Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xuyen-thanh-liem-cau-nam-phu-ta-mot-cuoc-dap-vo-thien-menh.jpg

Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!

Tháng 1 29, 2026
Chương 112: Tổng tài lỏ gặp tổng tài real Chương 111: Tổng tài Time City
chu-thien-tu-thien-long-bat-bo-bat-dau

Chư Thiên Từ Thiên Long Bát Bộ Bắt Đầu

Tháng 10 9, 2025
Chương 907: Ta là tôn Chương 906: Mạt kiếp giáng lâm
tay-du-du-sao-rat-nham-chan-tuy-tien-danh-cai-cuop-thoi

Tây Du: Dù Sao Rất Nhàm Chán, Tùy Tiện Đánh Cái Cướp Thôi

Tháng 2 3, 2026
Chương 1099: Địa Dũng tiểu thư chuẩn bị rút lui Chương 1098: Xem ra Phật Môn đại hưng vô vọng
tu-marvel-bat-dau-huy-diet-the-gioi.jpg

Từ Marvel Bắt Đầu Hủy Diệt Thế Giới

Tháng 2 3, 2025
Chương 517. Đại kết cục Chương 516. Vặn vẹo hiện thực
than-hao-tu-lam-viec-tot-tro-thanh-ty-phu-the-gioi.jpg

Thần Hào: Từ Làm Việc Tốt Trở Thành Tỷ Phú Thế Giới

Tháng 1 25, 2025
Chương 493. Tân truyền kỳ Chương 492. Thần chủ giáng lâm
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627

Cái Này Môn Phái Muốn Nghịch Thiên A

Tháng 1 16, 2025
Chương 18. Độ tận Khổ Hải không quay đầu lại Chương 17. Thiên địa bắt đầu thành
ta-chi-la-mot-pham-nhan-vi-cai-gi-cac-nguoi-deu-phung-ta-lam-thanh

Ta Chỉ Là Một Phàm Nhân, Vì Cái Gì Các Ngươi Đều Phụng Ta Làm Thánh

Tháng 2 5, 2026
Chương 1151:: Đi nhanh về nhanh Chương 1150:: Yêu Thần thai lý do?
cai-gi-loi-boc-bach-noi-deu-thanh-that-roi.jpg

Cái Gì? Lời Bộc Bạch Nói Đều Thành Thật Rồi?

Tháng 1 17, 2025
Chương 296. Nói cái chuyện xấu Chương 295. Cuối cùng thi đấu
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 222: Trò chuyện (4).
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 222: Trò chuyện (4).

Hajime nhìn quanh một vòng. Trên bàn vẫn còn dư âm của tiếng nhạc, nhưng trong mắt mọi người lại là một khoảng lặng kéo dài, như thể chỉ cần ai đó mở miệng thì cả bữa tiệc sẽ đổi màu.

Cuối cùng, Hajime vẫn là người xung phong trước.

“Nhà tớ thì… tương đối bình thường.” Cậu gãi nhẹ sau gáy, cố nói như đang kể một chuyện chẳng có gì đáng nhắc. “Ba tớ là một tác giả có chút tiếng tăm, mẹ thì làm nội trợ toàn thời gian.”

Cậu dừng lại, liếc về phía mọi người như để chắc rằng câu chuyện này không làm ai khó chịu, rồi mới nói tiếp.

“Tớ có một em gái tên Yui. Còn có một anh trai đang học đại học.”

Giọng cậu vẫn giữ nhịp đều, không lên không xuống, như thể đang đọc một đoạn giới thiệu hồ sơ. Nhưng đến câu sau, cậu lại nói chậm hơn một chút, như vô thức muốn kết thúc nhanh.

“Ông bà nội ngoại đều khá khỏe mạnh. Gia cảnh cũng không đến mức tệ. Họ hàng hai bên đều là người tử tế, chưa từng có chuyện gì phiền lòng.”

Nói xong, Hajime hơi cúi mắt. Cậu không nhìn thẳng ai, mà nhìn xuống bàn như đang tìm một chỗ đặt câu chuyện này xuống cho gọn.

Rồi cậu lại ngẩng lên, ánh nhìn lướt qua từng người, như đang nghĩ xem nên “đưa mic” cho ai nói tiếp.

Nhưng phần lớn người ở đó chỉ trầm mặc nhìn cậu.

Có người buồn rầu, không phải vì ghen tị, mà vì câu chuyện ấy chạm trúng một thứ họ đã mất từ lâu. Có người bình tĩnh quan sát, ánh mắt như đang cân đo một điều gì đó mà không nói ra. Cũng có người mỉm cười cổ vũ, cố kéo không khí về lại đúng nghĩa của một bữa tiệc.

Hajime nói rất hời hợt, gần như không thêm cảm xúc. Cậu cũng không cố khoe khoang. Nhưng chính vì vậy mà càng chỉ rõ cậu đang cố làm cho nó bình thường.

Chỉ là… ở đây không mấy ai có thể coi nó là bình thường.

Ai cũng nghe ra thứ Hajime giấu dưới lớp lời nói nhẹ nhàng ấy. Một mái nhà còn nguyên, người thân còn đủ, cuộc sống không bị xé nát bởi chiến tranh, thù hận hay những mất mát không thể bù.

Gia cảnh mà cậu gọi là “bình thường” ấy… đối với nhiều người trong phòng, lại là một dạng thắng lợi mà cả đời họ cũng chưa từng có.

Sau một hồi suy nghĩ, Hajime quyết định nhường vị trí cho Ryukon. Cậu muốn dựa vào tài ăn nói của nó kéo bầu không khí lên lại, ít nhất cũng để mọi người cười vài câu, rồi chủ đề gia đình sẽ trôi qua nhẹ hơn.

“Ryukon, tới lượt cậu đi.” Hajime nói, cố làm giọng mình tự nhiên.

Ryukon nhận mic, theo thói quen của nó thì đáng lẽ phải nói liền một tràng. Nhưng lần này, nó lại cầm rất lâu mà không mở miệng.

Nó nhìn xuống tay mình, rồi nhìn quanh, như thể đang chờ một thứ tự xuất hiện trong đầu. Không khí vốn đã yên, nay càng yên hơn. Hajime cũng hơi khựng, lúc này mới nhận ra Ryukon không phải đang diễn, mà là… thật sự không có gì để kể.

Cuối cùng, nó lên tiếng. Giọng không hẳn buồn, mà giống như bị một câu hỏi đè lên, càng nói càng lộ ra sự mơ hồ:

“Ta không nhớ.”

Một câu ngắn thôi, nhưng như một viên đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.

“Ta không nhớ bất cứ gì về xuất thân của mình.” Ryukon nói tiếp, lần này rõ hơn, chậm hơn. “Không biết ta sinh ra ở đâu. Không biết nơi từng nuôi lớn ta là nơi nào.”

Nó ngập một nhịp, như cố kéo ra một mảnh ký ức mờ nhạt rồi lại buông tay.

“Ta cũng không biết… mình từng là ai ở nơi đó. Ta từng đóng vai trò gì, tồn tại với tư cách gì.”

Ryukon ngẩng lên, ánh mắt không sầu, nhưng trống trải theo một kiểu khác.

“Ta thậm chí không biết… ta là duy nhất, hay là còn cái gọi là thân nhân.” Nó nói nhỏ hơn. “Ta không biết có ai từng gọi ta là con, là cháu, là bạn… hay chưa từng có.”

Ryukon lần này nói không nhiều. Nhưng chính vì ít, từng câu lại càng rõ, càng làm người nghe không biết nên phản ứng thế nào. Bởi sự trống rỗng trong lời nói của nó không giống bi kịch ồn ào, mà giống một khoảng trắng không thể điền.

Điều kỳ lạ là giọng điệu Ryukon không mang theo đau khổ hay buồn bực. Trên mặt nó không có oán hận, cũng không có tự thương hại. Thứ hiện ra nhiều hơn là mê hoặc và tò mò, như một người đứng trước cánh cửa khóa kín của chính mình, không biết sau đó là gì.

Trong lúc mọi người còn đang lặng đi, Altheris bỗng cất tiếng, giọng ông nhẹ nhành, lại chợt như có sức nặng vô cùng:

“Không nhớ đôi khi… so với nhớ rõ còn hạnh phúc hơn.”

Lời ông vừa dứt, cảm xúc cả bàn như bị kéo tụt xuống thêm một tầng.

Bởi câu đó không chỉ là nhận xét về Ryukon. Nó là một câu nói xuất phát từ trải nghiệm của chính ông.

Mọi người vô thức nhớ đến hoàn cảnh tồi tệ của chính Altheris. Không khí vì vậy mà càng trầm lặng hơn.

Bất quá, nhờ Ryukon mở đầu theo cách thành thật như vậy, mọi người cũng dần buông bớt phòng bị. Không khí vẫn trầm, nhưng không còn là kiểu trầm khiến người ta nghẹt thở.

Rồi từng người bắt đầu nói.

Tiếp đến là Kagerou.

Anh ngồi thẳng lưng, tay đặt lên mép bàn, như thể đang kể một chuyện rất bình thường. Nhưng ánh mắt lại hơi xa, giống như anh phải kéo ký ức từ nơi không muốn nhắc lại.

“Nhà tôi… khá ổn.” Kagerou nói, chọn chữ một cách cẩn thận. “Ba mẹ có nhiều công ty ở nước ngoài. Nói đúng hơn, phần lớn gia nghiệp của họ đều đặt ở bên ngoài.”

Vì vậy, ba mẹ anh hầu như luôn ở trạng thái đi đi về về. Đi công tác, đi họp, đi xử lý sự vụ, đi tái cơ cấu, đi đàm phán. Lịch của họ là lịch của doanh nghiệp, không phải lịch của gia đình.

Điều đó dẫn tới một chuyện nghe rất đơn giản, nhưng kéo dài suốt tuổi thơ của Kagerou: anh lớn lên chủ yếu với ông bà nội. Một năm gặp ba mẹ trực tiếp, tính ra cũng chỉ vài lần. Thường là dịp lễ, nhất là Tết, hoặc những chuyến về “đúng lịch” như một cuộc hẹn trước với đối tác.

Kagerou ngừng lại, như để tránh người khác hiểu lầm.

“Họ không bỏ mặc tôi.” Anh nói tiếp. “Cũng không thiếu thốn gì.”

Chỉ cần Kagerou muốn, họ đều mua cho. Ăn mặc, đồ dùng, trường lớp, điều kiện sống… đủ để người ngoài nhìn vào mà ghen tị. Anh còn có gia sư dạy riêng từ nhỏ, chương trình học gần như được thiết kế sẵn để tạo ra một người thành đạt.

Nhìn từ bên ngoài, cuộc đời anh đúng chuẩn mẫu người có tiền, có nền tảng, có cả con đường tương lai xán lạn .

Nhưng Kagerou lại nói chậm hơn:

“Vấn đề là… có những thứ không thể dùng tiền bù được.”

Ký ức kiếp trước của anh là đến lúc trưởng thành mới dần thức tỉnh. Nghĩa là ở những năm tháng còn nhỏ, anh không có bản lĩnh của một kẻ từng sống qua nhiều thứ. Anh vẫn chỉ là một đứa trẻ bình thường. Dễ sợ hãi, dễ tủi thân, dễ bị thương.

Mà trong giai đoạn đó, đống Bug trên người anh lại khiến mọi chuyện tệ hơn.

Ở trường, Kagerou thường xuyên bị bắt nạt. Những chuyện kỳ quái xảy ra quanh anh, những trục trặc không ai giải thích được, đủ để đám trẻ vừa sợ vừa ghét. Chúng không hiểu, nên chúng đổ lỗi, tìm cách trút cơn giận chuyển hóa từ sợ hãi lên người anh.

Lại thêm một cái cớ rất thô, nhưng ở trường học lại vô cùng hiệu quả: ba mẹ anh không ở bên.

Trong mắt đám bạn học, không có cha mẹ xuất hiện đồng nghĩa với không có ai đứng ra trách móc chúng, không lo lắng hậu quả sẽ đến, cho nên càng thêm làm càn.

Ông bà nội dù có thể chăm anh ở nhà, lại không thể đứng cạnh anh cả ngày trong lớp, không thể theo anh từng tiết học, từng giờ ra chơi. Kagerou hiểu điều đó rất sớm, nhưng sự hiểu ấy không làm anh mạnh lên, mà làm anh… thu nhỏ lại.

Anh nói đến đây thì giọng thấp xuống.

Anh không kể nhiều chi tiết. Không cần.

Nhưng chỉ cần hơi suy nghĩ, ai cũng tự ghép được phần còn lại: một đứa trẻ có đủ vật chất, nhưng thiếu sự hiện diện, thiếu chỗ dựa. Và khi bị cô lập trong một môi trường mà ngày nào cũng phải bước vào, Kagerou dần trở nên tự ti.

Tự ti kéo dài, rồi trượt thành thứ tối tăm hơn.

Trầm cảm không đến trong một ngày. Nó đến từ một chuỗi dài những lần không ai đứng về phía mình ở đó khi mình cần nhất.

Chuyện đó kéo dài quá lâu, tạo thành một hệ lụy chính là Kagerou đến tận mười tám tuổi vẫn chưa tốt nghiệp trung học.

Không phải vì anh thiếu năng lực, mà vì anh gần như không thể duy trì nhịp sống của trường học. Nghỉ học thường xuyên, cắt đứt hoạt động tập thể, thành tích tụt dần rồi kẹt ở mức thấp nhất.

Cũng trong quãng thời gian đó, ký ức kiếp trước của anh bắt đầu thức tỉnh.

Nhưng khác với kiểu đột nhiên nhớ lại toàn bộ của vài người trong nhóm, hay kiểu như thiên phú bẩm sinh của Yuichiro, quá trình thức tỉnh của Kagerou lại giống một chuỗi giấc mơ nối nhau. Đêm này nối đêm khác, mỗi giấc mơ như một mảnh phim dài, có trước có sau, có chi tiết, có cảm giác, có cả những thứ anh tỉnh dậy rồi vẫn còn giữ nguyên trong lồng ngực.

Anh không nhận lại ký ức. Anh như bị kéo đi sống lại trong nó.

Đến khi những mảnh ghép đủ để thành hình, Kagerou mới dọn ra sống riêng.

Anh bắt đầu dựa vào ký ức kiếp trước để đầu tư cổ phiếu, bất động sản, khoa học kỹ thuật, những dòng chảy mà người bình thường không kịp nắm. Tiền đến rất nhanh, đủ để một người trẻ tuổi sống cả đời không cần lo. Nhưng Kagerou lại không chọn cách đó.

Anh gửi một phần lớn tiền về nhà.

Chỉ giữ lại một khoản vừa đủ để sinh hoạt ở thời điểm ấy, rồi vừa đi học vừa đi tìm việc làm. Không phải vì thiếu tiền, mà như thể anh muốn tự đặt mình vào một khuôn khổ bình thường nào đó.

Nhưng Bug trên người không để anh yên.

Công việc của anh hiếm khi duy trì được lâu. Chỗ thì sự cố kỳ quái liên tục, chỗ thì tai nạn diễn ra trong khi không khả năng hình thành, đồng nghiệp dần né tránh, cấp trên bắt đầu nhìn anh như một nguồn rủi ro.

Anh chuyển việc nhiều lần, mỗi lần đều tưởng đã ổn, rồi lại đổ theo cách anh không thể giải thích bằng lý trí.

Mãi đến khi gia nhập công ty Argus, công việc mới dần ổn định lại. Anh bám được vào một nhịp sống tương đối chắc chắn và ở đó đã hơn năm năm. Với Kagerou, chỉ riêng việc làm liên tục bình thường được đã là một dạng thắng lợi.

Nói đến đây, anh mới vào phần phức tạp nhất: ba mẹ anh.

Tình cảm của Kagerou với họ không thể gọi là hận, nhưng cũng không phải thương. Nó như một thứ mắc ở giữa, vừa lạnh lùng vừa nặng nề.

Một mặt, anh không hận họ. Hoặc đúng hơn, anh cảm thấy mình không có tư cách hận. Bởi thứ họ cho anh nhiều hơn vô số điều mà họ không cho được anh. Tiền bạc, điều kiện sống, cơ hội, nền tảng… tất cả đều là thứ mà người ngoài nhìn vào sẽ nói “còn đòi gì nữa”.

Kagerou hiểu điều đó, thậm chí hiểu rất rõ.

Nhưng mặt khác, anh cũng không thể thật sự vui vẻ khi gặp họ.

Anh không thể chỉ vì mình đã trưởng thành mà tự ép mình bỏ qua những năm tháng thiếu vắng ấy. Những lúc cần một người đứng cạnh, cần một câu nói đúng lúc, cần một bàn tay kéo ra khỏi đám bắt nạt – thứ đó không có. Và không có thì là không có. Thời gian không “đền bù” được điểm đó, nó chỉ làm vết đau biến thành một thói quen.

Thế là mối quan hệ của hai bên cứ như vậy lãnh đạm suốt hơn mười năm.

Kagerou vẫn gửi tiền. Vẫn nhắn tin hỏi thăm ông bà nội, vẫn trả lời những lời hỏi han của ba mẹ. Nhưng kể từ ngày dọn ra, anh chưa từng một lần về nhà. Không phải vì đường xa, mà vì anh không muốn bước qua ngưỡng cửa ấy với một tâm trạng giả tạo.

Anh biết họ đang cố bù đắp.

Kagerou biết những kẻ từng bắt nạt anh đều không có kết cục tốt. Anh cũng nhận ra những món quà, những lần gửi đồ, những lời thăm hỏi đều mang một ý nghĩa: “Chúng ta vẫn là gia đình”.

Họ muốn kéo anh về lại bằng cách họ nghĩ là đúng, bằng những thứ họ quen dùng để giải quyết vấn đề: tiền, ảnh hưởng, sắp xếp hậu quả.

Nhưng sâu trong thâm tâm, Kagerou vẫn rất khó tha thứ họ.

Không phải vì anh muốn trừng phạt họ hay gì. Mà vì có những chuyện, khi đã bỏ lỡ rồi, dù bù đắp thế nào cũng không thể đưa nó quay về đúng thời điểm.

Câu chuyện của Kagerou làm mọi người có nhiều suy nghĩ. Nó không có quá nhiều kịch tính hay biến chuyển bất ngờ, nhưng lại nói lên một sự kiện rất thường thấy của cuộc sống và hệ quả dai dẳng mà nó để lại.

Dưới góc nhìn của những người khác trong nhóm, câu chuyện ấy có thể được nhìn theo vài lớp như sau.

Hajime nghe xong thường sẽ thấy nghèn nghẹn theo kiểu khó gọi tên. Với Hajime, gia đình bình thường là điều cậu có, nên khi đối diện một người đủ vật chất nhưng thiếu sự hiện diện, Hajime dễ nảy ra cảm giác vừa áy náy vừa bất lực. Cậu sẽ không phán xét ba mẹ Kagerou, nhưng sẽ hiểu thứ thiếu không phải tiền, mà là sự đồng hành.

Ryukon nhìn câu chuyện này theo bản năng của kẻ mất ký ức. Nếu nó không có ký ức về gia đình, thì chuyện có gia đình nhưng như không lại càng làm nó khó hiểu. Nó sẽ không giận thay Kagerou, mà sẽ tự hỏi: “Tại sao người ta có thể ở gần mà vẫn xa đến vậy?”.

Rosaria sẽ nghe bằng một loại thấu cảm. Cô không nhìn chuyện này như tội lỗi hay công lao, mà nhìn như một thiếu hụt chăm sóc kéo dài, rồi biến thành tổn thương tâm lý.

Rosaria sẽ hiểu việc Kagerou vẫn gửi tiền, vẫn hỏi thăm nhưng không về nhà không phải tàn nhẫn, mà là tự vệ. Cô cũng sẽ nhìn ra điều khó nhất: Kagerou không thể hận, nên anh cũng khó chữa lành, vì không hận được nên mọi thứ chỉ đóng băng.

Kyouka có lẽ là người đánh giá lạnh nhất, nhưng lại chính xác. Cô sẽ nhìn thấy mô hình quen thuộc: gia đình giàu có, cha mẹ có trách nhiệm theo kiểu cung cấp vật chất, nhưng bỏ trống phần gắn bó cảm xúc. Trong mắt Kyouka, vấn đề không nằm ở việc ba mẹ “tệ” mà nằm ở việc họ chọn ưu tiên sai và để hệ thống xã hội (trường học, cộng đồng) nghiền anh trong im lặng.

Altheris nghe xong thường không nói nhiều. Ông là người hiểu mất mát không thể đảo ngược là gì. Altheris thấy câu chuyện của Kagerou không bi kịch theo kiểu chết chóc, nhưng lại tàn nhẫn ở chỗ: nó lấy đi một thứ rất quan trọng mà không ai bị trừng phạt.

Ame và Freeman sẽ nhìn thực dụng hơn. Ame thấy rõ đây là một bài học về quản trị: vật chất giải quyết được nhu cầu thấp, nhưng không giải quyết được lòng người, một đế quốc muốn bền không thể chỉ có tài nguyên.

Freeman thì sẽ nhìn theo góc độ tổ chức: nếu một cá nhân bị cô lập kéo dài, họ sẽ mất khả năng gắn kết, mà mất gắn kết thì dù có tài năng cũng khó dùng được trong một hệ thống.

Tóm lại, điều khiến câu chuyện của Kagerou đánh vào người nghe không nằm ở bi kịch lớn, mà nằm ở sự bình thường của nó. Nó giống một sai lệch nhỏ trong thời gian dài, cuối cùng thành một khoảng cách không thể lấp. Ai cũng thấy quen thuộc, nên ai cũng thấy nặng nề.

Sau Kagerou, đến lượt Nanami.

Tình huống của cô lại tương đối phức tạp, bởi với cô tồn tại hai gia đình, một là gia đình của Sakura, hai là gia đình của Nanami hiện giờ.

Về gia đình của Sakura, tình cảm của cô khá khó nói. Ở thời đại đó, một người phụ nữ có thể tự quyết định cuộc đời mình thật sự không có nhiều.

Gia đình của Sakura cũng không phải ác. Họ chỉ là sống quá khổ, bị thời cuộc ép đến mức gần như không còn lựa chọn nào khác. Việc “gả” con gái, với họ, không hẳn là tàn nhẫn, mà là điều gần như không thể tránh khỏi.

Nhưng rốt cuộc, họ đã bị Muzan ảnh hưởng rồi chết. Nanami không có gì để phán xét thêm. Cô chỉ có thể nói hai chữ: đáng tiếc.

Còn về cuộc sống hiện tại, Nanami lại cảm thấy rất hạnh phúc và vui vẻ. Có Sakura làm mẹ, có Mori no Hime làm em gái, lại có vô số Linh Tướng làm bạn. Với cô, cuộc sống này đã là đầy đủ rồi.

Đến lượt tiếp theo là Ame.

Cô tự đánh giá cuộc sống của mình hiện tại là vừa hạnh phúc, vừa phức tạp. Cách cô nói rất bình thản, không phải kiểu kể công hay khoe khoang, mà giống như một người vừa mới có thời gian ngồi xuống thở ra, rồi mới phát hiện hóa ra thứ làm mình mệt bây giờ… lại là chuyện nhà.

Hiện tại Ame sống cùng Promoter Asumi và ba “đứa con gái” của mình.

Không sai, là con gái.

Thiên Hoàng, Nhân Hoàng, Địa Hoàng đều từ Ame mà hình thành, rồi cũng từ Ame mà sinh ra. Nói theo nghĩa nguồn gốc hay theo nghĩa bản thể phân hóa, chúng đều mang tính hậu duệ của cô. Vì vậy Ame gọi chúng là con, nghe kỳ lạ nhưng hoàn toàn có lý.

Phần hạnh phúc của Ame, theo cô, nằm ở việc cô đã được nhẹ gánh.

Cô không còn phải một mình gánh cả Đế Quốc trên vai nữa. Không còn bị chiến lược, chính vụ, tranh chấp và những quyết định có thể giết chết hàng triệu người bào mòn từng ngày. Những thứ đó từng là nghĩa vụ, là trách nhiệm, nhưng đổi lại là một đời sống không có chỗ cho bản thân.

Giờ thì khác.

Giờ Ame có thể ở cạnh Asumi một cách đúng nghĩa. Không phải gặp nhau giữa lịch trình, không phải chen vào giữa công việc, không phải nói vài câu rồi lại phải quay đi.

Cô có thời gian cùng người thân thử những thứ mà trước kia cả hai chưa từng trải qua, những chuyện rất nhỏ, rất thường như đi dạo, ăn một bữa đầy đủ, sắp xếp nhà cho dịp lễ, cãi nhau vì chuyện linh tinh rồi lại làm hòa. Với Ame, những thứ ấy lại là hạnh phúc thật sự.

Nhưng phần phức tạp cũng đến ngay từ trong nhà.

Ba đứa con gái của cô… không phải dạng vừa.

Vì chúng còn nhớ các xung đột kéo dài trong giai đoạn còn là Thần Tính, Thú Tính và Nhân Tính, nên chúng không thật sự hòa hợp. Chúng có chung nguồn gốc, nhưng mỗi đứa lại mang một kiểu.

Thiên Hoàng ngăn nắp và nghiêm khắc. Luôn đặt mình ở vị trí lãnh đạo, nói chuyện như ra quyết định, làm việc như lập quy trình. Ở cạnh nó, người ta có cảm giác như đang bị chỉnh quân dung. Nó không hẳn là xấu, chỉ là nó luôn muốn mọi thứ vào đúng khuôn khổ.

Địa Hoàng thì lạnh nhạt, tùy ý, thích làm theo ý mình. Nó không thích bị quản, cũng không thích giải thích. Nhưng nó lại rất dễ nổi giận. Nổi giận kiểu không báo trước, bùng lên rồi đập thẳng vào mặt người đối diện.

Và người mà nó hay va nhất chính là Thiên Hoàng. Hai đứa gặp nhau là cãi, nhiều khi không phải vì chuyện lớn, mà vì chẳng ai chịu nhường một bước.

Nhân Hoàng thì ngược lại. Nó luôn vui cười, giọng nói mềm, vẻ mặt như vô tội. Nó hay đứng giữa khuyên can, thậm chí còn tỏ ra “ngây thơ” như không hiểu vì sao hai người kia nóng đến vậy.

Nhưng Ame nói tới đây thì thở ra một hơi, như đã chịu đủ. Nhân Hoàng khuyên can là một chuyện, còn thực tế… nó thường đổ dầu vào lửa. Nó biết cách chạm đúng điểm khiến mâu thuẫn bốc cao hơn, rồi lại quay ra làm bộ hòa giải, khiến người bị chọc tức càng tức hơn.

Ame kể những chuyện ấy như đang than thở việc nhà: “chúng nó cãi nhau suốt” “mệt thật” “đã bảo rồi mà không nghe” “ta nói cũng chẳng ai chịu nhường”. Giọng cô không gay gắt, mà như kiểu bất lực quen thuộc của người làm cha mẹ.

Cả nhóm nghe mà cũng có phần đồng cảm.

Rồi đồng cảm xong, vài người mới giật mình nhớ ra một chi tiết khiến cảm giác ấy tự dưng lệch nhịp: Ame đến giờ vẫn là tuổi vị thành niên, nhưng lại đang kể chuyện nuôi ba đứa con như một bà mẹ trẻ đã trải qua đủ thứ.

Không khí vì vậy vừa muốn cười, vừa không tiện cười.

Cuối cùng, Ame lại thở dài thêm một vấn đề cực kỳ đời thường, như chốt hạ cho câu chuyện. Cô nói cô vẫn chưa biết nên đặt tên cho cả ba là gì nên muốn nhờ nhóm trợ giúp.

Tiếp đến là Freeman.

Cậu nói rất ngắn. Ngắn đến mức giống như chỉ cần thêm một chữ thôi thì sẽ thành thừa, sẽ làm câu chuyện tràn ra khỏi cái khuôn mà cậu đang cố giữ.

“Nhà ta có sáu người.” Freeman nhìn xuống ly của mình, giọng đều đều. “Ba mẹ, ta và hai anh trai.”

Rồi hết.

Cậu không kể nghề nghiệp của ba, không kể tính cách của mẹ, không nói nhà ở đâu, không nhắc một kỷ niệm nào. Không phải vì cậu không muốn chia sẻ, mà vì… không còn gì để chia sẻ theo cách người ta vẫn chia sẻ về gia đình.

Năm đó bị bắt đi làm nô lệ không chỉ mình cậu.

Mà còn có cả nhà cậu.

Chỉ riêng sự thật ấy đã đủ cắt gọn mọi lời giới thiệu.

Freeman từng trở lại Fishman Island sau nhiều năm lưu lạc. Lần đầu tiên đó, cậu không đến vì thám hiểm, không đến vì du lịch, cũng không phải để mở phân bộ Hiệp Hội Thợ Săn. Cậu đến… để xây năm ngôi mộ.

Và người đứng trước mộ không phải kẻ lạ, mà là người đã rời đi từ rất lâu, rồi quay lại đúng lúc không còn ai để đón.

Đối với nhiều người trong thời đại ấy, lá rụng về cội đã là điều không tưởng. Freeman lại thật sự về được. Nhưng thứ chờ cậu không phải mái nhà, không phải tiếng bếp lửa, không phải giọng người thân. Thứ chờ cậu chỉ là di thể, là bằng chứng lạnh lẽo rằng họ đã từng tồn tại.

Cậu có thể làm nhiều thứ.

Cậu đủ mạnh để sửa thế giới, đủ tàn nhẫn để kéo vận mệnh theo ý mình. Nhưng cậu vẫn không dám phục sinh họ. Không phải vì không thể, mà vì không chắc. Cậu không biết việc đó có xúc phạm gì đến những tồn tại bí ẩn trong thế giới này hay không.

Cậu không biết cái giá của việc kéo người chết về có thể là gì. Và cậu không muốn, vì một ý niệm ích kỷ của mình, mà đụng vào thứ khiến cả những thứ còn bên mình phải trả giá.

Điều khiến người ta nghẹn nhất lại không phải chuyện cậu chôn người thân.

Mà là chuyện cậu… gần như không nhớ được họ nữa.

Ký ức về gia đình đối với Freeman đã mòn đi rất nhiều. Lưu lạc, sinh tồn, bạo lực và thời gian bào mòn những thứ vốn phải sắc nét. Đến mức khi đứng trước mộ, cậu không chắc mình còn nhớ rõ mặt mũi họ trông như thế nào.

Vì vậy, Freeman không đau theo kiểu bùng nổ. Thứ còn lại là mệt mỏi, một khoảng trống kéo dài như tiếng sóng, biết mình đã mất rất nhiều, nhưng không còn gọi tên được từng thứ đã mất.

Sau câu nói ngắn ấy, Freeman im lặng.

Sự im lặng của cậu khác hẳn sự im lặng của những người vừa kể xong. Nó không phải kiểu chờ người khác hỏi thêm. Nó là kiểu không có thêm gì để nói.

Cuối cùng, có lẽ chỉ trong lòng cậu tự khép lại một kết luận.

Giờ đây gia đình của Freeman không còn nằm ở quá khứ nữa. Gia đình của cậu là thuyền viên. Là những người còn sống, còn đứng cạnh cậu, những thành viên quan trọng của Hiệp Hội. Đó mới là gia đình mà cậu cần che chở và bảo vệ – vì họ còn có thể mất, nên càng phải giữ.

Còn những người trong quá khứ?

Freeman không phủ nhận họ. Cậu chỉ đặt họ về đúng vị trí trong đời mình.

Cậu sẽ gặp họ.

Nhưng không phải bây giờ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ef31ad2703475b45a7cddb09366a7008
Hokage: Thôn Sắp Phá Sản, Ta Đào Ra Dầu Mỏ
Tháng 1 15, 2025
cho-moi-nguoi-trong-nha-muu-phuc-loi-tien-dan-chin-dong-chin-bao-ship.jpg
Cho Mọi Người Trong Nhà Mưu Phúc Lợi, Tiên Đan Chín Đồng Chín Bao Ship
Tháng 2 9, 2026
giai-tri-dien-phan-phai-bon-han-bao-ta-khiem-ton-mot-chut.jpg
Giải Trí: Diễn Phản Phái, Bọn Hắn Bảo Ta Khiêm Tốn Một Chút
Tháng 1 22, 2025
lam-quan-10-nam-om-dom-toan-cau-500-cuong
Làm Quan 10 Năm, Ôm Đồm Toàn Cầu 500 Cường
Tháng mười một 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP