Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khong-co-thi-len-dai-hoc-ta-day-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-lua-chon-do-than.jpg

Không Có Thi Lên Đại Học Ta Đây, Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Lựa Chọn Đồ Thần

Tháng 3 31, 2025
Chương 969. Chương cuối Chương 968. Sở Vân Hiên nghiền ép thực lực
ta-cung-nam-cai-dai-my-nu-xuyen-qua-den-bac-tong.jpg

Ta Cùng Năm Cái Đại Mỹ Nữ Xuyên Qua Đến Bắc Tống

Tháng 1 12, 2026
Chương 387: Khải hoàn, thu hoạch khổng lồ Chương 386: Phong sói cư tư
bai-tho-ni-non

Bài Thơ Nỉ Non

Tháng 1 4, 2026
Chương 2225: Hư hư thực thực bị tuyển người Chương 2224: Bạo tạc lá bài cùng tuổi thọ bàn luận
hung-manh-nong-phu.jpg

Hung Mãnh Nông Phu

Tháng 1 17, 2025
Chương 805. Lời cuối sách Chương 804. Người sống một đời
ai-noi-khong-co-linh-can-khong-co-kha-nang-tu-tien

Ai Nói Không Có Linh Căn Không Có Khả Năng Tu Tiên?

Tháng 1 16, 2026
Chương 1085 Chuẩn Đế cấp tảng đá trách Chương 1084 khối bồn địa này có gì đó quái lạ
tu-tien-tu-thoi-gian-quan-ly-bat-dau.jpg

Tu Tiên Từ Thời Gian Quản Lý Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 107. Lời cuối sách: Đồng tâm hiệp lực công Ma cung (3) Chương 106. Lời cuối sách: Đồng tâm hiệp lực công Ma cung (2)
lam-quan-10-nam-om-dom-toan-cau-500-cuong

Làm Quan 10 Năm, Ôm Đồm Toàn Cầu 500 Cường

Tháng mười một 10, 2025
Chương 486: Lên thẳng xử cấp cán bộ Chương 485: Đến biệt thự thôn đi
hong-hoang-ta-yeu-hoang-luc-ap-lien-chien-thap-van-dai-son.jpg

Hồng Hoang: Ta Yêu Hoàng Lục Áp, Liên Chiến Thập Vạn Đại Sơn

Tháng 1 17, 2025
Chương 705. Nguyên Sơ là dương, lừa gạt lần đầu là âm, Âm Dương Quy Nhất Chương 704. Mở lại Nguyên Sơ chi tuyền, tư niệm
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 217: Tình hình gần đây.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 217: Tình hình gần đây.

Trong không gian trong mơ, Hajime đang ở trong phòng làm việc quen thuộc của mình, chỉ là nay nó đã mở rộng thành một bộ phận chuyên môn của siêu thị cậu mở.

Cậu vẫn miệt mài nghiên cứu mấy món Kỳ Vật mới làm ra. Hết thử cái này đến chỉnh cái kia, ghi chép rồi lại xóa, lặp đi lặp lại như để ép bản thân bận rộn, không được nghĩ nhiều.

Một hồi lâu sau, Hajime mới cất đống đồ vào lại tủ chứa. Cậu dựa người lên quầy, thở dài một hơi, vẻ mặt sầu não.

Tâm trạng Hajime lúc này rất tệ.

Kể từ nửa tháng trước, cậu không hiểu vì sao mình không cách nào liên lạc với “bản thể” trong thế giới Doraemon. Nói là “bản thể” thì cũng không đúng lắm. Hajime bây giờ vốn không có khái niệm phân thân và bản thể; mỗi một Tinh Hạt đều là cậu, cho nên Hajime bây giờ cũng là “chính mình”.

Nói chính xác hơn là cậu không cách nào liên lạc với đại bộ phận bản thân.

Điều càng khiến cậu phiền lòng là cậu cũng không cách nào quay về thế giới Doraemon.

Nó không phải kiểu bị thứ gì đó ngăn chặn. Cũng không phải thiếu năng lượng để mở ra cánh cửa. Không có cảm giác bị khóa hay bị cấm.

Mà giống như không thể tìm thấy nơi đó.

Dựa vào chút ít cảm giác còn sót lại, thứ dây nối mơ hồ giữa cậu và đám “Hajime” còn lại, cậu có thể khẳng định bên kia đang vô cùng hỗn loạn.

Không phải kiểu hỗn loạn của chiến đấu đơn thuần. Mà là hỗn loạn ở tầng sâu hơn, như trật tự không thời gian bị vò nát rồi trộn lại, những mảnh vốn phải ăn khớp với nhau thì lại chồng chéo sai lệch. Cảm giác truyền về rất rời rạc, lúc thì như tiếng gió rít đi qua khe nứt, lúc thì như một cơn chấn động âm ỉ từ xa, lúc thì chỉ còn một khoảng trống lạnh khiến tim người ta tự dưng hụt một nhịp.

Thế giới Doraemon mà cậu từng sống tựa hồ đang rơi vào một chiều không thời gian vô cùng đặc biệt.

Nếu buộc phải hình dung, Hajime chỉ có thể chọn ra một câu: “Chìm vào trong cổ lão.”

Vì sao lại gọi như vậy?

Bởi lấy sức mạnh hiện tại của Hajime, việc du hành không thời gian vốn đã trở thành một phần thói quen sinh hoạt. Cậu có thể rất tự nhiên “lướt” qua các mốc thời điểm, giống như lật một trang sách.

Một giờ trước còn đứng nhìn bầu trời thời tiền sử rực cháy bởi thiên thạch, một giờ sau đã đặt chân lên một công viên giải trí trong góc nào đó của thế kỷ 22, chỉ cần cậu không làm gì đó thay đổi lịch sử, thì không ai cấm cậu đi quan sát cả.

Cho nên với Hajime mà nói, dù thế giới Doraemon bị dịch chuyển sang một thế giới song song, bị bẻ thành một nhánh khác hay bị kéo lùi về một thời điểm nào đó trong quá khứ… cậu vẫn có thể “mò” đường quay lại.

Nhưng “chìm vào trong cổ lão” lại khác hẳn.

Nó không phải một mốc thời gian cụ thể. Không phải kiểu “quay về năm X” hay “rơi vào thời kỳ Y”. Cảm giác của Hajime khi cậu chạm vào nơi đó, cậu không phải chạm vào một điểm, mà chạm vào cả một vùng biển bất tận.

Một biển quá khứ.

Không phải quá khứ của riêng một dòng lịch sử, mà là cái “quá khứ” với tư cách khái niệm – một tầng nền cổ xưa đến mức mọi thứ thuộc về hiện tại đều bị nuốt chửng. Như thể thế giới Doraemon không phải bị đẩy về một thời, mà bị kéo tụt vào cái đã từng, rơi thẳng xuống đáy của sự cổ lão.

Và bởi vì chỉ còn quá khứ, nên không tồn tại hiện tại. Đã không có hiện tại, thì càng không thể có tương lai.

Hajime càng tập trung, càng có cảm giác đáng sợ. Chuyện này giống như từ khởi nguồn đã phủ định sự tồn tại của cả thế giới ấy. Không phải phá hủy, không phải nghiền nát, mà là phủ định theo kiểu ngay từ đầu, nó liền không tồn tại qua, không có một bây giờ để cậu bám vào.

Cậu từng hỏi Tinh, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Hajime cảm giác rất rõ Tinh đã trả lời. Có thứ gì đó rung lên, thậm chí cậu còn cảm nhận được nhịp điệu của nó, giống như một đoạn thông tin được phát ra.

Nhưng Hajime không nghe thấy gì cả.

Không phải Tinh im miệng. Mà là câu trả lời đã được nói ra, rồi trượt thẳng qua tai cậu, rơi vào hư vô, như thể có một lớp màng vô hình ngăn cách.

Hajime nhíu chặt mày, hiểu ra một khả năng, chuyện này rất có thể liên quan đến một tầng thứ cao hơn. Nếu không đủ vị cách, thì dù câu trả lời ở ngay trước mặt, cậu cũng không có tư cách tiếp nhận.

Giống như đứng trước một cánh cửa không khóa nhưng trong đầu lại không tồn tại khái niệm “cửa” nên nhìn thấy cũng vô nghĩa, chạm vào cũng vô nghĩa.

Càng làm Hajime lo lắng hơn là cậu cảm giác đám “Hajime” khác tình trạng rất không đúng.

Bọn họ đúng là “Hajime” nhưng lại như bị trộn lẫn vô cùng nhiều thứ. Có một bộ phận tinh thần bình thản như mặt biển không sóng, lạnh và phẳng đến mức đáng sợ. Có một bộ phận khác thì như núi lửa điên cuồng phun trào, nóng rực, bất ổn đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng như muốn nổ tung.

Lại có một số giống như mặt trời chói lòa, cao ngạo treo thật cao, ánh sáng mạnh đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Và còn vô số thứ khác nữa. Vô cùng vô tận. Mỗi một “Hajime” đều mang sắc thái riêng, như không còn là một cá thể thống nhất.

Thứ bên kia đã không còn đơn thuần là “Hajime” nữa. Nó như biến thành một thứ gì đó bao trùm, cao hơn một phạm trù cá nhân.

Không còn là một người.

Mà là một thứ gì đó chứa đựng người.

Hajime ngồi yên rất lâu, bàn tay đặt lên quầy, ngón tay vô thức gõ nhẹ. Trong lòng dù lo lắng đến mức nặng như chì, Hajime vẫn ép mình hít sâu, ép mình bình tĩnh.

“Bình tĩnh.” Cậu nói nhỏ, như đang tự ra lệnh. “Chỉ có bình tĩnh mới hiểu được. Mới giải quyết được.”

Hajime biết rõ hoảng loạn lúc này chỉ khiến mọi thứ trượt xa hơn. Cho nên, cậu lại bắt đầu sắp xếp các phương án trong đầu, từng cái một.

Phương án một là chế tác Kỳ Vật. Đây cũng là thứ cậu đang làm. Cố gắng tự tay tạo ra một món nào đó có thể giải quyết vấn đề bây giờ hoặc ít nhất là bắt được manh mối.

Phương án hai là vận dụng Bug trên người Kagerou, mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới của cậu. Nhưng chỉ nghĩ thôi Hajime đã thấy chán nản. Thứ đó xác suất quá thấp, gần như dựa vào may mắn. Có thể tính là một đường phụ, nhưng không thể đặt cược tất cả.

Phương án ba, cũng là cái khả thi nhất, là dùng Ngọc Rồng của Ryukon, cầu nguyện giải quyết mọi thứ.

Song vừa đụng tới ý nghĩ này, Hajime lại phải tự ghìm lại. Nếu thật sự muốn làm như vậy, e rằng cần ít nhất cần một viên ngọc rồng 5 sao giữ gốc. Không có cấp bậc đó, lời cầu nguyện chưa chắc chạm tới được vấn đề đang ở tầng quá cao này.

Hajime nhắm mắt, cố cưỡng bức tâm trí quay về trạng thái ổn định. Cậu không cho phép bản thân bị kéo vào vòng xoáy suy đoán vô ích nữa.

Thực tế, cậu vẫn chưa nói việc này với những phần linh hồn khác.

Không phải vì không tin họ. Mà vì Hajime sợ chỉ cần mình nói ra, mọi người sẽ lo lắng, sẽ hoảng loạn, mà chuyện này vốn đã đủ nặng nề.

Cậu tự nhủ: “Chưa đến lúc”.

Nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ khác lại đè lên: cấp độ chuyện này quá cao. Nếu cuối cùng thật sự không còn cách nào, e rằng… vẫn phải nhờ tới họ.

Hajime mở mắt, ánh nhìn trầm xuống. Cậu biết mình không thể cứ dán tâm trí vào vấn đề “cổ lão” mãi như vậy, càng nghĩ càng nghẹt thở. Vì thế, cậu tự ép bản thân chuyển sang một chuyện khác, nhẹ hơn, đời thường hơn để thả lỏng.

Cậu nghĩ đến mấy phần linh hồn mới tới gần đây.

Trong số đó, Ryukon là kẻ dễ thấy nhất.

Trong mắt Hajime, Ryukon là một con rồng cực kỳ thích nói chuyện. Không phải kiểu nói vài câu cho vui, mà là kiểu như lâu ngày không có ai để trò chuyện, nên vừa mở miệng là không muốn đóng lại nữa.

Nó có thể nói suốt hai mươi tiếng một ngày cũng không chán. Nói từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, từ chuyện vô nghĩa đến chuyện cực kỳ nghiêm túc, mà giọng điệu thì lúc nào cũng hăng hái như vừa gặp được khán giả hiếm hoi.

Điều đáng nói là Ryukon thậm chí không cần người khác đáp lại.

Chỉ cần cả nhóm còn ngồi đó, còn nghe, nó liền tiếp tục nói. Đôi khi Hajime cảm giác Ryukon không phải đang đối thoại, mà là đang độc thoại có người chứng kiến.

Cậu im lặng, Ryukon vẫn nói. Cậu gật đầu, Ryukon càng nói. Thậm chí cả nhóm chỉ “ừ” một tiếng, Ryukon cũng có thể coi đó là tín hiệu để kéo dài thêm một đoạn mới.

“Các ngươi biết không…” Ryukon hay mở đầu như vậy, rồi tự nối luôn: “À thôi, không biết cũng được, ta kể luôn.”

Bất quá, Ryukon đôi lúc cũng rất yên tĩnh.

Thỉnh thoảng, cả nhóm lại thấy nó nằm đờ ra như hóa đá, mắt nhìn trần nhà hoặc lăn ì trên giường lướt điện thoại, im thin thít.

Cái kiểu im lặng đó làm mọi người không quen. Nghe tiếng nó nhiều quá rồi, tới lúc không nghe nữa lại thấy thiếu thiếu, như căn phòng bỗng dưng bị rút mất âm thanh nền.

Hajime còn nhớ có lần cậu hỏi thẳng:

“Hôm nay ngươi bị làm sao? Sao im vậy?”

Ryukon trả lời rất tỉnh:

“Ta tạm thời mất tiếng.”

“…Mất tiếng?” Hajime ngẩn ra.

“Ừ.” Ryukon nói như chuyện hiển nhiên. “Nói nhiều quá thì mất tiếng. Hoặc ta mệt. Hoặc muốn cập nhật chút thông tin xã hội, chủ đề câu chuyện.” Nó dừng một nhịp rồi bổ sung, cực kỳ thẳng thắn: “Nói chung là… hôm nay không muốn nói.”

Cái “không muốn nói” của nó nghe còn kỳ quặc hơn cả “nói nhiều”. Nhưng hỏi xong rồi, Hajime lại thấy đúng là phong cách Ryukon, im lặng cũng phải trình bày lý do, mà lý do thì nghe xong vẫn rất Ryukon.

Dĩ nhiên, dù đôi lúc như vậy, nhưng phần lớn thời gian Ryukon vẫn là con rồng nói nhiều mà cả nhóm biết.

Kyouka thậm chí còn chẩn đoán nó có rối loạn lưỡng cực.

Ryukon nghe xong không hề giận. Ngược lại, nó còn tiêu không ít tiền tìm cô làm tư vấn tâm lý.

Kết quả là mặt ngoài Kyouka không nói gì nhiều, cứ giữ vẻ bình tĩnh như mọi khi.

Nhưng Hajime thì bí mật liếc qua mấy cái nhóm chat của cô, liền biết Kyouka đã đem vấn đề tâm lý trên người Ryukon mở rộng ra tới mười mấy cái hạng mục khác nhau, phân loại đàng hoàng, ghi chú đầy đủ, như viết báo cáo.

Có thể ép giảo hoạt Kyouka đến mức này, Ryukon cũng coi như một loại thiên tài.

Cùng cấp độ với Ryukon, trong mắt Hajime còn có một người nữa: nữ tu Rosaria.

Nếu nói Ryukon là nói nhiều quá mức, thì Rosaria lại là nhiệt tình quá mức. Cô luôn nóng lòng giúp đỡ mọi người, dù chẳng hề đòi hỏi hồi đáp hay lợi ích. Chỉ cần thấy việc cần làm, cô liền làm ngay, thậm chí nhiều khi còn không để người ta kịp mở lời.

Có lúc Hajime còn chưa kịp nghĩ ra phải sắp xếp gì cho việc buôn bán, Rosaria đã chủ động xuất hiện, xắn tay áo lên như chuyện hiển nhiên. Kiểm lại hàng, chia loại, ghi chú, rồi còn giúp cậu sắp cả lịch giao nhận.

Cậu chỉ kịp nhìn theo, cảm giác như bị cướp mất cơ hội tự tay làm… nhưng lại không thể nói lời nào, vì mọi thứ đều được xử lý quá gọn, giống như chính cậu làm vậy.

Akito cũng vậy. Rosaria có thể vừa nghe Akito nhắc một câu “thiếu nguyên liệu” đã quay người đi chuẩn bị.

Khi Akito quay lại, chỗ cần dùng đã đủ, thậm chí còn sắp theo thứ tự nấu. Akito đôi lúc chỉ biết đứng im một lúc rồi thở ra: “Cảm ơn.” Rosaria thì luôn chỉ mỉm cười, đón nhận nó như thể đó là việc đương nhiên.

Clara soạn nhạc, Rosaria ngồi cạnh giúp ghi lại những đoạn giai điệu thoáng qua, sắp xếp lại nhịp và ghi chú để Clara không phải dừng cảm hứng.

Nanami bồi dưỡng thực vật, Rosaria lại tự giác mang nước, thay đất, ghi lại chu kỳ, không hề phàn nàn một câu nào về bùn đất dính đầy tay chân hay quần áo.

Freeman thì càng khỏi nói. Hồ sơ từ Hiệp Hội Thợ Săn chất đống như núi, Freeman vốn quen giải quyết bằng tốc độ và sự lạnh lùng.

Nhưng Rosaria lại có cách khác: cô ngồi xuống, lật từng xấp, phân loại, đánh dấu, sắp theo mức ưu tiên, khiến cả đống hỗn độn trở nên có trật tự rồi đưa cho Freeman, để cậu có thể nhanh chóng làm việc.

Freeman ban đầu còn khó chịu, sau đó lại im lặng để cô làm, như mặc nhiên thừa nhận hiệu quả quá cao.

Altheris biên soạn ma chú mới, Rosaria cũng giúp tiến hành thử nghiệm cùng sửa chữa. Cùng Steingard điêu khắc tượng, cô vừa phụ chuyển dụng cụ, vừa quét dọn mảnh vụn, giữ xưởng sạch sẽ như thể đó là phần không thể thiếu của quá trình sáng tạo.

Cô cũng có thể ngồi với Ryukon nói chuyện hai mươi giờ một ngày, điều mà Hajime luôn cảm thấy gần như bất khả thi. Ryukon nói, Rosaria đáp. Ryukon nói nữa, Rosaria vẫn đáp. Thỉnh thoảng cô còn đáp lại bằng cảm xúc sinh động rất đúng chỗ, để Ryukon càng nói hăng hơn.

Cùng Kiếm Thánh bàn luận cũng vậy.

Rosaria không phải kiếm sĩ dù cô biết cách dùng chúng. Nhưng Rosaria lại có cách khiến người ta muốn giao lưu. Cô hỏi những câu nhẹ nhàng, rồi lắng nghe thật kỹ. Sau đó cô lại đưa ra góc nhìn của mình về kiếm đạo, không phải kỹ thuật, mà là đạo, là tâm, là cái giá của việc cầm kiếm.

Kiếm Thánh nói đến lúc cuối, đôi khi chính ông cũng ngạc nhiên vì mình đã nói nhiều đến thế.

Sumire viết tiểu thuyết, Rosaria giúp sửa nháp, giúp tìm linh cảm, thậm chí còn nhắc Sumire nghỉ ngơi đúng lúc.

Ame quản lý thế giới mới xây, Rosaria cũng có thể hỗ trợ việc ghi chép, tổng hợp, nhắc các chi tiết dễ bị bỏ sót. Cô dường như có thể đứng bên cạnh bất cứ ai và ngay lập tức trở thành “cánh tay” thứ hai của người đó.

Hajime từng nhận xét rất thẳng: Rosaria là người bầu bạn tốt nhất.

Suốt cuộc đời cô, Rosaria luôn xoay quanh việc học hỏi, chăm sóc và cứu vớt vô số người. Điều đó khiến cô cực kỳ giỏi ở cạnh ai đó, biết lắng nghe, biết nhìn ra chỗ người ta đang thiếu và biết giúp theo cách không làm tổn thương lòng tự trọng của họ.

Điều quan trọng nhất là Rosaria giúp người khác không phải để nhận lại điều gì. Cô giúp, chỉ vì cô cảm thấy bản thân có thể giúp.

Rosaria yêu thế nhân.

Dù rằng… thế nhân có yêu cô hay không.

Còn về Ditto Sumire, từ khi có cả nhóm đứng sau lo hết hậu cần, cô ấy liền triệt để “thả bay” bản thân, lao đầu vào việc hoàn thành tiểu thuyết.

Trạng thái đúng kiểu: ăn có Akito lo, ngủ nghỉ có Rosaria nhắc, thiếu đồ gì thì tìm Hajime mua, thiếu ý tưởng nghe nhóm trò chuyện một hồi liền có. Toàn bộ tâm trí chỉ còn lại một chữ – viết.

Lúc trước Hajime nói cô là dị giáo cũng có nguyên nhân. Thể loại Pokémon yêu nhau thật ra không quá hiếm, thậm chí còn là một ngách rất bình thường trong cộng đồng. Nhưng tác phẩm của Sumire thì… không dừng ở mức “bình thường”.

Tag boylove, girllove với cô là chuyện như cơm bữa. Ngoài ra còn kèm theo một loạt tag dị khác, kiểu đọc qua đã thấy đầu óc chạy vòng vòng.

Hajime nhiều lần lướt danh sách tag của cô xong, chỉ có thể thở dài cảm thán nhân loại đúng là phức tạp và đa dạng. Cậu thật sự không hiểu bằng cách nào người ta có thể sinh ra nhiều thể loại và biến thể đến như vậy, còn ghép chúng vào chung một câu chuyện mà vẫn làm rất hăng.

Dạo gần đây, nhóm may mà ngăn cản kịp. Nếu không, tiểu thuyết của Sumire đã gần như lái sang hướng nhân loại × Pokémon rồi. Thể loại này bề ngoài chưa bị cấm hoàn toàn, nhưng rõ ràng thuộc dạng trưởng thành, ranh giới rất nhạy. Chỉ cần một đoạn lỡ tay là lập tức thành vấn đề.

Nhóm cũng không nghĩ Sumire “dã” đến vậy. Chỉ thiếu chút nữa thôi là cô đã bị cảnh sát Jenny mời đi uống trà thật sự.

Để tránh cô lại lao vào sáng tác rồi trượt tiếp, nhóm đành phải tìm việc khác kéo cô ra.

Cuối cùng, họ nhờ cô đi thu một số đặc sản của thế giới Pokémon như các loại Berry, PokeBall, sách vở về pokemon, cùng nhiều loại đồ linh tinh khác. Vừa có việc để làm, vừa khiến đầu óc cô bận rộn, ít nhất tạm thời… không còn thời gian để suy nghĩ linh tinh nữa.

Kiếm Thánh thì tương đối khác hẳn các phần linh hồn mới khác.

Ông thường ở yên một chỗ, rất ít khi chủ động đi tìm ai. Phần lớn thời gian, ông hoặc là luận đạo với phân thân của chính mình, hoặc là ngồi nói chuyện với Steingard cùng Altheris về trải nghiệm và năm tháng quá khứ của đôi bên.

Thành ra, thông thường nếu những người khác không chủ động tìm ông, thì ông cũng sẽ không tìm họ. Không phải lạnh nhạt hay kiêu căng, mà là ông vốn quen như vậy. Tự tại, yên tĩnh và không thích can thiệp.

Đối với Kiếm Thánh, Hajime đánh giá ông là một người thầy vô cùng tốt.

Không chỉ vì ông biết dạy, mà vì thứ ông dạy… đã vượt xa đánh nhau theo nghĩa bình thường. Kỹ thuật chiến đấu của ông, đi xa thứ mà cả nhóm từng thấy qua ở đỉnh điểm. Nó không đơn giản là loại người với người, hay người với quái vật.

Đó là kỹ nghệ chém giết với đủ loại tồn tại: từ hữu hình đến vô hình, từ nhỏ bé đến khổng lồ kinh hoàng, từ đơn giản đến phức tạp.

Một nhát chém của ông không chỉ nhằm vào thân thể, mà nhằm vào cách thứ đó tồn tại trong thế giới. Đối thủ càng lạ, càng khó định nghĩa, kỹ nghệ của ông lại càng phát huy.

Loại kỹ nghệ này đặc biệt phù hợp với Hajime hoặc Ame. Bởi với bọn họ, thông thường kỹ thuật chiến đấu đã gần như vô dụng.

Ame một cái vỗ cánh có thể đem cả hệ mặt trời đánh nổ. Hajime thậm chí có thể dùng tinh cầu làm bóng tung hứng. Mà đây còn chỉ là vận dụng sức mạnh vật lý thuần túy, chưa tính đến các thủ đoạn khác. Có thể tưởng tượng, cấp độ chiến đấu mà họ đối mặt… đã cao tới mức nào.

Ở cấp độ đó, cái gọi là tuyệt chiêu hay bí kỹ thực ra đều trở nên vô nghĩa. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi chiêu thức đều chỉ là trang trí.

Nhưng Kiếm Đạo của Kiếm Thánh lại khác.

Đó không phải là chém mạnh hơn, nhanh hơn hay tinh xảo hơn. Mà là một phương pháp chém tới quy tắc, thậm chí chém tới khái niệm cơ sở nhất của thế giới. Là lấy kiếm làm phương tiện để chạm vào tầng nền, rồi sửa, cắt, định đoạt.

Nếu sức mạnh tuyệt đối là vĩ lực nghiền nát thế giới từ bên ngoài, thì Kiếm Đạo của ông là thứ đứng ở phía trên vĩ lực, ngự trị thế giới từ bên trong.

Còn người cuối cùng… Neo.

Đối với ông, nhận xét của cả nhóm luôn rất phức tạp.

Neo cơ hồ tách biệt với tất cả. Ông không gây sự, cũng không xa lánh theo kiểu khó chịu. Ông vẫn luôn có mặt chung với nhóm, vẫn xuất hiện trong cùng không gian, cùng nhịp sinh hoạt. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, dù đứng ngay đó, mọi người vẫn luôn cảm thấy ông như đứng ở một nơi khác, một góc cô độc mà không ai bước vào được.

Loại cô độc này không phải do nghi kỵ. Không phải do cao ngạo không muốn để ý. Cũng không phải vì tính cách khó gần.

Mà đơn thuần là… ông không muốn vướng bận.

Rosaria từng hỏi ông có cần mình giúp đỡ không. Đây cũng là lần đầu tiên cô hỏi rõ ràng một người rằng “có cần giúp không” thay vì cứ thấy là lao vào giúp như thói quen. Bởi Rosaria biết, với Neo, đó là lựa chọn của ông, không phải rắc rối mà cô có thể tự ý can thiệp.

Neo chỉ nhìn cô một lúc, rồi lắc đầu rất nhẹ. Không có lời trách, cũng không có lời giải thích dài dòng.

Kyouka cũng từng tìm ông để tư vấn tâm lý. Nhưng về sau chính Kyouka thậm chí còn có chút tự bế. Cô không nói rõ đã trao đổi những gì, chỉ là sau khi rời khỏi chỗ Neo, cô im lặng rất lâu, như thể tất cả phương pháp và ngôn ngữ chuyên môn đều bị đẩy ra ngoài vô ích.

Hajime cũng từng hỏi ông vì sao lại không ở cùng nhóm. Cậu hỏi khá trực diện, bởi cậu cảm thấy Neo không phải kiểu người ghét ai, càng không phải kiểu người coi thường đồng đội.

Câu trả lời của Neo khiến Hajime kinh ngạc đến ngây người.

Neo nói, giọng rất bình thản:

“Ta đang chờ cái chết của bản thân đến.”

Một câu nói mâu thuẫn đến kỳ lạ.

Đến cấp độ và vị trí của Neo rồi, ai có thể giết được ông? Mà nếu thật sự có, cả nhóm chắc chắn sẽ dốc sức ngăn cản, dù phải trả giá thế nào.

Hajime lập tức nghiêm túc hỏi:

“Ông cần nhóm giúp đỡ tiêu diệt đối phương không?”

Neo lại ngạc nhiên, rồi bật cười. Nụ cười của ông không chế giễu, chỉ giống như cậu vừa hỏi một chuyện rất trẻ con, rất kỳ lạ mà thôi.

Ông nói: “Đó là kết thúc mà ta mong chờ.”

Rồi Neo nhìn Hajime, giọng nhẹ hẳn xuống:

“Thứ giết chết ta… chính là tuổi già.”

Lúc này Hajime mới chợt hiểu ra một chuyện trước đó cậu không để ý: thân thể của Neo quá yếu. Nó yếu theo nghĩa rất như cơ thể của một ông lão gần chín mươi tuổi thật sự.

Không giống trường hợp đặc thù của Kiếm Thánh, Altheris, nơi già chỉ là một lớp vỏ, còn bên trong vẫn là trụ cột không thể lay chuyển.

Hajime bỗng luống cuống. Bởi cậu biết Neo không nói sai.

Cơ thể ông… e rằng đã sắp đi đến hồi cuối.

Hajime từng tiêu diệt không ít sinh mạng, từng nhìn thấy kết thúc của vô số kẻ địch. Nhưng đây lại là lần đầu cậu tận mắt đối diện việc một người thân quen, một người vẫn đang đứng cạnh mình, lại bình thản đi về kết thúc.

Cậu lập tức nói mình biết rất nhiều cách để kéo dài sinh mạng. Dùng thuốc, ma chú, Bảo Bối Thần Kỳ hay vô vàng cách khác.

Nhưng Neo từ chối.

Ông nói ông muốn lấy thân phận một con người mà chết đi.

Và cái chết ấy, đối với ông, không phải thất bại, đó là trận đấu tranh cuối cùng giữa ông và thế giới Minecraft. Ông không muốn rời khỏi nó bằng cách “thoát luật” càng không muốn sống tiếp bằng một hình thái bị sửa đổi không còn là mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truc-tiep-coi-am-chua-tri-hang-ngay-ta-la-bach-vo-thuong.jpg
Trực Tiếp: Cõi Âm Chữa Trị Hằng Ngày, Ta Là Bạch Vô Thường
Tháng 2 1, 2025
khai-cuoc-sieu-do-ban-than-nu-than-mang-be-con-chan-dao-mon.jpg
Khai Cuộc Siêu Độ Bản Thân, Nữ Thần Mang Bé Con Chận Đạo Môn
Tháng 1 23, 2025
nam-tuoi-bi-ngoat-sau-lan-ke-buon-nguoi-tap-the-block-ta.jpg
Năm Tuổi Bị Ngoặt Sáu Lần, Kẻ Buôn Người Tập Thể Block Ta
Tháng 1 18, 2025
onepiece-chi-yem-the-chi-ca.jpg
Onepiece Chi Yếm Thế Chi Ca
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved