Chương 225: Người cùng thần khác biệt (3).
“Ngươi có vẻ đến trễ. Yến tiệc đã kết thúc khá lâu rồi.”
Giữa biển mây cuộn trôi, một đứa trẻ đang ngồi câu cá, giọng nói thản nhiên như đang nhắc chuyện thường ngày.
Đứa bé chừng mười tuổi hơn, dáng vẻ đáng yêu, thân hình nhỏ nhắn, nét mặt lại khó phân biệt giới tính. Trên người là một bộ trang phục tương đối cổ điển, chất liệu không quý giá, kiểu dáng cũng thuộc loại thường thấy. Ngoài việc nhìn ra xuất xứ Á Đông qua đường cắt và cách buộc áo, Yuichiro không thể xác định đối phương đến từ vùng đất nào. Không có huy hiệu hay có bất kỳ dấu hiệu thần thánh nào lộ ra ngoài.
Nhưng Yuichiro vẫn khẳng định được một điều.
Đứa bé này là thần.
Bởi anh chưa từng biết nhân loại nào có thể ngồi ung dung ở tận mây trời trên Sao Hải Vương mà câu cá, cứ như đang thả cần ở một con kênh sau nhà.
Do yến tiệc của các Thần Bảo Hộ mười năm mới tổ chức một lần, nên địa điểm luôn được chọn với quy cách rất cao.
Thông thường, họ sẽ đến một hành tinh nào đó trong hệ Mặt Trời để bày tiệc. Tại các thần Thần Giới hay các thần hệ, mỗi tinh cầu đều có ý nghĩa riêng, không kém phần quan trọng.
Nhưng nếu là ở nhân gian, những hành tinh ấy cũng chỉ là các khối đất đá khổng lồ lạnh lẽo trôi nổi.
Đối với các vị thần… lại càng là như vậy.
Nhiều lúc, họ chọn nơi này để tổ chức không phải vì cảnh sắc, càng không phải vì tôn trọng điều gì thuộc về thế tục. Lý do thực dụng hơn là sau yến tiệc, nơi đó có thể thuận tiện trở thành sân thi đấu của các Thần Bảo Hộ – một không gian đủ rộng để họ tùy ý ra tay, đủ xa để không cần bận tâm hậu quả rơi xuống trật tự ở phía dưới.
Yuichiro nghe vậy chỉ cười khổ. Anh cúi mắt nhìn lại bộ trang phục trên người, vạt áo sờn rách, bụi bám lấm tấm, vài chỗ còn có vết cháy sém như bị lửa liếm qua. Anh chỉnh lại cổ áo, vuốt phẳng nếp vải theo thói quen, rồi mới ngẩng lên nói, giọng vừa bất lực vừa có chút tự giễu:
“Ta trên đường đến dự tiệc gặp phải Na Tra. Bị hắn kéo đánh nhau gần mấy ngày mới thoát được.”
Đứa trẻ đang câu cá khẽ dừng tay.
Không phải kiểu giật mình cũng không phải kiểu tò mò. Chỉ là một nhịp dừng rất nhỏ, như người đã đoán trước. Nó liếc Yuichiro một cái, ánh nhìn thoáng qua, rồi cúi xuống nhìn dây câu, lẩm bẩm đúng một câu:
“Không ngoài ý muốn cho lắm.”
Giọng nó rất nhỏ, gần như hòa vào tiếng mây trôi. Nhưng thân là thần, thính giác của Yuichiro vẫn bắt trọn từng âm tiết.
Anh hơi khựng lại.
Không phải vì câu nói kia xúc phạm, mà vì anh không nắm được ý nghĩa ẩn trong đó. “Không ngoài ý muốn” là ám chỉ tính cách Na Tra vốn hay như vậy? Hay ám chỉ bản thân anh sẽ gặp rắc rối là điều hiển nhiên? Hay… là vì “Takemikazuchi” bị kéo vào loại chuyện này vốn là chuyện thường?
Yuichiro tiến lại gần vài bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách lễ độ. Anh cúi người hơi thấp, giọng cẩn thận:
“Không biết tôn danh của ngài là?”
Đứa trẻ không trả lời ngay. Nó thả cần xuống thấp hơn một chút, để lưỡi câu chìm vào tầng mây như chìm vào nước, rồi mới hỏi ngược lại, giọng vẫn bình thản như cũ:
“Ngươi không phải Takemikazuchi. Là người thừa kế của hắn sao?”
Yuichiro thở ra một hơi dài.
Anh không phủ nhận. Chỉ gật đầu nhẹ, như thừa nhận một việc vốn đã rõ. Trong đầu anh thoáng lướt qua ý nghĩ: bị nhận ra nhanh hơn dự tính.
Dù anh có ký ức, danh phận, thậm chí sức mạnh của ông, nhưng khí chất và thói quen thì không thể sao chép hoàn hảo. Nhất là trước mặt một vị thần có thể rất mạnh này.
Thần tựa hồ nhận ra anh định hỏi tiếp gì, chỉ cười nhẹ đáp:
“Ngươi ngụy trang rất tốt. Chỉ là tên kia càng thêm ổn trọng thôi.”
Yuichiro nghe xong, mí mắt khẽ giật.
Anh hiểu ổn trọng là đang nói gì. Một thứ kiên định, nghiêm cẩn nhưng không mất dức khoát. Nhưng chính vì hiểu chữ đó, anh lại càng thấy khó chịu, bởi câu nói ấy không chỉ là nhận xét, mà giống như đã nhìn xuyên qua một tầng bản chất nào đó của anh.
Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng vẫn không giấu được sự mơ hồ: “Hắn đang ám chỉ điều gì?”
Yuichiro nhìn lại đối phương thêm một lần nữa, nhưng càng nhìn càng không tài nào khớp được với bất kỳ cái tên nào trong đầu. Đó cũng là lý do anh hỏi tên ngay từ đầu.
Vị thần này… không giống bất cứ vị thần nào trong ký ức của Takemikazuchi.
Thông thường, muốn dựa vào vẻ ngoài để xác định lai lịch một vị thần vốn đã khó. Trừ số ít thần bị “cố định” hình dáng bởi tín ngưỡng và truyền thuyết, đa số thần đều có thể tùy ý biến đổi thân thể. Già trẻ, lớn nhỏ chỉ là chuyện cơ bản. Giới tính, chủng tộc cũng không phải vấn đề. Thậm chí biến thành vật chết, biến thành nguyên tố tự nhiên… cũng chỉ là đổi một lớp áo.
Cho nên, trừ khi thần có một dấu ấn đặc thù không thể che giấu, hoặc tự bộc lộ thân phận, còn lại rất khó mà nhận diện ngay trong lần gặp đầu.
Ở nhân gian, nếu muốn nhận diện một Heretic God, nhân loại thường phải giăng từng lớp lưới, chậm rãi siết lại.
Lớp đầu tiên cũng là dễ thấy nhất là ngoại hình. Tuổi tác, giới tính, chủng tộc, trang phục, vũ khí… đều là manh mối. Chỉ cần đối chiếu đủ nhiều ghi chép, bước này thường giúp khoanh vùng được thần hệ hoặc vùng văn hóa mà vị thần đó thuộc về.
Nhưng muốn đi sâu hơn thì rất khó, bởi ngoại hình chỉ là vỏ.
Vì vậy mới có lớp thứ hai, tính cách và thói quen. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Dù thần có biến hóa đa đoan đến đâu, trừ một số kẻ đặc biệt giỏi lừa gạt như Loki, bản tính của thần vẫn sẽ lộ ra qua cách họ nói, cách họ nhìn, cách họ phản ứng trước những chuyện rất nhỏ. Từ đó mới có thể dựa vào ghi chép mà suy ngược ra chân tướng.
Tiếp đến là lớp thứ ba, chức danh và quyền năng của thần. Khi đã thấy thần sử dụng quyền năng, phạm vi sẽ thu hẹp cực mạnh. Đến bước này, hầu như đã có thể xác định ai là ai rồi.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Bởi trong nhiều nền văn hóa và thần thoại, có những thần linh trùng lặp nhau về biểu hiện sức mạnh. Cùng là chiến tranh, cùng là sấm sét, cùng là biển cả… quyền năng tương tự không hiếm. Thế nên mới cần lớp cuối dùng nghi lễ đặc thù hoặc năng lực như Linh Thị để trực tiếp nhìn thẳng bản chất của thần.
Hoặc đơn giản nhất.
Kêu một Campione ra, để hắn đánh một trận với thần.
Mà giữa thần với thần, việc nhận dạng vốn lại dễ hơn rất nhiều.
Thông thường, chỉ cần chào hỏi một câu, thần tính va chạm một giây, danh phận liền tự lộ ra. Thần không cần giấy tờ, cũng không cần chứng minh, sự tồn tại của họ chính là dấu chứng.
Vì thế, gặp một vị không vội trả lời, Yuichiro càng khó chịu, không phải vì bị coi thường, mà vì cảm giác như đối phương cố ý che dấu.
Nếu không chịu nói tên, thì chỉ còn cách đi đường vòng.
Cách thứ nhất vẫn là vẻ ngoài, dù Yuichiro thừa biết nó chỉ là chiếc áo. Cách thứ hai là dấu ấn thần hệ. Trừ một bộ phận thần không thuộc thần hệ nào, đa số đều mang dấu ấn của hệ thống nuôi dưỡng họ, một “mùi hương” rất khó che kín hoàn toàn. Như Yuichiro mang dấu ấn thần hệ Nhật Bản, chạm qua là nhận ra ngay.
Nhưng dấu ấn cũng như ngoại hình, vẫn có thể làm giả. Một vị thần đủ tinh xảo có thể khoác lên dấu ấn của thần hệ khác hoặc làm mờ dấu ấn thật để kẻ đối diện chỉ thấy một cảm giác lẫn lộn.
Cho nên, cuối cùng vẫn phải quay về thứ đáng tin nhất: Thần Chức, đặc biệt là những Thần Chức mang tính đặc trưng.
Takemikazuchi là ví dụ điển hình. Chỉ cần dấu ấn Nhật Bản, cộng thêm hai đặc trưng như kiếm và sấm sét, gần như không thể nhầm. Có thể có kẻ tương tự, nhưng rất khó có kẻ trùng khớp đến mức ấy.
Vậy mà vị thần trước mặt Yuichiro… lại là một ngoại lệ khiến mọi quy tắc trở nên vô dụng.
Bởi khi Yuichiro thăm dò đối phương, anh cảm giác được một điều gần như phi lý, trên người thần tồn tại trên trăm cái Thần Chức. Không phải kiểu một thần chức lớn kéo theo nhiều nhánh phụ mà là từng mảng quyền hạn như đang xếp chồng, đan xen, chồng lấn.
Anh cố gạt bỏ những cái bao trùm nhau, những cái chỉ là mặt khác của cùng một quy tắc. Nhưng dù làm vậy, số còn lại vẫn phải hơn ba mươi.
Chỉ riêng điểm này đã khiến Yuichiro tự động nâng mức cảnh giác.
Bởi Thần Chức không chỉ là quyền hạn, nó còn là nghĩa vụ. Gánh càng nhiều, bị ràng buộc càng nặng. Hầu như không có vị thần nào muốn tự biến mình thành một “toàn năng” như vậy. Trừ khi hắn bắt buộc phải gánh, hoặc hắn đủ mạnh để coi ràng buộc như chuyện nhỏ.
Trong số Thần Chức của đối phương, có những cái trùng khớp với anh. Không phải một hai cái chung chung, mà là hết thảy của Yuichiro:
Trật Tự, Tự Nhiên, Chiến Tranh, Phong Ấn, Lời Nói, Bảo Hộ, Nghi Lễ cùng Kiếm.
Chí có Kiếm là không hoàn toàn giống. Ở đối phương, “Kiếm” không nổi lên như một biểu tượng trung tâm. Nó bị một thứ rộng hơn bao trùm – Vũ Khí.
Rồi đến những Thần Chức anh từng thấy qua từ các thần khác như Thắng Lợi, Kim Loại, Bất Tử, Đoàn Kết, Chính Nghĩa,…
Những cái này, nếu đặt lên một thần chiến tranh hay thần bảo hộ, vẫn còn có thể giải thích được. Chúng rộng, nhưng chưa đến mức vô lý.
Vô lý nằm ở những Thần Chức còn lại.
Ban Con, Hộ Thai, Khai Trí, Rèn Đúc, Bội Thu, Bình An,…
Trong lúc Yuichiro còn đang miết trong đầu từng mảnh suy luận, vị thần cuối cùng cũng chịu “đặt tên” cho chính mình.
Đứa trẻ đặt cần câu xuống, nghiêng đầu nhìn anh. Ánh mắt nó không hề hung bạo, thậm chí còn có vẻ hiền hòa của một đứa nhỏ. Nhưng thứ hiền hòa ấy lại giống như mặt nước sâu, càng yên lặng, càng khiến người ta không dám tùy tiện thò tay vào.
Giọng nó vang lên bình thản, như đang nói một việc hiển nhiên:
“Ngươi có thể gọi ta là Phù Đổng Thiên Vương.”
Chỉ bốn chữ. Yuichiro cảm giác da đầu mình tê đi một nhịp, đồng tử lập tức co lại. Tất cả những điều trước đó còn mơ hồ, đột ngột trở nên hợp lý theo một cách đáng sợ.
Anh thầm chậc lưỡi, không phải vì bất kính, mà vì bản năng tự vệ của kẻ đã quen đánh giá rủi ro. Trong số rất ít thần linh mà Yuichiro không muốn chạm trán, Phù Đổng Thiên Vương đứng rất cao trên danh sách ấy.
Phù Đổng Thiên Vương hay Thánh Gióng, là một trong những thần thoại nổi tiếng và mạnh mẽ bậc nhất của thần hệ Việt Nam. Danh xưng của ngài không chỉ một, mà trải dài qua các tầng văn bản và tín ngưỡng khác nhau, mỗi tầng lại bồi thêm một lớp ý nghĩa và quyền hạn.
Trong Việt Điện U Linh Tập, ngài được xưng là Xung Thiên Dũng Liệt Chiêu Ứng Uy Tín Đại Vương, một thần hiệu dài, trang trọng, mang sắc thái linh ứng và uy tín, nhấn mạnh việc hiển thánh, phù trợ, ứng nghiệm.
Đến Lĩnh Nam chích quái, cách gọi lại chuyển sang những danh xưng gần với truyền thuyết và địa danh hơn như Đổng Thiên Vương, Sóc Thiên Vương. Những cái tên gắn với đất, với núi, với nơi hiển thánh.
Trong Đại Việt sử ký toàn thư, ngài lại đi vào mạch chính sử và về sau được Lý Thái Tổ sắc phong là Xung Thiên Thần Vương. Khi đã bước sang tầng “phong thần” của triều đình, bản chất ngài không chỉ là một vị thần được thờ, mà còn là một biểu tượng chính trị.
Còn trong dân gian, danh xưng lại càng nhiều, ngài được xem là một trong Tứ Bất Tử, có nơi gọi là Thạch Tướng Quân, Thần Núi Sóc… Mỗi tên gọi là một cách cộng đồng gửi gắm nhu cầu: bất tử là trường tồn và che chở lâu dài; thạch tướng là sức nặng, sự kiên cố, trấn áp; thần núi là ranh giới, địa linh.
Đôi khi ngài còn được đồng nhất theo hướng Phật giáo, thành Tỳ Sa Môn Thiên Vương (Vaisravana)—Thiên vương phương Bắc.
Thứ tạo nên đống Thần Chức trên người ngài, ngoài bản thân truyền thuyết Thánh Gióng, còn nằm ở tính đặc thù của thần hệ Việt Nam, một hệ thống được hình thành chủ yếu bởi tín ngưỡng dân gian và lớp ghi chép rời rạc, lại bị lịch sử làm đứt mạch rất nhiều lần.
Vì một số vấn đề lịch sử, thần hệ này bị thiếu thốn nghiêm trọng về mặt cấu trúc lẫn “nhân sự”. Nhiều thần vị không được hệ thống hóa rõ ràng, nhiều thần chức cũng rơi vào trạng thái trống chỗ.
Thành ra, chỉ cần một vị thần có liên quan đủ rộng, có độ phổ biến đủ cao hoặc có biểu tượng đủ mạnh trong cộng đồng, thì sẽ tự nhiên bị tín ngưỡng “đẩy” sang kiêm nhiệm thêm, giống như một người gánh luôn vài phòng ban chỉ vì không có ai khác đứng tên.
Yuichiro biết rất rõ hiện tượng này qua ví dụ Sơn Tinh – Thủy Tinh.
Sơn Tinh không phải “thần núi” theo nghĩa hẹp, mà là một dạng thần tối cao quản cả núi non và cõi cạn. Ngài được đồng nhất với Tản Viên Sơn Thánh, là một trong Tứ Bất Tử, thậm chí còn được tôn xưng Nam Thiên Thánh Tổ.
Chỉ riêng việc đó đã đủ kéo theo một cụm Thần Chức bao trùm như địa linh, cõi cạn, núi rừng, trấn thủ, bảo hộ, khí vận… Thủy Tinh cũng không kém cạnh: không chỉ là nước lũ hay sông suối, mà dễ bị đẩy thành đại diện của biển cả, thiên tai, thủy vực, tùy theo nơi thờ và cách kể.
Thực tế mà nói, nếu không đem so với những hệ thống có mấy triệu thần linh kiểu đa thần cực độ, thì thần hệ Việt Nam không thiếu thần theo nghĩa số lượng tuyệt đối.
Cái thiếu ở đây là tính liên kết và độ rộng của mạng lưới thần thoại: truyền thuyết tản mạn theo vùng, thần tích khác nhau theo làng, sắc phong thay đổi theo triều, rồi lại có lớp Phật Đạo Nho chồng lên; mỗi nơi giữ một mảnh, ít khi ghép thành một “hệ” nhất quán.
Hệ quả là một nghịch lý rất đặc trưng.
Ghi chép càng nhiều, thần càng bị đóng khung rõ: quan hệ, thứ bậc, phạm vi, kiêng kỵ, điểm yếu… cũng lộ ra. Đó là cái giá của sự đầy đủ.
Nhưng ghi chép quá trống vắng lại dẫn đến một kiểu thần kiêm chức, vì cộng đồng tin thế nào thì thần “phải” gánh thế ấy. Một vị nổi tiếng sẽ bị kéo thêm vai trò mới liên tục tùy theo nhu cầu đời sống tinh thần.
Và vì đa phần là tín ngưỡng dân gian tự bồi đắp, nên quyền lực và nghĩa vụ ai cao ai thấp khó phân. Không có một bảng chức danh thống nhất. Vị nào được thờ rộng hơn, linh nghiệm nhiều hơn hoặc được sắc phong đẹp hơn, thì địa vị tự nhiên cao. Nhưng cao đến đâu, lấn sang ai, ràng buộc thế nào lại mờ tịt.
Còn một chuyện nữa. Ở Việt Nam, thờ phụng không chỉ hướng lên trời, mà còn hướng về nhà. Ông bà tổ tiên được thờ như một phần đời sống thường nhật; anh hùng dân tộc, những người có công với trời đất, với nước cũng được tôn kính như vậy.
Từ thói quen ấy, rất nhiều thần linh sinh ra không phải theo hướng thần sinh ra thần, mà theo kiểu người được nâng lên thành thần. Bản chất đã khác, kéo theo khí chất cũng khác.
Cho nên thần linh của thần hệ này, đại bộ phận đều mang nhân tính cực cao, cao đến mức áp đảo thần tính. Dẫn đến nhiều vị giáng thế cũng không chịu ảnh hưởng của hệ thống Heretic God hoặc ít nhất là không bị nó bẻ lệch theo kiểu tiêu cực hay hỗn độn hóa như những thần hệ khác.
Hơn nữa, cũng vì kiểu thờ cúng ấy, ràng buộc đặt lên người các thần rất ít, mà khi ràng buộc ít thì sức mạnh lại càng trở nên đáng sợ.
Đối chiếu với thần thoại Hy Lạp dù hoành tráng và phong phú hơn rất nhiều, nhưng cũng chính vì phong phú, ghi chép dày đặc, nên sức mạnh và số phận của các thần bị cố định trước. Cái gì làm được, cái gì không làm được, cuối cùng sẽ ra sao, đều dễ bị định đoạt bởi chính hệ thống ấy.
Ngược lại, thần hệ Việt Nam lại thường tạo cảm giác vô lý ở phương diện sức mạnh, bởi không có ai đi qua định ra hạn cuối cho các thần. Ví dụ rõ nhất là trận chiến của Sơn Tinh và Thủy Tinh, có câu: “Thủy Tinh dâng nước cao bao nhiêu, Sơn Tinh làm núi cao lên bấy nhiêu.”
Nếu chỉ coi đó là văn chương, nó là một hình ảnh đẹp. Nhưng nếu coi đó là mô tả quyền năng… thì nó không còn là phép lạ nữa.
Đó là một cơ chế đối kháng không có trần, nước tăng, đất nâng; thiên tai mở rộng, địa hình tự viết lại để bù trừ. Cấp độ can thiệp ấy đã chạm vào rìa của uy năng sáng thế, đụng trực tiếp vào hình thái thế giới, sửa địa mạo như sửa một dòng luật.
Và vì câu chuyện không nói tới mức nào thì dừng, nên về lý thuyết, cả hai có thể kéo trận chiến ấy lên tới mức mà nhân gian không còn đủ kích thước để chứa.
Phù Đổng Thiên Vương cất cần câu, ánh mắt bình thản đảo qua người thần chiến tranh mới của Nhật Bản, trong lòng không khỏi thấy thú vị.
Người thừa kế của thần, ngài không phải lần đầu gặp. Trong lịch sử đã có không ít thần linh truyền lại cho kẻ kế nhiệm thần chức, sức mạnh, thậm chí là cả số phận.
Gần đây nhất thì là Odin tổ chức một giải thi đấu nào đó, kéo đám thần bảo hộ đi bồi dưỡng người thừa kế rồi đem ra thi đấu, vừa để giải khuây, vừa để chọn lựa và mài giũa.
Nhưng tất cả những kẻ kế thừa ấy… đều không giống vị trước mặt.
So với “thần” Phù Đổng Thiên Vương lại cảm giác đối phương giống một Campione hơn. Một Campione thuần túy đến cực hạn.
So với danh xưng anh hùng hay Thí Thần Giả, ngài càng cảm thấy hắn giống một Ma Vương, một chiến binh sinh ra chỉ để chiến đấu.
Vẻ ôn hòa và nghiêm cẩn của Yuichiro càng giống một lớp mặt nạ. Một lớp vỏ cố gắng che đi cái lõi thật bên trong. Đó cũng là nguyên nhân Phù Đổng Thiên Vương không trả lời ngay khi hắn hỏi tên. Ngài muốn nhìn thêm một chút, không phải nhìn gương mặt, mà là nhìn thứ đang cháy ở dưới lớp “lễ độ” ấy.
Bởi trên người Yuichiro, chiến ý bốc lên quá kỳ quái.
Thân là thần chiến tranh, gặp mặt mà không hiện chiến ý thì đã là xúc phạm. Nhưng chiến ý trên người Yuichiro lại ở trạng thái nửa che nửa lộ. Không khác gì một kiểu khiêu khích điên cuồng, như đáng nói: “Ngươi rất mạnh, nhưng còn chưa xứng để ta ra tay.”
Phù Đổng Thiên Vương tự nhận tính tình mình đã là khá ôn hòa. Nếu đổi lại là Na Tra, Thor hay Ares e rằng vừa nhìn thấy đã lao vào kéo hắn đánh một trận cho rõ trắng đen.
Điều khiến ngài hiếu kỳ hơn cả là Yuichiro dường như không tự ý thức được vấn đề này. Hoặc hắn ý thức, nhưng bản năng chiến đấu đã ăn sâu đến mức chính hắn cũng không còn phân biệt nổi, rốt cuộc mình đang giữ lễ, hay đang mời chiến.
Điều thú vị trên người đối phương không chỉ có điểm này. Phù Đổng Thiên Vương còn cảm nhận được trên người hắn tồn tại nhiều nguồn sức mạnh không thuộc về thế giới này. Trong khoảnh khắc chạm tới nó, tim ngài như bị một cơn lạnh quét qua, cảm giác khiếp sợ gần như bật ra theo bản năng.
Không chỉ vậy, ngài còn nhận ra một điểm càng khó hiểu hơn, ngài thể không nhìn thấy vận mệnh của hắn.
Người thừa kế tuy không phải bản thân vị thần nguyên bản, nhưng thông thường, thứ thuộc về “thần” vẫn sẽ bám theo. Số mệnh, dấu ấn, thậm chí cả những điểm yếu gắn liền với thần linh truyền thừa, đều khó mà thay đổi. Dù đổi người mang, vận mệnh vẫn như một sợi dây cũ, chỉ là kéo sang một bàn tay khác mà thôi.
Nhưng Yuichiro lại khác.
Phù Đổng Thiên Vương không thấy được thứ vận mệnh thuộc về Takemikazuchi trên người hắn. Cảm giác giống như… vận mệnh không bám được vào hắn.
Không phải bị che giấu, cũng không phải bị cắt đứt. Mà là ngay từ đầu, vận mệnh và thế giới đã không thể ghi chép hắn. Như thể hắn đứng ngoài tờ sử của thế giới này, khiến mọi cách định danh đều trượt đi, không bám được một điểm nào để gọi tên.
Và còn một điều cuối cùng.
Cũng chính là lý do Phù Đổng Thiên Vương ở lại đây, không rời đi ngay.
Trên người Yuichiro có một thứ… liên quan đến thần hệ của ngài. Một cảm giác quen mà xa, như mùi tro tàn của một ngọn lửa đã tắt từ rất lâu, nhưng lại vẫn còn để lại dấu vết. Một thứ gì đó đã thất lạc vô cùng lâu, lâu đến mức ngay cả thần cũng từng nghĩ nó đã biến mất hẳn khỏi dòng chảy.