Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
trong-sinh-quat-khoi-huong-giang.jpg

Trọng Sinh: Quật Khởi Hương Giang

Tháng 2 2, 2025
Chương 1722. 【 phiên ngoại, Nhan Hùng thiên (2)】 Chương 1721. 【 phiên ngoại, Nhan Hùng thiên (1)】
tham-da-ngac-mong

Đêm Khuya Ác Mộng

Tháng mười một 2, 2025
Chương 384: 「 Trường dạ vô nhai 」 cuối cùng không quay đầu đường ( xong )(2) Chương 384: 「 Trường dạ vô nhai 」 cuối cùng không quay đầu đường ( xong )(1)
ta-dung-than-chung-linh-mot-giai-mot-than-thong

Ta Dùng Thân Trồng Linh, Một Giai Một Thần Thông

Tháng 12 3, 2025
Chương 515: Đại kết cục Chương 514: Phân phối hộ vệ
trung-nhien.jpg

Trùng Nhiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 138. Sách mới Chương 137. Lời cuối sách
vo-han-thang-cap-toi-cuong-vu-hon.jpg

Vô Hạn Thăng Cấp Tối Cường Vũ Hồn

Tháng 2 5, 2025
Chương 1415. Thần Ma Đạo Chương 1414. Không chết không thôi
tu-thanh-dia-bat-dau-danh-dau.jpg

Từ Thánh Địa Bắt Đầu Đánh Dấu

Tháng 2 3, 2025
Chương 693. Tái tạo vũ trụ Chương 692. Dư Sinh xuất quan
vong-du-chi-toan-phuc-cong-dich.jpg

Võng Du Chi Toàn Phục Công Địch

Tháng 2 4, 2025
Chương 763. Giang Thiên Đế cố sự Chương 762. Vô thượng chi thành
hong-hoang-ta-nam-dai-giao-hieu-lenh-quan-tien.jpg

Hồng Hoang: Ta Nắm Đại Giáo, Hiệu Lệnh Quần Tiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 507. Quyết chiến bùng nổ, mới kỷ nguyên Chương 506. Lấy khẽ kéo ngũ, quyết chiến đêm trước
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 219: Trò chuyện (1).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 219: Trò chuyện (1).

Vườn hoa lóe sáng dưới ánh mặt trời sau cơn mưa. Nước còn đọng trên cánh, trên lá, trên những nhụy nhỏ li ti, chỉ cần gió lướt qua là cả vườn lại rung lên một lần, như rải thêm một lớp ánh bạc mỏng manh.

Mùi thơm của trà và bánh khai vị vừa dùng xong vẫn còn vương lại.

Nó không nồng, chỉ ấm và ngọt nhẹ, quyện với mùi đất ướt, mùi hoa đang chớm nở. Chính thứ hương ấy khiến không gian quanh bàn tiệc càng trở nên mờ ảo, như thể mọi đường nét đều bị làm mềm đi, chỉ còn lại cảm giác và dư âm.

Giữa muôn vàn sắc hoa lung linh, một giọng nữ kỳ ảo khẽ cất tiếng ca.

Thanh âm ấy trang nghiêm, hào hùng và thần thánh, giống như một lời xướng tụng vang lên trong đại điện, nhưng lại được đặt vào giữa thiên nhiên nên càng trở nên lạ lùng và đẹp.

Từng nốt nhạc rõ ràng, sáng, có độ cao như kéo người nghe ngẩng đầu lên, buộc họ nhớ rằng ngoài bữa tiệc này còn có những điều lớn hơn.

Rồi ngay trong khoảng trống giữa các câu hát, một giọng nữ khác xen vào.

Giọng hơi bi thương, nhưng không mềm yếu. Nó kiên cường, như một bản nhạc buồn chua xót mà vẫn không chịu ngã xuống. Nó không khóc than, chỉ mang theo một nỗi đau đã được mài thành sắc bén, đứng thẳng giữa lòng người nghe.

Hai giọng ca không đối lập. Chúng không tranh nhau làm chủ. Trái lại, chúng hòa vào nhau, đan vào nhau, như hai dòng nước khác màu gặp nhau rồi dần trở thành một.

Có đoạn giọng trang nghiêm nâng giọng bi thương lên, có đoạn giọng bi thương kéo giọng trang nghiêm xuống, khiến bài ca vừa có độ cao của thánh lễ, vừa có độ nặng của tang khúc.

Đó là một bài ca tiễn táng.

Ca tụng kẻ hy sinh. Ca tụng người chiến đấu. Ca tụng người sáng tạo. Ca tụng những vị anh hùng giờ chỉ còn tồn tại trong sử thi, trong chuyện kể, trong những trang giấy mà người ta đọc rồi đóng lại. Hôm nay, họ được gọi tên bằng âm nhạc, được tiễn đưa bằng một sự trang trọng không cần phô trương.

Trong khúc song ca đó, các thực khách nhẹ nhàng dùng bữa. Cử chỉ của họ chậm, gọn, như để không làm vỡ không khí. Tiếng nói chuyện gần như không có; nếu có cũng chỉ là một câu thì thầm, rồi lập tức nhường chỗ cho tiếng hát.

Trong tay họ, dao nĩa tựa hồ được đặc thù chế tác. Khi chạm vào nhau, chúng không phát ra âm thanh kim loại hay sứ chói tai.

Âm thanh ấy mềm hơn, sạch hơn, giống như tiếng gõ nhẹ lên phím đàn piano. Có lúc lại thoáng như tiếng sáo, có lúc như tiếng chuông rung một vòng rồi tắt.

Những tiếng va chạm ấy hòa vào bản song ca một cách kỳ lạ, không phá vỡ nhịp, trái lại như đang bổ sung thêm một lớp hòa âm. Vì thế, âm nhạc tựa hồ bất tận, không có điểm dừng. Dư vang kéo dài, nối tiếp nhau, như suối chảy hoài không cạn.

Hajime cầm lấy khăn lau khẽ lau miệng. Mặc dù chút dầu mỡ còn sót lại đã bị cậu bí mật liếm sạch từ trước, nhưng việc dùng khăn vẫn là một nghi thức trong ăn uống. Nó không phải để tỏ ra cao quý, cũng không phải để gây rắc rối hay phô trương gì. Đơn thuần chỉ là một yếu tố trong văn hóa ăn uống và giao tiếp, làm cho nhịp bữa ăn gọn gàng và khiến người đối diện cảm thấy thoải mái.

Cậu đặt khăn xuống, ánh mắt lặng lẽ đảo qua xung quanh.

Nhóm hôm nay chia làm mấy cái bàn. Chỉ cần nhìn cách họ ngồi, đã có thể suy ra phần nào mối quan hệ và khoảng cách giữa từng người.

Bàn đầu tiên là bàn của những người lớn tuổi gồm Altheris, Steingard, Kiếm Thánh cùng Neo.

Bốn người ngồi đó, gần như không giao lưu bằng lời. Họ giống những quý ông lớn tuổi đang thưởng thức phần ăn của mình, động tác chậm rãi, đúng mực, không vội vàng.

Thỉnh thoảng chỉ là một cái liếc mắt, một cái gật đầu rất nhẹ, hoặc một biểu lộ thoáng qua khi món ăn được đặt xuống, những tín hiệu ngắn đến mức người ngoài nhìn vào sẽ tưởng họ hoàn toàn im lặng.

Nhưng Hajime biết họ không phải “không nói gì”. Chỉ là họ đang trao đổi ở một phương diện khác, một cách khác, tinh tế và kín đáo hơn lời nói.

Vì không muốn thất lễ, Hajime cũng không nghe trộm làm gì. Cậu chỉ nhìn qua một chút rồi dời mắt.

Bàn thứ hai là bàn của những người trưởng thành như Yuichiro, Kagerou, Kyouka cùng Rosaria.

Trong bàn này, bầu không khí rõ ràng sinh động hơn, nhưng vẫn giữ được sự chừng mực. Yuichiro và Kagerou thuộc kiểu nói chuyện bình thường, không tỏ ra thần bí gì.

Còn Kyouka thì tuy thân thể cô chỉ khoảng mười tám tuổi, nhưng nếu tính cả đống nhân cách trong cô, tuổi trung bình hẳn phải trên ba mươi, ngồi ở bàn người trưởng thành lại vừa vặn.

Ngược lại, Rosaria mới là người đáng lẽ phải ngồi cùng bàn với đám người cao tuổi. Tuổi của cô đã sớm vượt qua ngàn năm. Nhưng chính Rosaria lại nói cô càng muốn giao lưu với người trẻ tuổi hơn, nên cô chọn ngồi ở đây.

Rosaria không phải không muốn nói chuyện với nhóm người lớn tuổi. Trái lại, cô rất tôn trọng họ. Chỉ là càng lớn tuổi, càng trải qua nhiều việc, người ta càng quen giấu tâm tư.

Không phải vì giả dối, mà vì đã hình thành thói quen: chuyện khó nói thì nuốt xuống, chuyện yếu mềm thì che đi, chuyện cần giúp đỡ thì tự tìm cách trước đã.

Bởi vậy, Rosaria rất ít khi nghe được từ họ một câu nhờ vả thật sự. Thậm chí ngay cả lúc họ đang khó khăn, họ cũng sẽ cố trình bày như “không sao” như “ta tự xử lý được” hoặc đơn giản là im lặng.

Nhưng Rosaria tuy nhiệt tình, lại không hề mù quáng. Cô giúp người, nhưng không phải kiểu thấy gì cũng lao vào, cũng không phải kiểu tự cho mình quyền can thiệp vào mọi thứ. Với những việc nhỏ dù chẳng ai mở miệng, cô vẫn sẵn sàng làm, vì đó là thứ không làm tổn thương ai, chỉ khiến cuộc sống trơn tru hơn.

Còn nếu là việc quan trọng, loại việc có thể ảnh hưởng đến cả một đời người, Rosaria luôn dừng lại.

Cô cân nhắc rất sâu rồi mới quyết định. Cô không vội vàng, không áp đặt, cũng không tự tiện cứu theo ý mình. Một khi đã ra tay, cô sẽ chọn phương án tối ưu nhất.

Dù rằng đôi khi, phương án đó lại là phương án khiến chính cô gặp nguy hiểm.

Chính vì vậy, với một số người, Rosaria luôn muốn nghe từ họ một câu nhờ vả. Không phải vì cô kiêu ngạo, kiểu “phải xin thì ta mới giúp”. Mà vì cô hiểu khoảnh khắc một người chịu mở miệng, bản thân họ đã tự cứu mình trước một bước. Họ đã đặt xuống lo sợ, bỏ qua sĩ diện, thả bớt kiêu ngạo và thừa nhận rằng mình cần người khác.

Đó không phải sự yếu đuối. Đó là một loại dũng khí.

Và thường cũng chính là lúc họ cần giúp nhất.

Nhưng nhóm người lớn tuổi thường luôn tin rằng mình có thể tự giải quyết. Họ quen gánh chịu, quen đứng thẳng một mình. Trong khi đó, nhóm người trưởng thành, những người đã chịu xã hội đánh đập, nhưng vẫn còn hy vọng và nhiệt huyết lại thực tế hơn, nếu cần thì nhờ, nếu không nhờ thì sẽ thiệt.

Đương nhiên, những điều này cũng không tuyệt đối. Tuổi tác chỉ tạo ra một xu hướng, còn mỗi người vẫn có khác biệt, dù ít hay nhiều.

Tiếp đến là bàn của… Ạch! Hajime tạm thời không biết xếp bàn này vào dạng nào, đành gọi là bàn của nhóm “không phải người”.

Cách gọi này, nếu xét theo hình hài thật sự của họ thì cũng không sai. Ame, Nanami, Ryukon và Sumire. Chỉ cần nghĩ tới bản thể của từng người, Hajime liền biết chữ “người” ở đây chỉ là cách nói tiện miệng. Nhưng gọi như vậy vẫn hơi thất lễ, cho nên cậu chỉ nghĩ trong đầu, không nói ra.

Bàn này vì có Ryukon, nên có thể nhận xét gọn một chữ: ồn ào.

Ryukon nói liên tục, không cần ai tiếp lời vẫn có thể tự kéo câu chuyện đi xa. Ame và Nanami thì quen miệng đấu khẩu, đôi lúc chỉ một câu bâng quơ cũng đủ để hai người cãi qua cãi lại mấy lượt, không tới mức khó chịu, nhưng rõ ràng là kiểu đấu võ mồm tự nhiên, như một thói quen giải trí.

Sumire nhìn bề ngoài thì an tĩnh hơn. Cô ngồi ngay ngắn, cử chỉ nhẹ, ánh mắt có vẻ đang theo dõi câu chuyện.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong mắt cô thỉnh thoảng lóe qua những dòng chữ vô hìn. Hajime nhìn là biết cô lại bắt đầu sáng tác rồi, chỉ là đang cố giữ vẻ bình thường để không bị bắt đi làm việc khác.

Tóm lại, bàn này so với những bàn còn lại… đúng là náo nhiệt hẳn lên, như một góc tiệc tự mang theo âm thanh riêng.

Bàn cuối cùng, cũng là bàn Hajime đang ngồi.

Bàn này gồm chính cậu, Freeman, Clara và Akito. Nếu phải chọn một từ để miêu tả, Hajime sẽ chọn thanh thiếu niên. Dù sao trong đây tuổi tác cao nhất cũng chính là Freeman, cũng mới mười bảy. Clara mặc dù nhìn như hai mươi, nhưng cô là người nhân tạo, nên tuổi tác thật thấp hơn nhiều.

Trong đó, Freeman là người nổi bật nhất theo nghĩa không ai muốn nổi bật.

Hình dáng của cậu vô cùng lộn xộn. Dù vẫn giữ hình người, nhưng lại đáng sợ theo kiểu khó diễn tả. Trên da cậu thỉnh thoảng xuất hiện những mảng vảy, lông thú, xúc tu, hoặc một con mắt mở ra rồi nhắm lại ngay. Có lúc là gai nhọn, có lúc là chất sừng, có lúc như một lớp màng bóng ẩm phủ lên, rồi vài giây sau tất cả lại biến mất, hoặc chuyển sang vị trí khác.

Ngay cả màu da cũng thay đổi liên tục, như một tấm đèn LED bị nhiễu tín hiệu, lúc xám lạnh, lúc sẫm đen, lúc lại loang ra những vệt không tên. Cơ bắp thì căng lên rồi thu nhỏ, kéo giãn hoặc xoắn lại, khiến đường nét cơ thể lúc nào cũng ở trạng thái chưa ổn định.

Nhìn từ xa, Freeman giống như một sinh vật đang tự thử nghiệm chính mình, luôn ở ranh giới giữa định hình và tan rã.

Nhưng Hajime biết đây không phải Freeman cố ý hù dọa ai. Đây là do sức mạnh của Freeman tăng lên quá nhiều, trong nhất thời vẫn chưa khống chế được. Tình huống này chủ yếu đến từ hai nguyên nhân.

Thứ nhất, thời gian gần đây Freeman đang chuẩn bị cho quá trình bước vào cấp Siêu Phàm. Trong cơ thể hắn tích lũy quá nhiều sức mạnh, ưu điểm gen của nhiều chủng tộc khác nhau.

Nguyên nhân thứ hai lại đến từ chính bữa tiệc ngày hôm nay.

Không chỉ Freeman có cảm giác và đã bắt đầu chuẩn bị để bước vào cấp Siêu Phàm. Kể cả những thành viên đầu tiên của không gian trong mơ cũng có cảm giác tương tự. Yuichiro có, Nanami có. Thậm chí Akito cũng có.

Trong đó, Nanami còn đi xa hơn một bước, cô đã nhận được Minh Ngộ của mình, chỉ còn thiếu thời cơ để bước qua.

Mà nói đến bữa tiệc hôm nay, nó là do Akito nấu.

Nhắc đến chuyện này thì phải quay về một thời gian trước.

Khi đó, Mỹ Thực Tinh và Trái Đất tổ chức một sự kiện nhằm liên kết quan hệ song phương của hai bên. Sự kiện ấy có tên là Khiêu Chiến Ẩm Thực.

Nguyên lý đại khái giống việc khiêu chiến các đạo quán trong thế giới Pokemon. Nhưng khác ở chỗ, thay vì dùng Pokémon chiến đấu để nhận huy hiệu, thì ở đây là thi đấu nấu ăn và phần thưởng nhận được làmột loại nguyên liệu nấu nướng đến từ Mỹ Thực Tinh.

Cuộc thi được chia theo từng cấp, từ khu vực thành phố, lên cấp quốc gia, rồi cuối cùng là cấp thế giới. Mỗi vòng đều giống như một cửa ải, vượt qua là được thưởng nguyên liệu, đồng thời tích lũy danh tiếng và quyền tham gia vòng sau.

Với tài năng của mình, Akito nhanh chóng hoàn thành vòng thi ở khu vực thành phố. Cậu tiến lên rất gọn và chắc, gần như không gặp trở ngại. Kết quả là Akito thành công thu thập được mười loại nguyên liệu.

Đến vòng thi cấp quốc gia, Akito lại càng tự tin. Cậu tin năng lực của mình hoàn toàn có thể giành quán quân.

Nhưng Akito cũng hiểu, nếu làm quá nổi bật thì sẽ rất dễ gây chú ý, kéo theo đủ loại phiền phức. Cho nên ban đầu cậu định chỉ cần vào top tám là dừng, rút lui trong êm đẹp, vừa có thành tích, vừa không quá chói mắt.

Kết quả… Akito chỉ xếp hạng top 16.

Chính Akito cũng thừa nhận mình có thả lỏng, có điều tiết thể hiện. Nhưng thứ hạng đó vẫn thấp hơn dự tính quá nhiều, đến mức không thể đơn giản coi là tính toán của bản thân.

Cậu cảm thấy không đúng, cho đến khi cậu nếm món ăn của những người còn lại.

Lúc ấy, Akito mới thật sự thừa nhận: mình thua cuộc.

Bất kể là hôm đó các giám khảo, hay về sau những phần linh hồn nếm thử, đều phải thừa nhận một chuyện: món ăn của Akito, xét về sắc hương vị đều đủ, thậm chí còn vượt trội phần lớn món còn lại. Nói cậu nắm chắc quán quân cũng không sai.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, khi đặt trong tổng thể những món ăn lúc đó, người ta lại luôn có một cảm giác rất khó chịu như có gì đó thua kém. Không ai chỉ ra được cụ thể là thiếu cái gì. Cũng không ai dám kết luận bằng lý luận hay kỹ thuật. Chỉ có thứ trực quan nhất, tàn nhẫn nhất, gói gọn thành ba chữ: “Không ngon bằng.”

Ba chữ đó giống như bùa chém thẳng vào tim Akito. Không phải vì nó xúc phạm, mà vì nó không cho cậu chỗ bấu víu.

Nếu người ta nói “mặn hơn” “thiếu lửa” “hậu vị gắt” cậu còn có thể sửa. Nhưng “không ngon bằng” lại là một phán quyết mơ hồ, không có tọa độ. Nó đánh thẳng vào tự tôn, vào niềm tin của cậu về nấu nướng, khiến Akito suy sụp một đoạn thời gian dài.

Với phần lớn người Nhật lúc đó, một đứa trẻ mười hai tuổi có thể đi tới vòng quốc gia đã là điều khó tin. Thành tích của Akito gần như là chuyện cổ tích.

Nhưng chỉ Akito mới biết cậu có những điều kiện mà người khác không thể so được, từ tài nguyên, cơ hội, đến khả năng tiếp cận tri thức. Nếu có từng ấy điều kiện mà vẫn không chạm tới đỉnh của thế giới này, với Akito, đó không phải thất bại bình thường. Đó là cảm giác như bản thân đang bị phủ định.

Cho nên, bữa tiệc hôm nay không đơn giản là một bữa tiệc.

Đó là cách Akito tự chứng minh. Không phải chứng minh cho người ngoài, mà là chứng minh cho chính cậu rằng cậu không yếu.

Rằng cậu có thể lấy toàn lực nấu nướng một lần, làm đến tận cùng mọi thứ mình làm được, rồi nhìn thẳng vào kết quả.

Akito lần này làm mọi phương diện đến cực hạn, không để lại lỗ hổng nào cho lý do.

Vườn hoa và khu vực bữa tiệc là Ame cùng Nanami chuẩn bị, từ bố cục, ánh sáng, mùi hương sau mưa, đến nhịp không gian.

Bản song ca là Clara và Rosaria thu âm, giọng trang nghiêm hòa với giọng bi thương, vừa đủ để nâng cảm xúc lên lại không lấn ác chủ đề chính.

Công cụ ăn uống do Yuichiro và Hajime lo. Hoạt động vui chơi, giải trí là Ryukon cùng Sumire sắp xếp, vừa ồn ào đúng lúc, vừa đủ để không khí không bị nặng quá. Nguyên liệu nấu ăn thì Freeman và Neo làm nguồn cung chính.

Việc trang trí và quy trình bữa tiệc giao cho những người còn lại chia nhau xử lý, từng khâu đều được tính toán để không làm đứt mạch trải nghiệm.

Còn phần nấu ăn và chế biến nước uống hoàn toàn do Akito tự tay duy trì.

Trên trăm món chính, hàng chục loại điểm tâm, tráng miệng, thức uống, bánh ngọt. Không phải bày cho nhiều, mà là mỗi món đều được làm như một câu trả lời riêng. Mỗi một món, nếu dựa theo thang đo trước kia của Akito, đều có thể chấm trên 800 điểm. Cơ hồ là mức nhân gian khó cầu.

Mà vì là toàn lực nấu nướng, nên những món ăn này cũng không giống những món mà nhóm thường ăn chỉ để thỏa mãn vị giác. Chúng không chỉ ngon, mà còn mang đến cho cả nhóm một loại đề thăng rõ ràng, không hề nhỏ.

Chỉ cần nghĩ đến việc ngay cả thần linh nhìn thấy bữa tiệc này cũng không tiếc ghen ghét… thì có thể hiểu những thứ Akito nấu ra đã đẩy mọi người lên một tầng cỡ nào.

Đây không còn là chuyện dinh dưỡng hay khoái cảm, mà giống như một loại “nghi thức” được nấu bằng tay người, biến thành nguồn lực, từng chút thấm vào cơ thể và linh hồn.

Cũng vì vậy, Freeman mới bùng nổ.

Thực ra quá trình tăng lên diễn ra khá từ từ, khá ôn hòa. Không có kiểu đột nhiên đau đớn, đột nhiên phát rồ, cũng không phải cưỡng ép.

Nhưng vấn đề là… Freeman vốn đã tích lũy quá nhiều sức mạnh trong cơ thể. Một khi có thứ kích phát đủ mạnh, dù là ôn hòa, cũng sẽ khiến phần tích lũy ấy bắt đầu tràn ra, kéo theo phản ứng hình thái bất ổn.

Hajime nhìn qua Freeman một lần, rồi lại nhìn về Akito.

Cậu bất ngờ phát hiện Akito đang nhíu mày rất sâu. Đó không phải vẻ mệt mỏi đơn thuần, mà là biểu lộ của một người không hài lòng với chính mình. Cậu ấy ngồi đó, im lặng, đôi đũa đặt xuống, ánh mắt như vẫn còn đang nếm lại từng món trong đầu, so đi so lại, không chịu buông.

Hajime hơi mím môi.

Cậu thừa nhận đây là bữa tiệc ngon nhất cậu từng ăn. Mỗi một món đều khiến cậu lưu luyến, cảm giác dư vị còn đọng lại rất lâu. Nhưng nếu đem đặt cạnh cái “ngon” mà Akito ngày nhớ đêm mong thì hình như… vẫn thiếu một thứ gì đó.

Hajime còn đang định mở lời khuyên vài câu, thì Akito lại cất tiếng trước, câu nói khiến Hajime giật mình.

Akito nói, giọng rất thấp nhưng chắc:

“Ta giống như tìm được con đường của mình.”

Cậu ngẩng mắt lên, ánh nhìn không còn là bất mãn thuần túy, mà giống như vừa chạm được vào một điểm mấu chốt, một tia sáng trong mớ bế tắc.

“Yến Chủ Chi Lộ.”

Nói xong, Akito không giải thích thêm. Cậu cũng không để ai kịp hỏi tiếp. Cứ thế đứng dậy, rời bàn, đi thẳng về nhà của mình.

Nhóm nhìn theo.

Dù ai cũng lo cho trạng thái của Akito, nhưng tất cả đều hiểu: lúc này, tốt nhất nên để cậu tập trung một mình. Bởi nếu đó thật sự là “con đường” thì chỉ bản thân cậu mới có thể quyết định.

Buổi tiệc cũng không kết thúc sớm như vậy. Sau khi dùng bữa xong, cả nhóm vẫn tụ lại nói chuyện, trao đổi vài việc còn dang dở, không khí vừa nhẹ nhàng vừa có chút trang trọng như một buổi tổng kết.

Hajime đứng ra trước tiên. Cậu nói mình có một thông báo.

Đó là cái tên cho thế lực hiện tại của nhóm.

Sau một vòng bỏ phiếu, cái tên [Vạn Thế Thánh Ước Liên Hiệp Nghị Hội Bàn Tròn] đăng đỉnh với số phiếu lên tới mười sáu, tức toàn phiếu thông qua.

Mấy cái tên khác như Đại Đồng Minh Ước, Liên Minh Bàn Tròn, Mộng Giới Nghị Hội… tuy cũng khá nổi, nghe cũng thuận tai, nhưng số phiếu chỉ lác đác vài cái, không tạo được sự đồng thuận tuyệt đối như cái tên vừa rồi.

[Vạn Thế Thánh Ước Liên Hiệp Nghị Hội Bàn Tròn] tuy dài, nhưng lại thể hiện gần như trọn vẹn bản chất tổ chức của cả nhóm. Hajime giải thích từng phần, giọng không cao, nhưng đủ để mọi người nghe rõ và tự đối chiếu.

Vạn Thế ý chỉ thế giới của mỗi người. Nhóm này tồn tại không chỉ vì bản thân từng cá nhân, mà còn vì những thế giới phía sau lưng họ. Chữ vạn ở đây không phải con số mười ngàn theo nghĩa đếm được, mà là lượng từ chỉ “muôn đời” “vô hạn” “vạn thời đại”.

Nó mang hàm ý trách nhiệm của họ không dừng ở một đời, một nơi, mà kéo dài và mở rộng, vượt khỏi giới hạn thông thường.

Thánh Ước là nhấn vào khế ước. Không phải thỏa thuận kiểu tiện thì giữ, bất tiện thì bỏ. Mà là một giao ước tối thượng mang tính thánh hóa: đã lập thì bất khả phản bội. Nó thường gắn với một chuẩn tắc đạo lý hoặc một tín điều chung, đặt lời hứa lên cao hơn lợi ích ngắn hạn và cao hơn cảm xúc nhất thời.

Liên Hiệp nói đến việc nhiều bên kết lại thành một khối. Mỗi người có xuất thân, hệ thống, mục tiêu cá nhân khác nhau, nhưng vẫn cam kết đứng chung trong một tổ chức. Giữ bản sắc riêng, nhưng đồng thời chấp nhận cơ chế phối hợp chung, không để “cái tôi” phá vỡ sự vận hành.

Nghị Hội chỉ cách quyền lực được vận hành. Quyết định không dựa vào một người ra lệnh hay một người áp đặt, mà dựa vào thủ tục. Có nghị trình, có thảo luận, có biểu quyết, có trách nhiệm. Nó mang ý nghĩa chính danh và có hệ thống, để tổ chức không biến thành một nhóm mạnh ai nấy làm.

Và cuối cùng là Bàn Tròn là biểu tượng của “không có đầu bàn”. Nghĩa là bình đẳng trong hội nghị, không ai mặc nhiên ngồi ở vị trí cao nhất chỉ vì tuổi tác, sức mạnh hay công lao.

Đồng thời, hình ảnh này cũng gợi liên tưởng tới hiệp sĩ bàn tròn: cổ phong, danh dự, thề ước, bí mật và uy nghi. Đó là thứ khí chất mà nhóm muốn giữ, dù mỗi người đến từ một thế giới khác nhau.

Đương nhiên, đó chỉ là cách giới thiệu dùng cho người ngoài, dùng khi phải nói thoáng qua với thuộc hạ và các thế lực khác. Một cái tên càng đầy đủ, có chính danh, càng dễ khiến đối phương hiểu đây là một tổ chức vận hành theo quy củ, từ đó tự biết chừng mực.

Còn trong nội bộ, không khí lại nhẹ nhàng và thoải mái hơn rất nhiều.

Dù sao, nhóm vào đây vốn là để nghỉ ngơi, giao lưu, và xử lý việc riêng của mỗi người. Họ tụ lại vì tiện cho nhau, vì tin nhau và vì có thể giúp nhau đúng lúc. Chứ không phải vì một mục đích chung nào đó kiểu phải chinh phục, phải thống trị, hay phải làm chuyện lớn đến mức khiến trời đất run sợ.

Nói trắng ra, họ không có dã tâm đáng sợ gì cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-hoa-son-luu-gia-tu-tien-truyen
Đào Hoa Sơn Lưu Gia Tu Tiên Truyện
Tháng 12 14, 2025
nguoi-khong-no-luc-ta-lam-sao-len-lam-hai-tac-vuong
Ngươi Không Nỗ Lực Ta Làm Sao Lên Làm Hải Tặc Vương?
Tháng mười một 11, 2025
nguoi-tai-vo-han-bat-dau-toc-do-thong.jpg
Người Tại Vô Hạn, Bắt Đầu Tốc Độ Thông
Tháng mười một 26, 2025
ta-tai-danmachi-lam-nhan-vat-chinh.jpg
Ta Tại Danmachi Làm Nhân Vật Chính
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved