạp – quái thần sinh ra để lật đổ Zeus, không phải vì thù cá nhân, mà vì hắn là tai họa được sinh ra để lật đổ trật tự.

Như Mara trong Phật giáo – không phải kẻ giết chóc thuần túy, mà là thứ chuyên quấy nhiễu con đường giác ngộ, khiến người ta trượt khỏi giải thoát. Như Satan – kẻ đối nghịch, biểu tượng của phản kháng, của cám dỗ, của phủ định thánh ý.

Mỗi kẻ trong số đó đều mang một kiểu “ác” khác nhau: có kẻ là hủy diệt, có kẻ là cám dỗ, có kẻ là phản loạn, có kẻ là thử thách.

Và khi Yuichiro soi vào họ, anh thấy “ác” của mình mang hình dáng khác. Nó không phải cơn điên nhất thời, không phải dục vọng nhỏ hẹp, cũng không phải khoái cảm tàn sát. Nó giống một đại kết cục.

“Ác” của anh… là Ragnarök.

Không phải chỉ là chiến tranh, mà là ngày tận của thần thánh. Một định mệnh đã được đặt sẵn để đối lập với mọi thần, một sứ mệnh kết thúc tất cả những thứ tự xưng là vĩnh hằng. Không chỉ đánh bại, mà là khép lại, là đưa thần vào hồi chung cuộc.

Và từ đây, con đường hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn.

Yuichiro không còn chỉ là người dùng thần lực để giữ trật tự.

Anh là một thứ mà trật tự của thần sớm muộn cũng phải đối diện.

Nếu anh tiếp tục khoác lớp vỏ lý trí, anh có thể làm một vị thần chiến tranh đúng nghĩa: bảo hộ, trừng phạt, chấp pháp. Nhưng lớp vỏ ấy chỉ là cái nắp đậy lên một chiếc chuông báo tử.

Còn nếu anh bước theo bản năng, thì con đường anh đi không phải tà đạo tầm thường.

Nó là con đường của kẻ kết thúc thần.

Yuichiro càng nghĩ càng thấy con đường của mình không chỉ hợp, mà là tất yếu.

Cuộc nói chuyện với Phù Đổng Thiên Vương đã đâm thẳng vào một ảo tưởng mà rất nhiều tân thần hay mắc phải, làm thần ở thế giới Campione không đồng nghĩa muốn làm gì thì làm.

Ở thời sơ khai, các thần đúng là tự do như vậy. Khi thế giới còn thô ráp, các quy tắc còn rời rạc, quyền năng của thần là thứ trần trụi, mạnh thì thống trị, yếu thì bị nuốt. Thần khi ấy giống những cột trụ dựng giữa hoang nguyên, không ai đủ tư cách, cũng không có cơ chế để buộc họ phải đúng mực.

Nhưng càng về sau, khi thế giới ổn định dần, trật tự hình thành, sự ổn định ấy lại trở thành thứ làm thần sa vào hưởng lạc.

Thứ họ giữ chặt là quyền lợi, thứ họ bỏ quên là nghĩa vụ. Và đây mới là điểm khó chịu nhất, thế giới không thể đơn giản bước tới rồi “ra lệnh” cho thần. Không phải vì thế giới yếu, mà vì thần vận hành ở tầng mà cách can thiệp thô bạo không còn ý nghĩa. Muốn kéo thần về khuôn, thế giới cần một cơ chế vừa mềm, vừa độc, vừa bền.

Nó hướng mọi thứ đến một sự kiện tất yếu: tạo ra nhân loại.

Từ khoảnh khắc nhân loại xuất hiện, một thứ quyền lực mới bắt đầu đè lên thần, không phải gươm, không phải sét, không phải pháp trận mà là tín ngưỡng.

Thứ này kỳ quái đến mức có thể gọi là thuốc độc hoàn hảo. Là thuốc vì nó có thể nâng một vị thần nhỏ bé, vô danh, thậm chí chỉ là một linh thể địa phương, lên đến địa vị tối cao khi chỉ cần đủ người tin. Là độc vì nó cũng có thể hủy thần.

Đây là chỗ Yuichiro rùng mình, thế giới không muốn tiêu diệt thần. Thế giới muốn quản trị thần. Muốn buộc thần quay lại nghĩa vụ, muốn đặt thần vào giới hạn.

Và công cụ quản trị ấy không gì khác hơn là thần thoại, truyền thuyết, tôn giáo, những thứ tưởng như tôn vinh thần, nhưng thực chất lại là chiếc đinh ghim thần vào một “vai diễn”.

Một vị thần một khi bị người đời tin theo một cách nào đó, thì cách ấy dần trở thành luật. Lúc đầu chỉ là câu chuyện. Sau đó câu chuyện lặp đi lặp lại, được thờ cúng, được ghi chép, được truyền miệng. Rồi đến một ngày, nó không còn là người ta nghĩ nữa, mà trở thành bản đồ định mệnh.

Càng nổi danh, càng bị trói. Càng được thờ phụng, càng khó là chính mình. Bởi vì danh tiếng và tín ngưỡng không chỉ cho quyền lực, nó còn cho số phận.

Và chính tại đây, khái niệm Heretic God hiện ra rõ ràng hơn bất cứ định nghĩa nào.

Heretic God không chỉ là thần sa ngã hay thần nổi loạn. Nó là trạng thái chiến tranh trực tiếp giữa ý chí cá thể của một vị thần và kịch bản định mệnh do thế giới cùng nhân loại hợp lực viết nên.

Kẻ muốn bước ra khỏi khung, muốn sửa lại tôn giáo của mình, muốn bẻ cong truyền thuyết của mình sẽ trở thành dị giáo, trở thành kẻ bị săn, bị đóng dấu, bị kéo trở lại vai diễn bằng mọi cách.

Yuichiro không ngây thơ đến mức nghĩ mình “miễn nhiễm” với thứ đó.

Dù anh không phải Takemikazuchi thật. Nhưng sự khác nhau ấy không giúp anh trốn thoát, nó chỉ làm mọi thứ nguy hiểm hơn. Bởi vì sớm muộn gì, thần thoại của Takemikazuchi cũng sẽ tìm cách điền anh vào chỗ trống, như nước chảy vào khuôn. Của chính Ame-no-Koyane cũng tương tự.

Nguy hiểm như vậy, Yuichiro vẫn không hề có ý định buông bỏ sức mạnh thần thánh của mình.

Nếu chỉ có một mình anh, ý nghĩ đó đã là tự sát theo đúng nghĩa đen. Nhưng Yuichiro không còn là một người đơn độc. Nhóm các phần linh hồn phía sau giống như một hậu phương không thể thay thế.

Và cũng chỉ vì có họ, anh mới dám gọi thẳng tên con đường của mình.

Đấu Thần Chi Lộ.

Nó không phải Đấu Đạo thuần túy, cũng không phải Thần Đạo, càng không phải Nhân Đạo. Nó là thứ trộn lẫn ưu điểm của cả ba, rồi bắt chúng sống chung trong một cơ thể và một ý chí.

Đấu Đạo cho anh thứ đơn giản nhất: thắng bại là chân lý. Kẻ thắng được hết, kẻ thua tan biến.

Nhưng Đấu Đạo vẫn có lối thoát, ngươi có thể chọn đối thủ yếu để tích lũy; ngươi có thể né những trận không cần thiết; ngươi có thể trì hoãn, có thể rút lui, có thể sống lâu để mạnh dần lên.

Đấu Thần Chi Lộ thì không cho anh đặc quyền ấy.

Bởi ngay từ bước chân đầu tiên, kẻ thù thấp nhất của anh cũng là thần linh.

Không phải mấy kẻ mang chút thần huyết rồi tự phong thần.

Không phải loại gom vài trăm người thờ phụng, dựng tượng lập đền, rồi gọi mình “thần”.

Cũng không phải thứ bán thần sống nhờ một mẩu truyền thuyết bị cắt xén.

Mà là chân thần – trời sinh bất hủ, nắm trong tay quy tắc, được thế giới sắc phong vị cách. Một lần ra tay là một lần đụng vào luật vận hành của hiện thực. Nhân quả, khái niệm, trật tự, quyền hạn… tất cả đều có thể trở thành lưỡi dao.

Nguy hiểm đến cực hạn, nhưng đổi lại con đường này mạnh đến mức gần như tàn nhẫn.

Bởi nó là con đường cướp đoạt. Cướp toàn bộ thứ thuộc về thần: danh, nghĩa, chức, tín vận, và cả câu chuyện. Một khi thắng một vị thần, Yuichiro không chỉ mạnh hơn, anh có thể xé thần thoại của đối phương, lấy nó làm nhiên liệu, làm áo giáp, làm vũ khí, làm bậc thang.

Nhưng Yuichiro không chỉ muốn làm người kết thúc.

Anh còn muốn làm người viết lại.

Nếu thần thoại dùng câu chuyện để trói thần, Yuichiro dùng chiến thắng để cướp câu chuyện. Không thờ phụng để được ban phát, mà đánh bại để giành quyền sở hữu. Không cầu xin “vai diễn” phù hợp, mà tự tay giật lấy, đóng dấu lên nó bằng máu và chiến tích.

Đến cuối cùng, khi đủ nhiều thần thoại bị anh xé rách và khâu lại, anh không chỉ là một vị thần mạnh.

Anh sẽ trở thành kẻ sáng tạo thần thoại mới.

Sáng tạo ra độc thuộc về mình thần hệ, một thần hệ không sinh ra từ văn bản cổ, không sinh ra từ lời kể dân gian, mà sinh ra từ chuỗi chiến thắng không thể phủ nhận. Một thần hệ mà trọng tâm không phải đức tin, mà là định luật: thần cũng có thể bị hạ và kẻ hạ thần mới là thứ xứng đáng được gọi là tối thượng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-vo-hon-cang-la-bi-bi-dong
Đấu La: Võ Hồn Càng Là Bỉ Bỉ Đông
Tháng mười một 7, 2025
tu-tre-so-sinh-bat-dau-la-gan-thanh-dao-quan
Từ Trẻ Sơ Sinh Bắt Đầu Lá Gan Thành Đạo Quân
Tháng 2 4, 2026
nhan-loai-tan-the-mot-minh-ta-chem-het-yeu-toc.jpg
Nhân Loại Tận Thế? Một Mình Ta Chém Hết Yêu Tộc
Tháng 1 20, 2025
lung-tua-van-minh-cap-9-de-ta-tin-dien-tu-than-minh
Lưng Tựa Văn Minh Cấp 9, Để Ta Tin Điện Tử Thần Minh?
Tháng mười một 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP