Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
1-cap-1-mot-dong-ta-con-trung-su-hoa-than-thien-tai

1 Cấp 1 Một Dòng, Ta Côn Trùng Sư Hóa Thân Thiên Tai

Tháng 10 3, 2025
Chương 284:: Thành Thần ( đại kết cục ) Chương 283:: Remiel chiến bại, tiến công Long Thành
toan-cau-than-khai-xin-loi-sieu-pham-la-ta-ban-cho

Toàn Cầu Thần Khải: Xin Lỗi, Siêu Phàm Là Ta Ban Cho

Tháng mười một 16, 2025
Chương 302: Đại kết cục Chương 301: Như đế quốc là địch, ta liền hủy đế quốc!
sau-khi-nhan-sinh-thiet-lap-lai-ta-dung-tren-dinh-the-gioi

Sau Khi Nhân Sinh Thiết Lập Lại, Ta Đứng Trên Đỉnh Thế Giới

Tháng 10 27, 2025
Chương 104: Cha vợ hai người Chương 103: Cái gọi là thời gian quản lý đại sư
tan-the-ta-co-the-vo-han-rut-the-tang-them

Tận Thế: Ta Có Thể Vô Hạn Rút Thẻ Tăng Thêm

Tháng 1 10, 2026
Chương 983: Mua sắm quỹ đạo vị trí! Chương 982: Cái này có thể là một cái hỗn độn hệ thống!
vong-du-chi-chi-ton-may-man.jpg

Võng Du Chi Chí Tôn May Mắn

Tháng 2 5, 2025
Chương 1627. Đại kết cục Chương 1626. Phần cuối thiên 42
di-the-ta-quan.jpg

Dị Thế Tà Quân

Tháng 2 24, 2025
Chương 534. Đại Kết Cục!!! Chương 533. Cuộc đời này định tại Lăng Thiên
giai-tri-van-cau-dang-cap-quoc-gia-dung-khi-de-nguoi-nua.jpg

Giải Trí: Van Cầu ,đẳng Cấp Quốc Gia Đừng Khi Dễ Người Nữa

Tháng 1 22, 2025
Chương 864. Sự nghiệp ái tình đôi được mùa! Thế kỷ hôn lễ! Chương 863. Đề danh giải thưởng! Là hai bộ phim đều bị đề danh!!
ta-tai-thi-dau-tro-choi-trong-trang-tu-cai-tien

Ta Tại Thi Đấu Trò Chơi Trong Tràng Tu Cái Tiên

Tháng mười một 21, 2025
Chương 421: Vì thân khai môn (2) (2) Chương 421: Vì thân khai môn (2) (1)
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 216: Bế quan tỏa cảng cùng hành trình vĩ đại - Cầu Học Chi Lộ.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 216: Bế quan tỏa cảng cùng hành trình vĩ đại – Cầu Học Chi Lộ.

Thiên Hoàng Sekijitsu, hay giờ đây nên được xưng tụng là Thần Mặt Trời Sekijitsu quay về Takamagahara, cung điện thần thánh của Ngài.

Ánh sáng mặt trời bao phủ toàn bộ thần điện, những cột trụ bằng linh quang phản chiếu vô số sắc đỏ, vàng và trắng.

Ở nơi từng là biểu tượng của vinh quang và quyền lực tuyệt đối này, Sekijitsu lại không hề cảm thấy vui vẻ.

Dù đã chính thức bước chân vào Cấp Thần, dù đã đích thân tiêu diệt toàn bộ Ma Giới Quân Đoàn xâm lược Phù Tang Giới, nhưng trong lòng Ngài lại tràn đầy thâm trầm.

Bởi Sekijitsu rất rõ ràng một chuyện: mục tiêu chân chính của Ma Giới Quân Đoàn… đã thành công.

Hơn sáu mươi ba năm trước, trên thực tế Thiên Hoàng đã đủ tư cách và thực lực để đăng thần. Khi ấy, Phù Tang Giới tuy chưa thể gọi là cực thịnh, nhưng vẫn là một thế giới mạnh mẽ, ổn định, đủ sức xếp vào nhóm trên trong hơn một nghìn thế giới vật chất, đứng vững trong top 300.

Thế nhưng đúng vào thời khắc mấu chốt ấy, Ma Giới Quân Đoàn đột nhiên khóa định được Phù Tang Giới, cưỡng ép mở thông đạo, phát động xâm lược quy mô lớn.

Cuộc chiến này không chỉ buộc Thiên Hoàng phải trì hoãn con đường đăng thần suốt mấy chục năm, mà còn kéo lùi trình độ phát triển của toàn bộ Phù Tang Giới hàng chục năm.

Nhân lực bị tiêu hao khổng lồ.

Vật tư, tài nguyên, nền móng xã hội bị phá hủy.

Bao nhiêu tích lũy qua nhiều thế hệ, chỉ trong một cuộc chiến đã bị đốt sạch.

Nếu không có ít nhất một trăm năm để bù đắp, thế giới này không thể nào quay lại trạng thái phồn vinh trước kia.

Mà đây, chính là ý đồ thật sự của Ma Giới Quân Đoàn.

Chúng không cần hủy diệt Phù Tang Giới, chỉ cần làm cho Phù Tang Giới suy yếu.

Chỉ cần thế giới này không còn đủ sức chiến đấu, không còn đủ nội lực để viện trợ các thế giới khác, thì trong tương lai, khi Ma Giới Quân Đoàn lần nữa mở rộng chiến tuyến, sẽ không còn một Phù Tang Giới mạnh mẽ đứng ra chống đỡ.

Từ góc nhìn của Ma Giới, đây là một chiến thắng hoàn hảo.

Thiên Hoàng Sekijitsu lặng lẽ nghĩ như vậy.

Đứng trong Takamagahara, giữa ánh sáng vẫn còn chưa hoàn toàn lắng xuống sau khi đăng thần, Ngài lại nhớ đến những cuộc trò chuyện năm xưa với các tồn tại cấp Thần.

Khi đó, bọn họ từng nói với nhau rằng trên đời này không tồn tại đội quân nào vĩnh thắng không bại, cũng không có cái gọi là quân đội vô địch tuyệt đối.

Nhưng Ma Giới Quân Đoàn thì khác. Chúng có thể nói là đội quân tiệm cận hoàn mỹ nhất mà chiến tranh từng sinh ra.

Ma Giới Quân Đoàn bất tử bất diệt, không phải theo nghĩa khoa trương mà là theo đúng bản chất của chiến tranh. Dù bị tiêu diệt bao nhiêu lần, chúng vẫn sẽ xuất hiện trở lại, như thể phía sau luôn tồn tại một nguồn cung vô hạn.

Chúng không có cảm giác đau đớn, không biết sợ hãi, càng không quan tâm đến sống chết của bản thân. Một khi đã nhận lệnh, chúng sẽ thực hiện nhiệm vụ bằng mọi giá, cho dù kết cục đã được định sẵn là hi sinh toàn bộ.

Đối với chúng, không tồn tại khái niệm thương vong vô ích, chỉ có mục tiêu cần hoàn thành.

Thủ đoạn của Ma Giới Quân Đoàn lại càng khiến người ta tuyệt vọng. Chúng sở hữu vô số loại binh chủng khác nhau, mỗi loại được sinh ra để thích ứng với một hoàn cảnh, một địa hình hay một kiểu chiến trường riêng biệt.

Hôm nay, một chiến lược có thể phát huy tác dụng trên chiến trường, nhưng sang ngày hôm sau, phương pháp phản chế tương ứng đã lập tức xuất hiện.

Điều đáng sợ ở chỗ, chúng không phải những kẻ vô tri chỉ biết cuồng nộ xông lên, mà là một đội quân biết quan sát, biết học hỏi, biết ghi nhớ thất bại và tiến hóa từ chính thất bại đó. Chúng sẽ điều chỉnh, tối ưu và cải tiến chiến thuật, không ngừng hoàn thiện bản thân như những cỗ máy chiến tranh có khả năng tự nâng cấp.

Trong suốt quá trình giao chiến, Thiên Hoàng chưa từng có cảm giác mình đối mặt với một bầy quái vật hỗn loạn. Trái lại, Ma Giới Quân Đoàn vận hành như những cỗ máy chiến tranh lạnh lẽo, tuân thủ kỷ luật đến tuyệt đối.

Chúng không hành động vì cảm xúc, không bị thù hận chi phối, cũng không dao động trước tổn thất. Chính sự lý trí đến cực đoan này mới là thứ khiến Sekijitsu cảm thấy đáng sợ nhất.

Dù Ngài là người đứng đầu Phù Tang Giới, dù cuối cùng đã bước vào Cấp Thần, trong những lần trực tiếp đối đầu, cảm giác duy nhất mà Ngài có được vẫn chỉ là bất lực.

Đó không phải là bất lực vì cá nhân yếu hơn, mà là bất lực trước một đối thủ không tồn tại khái niệm “đánh gãy”.

Không có trung tâm để phá hủy, không có lỗ thủng để xuyên qua, cũng không có đòn quyết định đủ để chấm dứt tất cả. Ma Giới Quân Đoàn giống như một cối xay thịt vô hạn động cơ, ngươi ném bao nhiêu sinh lực vào, nó nghiền nát bấy nhiêu, rồi tiếp tục vận hành như chưa từng bị ảnh hưởng.

Nhìn xuống các đại thần đã chờ đợi từ lâu trong đại điện, Thiên Hoàng Sekijitsu trầm mặc trong giây lát rồi trực tiếp hạ lệnh, tuyên bố toàn bộ Phù Tang Giới tiến vào trạng thái bế quan tỏa cảng.

Thời hạn được ấn định rất rõ ràng: trong vòng ba tháng, mọi thông đạo liên giới phải lần lượt đóng kín hoàn toàn.

Mệnh lệnh vừa ban ra, sắc mặt các đại thần phía dưới lập tức biến đổi. Có người kinh hãi, có người do dự, có người lập tức bước ra phản đối, tiếng bàn tán nhanh chóng vang khắp đại điện, các đề nghị khác nhau nối tiếp nhau được đưa ra.

Sau một lúc, tiếng bàn tán dần dần lắng xuống, nhưng bầu không khí lại càng thêm nặng nề. Một vị đại thần lớn tuổi bước ra khỏi hàng, cúi người thật sâu rồi cất giọng trầm thấp:

“Bệ hạ… nếu bế quan tỏa cảng, các thế giới từng viện trợ chúng ta sẽ nghĩ gì? Phù Tang Giới từ nay còn mặt mũi nào đứng trong liên minh liên giới?”

Một người khác lập tức tiếp lời, giọng không giấu được lo lắng:

“Không chỉ là danh dự. Vật tư, tri thức, con đường giao thương… tất cả đều sẽ bị cắt đứt. Chúng ta vừa trải qua chiến tranh, quốc lực chưa kịp khôi phục, làm sao chịu nổi? Mong Ngài thu lại mệnh lệnh!”

Sekijitsu đứng trên bậc cao nhất của điện Takamagahara, lặng lẽ nhìn xuống. Ánh sáng quanh thân Ngài vẫn rực rỡ như mặt trời, nhưng giọng nói vang lên lại mang theo sự mệt mỏi khó che:

“Trẫm biết.”

Chỉ ba chữ ngắn ngủi, lại khiến toàn bộ đại điện im bặt.

“Chính vì trẫm biết, nên quyết định này mới khó khăn.” Sekijitsu chậm rãi nói tiếp. “Nếu còn lựa chọn nào khác, trẫm cũng không muốn đi đến bước này.”

Một đại thần trẻ hơn nắm chặt tay áo, không nhịn được bước lên nửa bước:

“Bệ hạ… Ma Giới Quân Đoàn đã bị tiêu diệt. Chẳng lẽ bọn chúng còn có thể quay lại nhanh như vậy sao?”

Sekijitsu khẽ cười, nhưng nụ cười đó không hề mang theo vui vẻ.

“Bị tiêu diệt?” Ngài lặp lại, giọng nói trầm xuống. “Không. Chỉ là bị đẩy lùi mà thôi.”

Ngài đưa tay ra, một quầng ánh sáng hiện lên, trong đó mơ hồ hiện ra vô số vết nứt đen kịt, như những cái miệng đang chờ đợi.

“Tọa độ của Phù Tang Giới đã bị ghi nhớ. Chỉ cần chúng muốn, cánh cửa mới sẽ lại mở ra. Lần sau sẽ không có thời gian cho chúng ta thở.”

Trong điện có người hít sâu một hơi lạnh.

Sekijitsu thu tay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc:

“Huống chi, mười năm nữa, trẫm sẽ phải rời đi.”

Lời này vừa dứt, không ít đại thần biến sắc. Có người bật thốt:

“Bệ hạ! Không phải nói còn có thể trì hoãn sao?!”

“Không thể.” Sekijitsu lắc đầu. “Thần vị đã định, chức trách đã tới. Trẫm không thể mãi che chở Phù Tang Giới bằng thân mình.”

Ngài trầm mặc một nhịp, rồi nói ra điều khiến cả đại điện nặng nề hơn nữa: “Đời trước Thần Mặt Trời… đã chết dưới tay Ma Vương.”

Có tiếng xôn xao khẽ vang lên.

“Quyền hành của Thần Mặt Trời cũng vì vậy mà vỡ thành chín phần.” Sekijitsu nói tiếp, giọng đều đều, như đang thuật lại một sự thật lạnh lẽo. “Đến nay, trẫm chỉ mới thu hồi được ba phần. Nhiệt độ, ánh sáng và sự sống. Với thực lực như vậy, trẫm ở Cấp Thần… chưa đủ mạnh.”

Một đại thần thì thào, gần như là tự nói với mình:

“Ngay cả Mặt Trời… cũng không còn toàn vẹn…”

Sekijitsu nghe thấy, nhưng không trách cứ. Ngài chỉ nhìn xa xăm về phía ngoài điện, nơi ánh sáng vẫn chiếu rọi khắp Phù Tang Giới.

“Cho nên, bế quan tỏa cảng không phải để trốn tránh.” Ngài nói chậm rãi. “Mà là để sống sót. Để tích lũy chuẩn bị cho lần tiếp theo.”

Ngài quay lại, ánh mắt trở nên kiên định:

“Nếu Phù Tang Giới không thể đứng vững khi trẫm rời đi, vậy hôm nay dù có giữ lại bao nhiêu danh dự, cũng chỉ là kéo dài tuyệt vọng mà thôi.”

Đại điện im lặng hồi lâu. Cuối cùng, từng vị đại thần lần lượt cúi đầu. Không phải vì họ đã hoàn toàn đồng ý, mà bởi vì họ hiểu, trước mặt lựa chọn này, đã không còn con đường thứ hai.

Lệnh bế quan tỏa cảng, từ giây phút đó, chính thức trở thành vận mệnh của toàn bộ Phù Tang Giới.

. . .

Trong cánh rừng mới mọc còn thơm mùi đất mới, mũi tên lao đi không một dấu vết, bắn xuyên tim một con thằn lằn màu đỏ.

Nói là thằn lằn, nhưng thứ này kích thước đã ngang kỳ nhông, thậm chí có phần hơn. Thân nó đổ sấp xuống lớp lá ẩm, đuôi giật giật mấy cái rồi mới im hẳn.

Nobita không vội. Cậu bước chậm lại, mắt vẫn khóa chặt con mồi, tay nắm cung siết chặt hơn một chút.

“Đừng giả chết đấy…” cậu lẩm bẩm, nhặt một cành cây khô, đứng cách ra một đoạn rồi mới khẽ chọc thử.

Không có phản ứng.

Nobita lúc này mới chạy lại, cúi xuống kiểm tra. Vết tên xuyên đúng chỗ hiểm, máu thấm ra rất ít, chỉ còn hơi ấm tản trên lớp vảy đỏ sẫm.

“Được rồi.” Cậu thở ra một hơi, giọng nhẹ hẳn. “Chết thật.”

Cầm con thằn lằn lên, Nobita hơi ước lượng một chút. Cậu không khỏi cười. Con này đủ để nhà cậu ăn một ngày, thậm chí nếu hầm kỹ còn có thể kéo thêm.

“Cũng coi như có thu hoạch.” Cậu tự nói, rồi lật thử phần bụng. “Không gầy. Tốt.”

Đối với dân thường mà nói, đơn giản nhất thu được thịt vẫn là thịt côn trùng như ve sầu, rết, bò cạp. Thứ đó dễ kiếm, nhưng mùi vị khó chịu, lại phải biết chế biến.

Quý hơn một chút thì là thịt các loài bò sát như thằn lằn, rắn, hay động vật lưỡng cư như ếch. Ít nhất, ăn vào có cảm giác “đúng là thịt” có sức, có chất.

Còn gia cầm, gia súc loại này thì khỏi nói. Chỉ có gia đình thượng lưu hay quân đội mới ăn được. Dân thường nhiều khi chỉ nghe kể hoặc nhìn thấy từ xa lúc xe vận tải đi qua.

Riêng thịt Ma Vật đó là thứ không phải ai cũng dám đụng. Chỉ có Siêu Phàm Giả mới có thể ăn thường xuyên, vừa vì thể chất chịu nổi, vừa vì họ có cách xử lý.

Nobita buộc con thằn lằn vào túi da, đứng thẳng người nhìn về phía xa.

Ánh nắng xuyên qua tầng lá non, không còn mang cảm giác ngột ngạt như trước, mà ấm áp và yên ổn đến lạ. Cậu hít một hơi thật sâu, trong ngực trào lên cảm giác nhẹ nhõm khó gọi tên.

Chiến tranh… thật sự đã kết thúc rồi.

Ít nhất là ở bề mặt.

Nobita cúi đầu nhìn mũi tên vừa thu hồi, lau sạch máu còn sót lại. Động tác quen thuộc này từng gắn liền với căng thẳng và sinh tử, giờ lại trở nên bình thường đến mức khiến cậu hơi không quen.

Trước kia mỗi lần ra tay đều phải tính toán đường lui, tính đến Ma Vật hay Yokai có thể xuất hiện tiếp theo, còn bây giờ rừng yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng chim non và lá cây cọ vào nhau.

Cậu lại nhìn về phía sâu trong rừng, môi mím chặt một chút.

“Vốn định dựa vào săn Ma Vật giúp đỡ thành trấn…” Cậu bật cười khẽ, nhưng tiếng cười không hẳn vui. “Kết quả lại bị Thiên Hoàng tiêu diệt hết.”

Nói xong, Nobita thở dài.

Cậu bước chậm lại trên đường quay về, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Nơi này rõ ràng từng là chiến trường cũ, đất đá bị xới tung, thân cây cháy sém, nhưng tất cả đang lấy một tốc độ khó tin mà hồi phục. Những mầm non xanh nhạt chen lên từ kẽ đá, côn trùng bắt đầu xuất hiện trở lại, thậm chí cả dấu chân thú cũng ngày một nhiều.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Nobita rất khó tin đây là vùng đất từng bị Ma Giới Quân Đoàn cày nát suốt mấy chục năm.

“Đúng là sức mạnh của Thần Mặt Trời.” Nobita lẩm bẩm.

Cậu nhớ lại cơn mưa ánh sáng hôm đó, nhớ đến cảm giác toàn thân được thanh tẩy, giống như có thứ gì đó bị bóc khỏi linh hồn. So với sức mạnh thô bạo của Ma Vật hay Siêu Phàm Giả, quyền năng ấy mang một cảm giác hoàn toàn khác, không phải phá hủy, mà là sửa chữa.

Nhưng chính vì vậy, Nobita càng thêm rõ ràng một điều.

Thế giới này không vì chiến tranh kết thúc mà trở nên an toàn.

Ma Vật bị quét sạch chỉ là tạm thời. Hệ sinh thái mới hình thành rồi sẽ kéo theo những cân bằng mới, những loài mới mạnh lên, những kẻ săn mồi mới xuất hiện.

Về đến thành Tsukimidai, Nobita đi thẳng tới chỗ dân binh canh gác ở cổng.

“Dừng lại! Kiểm tra.” Một dân binh giơ tay ra hiệu, ánh mắt quét qua từ đầu đến chân cậu.

Nobita phối hợp rất tự nhiên. Cậu đưa ra vật dụng cần thiết, đứng yên đúng vị trí, để họ rà soát nhanh. Ánh mắt của người kiểm tra lướt qua người cậu một lượt, từ tay, túi, đến vũ khí mang theo.

“Không có vấn đề.” Dân binh kia nói ngắn gọn, rồi nghiêng người nhường đường. “Vào đi.”

Nobita đáp khẽ: “Cảm ơn.”

Cậu bước qua cổng thành như bao người khác, biểu hiện vẫn tự nhiên, không nhanh không chậm.

Bất quá trước khi đi hẳn, Nobita khẽ liếc một cái về hàng dân binh đang đứng gác. Chỉ là một cái liếc rất nhẹ, giống như vô tình nhìn lướt qua.

Cậu không để lộ điều gì. Không quay đầu thêm lần nữa.

Đi được một đoạn đủ xa, sắc mặt Nobita mới trầm xuống.

“…Vừa rồi…”

Cậu cảm nhận được từ một tên dân binh trong hàng đứng gác… một khí tức tà ác. Rất giống với khí tức của Yokai.

Nobita không nhầm được.

Khác với thuộc tính chính, 5 điểm là người bình thường. Với thuộc tính phụ, 1 điểm mới trạng thái trung bình là của người bình thường. Cho nên Linh Cảm cao tới 13 điểm của Nobita… có thể nói là kinh khủng.

Nó không phải kiểu đoán mò hay linh tính mơ hồ. Đó là cảm giác rõ ràng, sắc nét, như một loại giác quan thật sự.

Cậu có thể phân biệt được một người đang mang thiện ý hay ác ý, ngay cả khi đối phương giữ mặt không đổi. Cậu cũng có thể cảm nhận rất rõ những chuyển động nhỏ nhặt quanh mình như dưới lòng đất có đàn kiến đang di chuyển, con sâu ẩn dưới lớp lá, dù không dùng mắt nhìn, vẫn biết nó ở đó.

Mà đối với Siêu Phàm Giả, Nobita còn có thể mơ hồ nhận ra họ thuộc Chức Nghiệp nào.

Ví dụ như trên người Đầu Bếp, Nobita cảm nhận được mùi gia vị thơm, khói lửa nhà bếp và cả hương vị món ăn vừa nấu còn vương lại.

Đồng lý, trên người Dân Binh, Nobita cảm giác được cơ thể mạnh khỏe như đất đá. Một kiểu vững vàng, chịu đựng, không dễ lung lay. Lại có tính liên kết như rễ cây bám vào nhau, một đội hình quen dựa lưng, quen kề vai, quen đứng chung một chỗ mà không cần nói nhiều.

Trong đó còn có kỷ luật khắc nghiệt, ép mọi thứ thành một đường nét sắc bén như sắt.

Nhưng tên dân binh lúc nãy… hoàn toàn khác.

Nó có một mùi vị tà ác. Âm lãnh. Tối và sâu. Giống như thứ gì đó vốn không thuộc về con người.

Nobita hơi nheo mắt, bước chân vẫn không dừng, nhưng trong lòng đã nổi lên cảnh giác.

“…Không lẽ là Yokai?”

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cậu lập tức tự bác bỏ một nửa.

Cái khí tức tà ác kia không có nghĩa là đối phương xấu xa.

Nobita hiểu rất rõ điểm này. Cậu không thể chỉ vì “mùi” mà kết luận “người” tốt hay xấu.

Chỉ là bản chất của phần lớn Yokai vốn sinh ra từ những điều tà ác nguyên sơ nhất. Dù Yokai không chủ động làm ác, dù nó cố che giấu, thì thứ nền tảng ấy vẫn tồn tại như bóng tối bám vào góc áo, rửa thế nào cũng không thể sạch hoàn toàn.

Nobita hạ giọng, gần như chỉ nói với chính mình:

“Trong thành… lại có loại khí tức này sao?”

Dù ở đây chưa tới hai tháng, nhưng Nobita chưa bao giờ cảm giác qua khí tức kia. Điều đó chứng tỏ, nó vừa xuất hiện không lâu.

Cậu hơi suy nghĩ. Cuối cùng, Nobita vẫn đem việc này báo cho giáo viên trong trường, rồi mới về nhà.

Nhưng vừa đến nhà, Nobita lập tức cảm giác được như có bão tuyết kéo tới.

Cậu hơi ngẩng ra, ánh mắt nhìn thẳng về phía thiếu nữ đang đứng ở cửa chờ mình.

Nobita lên tiếng trước, giọng có chút dè chừng: “Tiểu thư Eiko… ngài đến tìm ba tôi sao?”

Eiko không trả lời ngay. Nàng chỉ đưa tay ra hiệu, ý bảo Nobita mời mình vào nhà.

Mặc dù hơi nghi hoặc, cậu vẫn nghiêng người nhường lối:

“Mời vào.”

Eiko bước vào rất chuẩn mực. Theo lễ phép, nàng tháo khăn quàng cổ cùng khẩu trang, rồi treo gọn lên giá treo đồ.

Và đây cũng là lần đầu tiên Nobita nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt của nàng. Chỉ vừa liếc qua một cái, đồng tử Nobita lập tức co lại. Trong mắt cậu tràn đầy khó tin.

Bởi gương mặt kia quá giống một người cậu biết.

Giống gương mặt của Hajime.

Nobita đứng khựng lại một nhịp, như bị kéo đứng yên tại chỗ. Cậu không nói ra, nhưng trong đầu như có một câu bật lên: “Sao lại…?”

Thấy Nobita ngẩn người, Eiko lạnh nhạt hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

Âm lạnh lẻo trong giọng nói kéo cậu về thực tại, Nobita giật mình. Cậu nhìn lại thật kỹ.

Lúc này mới phát hiện, gương mặt của Eiko chỉ là thoáng qua thì có chút giống Hajime. Càng nhìn kỹ, lại càng giống Dekisugi phiên bản nữ hơn.

Nobita hơi nhíu mày, tự thấy khó hiểu.

Tại sao mình lại nhận lầm?

Eiko ngồi xuống bên bàn, dáng vẻ như đã đợi sẵn. Nhìn cách nàng đặt tay và giữ lưng thẳng, Nobita chợt hiểu nàng tới đây không phải để tìm ba cậu, mà là để tìm cậu.

Nobita có chút không biết làm sao. Cậu đành rót cho cả hai một ly nước, rồi ngồi đối diện.

Không ai nói gì.

Không khí im lặng kéo dài mấy phút, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt trong ấm và tiếng gỗ kêu nhẹ dưới chân ghế.

Cuối cùng, Eiko cất tiếng, giọng đều đều như đã chuẩn bị từ trước:

“Nobita… ngươi khát khao ma pháp sao? Khát cầu sức mạnh Siêu Phàm sao?…”

Nàng nói được một đoạn, rồi như tự nhận ra mình đang dài dòng, bỗng nhiên dừng lại. Môi khẽ mím, ánh mắt chuyển sang chỗ khác, không nói tiếp nữa.

Nobita đối diện thì không phải rất ngạc nhiên. Chỉ cần hơi điều tra, liền biết cậu luôn có ý tìm hiểu mấy thứ đó.

Chỉ là… cậu không hiểu Eiko muốn nói gì.

“Tiểu thư Eiko…” Nobita mở miệng định hỏi, nhưng lại thấy nàng vẫn im lặng, đành nuốt câu hỏi xuống.

“…”

Mỗi người một ý, cứ như thế chìm vào tĩnh lặng.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Hơn nửa giờ, Eiko mới lên tiếng lần nữa. Lần này, nàng tựa hồ đã tìm xong “kịch bản” trong đầu, rồi đọc một tràng dài, giọng nghiêm chỉnh như đang tuyên bố:

“Nobita, ta muốn mời ngươi cùng ta tham gia hành trình vĩ đại — Cầu Học Chi Lộ.”

Nàng dừng một nhịp, ánh mắt nhìn thẳng cậu, nói tiếp, từng chữ rõ ràng: “Nếu ngươi đồng ý, bất cứ điều kiện gì, miễn là ta có thể làm được, ta đều sẽ toàn lực hoàn thành.”

Nobita hơi siết chặt ly nước trong tay. Cậu vẫn nghe, nhưng càng nghe càng cảm thấy chuyện này không giống một lời mời bình thường.

Eiko tiếp tục, vẫn giữ giọng “diễn văn” ấy:

“Hành trình vĩ đại – Cầu Học Chi Lộ, là cầu nguyện với Cầu Học Chi Thần. Lấy nơi ở của bản thân làm điểm bắt đầu. Điểm đến là Học Viện Đệ Nhất Vũ Trụ tại Thần Viện Giới. Trên suốt hành trình, chỉ có thể dùng đi bộ hoặc phương tiện hỗ trợ. Không được trực tiếp dịch chuyển đi qua.”

Nobita rất nhanh nắm được điểm chính. Cậu đặt ly nước xuống, nhìn thẳng Eiko và hỏi thẳng, giọng không nặng không nhẹ:

“Như vậy điểm lợi và hại của nó đâu? Và vì sao ngài muốn mời tôi?”

Thiếu nữ nghe vậy lập tức trả lời, không hề vòng vo:

“Điểm khó khăn là Phù Tang Giới cách Thần Viện Giới khá xa. Dù là con đường ngắn nhất cũng cần băng qua mười ba cái thế giới, tổng thời gian đi có thể mất tới sáu mươi năm.” Nàng dừng một chút rồi nói tiếp, nhấn rõ từng chữ: “Hơn nữa đây là Cầu Học Chi Lộ, trên đường khó khăn sẽ gấp mấy chục lần.”

Nobita nghe xong thì trầm mặc. Chưa nói những nguy hiểm dọc đường, chỉ riêng cái mốc mấy chục năm đã khiến cậu không chịu nổi. Bàn tay cậu vô thức siết nhẹ, rồi lại thả ra, như đang cố giữ bình tĩnh.

Eiko không để cậu im lặng quá lâu. Nàng chuyển sang nói về mặt lợi, giọng vẫn đều đặn:

“Mà lợi ở chỗ có rất nhiều. Tại mở ra Cầu Học Chi Lộ, ngươi có thể ghi lên mình ước nguyện. Chỉ cần ngươi hoàn thành hành trình, Ngài liền thực hiện tâm nguyện của ngươi.”

Nobita ngẩng đầu: “Cầu Học Chi Thần… thật sự làm được mức đó sao?”

Eiko đáp ngay, không chút do dự:

“Cầu Học Chi Thần là hiện tại mạnh nhất trong bảy vị Ma Pháp Chi Thần một trong, có thể trực diện, đánh ngang tay Ma Vương. Nên trên đời rất ít điều mà Ngài ấy không làm được.”

Nói đến đây, nàng lại bổ sung: “Ngoài ra còn có rất nhiều chỗ tốt, như điều kiện nhập chức giảm một nửa, đồng thời có thể kiêm cái khác chức nghiệp.”

Nobita nghe tới đoạn kiêm chức nghiệp thì hơi nhíu mày, nhưng chưa kịp hỏi thì Eiko đã nói tiếp, như đã chuẩn bị sẵn thứ tự trình bày:

“Ngoài ra, trên đường dù là tử vong, cũng lập tức quay lại thế giới sinh ra, chỉ là trên đường thu hoạch lập tức mất hết.”

Nghe đến đây, Nobita mới nhíu mày rõ rệt:

“Vậy khác gì cược mạng để đi học?”

Eiko không phủ nhận. Nàng chỉ đổi cách nói, như đang đính chính:

“Thử thách trên đường, thực tế là các khóa học khác nhau. Vượt qua từng thử thách, tự nhiên có Cầu Học Chi Thần ban thưởng.”

“Còn về lý do ta mời ngươi,” Eiko nói, giọng vẫn bình thản, “là bởi vì, Nobita, tiềm lực của cậu là ta thấy qua cao nhất.”

Nobita khựng lại một nhịp. Cậu không đáp ngay, chỉ nhìn nàng kỹ hơn, như muốn xác nhận xem đây là đánh giá thật sự hay chỉ là lời dẫn dắt.

Eiko tiếp tục, nói rõ ràng hơn: “Cầu Học Chi Lộ không phải muốn mở là mở. Nó còn cần tiềm lực của người thực hiện đủ cao.” Nàng dừng một chút, rồi nói thẳng vào trọng tâm: “Mà ta do một số vấn đề cá nhân, chỉ có thực hiện Cầu Học Chi Lộ mới có thể giải quyết.”

Không khí trong phòng như nặng xuống. Nobita nghe ra ý nghĩa phía sau câu nói ấy, đây không phải muốn, mà là phải.

Eiko nhìn thẳng cậu, giọng càng dứt khoát: “Lại thêm, Thiên Hoàng đã hạ lệnh trong ba tháng bế quan tỏa cảng. Cho nên ta chỉ có thời gian ngắn để rời đi. Nếu không sẽ không còn cơ hội.”

Nobita vẫn im lặng. Sắc mặt cậu phức tạp, trong đầu liên tục cân nhắc giữa lợi ích và cái giá phải trả.

“Như vậy,” Eiko hỏi, “suy nghĩ của cậu thế nào, Nobita?”

Nobita không trả lời ngay. Cậu chỉ nói chậm, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Cho tôi thời gian suy nghĩ.”

Eiko không do dự đáp lại:

“Ta chỉ có thể cho cậu một ngày.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cung-cac-nguoi-chien-dau-giong-ngoi-tu.jpg
Cùng Các Ngươi Chiến Đấu Giống Ngồi Tù!
Tháng 1 3, 2026
ta-mot-cai-mu-loa-muon-dong-thuat-co-lam-duoc-cai-gi.jpg
Ta Một Cái Mù Lòa, Muốn Đồng Thuật Có Làm Được Cái Gì?
Tháng 2 24, 2025
vo-tan-trung-sinh.jpg
Vô Tận Trùng Sinh
Tháng 12 5, 2025
tu-dao-linh-thach-bat-dau-truong-sinh.jpg
Từ Đào Linh Thạch Bắt Đầu Trường Sinh
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved