Chương 224: Người cùng thần khác biệt (2).
Không biết từ lúc nào, Kyouka đã đưa hai tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang khẽ run của Yuichiro. Cử chỉ ấy vừa giống trấn an, vừa giống áp chế. Đầu ngón tay cô lạnh, nhưng lại bám rất chắc, khiến Yuichiro không thể rút ra một cách tự nhiên mà không thành “phản kháng”.
Ánh mắt Kyouka nghiêng xuống, nhìn thẳng vào anh. Trong ánh nhìn ấy có thứ gì đó mê hoặc đến khó chịu, như một lớp sương mỏng che lên lưỡi dao. Giọng cô mềm đi, kéo dài chữ cuối, nghe như thì thầm sát bên tai:
“Yuichiro à ~ … anh còn nhớ cảm giác lần đầu tiên giết người là như thế nào không?”
Yuichiro không kịp trả lời.
Kyouka đã tự nói tiếp, như thể cô không hỏi để nghe câu trả lời, mà hỏi để khóa chặt anh vào chính ký ức của mình:
“Là hưng phấn… rồi lại nhàm chán.”
Cô khẽ siết tay anh, từng chữ rót xuống chậm rãi nhưng bén nhọn.
“Hưng phấn vì lần đầu chém giết đồng loại. Lần đầu nghiền nát một sinh mệnh, lần đầu kết thúc một cuộc đời bằng chính tay mình.”
Yuichiro ngừng một nhịp, khóe môi cong lên như cười đáp, nhưng không hề có ý vui.
“Nhàm chán… bởi vì đồng loại của anh quá nhỏ yếu. Chết đi một cách vô cùng nhạt nhẽo, vô vị, không đủ làm anh nhấc lên nổi một chút hứng thú.”
Bàn tay Yuichiro run mạnh hơn. Anh cúi đầu, im lặng đến mức giống như đang cố nuốt ngược một thứ gì đó trong cổ họng. Nhưng Kyouka không hề dừng lại. Giọng cô càng lúc càng cao điệu, càng lúc càng lôi cuốn, như người đang tự thưởng thức chính lời nói của mình.
“Anh giữ Yaku bên người… không phải vì anh không có cách giải quyết nàng.”
Ánh mắt cô tối xuống, như khoét sâu vào điểm yếu.
“Anh giữ nàng… vì anh thấy như vậy thú vị. Anh thích cảm giác mình bị ‘quản chế’. Anh muốn đập nát cái vòng ấy nhưng lại sợ, sợ rằng nếu phá rồi thì sẽ chẳng còn gì trói buộc anh nữa.”
Yuichiro vẫn không ngẩng lên. Vai anh cứng như đá, hơi thở dần nặng, cơ bắp dần co lại. Nhưng Kyouka càng nói càng nhanh, càng phấn khích một cách nguy hiểm, giống người vừa tìm đung sự khoái cảm của chính mình.
“Anh tìm kiếm và săn thần… cũng không phải vì khát cầu sức mạnh.”
Cô cúi sát hơn, giọng như gió đông thổi lướt trên da:
“Chỉ là anh muốn chém giết thần mà thôi.”
Kyouka bật cười khẽ, tiếng cười mỏng như tiếng vang giữa mặt hồ tĩnh lặng.
“Chỉ có thần… chỉ có thần mới khiến anh nhặt lại được niềm vui sướng.”
Cô nói liền một mạch, không cho Yuichiro chen vào dù chỉ một chữ. Còn Yuichiro chỉ cúi đầu, trầm mặc, như thể nếu anh mở miệng thì thứ bật ra sẽ không phải lời nói.
Nhưng ngay trong sự im lặng ấy, Kyouka lại càng hưng phấn đến mức gần như phát điên.
Cô cảm giác rất rõ, từ trên người Yuichiro đang trồi lên từng lớp sát khí, lạnh lẽo và sắc bén đủ để đông cứng người linh hồn, từng chút nhắm thẳng vào cô. Nó không bùng nổ, mà cuộn lại, nén lại, như một lưỡi kiếm bị đút trong vỏ tụ lực, chỉ cần rút ra là chém.
Cơ thể Kyouka cảnh báo dữ dội.
Không phải bằng lý trí, mà bằng bản năng thuần túy: nguy hiểm cực độ.
Trong khoảnh khắc, cô thấy như mình bị lột trần trước mặt anh. Mọi phòng bị, mọi lớp ngụy trang đều vô nghĩa. Từng điểm trên cơ thể đồng loạt “lên tiếng” — đầu, cổ, tim, ngực, bụng… như thể mỗi nơi đều đang hiện ra một kiểu chết khác nhau.
Giữa vô số viễn cảnh ấy, Kyouka vẫn không buông tay.
Thấy Yuichiro vẫn không mở lời, Kyouka càng lúc càng vượt ranh giới.
Cô tiến sát lại, gần đến mức Yuichiro có thể cảm nhận rõ hơi thở của cô lướt qua. Bàn tay Kyouka rời khỏi chỗ nắm tay anh, chậm rãi đưa lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào má anh. Cái chạm rất nhẹ, giống như thử xem anh có phản xạ né tránh hay không. Nhưng Yuichiro không động, chỉ giữ im lặng đến cứng nhắc.
Trong mắt Kyouka lộ ra một thứ si mê khó gọi tên, xen lẫn quyến luyến. Cô vuốt nhẹ lọn tóc anh như người đang chăm chút cho người yêu, động tác cẩn thận và dịu dàng, đến mức trái ngược hoàn toàn với bầu không khí căng như dây đàn trong căn phòng.
“Yuichiro…” cô gọi, giọng kéo dài, mềm đến lạnh. “Anh biết không?”
Cô không chờ anh đáp, mà nói tiếp ngay, như thể đang trút ra một điều đã nung nấu rất lâu.
“Anh trời sinh là một con ác quỷ.”
Yuichiro khẽ siết hàm. Cơ mặt anh động rất nhỏ, gần như không ai nhận ra, nhưng Kyouka lại như bắt được. Cô càng nói, càng chắc chắn, càng làm càn theo cách của riêng mình.
“Anh vốn không có nhân từ, cũng không có thiện.”
Kyouka nghiêng đầu nhìn anh, bàn tay vẫn đặt trên má, lòng bàn tay ấm dần theo nhiệt da thịt. Cô nói chậm rãi, từng câu như một bản luận tội, nhưng lại được bọc bằng giọng điệu quá đỗi dịu dàng.
“Nếu ném anh vào thời chiến… chỉ có hai kết quả. Một là trở thành người được muôn người kính mộ, kẻ kết thúc chiến tranh, một anh hùng! Hai là anh trở thành ác quỷ chiến tranh, mang tàn bạo phủ lên toàn thế giới, khiến hòa bình và trật tự biến thành hư vô!”
Yuichiro vẫn cúi đầu. Im lặng của anh không còn giống bình tĩnh nữa, mà giống một thứ kiềm chế có tính bạo lực. Nhưng Kyouka không hề lùi. Trái lại, cô chuyển giọng sang một hướng khác, vẫn mềm, nhưng càng đáng sợ.
“Nếu là thời bình…”
Bàn tay cô vuốt nhẹ xuống gò má anh, như một thói quen thân mật.
“Thì anh chính là trời sinh kẻ sát nhân, một kẻ khủng bố.”
Lần này Yuichiro nhắm mắt trong chớp mắt, rồi mở ra, như thể chỉ cần khép mi lại một nhịp cũng đủ khiến thứ trong lòng anh va mạnh vào lồng ngực.
Kyouka nhìn phản ứng ấy, ánh mắt càng tối, nhưng lại mang một thứ gần như tiếc nuối.
“Nhưng ba mẹ… lại khiến bản chất anh biến đổi. Lễ nghi hóa thành cảm xúc của anh, văn minh trở thành xiềng xích của anh, còn trật tự, nó đúc thành vỏ bọc của anh.”
Cô dừng một nhịp, nhìn anh như nhìn một tác phẩm vừa đẹp vừa nguy hiểm.
“Anh từ một con quái vật được dạy thành người.”
Kyouka nói câu đó như một kết luận. Nhưng ngay sau đó, khóe môi cô cong lên, không hẳn là cười, mà giống như đã nhìn thấy đoạn kết từ trước.
“Chỉ là vỏ bọc rồi cũng sẽ có ngày rách.”
Bàn tay cô vẫn đặt trên má Yuichiro, dịu dàng như tình nhân, nhưng ánh mắt lại như đang chờ một khoảnh khắc rất cụ thể.
“Cuối cùng bản chất của anh cũng sẽ lộ ra.”
Cho đến khi lời cuối cùng rơi xuống, người bộc phát trước lại không phải Yuichiro… mà là Kyouka.
Một tiếng “rẹt” khô cứng vang lên ngay sau lưng cô. Lớp vải kimono như bị một lực xé từ bên trong, đường chỉ bung ra, từng mảnh vải bị giật mạnh rồi nổ tung thành tua. Không khí trong phòng trà lập tức chấn động, như có thứ gì đó vừa đạp vỡ một quy tắc vô hình.
Từ sống lưng Kyouka, một đôi cánh thịt màu tím đen mở bung. Cánh không mọc ra chậm rãi, mà như bị ép phải “phơi bày” bật ra cùng tiếng xương khớp răng rắc. Viền cánh bốc lên lửa đỏ, lửa bốc dữ như dầu gặp gió. Chỉ một nhịp quạt, luồng gió nóng mang theo bụi và mảnh gỗ càn quét khắp phòng.
Tatami bị hất tung, bàn thấp bật khỏi mặt sàn, chén sứ và bình trà vỡ thành từng mảnh giòn. Giấy bút bị thổi xoáy lên không trung rồi xé nát, như lá khô gặp bão. Mùi trà còn sót lại trong không khí bị mùi cháy khét lấn át, hòa thành một thứ hăng nồng khó chịu.
Ngay sau đó, từ eo lưng Kyouka mọc ra từng dải xúc tu. Ban đầu chỉ là những vệt đen trồi lên như sợi dây ướt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã dày, dài và cuộn xoắn. Chúng lao tới quấn chặt lấy cả hai người, siết ngang hông, khóa vai, trói cổ tay. Mỗi lần co lại, không khí như bị bóp nghẹt, phát ra tiếng rít mảnh và khó nghe.
Đôi mắt Kyouka cũng đổi màu trong tích tắc.
Tròng mắt cô chuyển sang đen đặc, như bị mực phủ kín. Đồng tử đỏ rực nổi bật lên, sắc đỏ lạnh và sâu như than hồng. Ánh nhìn ấy vừa dữ tợn vừa mê hoặc, như một lưỡi câu kéo thẳng vào bản năng.
Trong cuống họng cô bật ra một âm thanh mơ hồ, nửa như rên rỉ, nửa như gào thét không thành lời, nhưng khiến người nghe nhận ra rõ ràng thứ đang trỗi dậy không còn là Kyouka của ban nãy nữa.
Còn Yuichiro vẫn cúi đầu, trầm mặc.
Nhưng ngay khi xúc tu siết chặt, trên người anh bắt đầu hiện ra một tầng hào quang vàng trắng. Ban đầu chỉ mỏng như sương, ẩn hiện quanh vai và ngực, không chói lóa, không phô trương. Thế nhưng cảm giác mà nó mang lại lại hoàn toàn trái ngược: cao quý, nặng nề và mạnh đến mức khiến người ta muốn tránh nhìn thẳng.
Hào quang ấy dày dần theo từng nhịp thở. Không khí quanh Yuichiro như bị ép lại, bụi bay chậm đi, mảnh vụn rơi xuống theo quỹ đạo “ngăn nắp” hơn, như thể một trật tự khác đang phủ lên căn phòng hỗn loạn. Sức ép vô hình đè xuống, khiến cả tiếng lửa cũng nghe như bị bóp lại trong hư không.
Khung cảnh bỗng trở nên như một đoạn sử thi.
Kyouka trong hình thái ác ma tựa như một thứ mị lực hung hiểm đang càn quét mọi giới hạn, muốn dụ dỗ người phía trước sa đọa.
Đối diện cô, Yuichiro với hào quang vàng trắng càng lúc càng mạnh, vượt phải phàm tục, chói nóng theo kiểu không thể nhìn thẳng như thần uy, như chính danh, như một thứ ánh sáng khiến người ta vừa sợ vừa không thể quay mặt đi.
Rồi hào quang trên người Yuichiro bùng lên.
Tựa như lửa thiên dội từ bên trong ra ngoài. Thần Lực trào lên, chạm vào không khí thành những lớp sóng nóng rát, rồi lan ra như ngọn lửa ý chí. Nó quét qua bụi, qua mảnh gỗ, qua xúc tu đang quấn lấy cả hai, đốt lấy tất cả, kể cả chính anh và Kyouka trong cùng một vùng ánh sáng.
Trong khoảnh khắc đó, căn phòng vừa là địa ngục vừa là thánh đường.
Vừa đáng sợ… vừa huy hoàng.
Chưa dừng ở đó.
Quần áo trên người Yuichiro bắt đầu tróc ra từng chút, nhưng không rơi xuống như vải rách. Mỗi mảng tách khỏi cơ thể anh liền đổi chất ngay trong không trung, hóa thành các sắp giấy bùa.
Từng lớp áo, từng nếp gấp, từng sợi vải như bị tẩy sạch màu sắc và trọng lượng, biến thành những tấm giấy dày, trắng ngà, cạnh sắc như vừa được cắt bằng dao. Chúng xoáy lên, chồng lớp, rồi bung ra thành một mảng lớn, phủ kín cả căn phòng như một cơn tuyết giấy.
Trong khoảnh khắc, âm thanh trong phòng bị bóp méo. Tiếng gió, tiếng cháy, tiếng gỗ vỡ đều kéo dài thành một sợi mảnh rồi đứt phựt. Không khí như bị xé ra một khe hở nuốt trọn cả hai.
Không còn phòng trà.
Chỉ một cú rơi không có phương hướng, như bị kéo qua một lớp màng vô hình. Khi Kyouka mở mắt, cô đã đứng trên một mảnh đất lơ lửng.
Nơi này rộng đến mức không thấy bờ. Xung quanh là mây mù lượn lờ vô hạn, dày và lạnh, che khuất mọi giới hạn. Không có trời, cũng không có đất theo nghĩa thông thường, chỉ có những mảnh đảo rời rạc trôi nổi, như các mảng vụn của một thế giới bị xé ra rồi treo lơ lửng giữa hư không.
Dưới chân cô là một phiến đá tối, mép vỡ nham nhở, như bị bẻ gãy bằng lực thô bạo. Xa hơn nữa, ngoài mây mù và những đảo vụn, không có gì.
Kyouka đảo mắt một vòng, nhận ra sự khác thường duy nhất ở đây… chính là Yuichiro.
Tóc anh đã hoàn toàn hóa thành bạc trắng, sáng lạnh như thép. Sau lưng anh, những mảnh giấy nhỏ bay ra từng đợt, xoay nhẹ trong không khí, rồi kết thành anh cánh chim, số còn lại lượn quanh người anh như một đàn chim giấy vừa được thả khỏi lồng.
Mỗi bước Yuichiro đi qua, hư không lại phát ra tiếng nổ khô khốc.
Sấm sét xuất hiện từ đâu đó, không một dấu hiệu báo trước. Tia điện giáng xuống, quấn lấy anh như những dòng chảy sáng. Ngay sau đó là lửa bùng ra cùng một cách vô lý. Sấm và lửa xoắn vào nhau, tụ lại từng lớp, dán lên thân anh như thợ rèn đang đúc giáp giữa hư vô.
Giáp bắt đầu hình thành từ vai xuống ngực, từ ngực xuống eo, từng mảng chồng lớp nặng nề. Đường viền giáp còn hằn đỏ như kim loại vừa ra khỏi lò, rồi nguội dần thành màu thép đen.
Mỗi bước Yuichiro tiến gần, hình thể anh lại nặng thêm một tầng khí thế.
Khi anh đến trước mặt Kyouka, thân hình đã vượt hẳn một người bình thường. Cao hơn ba mét, dáng đứng như một pho tượng chiến thần. Trên người anh là bộ giáp samurai dày nặng, từng mảnh giáp xếp lớp như vảy. Từ những khe nối, ánh sáng vàng trắng rò ra như kim loại nung, vừa cao quý vừa lạnh lẽo, khiến người ta khó nhìn thẳng.
Anh chậm rãi giơ tay.
Một thanh odachi xuất hiện trong tay anh như được kéo ra từ chính ánh sáng. Lưỡi kiếm không có bề mặt kim loại quen thuộc, mà giống như mật độ cao của hào quang bị nén lại thành hình. Dài hơn bốn mét, đường sống kiếm thẳng và lạnh, bầu không khi như bị cắt khi nó quét qua.
Cùng lúc đó, Kyouka cảm giác cơ thể mình bị kéo mạnh lên.
Từ hư không, vô số xiềng xích hiện ra, từng đoạn từng đoạn như được đúc từ bóng tối và lửa nguội. Chúng quấn lấy cổ tay, cổ chân, eo và vai cô, kéo căng ra, nâng cô khỏi mặt đảo. Cô bị treo lơ lửng, tư thế giống như bị đóng lên một thánh giá vô hình, chờ nhận phán quyết.
Thế nhưng Kyouka không vùng vẫy.
Cô chỉ mỉm cười.
Nụ cười ấy không còn là quyến rũ mềm mại nữa, mà là một thứ bình thản đến điên cuồng, như thể cô đang tận hưởng chính việc mình bị đặt lên bàn hiến tế. Đôi mắt ghoul đỏ và đen nhìn thẳng Yuichiro, không né tránh, không sợ hãi.
Yuichiro bước thêm nửa bước, dừng lại ngay dưới cô.
Anh nâng thanh odachi bằng cả hai tay, chậm rãi giơ cao lên qua đỉnh đầu. Tư thế chém chuẩn mực, lạnh lùng, như một nghi thức hành quyết đã được luyện qua vô số lần.
Kyouka vẫn mỉm cười, nhìn anh giơ kiếm lên… như muốn chém cô làm đôi.
Một giây trầm mặc trôi qua.
Rồi lưỡi odachi trong tay chiến binh giáng thẳng xuống.
Không có tiếng gió xé, chỉ có một âm chém khô và tuyệt đối, như thể chính không gian bị cắt rời khỏi bản thân nó. Sau đó mới đến tiếng vỡ nát, một chuỗi âm thanh đứt đoạn, gấp gáp, như gốm sứ bị nghiền, như kim loại bị xé.
Kyouka cảm nhận lưỡi kiếm chém xuyên thân thể mình.
Cảm nhận được sự sắc bén lạnh ngắt, đi qua như một đường thẳng không chấp nhận bất cứ vật cản nào. Cảm nhận được thần uy đè xuống khiến người muốn quỳ, không phải vì đau, mà vì bản năng bị cưỡng ép khuất phục. Cảm nhận được nhiệt độ khủng khiếp kéo theo, đủ sức đốt cháy cả mặt đất nó lướt qua. Cảm nhận được sát ý ác độc, rùng rợn đến mức chỉ cần chạm phải cũng khiến linh hồn co lại.
Nhưng duy chỉ có một thứ, cô không cảm nhận được.
Không cảm nhận được cái nguy hiểm có thể giết chết bản thân.
Lưỡi kiếm đi qua, xiềng xích rung mạnh, rồi đứt hàng loạt. Kyouka không rơi xuống ngay, như thể ngay cả trọng lực ở đây cũng bị cú chém làm cho chậm lại một nhịp.
Dưới chân họ, mảnh đảo bay bị chẻ làm đôi.
Không phải nứt vở, mà là bị cắt ngọt lịm. Mép cắt phẳng đến rợn người, như mặt gương đen. Hai nửa đảo tách ra, trôi lệch đi trong mây mù.
Vết kiếm không dừng ở đó.
Nó kéo dài xuyên qua mây mù lượn lờ, cắt phăng lớp sương dày như cắt vải. Nó chém thẳng vào hư vô phía xa, để lại một đường rạch kéo dài đến mức không còn thấy điểm cuối. Như thể cả khoảng không vô hạn cũng bị ghi dấu bằng một vết thương không thể khép lại.
Kyouka mở to mắt.
Không phải vì sợ, mà vì tò mò. Thậm chí trong ánh nhìn ấy còn có chút vui vẻ, như một đứa trẻ vừa thấy một trò hay.
Chiến binh giáp trụ trước mặt cô cùng thanh odachi không hề “chiến thắng” như đáng ra phải thế. Bộ giáp rung lên, rồi xuất hiện vô số đường rạn mảnh như mạng nhện. Ánh sáng trên lưỡi kiếm nhòe đi, sau đó là một tiếng “rắc” rất nhỏ, nhỏ đến mức trong hỗn loạn đáng lẽ không ai nghe thấy.
Nhưng Kyouka nghe thấy.
Bởi vì ngay khoảnh khắc đó, một thanh kiếm khác đã xuất hiện.
Không dài, không phô trương. Nhỏ nhắn hơn rất nhiều, một đường thép mảnh, sắc, gọn, lạnh. Nó không mang theo uy áp chế, mà mang cảm giác chí mạng tuyệt đối. Như một nhát cắt nhắm thẳng vào điểm chết, không cần sức mạnh ầm ầm, chỉ cần đúng.
Thanh kiếm ấy lướt qua.
Chiến binh giáp trụ bị chém làm đôi.
Không phải chặt đứt nặng nề, mà là bị xẻ ra như thứ vốn đã được định sẵn đường cắt. Hai nửa giáp rơi lệch, vỡ thành mảnh sáng, tan như tro trong mây mù.
Kyouka nhìn thẳng qua khoảng trống vừa được mở ra.
Đằng sau lớp giáp và ánh sáng vỡ nát…
Là một Yuichiro khác.
Vẫn là gương mặt đó, vẫn là thân hình đó. Nhưng Yuichiro trước mắt cô, so với Yuichiro mà cô từng biết… hoàn toàn như hai người khác nhau.
Yuichiro trước kia thường mặc áo sơ mi cùng quần tây, chỉnh tề, chính thức và trưởng trạc. Dù không phải đi làm, quần áo thường ngày của anh cũng hiếm khi tùy tiện. Cử chỉ của anh luôn cẩn thận, chu đáo, nghiêm túc đến mức gần như thành khuôn phép. Trên mũi là cặp kính quen thuộc, còn trên mặt thường là nụ cười mỉm rất nhẹ vừa đủ lễ độ, vừa đủ giữ khoảng cách.
Còn Yuichiro lúc này…
Anh mặc một bộ montsuki truyền thống màu đen, vạt áo rũ thẳng, nếp gấp sắc như lưỡi dao. Chân đạp dép gỗ, mỗi bước đặt xuống đều mạnh mẽ, dứt khoát. Tay trái cầm quạt, tay phải cầm kiếm. Đôi mắt hơi híp lại, như đang nhìn một trò tiêu khiển, còn trên môi là một nụ cười ác liệt không cần che, cũng chẳng thèm giấu.
Quan trọng nhất là khí chất.
Thông thường, nhóm rất khó cảm nhận khí tức trên người Yuichiro. Nó bị anh phong ấn đến mức sạch sẽ, giống như một mặt hồ bị đóng băng, đứng gần cũng chỉ thấy yên ả.
Nhưng Yuichiro trước mặt cô thì ngược lại. Anh phẳng phất như muốn cả thế giới phải nhận diện mình, điên cuồng phóng thích thứ ngạo mạn, ngông cuồng, bá đạo và ác ý tràn trề. Khí tức ấy không lan tỏa từ từ, mà như xé toạc mây mù xung quanh, kéo theo cảm giác nặng nề khiến hơi thở cũng bị ép xuống thấp.
Anh bước lại gần, đứng thẳng dưới chỗ Kyouka bị treo lơ lửng. Nhìn lên, anh cười như đang hỏi thăm một chuyện rất thường.
“Uy! Chết chưa?”
Kyouka vừa kịp hé môi. Âm thanh còn mắc trong cổ họng, chỉ mới bật ra được một chữ nghẹn.
“Ch…!!”
Thanh kiếm đã xuyên thẳng vào tim cô.
Một nhát đâm gọn, dứt khoát, không hề do dự. Lưỡi kiếm đi vào như xuyên qua giấy, không bị cản lại dù chỉ nửa phân. Kyouka bật mạnh người lên, xiềng xích rung điên, đôi mắt đỏ đen thoáng co lại.
Yuichiro rút hơi sâu, giọng vẫn vui cười, như thể vừa làm xong một thao tác để kiểm tra.
“Nếu chưa chết… thì để ta giết ngươi.”
Máu phun ra khỏi miệng Kyouka thành một ngụm lớn. Nó không rơi thẳng xuống, mà bị gió mù kéo tản thành bụi đỏ trong không trung. Cô không kịp nói thêm câu nào, chỉ kịp thở gấp một nhịp, rồi lại bị lưỡi kiếm trong tim kéo tụt hơi thở xuống.
Nhưng Yuichiro lại không hài lòng.
Anh xoay chuôi kiếm.
Không phải xoay nhẹ rút ra, mà xoay như vặn một thứ gì đó cho đúng vị. Lưỡi kiếm trong ngực Kyouka đảo mấy vòng, cơ thể cô giật mạnh, một mảng thịt lớn bị khoét nát, máu trào ra dữ hơn.
Yuichiro nhìn phản ứng ấy, vẫn không vừa ý. Nụ cười trên mặt anh không tắt, chỉ trở nên ác lạnh hơn, như thể đang chê một món ăn chưa đủ cay.
Anh thu tay, rồi đánh thẳng một chưởng vào tay nắm.
Cú đánh không cần kỹ xảo cầu kỳ, chỉ là lực bạo phát thuần túy. Chuôi kiếm bị ép mạnh, rồi trong nháy mắt, toàn bộ lưỡi kiếm cùng lồng ngực Kyouka nổ tung.
Ánh sáng vỡ ra như mảnh thủy tinh. Máu và thịt bị xé thành một màn sương đỏ thẫm, xen lẫn tiếng nổ khô và tiếng gió rít. Xiềng xích rung lên dữ dội, như sắp bị kéo đứt bởi chính phản lực từ cú nổ.
Giữa mây mù vô hạn, cảnh tượng vừa tàn bạo vừa lạnh lùng đến mức phi lý, như một cuộc hành quyết, nhưng người hành quyết lẫn người bị hành quyết đều lại đang… tận hưởng.
Không sai. Kể cả chính Kyouka cũng đang tận hưởng.
Cô vốn rất khó bị giết chết, chứ đừng nói sau khi kế thừa năng lực của nhóm, thân thể đã bị gia cố đến mức vô lý. Loại thương thế vừa rồi, trước kia cô cần mấy phút để khôi phục. Còn bây giờ, vài giây cũng là quá dài.
Máu thịt bị đánh nổ còn chưa kịp rơi hết, lớp mới đã tự kéo lại. Xương gãy chưa kịp phát ra tiếng rạn, đã bị thứ gì đó vô hình nắn thẳng lại. Vết thủng nơi tim vừa mở ra, trong nháy mắt đã đóng kín như miệng vết thương bị khâu bằng chỉ đỏ.
Kyouka ngẩng lên.
Trên mặt cô cũng nở ra một nụ cười ác liệt, gần như cùng kiểu với Yuichiro. Không còn là nụ cười mê hoặc mềm mại, mà là nụ cười của kẻ săn mồi.
Nếu như lúc trước là cô ô nhiễm Yuichiro… thì bây giờ ngược lại. Cô bị Yuichiro phản ô nhiễm.
Cả hai đồng thời buông hết những thứ còn giữ lại trong người. Ác ý bị kìm nén lâu ngày như vỡ đập, trào ra dữ dội, không cần lý do, không cần biện minh, chỉ thuần túy là muốn chém giết. Mây mù xung quanh bị khí tức của họ xé thành từng tầng, những mảnh đảo bay rung lên như gặp bão.
Rồi Kyouka lao tới trước.
Cơ thể cô không còn giữ hình người ổn định. Máu thịt của cô kéo dài, vỡ ra, rồi hóa thành một dòng lũ đỏ thẫm càn quét toàn bộ không gian. Trong dòng lũ ấy, cơ bắp dữ tợn trồi lên như từng bó dây thừng sống, xương cốt bật ra như lưỡi dao trắng, thịt nở phồng rồi tách thành vô số hình thể.
Trăm. Ngàn. Vạn.
Những quái vật nhỏ bé làm từ xương, quái vật cao lớn từ cơ bắp, những khối thịt có mắt, có răng, có móng vuốt, tất cả lao vào Yuichiro như một bầy đói không đáy. Chúng vừa xé gió vừa gào, tiếng gào không thành lời mà như tiếng thịt cọ xương, khiến người nghe lạnh sống lưng.
Nhưng Yuichiro…
Anh vẫn như một kiếm sĩ “vô địch: được kéo ra từ truyện cổ.
Trên người anh không bùng nổ hào quang lớn, không triệu hồi giáp trụ khổng lồ, không dựng lên bất cứ dấu hiệu siêu phàm nào ngoài chính bản thân. Anh chỉ cầm quạt ở tay trái và kiếm ở tay phải.
Và anh chém.
Không phô trương, không gào thét. Mỗi nhát kiếm đều là một đường cắt hoàn mỹ, tức chết. Quạt trong tay anh không phải để làm dáng, mà như một lưỡi dao phụ: gạt, chặn, ép hướng, bẻ đà, làm lệch điểm rơi của móng vuốt và răng nanh.
Tay, chân, quạt, kiếm, thậm chí cả vai, khuỷu, đầu gối tất cả đều hóa thành vũ khí.
Anh không đánh bằng sức mạnh kiểu nghiền nát.
Anh đang múa bằng võ nghệ của người phàm.
Dòng lũ máu thịt cuộn tới, tầng này chồng tầng kia. Quái vật nhỏ như mũi tên, quái vật lớn như tảng đá. Xương phóng như phi đao. Móng vuốt kéo thành lưới.
Một nhát chém cắt cổ một con quái vật xương. Một bước lùi tránh móng vuốt, đồng thời quạt gõ vào khớp tay khiến lực tấn công trượt hẳn sang bên. Lưỡi kiếm đảo một vòng gọn gàng, cắt ngang mắt một khối thịt đang lao tới, rồi mũi kiếm xoáy thẳng xuống, đóng đinh nó vào nền đảo như đóng một tấm giấy.
Những vết thương mà quái vật để lại trên người anh… gần như bằng không.
Kyouka càng đánh càng cười.
Yuichiro càng chém càng nhanh.
Dòng máu thịt càn quét không gian, còn kiếm sĩ đứng ở trung tâm như một chiếc kim lạnh lùng, găm thẳng vào cơn bão và rạch nó thành từng mảnh. Trong mây mù vô hạn, cuộc chém giết ấy không giống chiến đấu nữa, nó giống hai kẻ điên đang thi xem ai “tận hưởng” lâu hơn.