Chương 218: Hành trình của đức vua.
Sau lần trò chuyện đó, Hajime mới tìm hiểu thêm được một chút quá khứ của Neo. Cũng từ đó, cậu bắt đầu hiểu vì sao Neo chọn như vậy.
Neo kể rằng, vào năm mười sáu tuổi, ông không hiểu vì lý do gì mà bị truyền tống vào thế giới Minecraft.
Điểm đáng nói là ông gần như là một kẻ dị loại trong chính thế giới ấy.
Ông không phải người chơi có thể tùy chỉnh hệ thống. Ông cũng không phải Steve với những năng lực cơ bản vốn được coi như hiển nhiên: đập, đặt khối, chế tác công cụ hay ba lô chứa đồ…
Thế giới Minecraft đối với người chơi là thú vị. Nhưng trong mắt Neo, nó là nơi rất khó tồn tại.
Những con quái vật thông thường trong Minecraft, đối với Neo, đều có thể lấy mạng ông bất cứ lúc nào.
Zombie cao gần hai mét, bước chân chậm chạp nhưng lực đánh thì kinh khủng. Chỉ một đấm thôi cũng đủ hất ông văng ra một hai mét, ngực đau thắt, mắt hoa lên.
Đáng sợ hơn là thứ lây nhiễm đi kèm, không phải chỉ mất máu là xong, mà còn có nguy cơ trúng độc, thậm chí bị kéo gần hơn tới kết cục biến thành Zombie.
Skeleton lại là một kiểu ác mộng khác. Nó bắn nhanh như nỏ liên hoàn, nhịp bắn dồn dập, góc bắn khó đoán, mà tỷ lệ trúng còn rất cao.
Mũi tên của nó không thể xuyên qua khối, nhưng xuyên qua Neo thì lại dễ dàng. Với một người chơi, vài mũi tên chỉ là mấy thanh máu. Nhưng với Neo, đó nguy cơ tử vong liên hoàn.
Chưa kể Spider to như chó lớn, lao tới nhanh, bám bề mặt như thứ săn mồi. Witch thì như một loại vũ khí sinh hóa di động, ném thứ gì đó vào là cơ thể phản ứng ngay.
Mấy con khác càng đáng sợ hơn, vì chúng không cho Neo cơ hội thử sai.
Creeper như một quả mìn biết đi, im lặng áp sát, chỉ cần phản ứng chậm một nhịp là mọi thứ ngay trước mặt nổ tung.
Enderman thì truy đuổi dai dẳng theo cách khiến người ta bất an, xuất hiện rồi biến mất, để lại cảm giác bị tuyệt vọng bao phủ.
Slime có vẻ ngớ ngẩn, nhưng chỉ cần nhảy đè lên, với cơ thể yếu ớt của Neo, cũng đủ chấn thương nặng, thậm chí chết tại chỗ.
Phantom thì khỏi nói, chỉ cần Neo lộ ra dưới bầu trời, nó lập tức lao đến, tông ông bay xa.
…
Và đó mới chỉ là thường. Còn đám Boss thì với Neo của những năm đầu, gần như không cần bàn đến.
Điều khiến Neo tuyệt vọng nhất là bị thương không phải ăn thức ăn là hồi phục. Không có chuyện ăn vài miếng thịt là vết thương liền khép lại.
Mỗi vết thương đều là vết thương thật. Mỗi lần kiệt sức đều có thể trả giá bằng sinh mạng. Việc hồi phục theo kiểu của một cơ thể người mười mấy tuổi – chậm chạp, giới hạn và đầy rủi ro.
Địa hình của thế giới đó càng là một vấn đề lớn.
Người chơi có thể dễ dàng vượt qua từng khối một mét như bước qua bậc thềm. Rơi xuống vài mét cũng chỉ là mất máu.
Nhưng Neo thì không được. Đối với ông, rời khỏi vùng bằng phẳng gần như không khác gì đang leo núi liên tục. Nhiều bề mặt trơn nhẵn còn làm ông tốn sức hơn, trượt một chút là tim đã thót lại.
Mà nếu không may rơi xuống… dù chỉ hai, ba mét thôi, cũng có thể khiến ông trẹo chân, gãy xương, mất năng lực đi lại trong một thời gian không ngắn. Khi đó, thứ giết ông không cần là quái vật mạnh. Mà là quảng đường tìm nơi trú ẩn.
Neo kể rằng, giai đoạn đầu khi vừa vào thế giới này, ông còn vô cùng hưng phấn. Cảm giác như bước vào một nơi mình có thể làm được mọi thứ.
Nhưng sự hưng phấn ấy chỉ kéo dài rất ngắn.
Đến khi Neo nhận ra bản thân mình chỉ là một người bình thường, không có năng lực cơ bản như người chơi… ông lập tức chìm vào tuyệt vọng.
Ông thử dùng tay đập gỗ. Nhưng kết quả chỉ là hai bàn tay dính đầy máu và vỏ cây. Còn cây sồi thì vẫn đứng đó. Ông không thu thập được gì ngoài đau đớn.
Ông cũng nghĩ đến chuyện săn động vật để lấy thịt. Nhưng không có cách. Trước là vì đuổi không kịp, sau là vì… cho dù có đuổi kịp, ông dùng tay đánh mấy chục lần, nó cũng không chết.
Mọi thứ trong thế giới ấy đều khác theo một cách rất vô lý. Sức lực của ông là sức lực người thường, còn sức chịu đựng của sinh vật lại không vận hành theo lẽ thường mà ông hiểu.
Hơn mười ngày đầu, Neo cơ hồ chỉ sống bằng nước. Cơ thể đói đến mức run rẩy, đầu óc lúc tỉnh lúc mê, nhưng ông vẫn phải bò đi tìm chỗ có thể trú qua đêm, vừa sợ đói, vừa sợ bị quái vật phát hiện.
Cũng may là trong nước của thế giới đó không có vi sinh vật. Nếu không, uống nước lã kiểu ấy, ông đã sớm bệnh chết rồi.
Cho đến ngày thứ mười một, Neo mới tìm được một ngôi làng. Ông tìm được vài ổ bánh mì và ăn ngấu nghiến. Đó cũng là lần đầu tiên ông chạm tới “vật phẩm” của thế giới Minecraft theo đúng nghĩa.
Sau đó, Neo nhận ra một điều cực kỳ quan trọng, những thứ này vẫn giữ nguyên đặc tính của chúng, kể cả khi rơi vào tay một người không phải người chơi.
Ví dụ như ba ổ bánh mì. Chỉ là tinh bột, thậm chí xét theo dinh dưỡng thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng ăn vào, Neo lại lập tức no bụng, cảm giác đói rút đi nhanh đến mức khó tin, dù rằng ông đã nhịn đói hơn mười ngày.
Giày da cũng vậy. Nó chỉ che mỗi đôi bàn chân ông, nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi mang vào, ông lại cảm giác cả người “cứng” hơn, như thể phòng ngự tổng thể được tăng lên.
Tiếp đến là các món công cụ như rìu, xẻng, kiếm. Trọng lượng của chúng vô cùng nhẹ, hoàn toàn không giống thành phần tạo nên nó. Cầm trong tay, ông có cảm giác như đang cầm một thứ được tối ưu hóa cho việc sử dụng, chứ không phải một thanh công cụ thật.
Quan trọng nhất, Neo dùng chúng thì có thể lấy được các khối vật phẩm. Thứ mà trước đó ông dùng tay đập đến bật máu cũng không làm gì được, giờ lại có thể bị thu ra thành khối.
Vấn đề là… ông không có ba lô.
Cho nên dù có thể lấy được khối vật phẩm, ông cũng chỉ có thể cầm chúng bằng tay. Mà những khối ấy lại lơ lửng trên đất, không nằm gọn thành một tổ, khiến việc di chuyển và tích trữ của ông vẫn cực kỳ khó khăn.
Nhưng điểm đặc biệt nhất lại nằm ở các khối công cụ, như bàn chế tạo, lò nướng.
Neo phát hiện khả năng chế tạo của mình tựa hồ cao hơn rất nhiều so với trong trò chơi vốn có. Trong trò chơi, hai cái ván gỗ chỉ có thể chế tạo ra bốn que gỗ. Nhưng ông lại có thể chế tạo ra tới ba mươi hai cái. Chênh lệch này quá xa so với công thức cố định mà người chơi quen thuộc.
Không chỉ vậy, ông còn có thể lựa chọn chế tạo ra que gỗ với kích thước khác nhau. Có cái dài hơn, có cái ngắn hơn, độ dày mỏng cũng khác, như thể ông đang làm thật chứ không phải đang bấm công thức.
Điều này không chỉ là tài nguyên tăng nhiều. Nó còn chỉ ra một đặc thù trên người Neo. Ông tựa hồ mang trong người một kho Mod khổng lồ. Và theo cách Neo hiểu, thứ ông mang đến thế giới này dù là vật hay ý niệm, đều có khả năng trở thành một phần mới của thế giới đó.
Từ đó, Neo bắt đầu chia những vật phẩm mình làm ra thành hai loại.
Loại thứ nhất là những thứ ông chế tạo dựa theo công thức vốn có của thế giới Minecraft. Những thứ này giữ nguyên đặc tính của nó tại đây, giống như các ví dụ trước: bánh mì khiến người ta no ngay, giáp tăng phòng ngự tổng thể, công cụ thu được khối.
Loại thứ hai là những thứ ông mày mò nghiên cứu rồi tự chế tạo ra.
Loại này lại vận hành gần với logic thế giới thực hơn.
Ví dụ như khi Neo nghiên cứu làm cúp đá. Cúp do ông tự làm ra có tốc độ đào tương đối chậm, không còn kiểu bổ một cái là ra nguyên khối. Khi đào, nó không rơi ra một khối đá hoàn chỉnh, mà là nhiều mảnh đá lớn nhỏ khác nhau.
Độ bền của nó cũng kém hơn. Không giống cúp đá do công thức tạo ra, dùng tới khi độ bền hết mới hư hẳn. Cúp Neo làm ra, một khi bị mòn là hư dần, tốc độ đào giảm xuống rõ rệt, càng dùng càng tệ.
Nhưng đổi lại, thứ cúp ấy đào ra được tài nguyên nhiều hơn.
Ví dụ cúp trong game, đào một quặng sắt ra một sắt thô. Dù cường hóa Fortune lên cao nhất, cũng chỉ được tối đa bốn miếng sắt thô. Nhưng nếu đào bằng cúp do Neo làm ra, một miếng sắt thô lại biến thành nhiều miếng sắt thô, lớn nhỏ không đều. Nung lên tính ra đúng là nhiều hơn không ít, đôi lúc thậm chí được tới gấp năm lần so với tối thiểu.
Điều này cũng tương tự khi Neo săn giết động vật.
Kiếm trong game giết một con heo, thường chỉ rơi ra vài miếng thịt. Mấy miếng thịt đó tựa hồ tập hợp toàn bộ tinh hoa của con heo, thơm ngon đến mức khó tin, ăn vào như được bù lại toàn bộ mệt mỏi.
Nhưng nếu Neo dùng kiếm do chính mình chém giết một con heo, thứ ông thu được lại là cả một con heo. Đủ để ông ăn mấy tuần liền. Hơn nữa còn không cần lo thịt biến chất vì để lâu, đây tựa hồ là một đặc tính vốn có của thế giới này.
Nhưng điều này không có nghĩa là Neo sống dễ dàng hơn.
Cơ thể ông vẫn là cơ thể của người thường. Ông vẫn sẽ mệt, vẫn sẽ bệnh. Vẫn sẽ đau khổ, vẫn sẽ buồn chán. Đến lúc đó, những thứ kỳ lạ kia dù có thú vị đến đâu cũng không thể cứu ông khỏi cảm giác kiệt quệ ở tầng sâu.
Ba năm đầu, Neo chỉ loay hoay trong một trình tự gần như không đổi.
Buổi sáng đi nuôi gia súc, trồng trọt. Buổi trưa và chiều thì xây dựng nhà cửa, gia cố tường rào, quy hoạch lại ngôi làng nơi ông sống, từng chút một biến nó thành nơi ở lý tưởng. Đến tối khuya, ông lại đi săn quái vật, không hẳn vì muốn, mà vì nếu không làm vậy, ông sẽ không ngủ được, sẽ bị chúng tìm tới.
Neo dùng sự bận rộn và nguy hiểm ấy để tê liệt bản thân. Ông ép mình không được nghĩ về quê hương, về gia đình. Chỉ cần tay còn làm, chân còn chạy, đầu óc còn tính toán sống qua đêm nay, thì nỗi nhớ sẽ bị đẩy lùi.
Nhưng càng ép, lực phản lại càng kinh người.
Ba năm đi qua, Neo phát hiện khuôn mặt mình không biết từ lúc nào đã gần như hoàn toàn đơ cứng. Muốn biểu lộ cái gì cũng vô cùng khó khăn. Cảm xúc có đó, nhưng mặt không theo kịp, như thể cơ mặt đã quên cách mềm đi.
Ông muốn nói chuyện cũng vô cùng khó khăn. Vì quá lâu không giao tiếp, Neo thậm chí quên đi nhiều từ. Có lúc ông biết mình muốn nói gì, nhưng khi mở miệng, lại chỉ bật ra được vài âm rời rạc, rồi im hẳn, như thể ngôn ngữ cũng bị bào mòn theo thời gian.
Neo đi.
Ông từ bỏ ngôi làng nhỏ mà mình mất đúng ba năm dài để xây dựng, rời đi dứt khoát như cắt bỏ một phần da thịt. Ông leo lên chiếc xe ngựa do chính tay mình chế tác, không mang theo kế hoạch, cũng không vạch sẵn mục tiêu. Đến cả hướng đi cũng chọn theo kiểu tùy tiện: ông ném đại một que gỗ xuống đất, thấy nó rơi lệch về phía tây, liền coi như “ý trời” quyết định đi về đó.
Trên đường, Neo có thể nói là buông thả bản thân đến cực hạn. Ông muốn làm gì thì làm, không cần lý do hợp lý, cũng không cần ai chứng kiến.
Có lần ông phóng lửa đốt một cánh rừng đang xanh tốt, chỉ vì muốn nhìn xem nó sẽ cháy đến bao lâu, muốn nghe tiếng nổ lách tách và mùi khói kéo dài tới tận đâu trong ngực mình. Ông đứng nhìn rất lâu, như không phải nhìn rừng cháy, mà là nhìn một thứ gì đó trong chính mình cũng đang bị thiêu rụi.
Có lần khác, ông dành đúng ba tháng để dựng một tòa tháp cao hơn năm trăm mét. Không phải vì cần chỗ quan sát, cũng không phải để phòng thủ. Chỉ vì một ý nghĩ rất trống rỗng, nếu từ trên đó nhảy xuống nước, mình có còn sống không?
Ông xây từng đoạn, leo lên từng đoạn, như đang tự tạo một điểm kết thúc cho bản thân. Nhưng khi tháp hoàn thành, thứ ông thử nghiệm không phải chỉ là độ cao, mà là giới hạn của chính mình.
Ông dùng TNT thổi tung một ngôi làng, chỉ vì muốn nhìn thấy thứ gì đó bị hủy diệt. Không phải thù hằn, không phải mục tiêu chiến thuật, mà giống như một cơn thôi thúc cần chứng minh rằng mình vẫn còn cảm giác trước sự sụp đổ, vẫn còn phản ứng trước sự biến mất.
Có giai đoạn ông mười ngày mười đêm không ngủ. Ông mang đủ loại vũ khí, lao vào đám quái vật như tự trừng phạt, mỗi ngày giết không dưới trăm. Cứ như chỉ cần tay còn chém, chân còn chạy, đầu óc còn bị kéo vào nguy hiểm trước mắt… thì ông sẽ không phải nghĩ về thứ đau hơn ở phía sau.
Ông cưỡi ngựa băng qua đủ loại địa hình, chạy như muốn vượt qua chính cái bóng của mình. Nhiều lúc cũng vì thế mà rơi thẳng xuống hang, suýt chết vài lần.
Ngựa chết rồi đổi, đổi rồi lại chết. Vài chục con trôi qua như vài chục cái tên không kịp nhớ. Neo không tiếc, cũng chẳng buồn. Tất cả chỉ là “phương tiện” trên con đường ông đã quyết tâm không dừng lại.
Ông xuống địa ngục dạo chơi, nhảy múa quanh biển dung nham, như thể đang đùa cợt với ranh giới sống chết. Ông thám hiểm đền cổ, lục lọi những công trình kỳ quái và thú vị của thế giới Minecraft, đi qua những nơi nếu là người khác có lẽ sẽ trầm trồ. Nhưng với Neo, chúng chỉ là những cột mốc để đi tiếp, không phải điểm đến.
Rồi ông đánh nhau với Warden, Wither, Ender Dragon. Mỗi lần đều giống một lần tự ném mình vào thứ có thể nghiền nát mình, như muốn buộc thế giới đó cho ông một cái kết thúc thật sự.
Hành trình ấy kéo dài đúng mười năm. Mỗi lần liều mạng đều như đang tìm đến cái chết.
Nhưng đến lúc gần chết nhất, lúc chỉ cần buông tay là xong, thì khát vọng sống trong Neo lại bùng lên mạnh liệt đến khó tin. Ông liều mạng cũng muốn sống sót, như thể bản năng vẫn cắn chặt lấy sự tồn tại, không cho ông được chết theo cách ông tưởng mình muốn.
Và chính điều đó mới khiến mọi thứ trở nên tàn nhẫn, ông vừa đuổi theo cái chết như một lối thoát, vừa bị sự sống kéo giật lại như một lời nguyền.
Neo không sợ chết. Mỗi ngày, ông đều đi lại sát bên ranh giới sinh tử. Nhưng dù ông bình thản đến đâu, bản năng vẫn không cho phép ông đơn giản ngã xuống như vậy.
Rồi Neo quay về.
Ông muốn tìm lại ngôi làng mà mười năm trước mình đã xây dựng, nơi đầu tiên ông coi là “nhà”. Trên đường trở lại, ông chứng kiến chính dấu chân của mình, như đang đọc lại một quyển nhật ký.
Ông nhìn thấy những công trình to lớn từng mọc lên dưới tay mình: tháp cao, lâu đài, tượng đài, những nhà máy vận hành không ngừng…
Tất cả đều là những căn cứ tạm thời ông dựng lên. Mỗi thứ đều tốn của ông vô số thời gian, vô số công sức. Có cái đứng lẻ loi giữa đồng bằng, có cái cắm sâu trong núi, có cái treo mình trên vách đá, có cái mọc lên ở rìa biển. Nhìn chúng, Neo có cảm giác như đang nhìn thấy những mốc tồn tại mà mình từng đóng xuống thế giới này.
Nhưng không chỉ có vậy.
Neo cũng chứng kiến vô số tai hại do mình gây ra.
Những hố sâu khổng lồ nối thẳng xuống tầng đáy, miệng hố lở loét như vết thương không bao giờ liền. Những dải dung nham bị ông thiêu đốt, tràn ra thành biển đỏ, kéo dài qua những vùng đất cháy xém. Những ngôi làng tan hoang, chỉ còn vài khối đá lạnh lẽo đánh dấu rằng nơi đây từng có người sống. Và cả những đường hầm dưới đất, tối tăm, chật hẹp, quái vật đầy rẫy.
Đi qua từng thứ, Neo dần hiểu ra một điều mà trước đây ông không muốn nhìn thẳng: hóa ra ông đã mang lại cho thế giới này rất nhiều thứ.
Cả tốt lẫn xấu.
Nhưng tất cả đều… quá cô độc.
Không ai sẽ vì ông xây một tòa tháp tráng lệ mà ca tụng. Cũng không ai vì ông thổi tung một ngôi làng mà mắng chửi. Không có nhân chứng, không có phán xét, không có lịch sử ghi lại. Thế giới chỉ im lặng tiếp nhận, rồi tiếp tục vận hành, như thể mọi thứ ông làm chỉ là gió thoảng qua một bề mặt quá rộng.
Neo vẫn đi tiếp.
Đến khi ông nhìn thấy ngôi nhà đầu tiên của mình, ông mới thật sự sững lại. Nơi ấy không thay đổi gì qua mười năm ông rời đi. Ông đi thế nào, về vẫn như vậy.
Đám dân làng vẫn y như cũ. Họ vẫn đi lại theo những thói quen cũ, những nhịp sống cũ.
Trong chuồng, gia súc vẫn cần cho ăn. Trong vườn, cây cối vẫn cần chăm, lương thực vẫn cần thu hoạch.
Mọi thứ đặt đúng chỗ của nó, như thể thời gian đã đi vòng qua nơi này hoặc như thể sự biến mất của Neo chưa từng tạo ra một khoảng trống đủ lớn để thế giới phải thay đổi.
Nhìn khung cảnh ấy, Neo như có điều hiểu ra.
Nếu ông không thể trở về quê nhà… vậy vì cái gì không để bản thân dựng lên một “quê nhà” mới ở đây? Vì cái gì không để văn minh một lần nữa sinh ra trên mảnh đất này?
Để thế giới này trở nên giống với cái thế giới trong ông, cái thế giới mà ký ức đã dần mơ hồ, nhưng vẫn còn một hình dáng đủ rõ để ông bấu víu và tiếp tục sống.
Mười năm tiếp theo, Neo lao đầu vào tìm cách biến đổi thế giới.
Ông dò đọc, tìm kiếm những “sức mạnh thần bí” của thế giới Minecraft như phù văn cường hóa, pháp thuật triệu hồi của Evoker, cách nấu thuốc của Witch… Ông lần theo từng manh mối, thử từng hướng, như thể chỉ cần đào đủ sâu thì sẽ chạm tới cái lõi vận hành của thế giới này.
Những thứ ấy xác thực giúp ông nghiên cứu ra không ít thứ. Chiến lực tăng lên, tài nguyên cũng tích lũy nhanh hơn, phương tiện sống sót ngày càng đầy đủ.
Nhưng rốt cuộc, chúng vẫn không giải quyết được vấn đề cốt lõi mà ông cần. Neo càng đi xa càng cảm thấy mình đang mạnh lên, nhưng cái ông muốn chạm tới lại vẫn ở ngoài tầm tay.
Cho đến năm thứ mười lăm.
Hôm đó, Neo như thói quen hằng ngày, lúc đi ngang qua một dân làng liền chào một tiếng. Đây là phương pháp ông dùng để tìm lại tiếng nói và biểu lộ của mình. Nói những câu ngắn khác biệt, đơn giản, lặp lại mỗi ngày, ép cơ mặt và ngôn ngữ quay lại với đời sống.
Ông vốn chỉ chào cho có.
Nhưng lần này, dân làng lại đáp lại ông.
“Chào ngươi, NEOCubicKing.”
Neo đứng khựng tại chỗ, trong đầu trống rỗng một nhịp. Ông sửng sốt đến mức không lập tức phản ứng được. Bởi vì ông chưa từng nghĩ sẽ có tình huống như vậy, càng chưa từng nghĩ dân làng có thể nói ra một câu như thế.
Chính nhờ câu đáp đó, Neo mới nhận ra bản thân có lẽ đã nghiên cứu sai hướng.
Ông mải tìm “quyền năng” mải tìm “quy tắc” cao xa của thế giới, mà quên mất một điều: những thứ phổ biến nhất… mới là thứ dễ bị cải biến nhất, cũng là thứ thay đổi nhanh nhất khi bị tác động lâu dài.
Neo bắt đầu tìm dân làng nói chuyện. Ông nói về thế giới cũ của mình, về mong ước, về khát vọng của ông, về những thứ ông cố xây lại mà không biết có ý nghĩa hay không.
Mãi đến lúc này, Neo mới phát hiện đám dân làng này sớm đã cải biến từ lâu.
Chỉ là ông không chú ý mà thôi.
Trí tuệ của bọn chúng đã sớm vượt xa trình tự vốn có.
Nhìn vào ánh mắt của họ, Neo phát hiện bên trong đó tồn tại ý chí của một cá thể duy nhất. Không phải ánh nhìn trống rỗng của một hành vi được lập trình, mà là ánh sáng của linh hồn, thứ mà ông chưa từng thật sự để tâm quan sát.
Thực ra, họ đã sớm có thể giao lưu với ông. Chỉ là khi đó họ dùng một loại ngôn ngữ riêng thuộc về dân làng, nên ông chưa từng hiểu được. Neo trước đây nghe thấy chỉ là tiếng “ư ư a a” quen thuộc, rồi tự mặc định rằng đó là giới hạn. Đến bây giờ, ông mới nhận ra giới hạn ấy phần lớn là do ông tự đặt.
Biểu lộ của họ cũng đã sớm trở nên đa dạng. Có vui vẻ, có tức giận, có buồn chán. Có lúc ánh mắt họ tránh đi, có lúc lại nhìn thẳng, có lúc giống như đang cân nhắc, đang chờ phản ứng. Chỉ là Neo… vẫn chưa từng chú ý qua. Ông ở quá lâu trong vòng lặp sinh tồn và nghiên cứu, đến mức đã quen coi họ là phông nền.
Bất quá, sự biến đổi hiện tại cũng chỉ dừng ở đó. Càng nhiều thay đổi hơn, e rằng vẫn phải do Neo tự tay cải biến mới được.
Sau đó, Neo có một hướng nghiên cứu mới.
Ông bắt đầu nghĩ đến các loài động vật và cây cối thông thường trong trò chơi. Nếu dân làng có thể biến đổi, vậy sinh vật bình thường liệu có thể?
Neo dựa vào những gì mình đã nghiên cứu mấy năm nay, các loại thuốc cho ăn, tưới nước kích thích tăng trưởng, để thử tạo ra một dạng “đột biến” có kiểm soát.
Trời không phụ lòng người.
Chỉ ba tháng sau khi đổi hướng, Neo đã thành công tạo ra một giống heo mới. Kích thước của nó không chỉ có thể so với con bò trong trò chơi, mà da lông cũng vô cùng dày, đủ sức thay thế vật liệu “da” nguyên bản của trò chơi. Nó khỏe hơn, chịu đòn hơn, sản lượng cũng đáng kể hơn so với heo thường.
Đáng tiếc, vì là giống mới, tỷ lệ sinh đẻ của nó giảm xuống khá nhiều. Mười lần lai giống, chỉ thành công một lần.
Nhưng có thành quả rồi, Neo lại càng ra sức hướng tới. Dường như cuối cùng ông cũng nhìn thấy một con đường thật sự có thể đi tiếp.