Chương 214: Kỹ năng, thiên phú và Chức Nghiệp.
Nobita cũng đã chủ động hỏi các giáo viên về việc chủng tộc của mình bị chuyển thành một phần Oni liệu có để lại di chứng gì hay không.
Song, câu trả lời mà cậu nhận được lại vượt xa dự đoán ban đầu, thậm chí còn làm cậu phải điều chỉnh lại toàn bộ nhận thức về khái niệm “chủng tộc”.
Theo lời các giáo viên, cái gọi là thuần huyết trên thực tế không phải là trạng thái 100% tuyệt đối như đa số người vẫn tưởng.
Trong giới học thuật Siêu Phàm, một cá thể được coi là thuần huyết khi nồng độ huyết thống của một chủng tộc nào đó chiếm từ khoảng 50% đến 80% trở lên.
Vượt qua ngưỡng này, các đặc tính sinh lý, năng lượng, thiên phú và khuynh hướng chủng tộc mới bắt đầu biểu hiện ổn định. Ngược lại, việc duy trì nồng độ huyết thống 100% trong thời gian dài gần như là điều không tưởng, kể cả với những chủng tộc được xem là “cổ xưa” hay “cao đẳng”.
Đặc biệt là tại Phù Tang Giới, khái niệm thuần huyết lại càng trở nên mơ hồ.
Trong lịch sử lâu dài của thế giới này, Nhân Loại đã trải qua vô số lần chiến tranh, xung đột và tiếp xúc trực tiếp với Yokai, với thần linh, thậm chí với các tồn tại ngoại lai không thuộc về thế giới này.
Những sự kiện đó không chỉ để lại di tích hay truyền thuyết, mà còn in dấu trực tiếp lên huyết mạch của các thế hệ sau.
Điều đáng chú ý là, sự pha tạp này không hoàn toàn đến từ lai tạo sinh học.
Phần lớn trường hợp, nó hình thành từ những thứ phức tạp và khó định nghĩa hơn rất nhiều, như nguyền rủa kéo dài nhiều thế hệ, ô nhiễm năng lượng, nghi thức thất bại, chúc phúc không trọn vẹn của thần linh, thậm chí là hậu quả gián tiếp của việc sống lâu dài trong môi trường tràn ngập dị năng lượng.
Những yếu tố đó dần dần thấm vào huyết mạch, để lại “dư lượng” mà bản thân người mang nó cũng không hề hay biết.
Chính vì vậy, trên danh nghĩa, Nhân Loại Phù Tang Giới là Nhân Loại, nhưng trên thực tế, trong huyết mạch của họ thường tồn tại mảnh vụn của Yokai, thần linh hoặc các chủng tộc cổ xưa khác. Chỉ là phần lớn những mảnh vụn đó ở trạng thái ngủ đông, không đủ mạnh để biểu hiện ra ngoài.
Trong trường hợp của Nobita, việc ăn sống máu thịt của Oni không phải là chuyển hóa chủng tộc theo nghĩa thông thường.
Cậu không bị biến thành Oni, cũng không phải bị cưỡng ép lai hóa. Thứ thực sự xảy ra là dòng máu Oni vốn đã tồn tại trong cơ thể cậu được kích hoạt.
Máu thịt của Oni, kết hợp với lượng lớn thuốc bổ và trạng thái sinh tử cận kề, đã đóng vai trò như một chất xúc tác mạnh mẽ, đánh thức phần huyết thống đó trong thời gian ngắn.
Các giáo viên cũng nhấn mạnh rằng, nếu Nobita không chủ động đào sâu hoặc tu luyện theo hướng Oni, thì phần huyết thống này sẽ không tiếp tục tăng lên.
Sau khi trạng thái kích hoạt qua đi, nồng độ huyết thống Oni sẽ dần dần suy giảm, quay trở lại mức gần như không thể cảm nhận được.
Tuy nhiên, nó cũng không thể hoàn toàn biến mất. Một khi đã được đánh thức, dấu ấn ấy sẽ tồn tại vĩnh viễn, chỉ là mạnh hay yếu mà thôi.
Nói cách khác, Nobita không thể quay về trạng thái “Nhân Loại 100%” tuyệt đối như trên.
Nhưng trên phương diện thực tế, nếu cậu không đi theo con đường đó, thì tỷ lệ Nhân Loại của cậu vẫn có thể duy trì ở mức cực cao, trên 99% gần như không khác gì trước đây trong sinh hoạt, học tập và lựa chọn Chức Nghiệp.
Đối với các giáo viên, đây thậm chí còn không được xem là một vấn đề nghiêm trọng. Ở Phù Tang Giới hiện tại, những cá thể mang theo dấu vết huyết thống tiềm ẩn như vậy không hề hiếm. Điều thực sự quan trọng không phải là trong máu có gì, mà là bản thân người đó lựa chọn kích hoạt, kiểm soát hay bỏ mặc nó.
Vấn đề về chủng tộc còn có thể nói rất lâu, nhưng Nobita tạm thời gác lại, chuyển sự chú ý sang kỹ năng và thiên phú, bởi đây mới là thứ trực tiếp quyết định con đường phát triển của một Siêu Phàm Giả.
Theo lời các giáo viên, ngoài Thiên Phú Chủng Tộc vốn gắn liền với huyết mạch, mỗi cá thể còn có thể sở hữu thiên phú cá nhân. Thông thường là một đến ba cái. Số lượng này không phải quy định cứng, nhưng vượt quá ba thì đã thuộc về trường hợp cực hiếm.
Trái với suy nghĩ ban đầu của Nobita, đa số người đều có thiên phú, chỉ là mạnh yếu và hình thức biểu hiện khác nhau.
Thiên phú về bản chất chính là sự tổng hợp của tiềm năng bẩm sinh, trải nghiệm sống, môi trường trưởng thành và cả những biến cố mang tính bước ngoặt.
Có người cả đời không nhận ra mình có thiên phú gì, cũng có người chỉ trong một khoảnh khắc bình thường liền kích hoạt được nó. Chính vì vậy, thiên phú không hẳn là “món quà trời cho” mà càng giống một hạt giống, có nảy mầm hay không còn tùy vào rất nhiều yếu tố.
Điểm chung của phần lớn thiên phú là có khả năng trưởng thành. Chúng có thể mạnh lên theo thời gian, theo trải nghiệm hoặc theo cách sử dụng của người sở hữu.
Tuy nhiên, cách “trưởng thành” này thường không được ghi chép rõ ràng. Người sở hữu chỉ có thể tự mình mò mẫm, thử nghiệm, thậm chí là đánh đổi bằng sai lầm hay thương tích để hiểu thiên phú của bản thân.
Ở điểm này, thiên phú của Nobita lại càng trở nên đặc biệt.
Không chỉ vì số lượng nhiều, mà bởi có thiên phú được ghi rõ cơ chế tăng trưởng, như 【Bách Phát Bách Trúng】.
Theo lời giáo viên, loại thiên phú “hiển thị điều kiện tăng lên” như vậy vốn cực kỳ hiếm, bởi nó mang tính hệ thống hóa rất cao, gần như đã được “chuẩn hóa” từ trước.
Xét về mặt hiệu quả, các thiên phú cá nhân thường được chia thành vài khuynh hướng lớn.
Có những thiên phú tác động trực tiếp lên thuộc tính chính, ví dụ như 【Khỏe Mạnh: Sức Mạnh & Thể Chất +3】; 【Thông Minh: Trí Tuệ +5】;【Thiên Tài: Toàn thuộc tính chính +10】.
Loại này thường cho hiệu quả rất rõ rệt ngay từ giai đoạn đầu. Người sở hữu sẽ mạnh lên nhanh chóng, vượt trội hơn người khác trong cùng độ tuổi hay cùng cấp độ.
Tuy nhiên, nhược điểm cũng rất rõ, nếu hiệu quả của thiên phú không tiếp tục tăng theo thời gian, thì đến hậu kỳ, khi thuộc tính cơ bản đã cao, phần tăng thêm đó sẽ dần trở nên mờ nhạt, khó tạo ra khác biệt mang tính quyết định.
Ngược lại là những thiên phú tăng theo tỷ lệ phần trăm hoặc tác động gián tiếp lên kết quả hành động. Chúng thường không nổi bật ở giai đoạn đầu, thậm chí có thể bị xem là yếu hoặc vô dụng khi so sánh trực tiếp.
Nhưng càng về sau, khi nền tảng của người sở hữu đủ mạnh, những con số phần trăm ấy sẽ bắt đầu phóng đại sức mạnh một cách đáng sợ.
【Bách Phát Bách Trúng】 của Nobita chính là một ví dụ điển hình cho khuynh hướng này, ban đầu gần như không tạo ra khác biệt rõ rệt, nhưng về lâu dài lại có tiềm lực vượt xa phần lớn thiên phú thông thường.
Loại thiên phú thứ ba mà các giáo viên nhấn mạnh là thiên phú dính dáng trực tiếp đến quy tắc, khái niệm hoặc logic vận hành của thế giới.
Đây cũng là loại khiến nhiều Siêu Phàm Giả vừa kính sợ vừa e dè nhất. Bởi vì loại thiên phú này cực đoan đến tàn nhẫn: nếu mạnh thì mạnh đến mức vượt xa hai loại trước, nhưng nếu yếu thì yếu đến mức gần như vô dụng, thậm chí kéo người sở hữu xuống vực thẳm.
Hiệu quả của nó không chỉ phụ thuộc vào bản thân thiên phú, mà còn phụ thuộc cực lớn vào cách người sở hữu lý giải, khai thác và định nghĩa lại nó.
Trong giờ học, Nobita từng nghe giảng về một ví dụ điển hình của loại này, một thiên phú mang cái tên nghe qua đã thấy bất hạnh:
【Nghèo Khó: không cách nào tích lũy hay kiếm được tài sản vượt quá giá trị bản thân gấp hai lần; tiền mang trên người càng ít, càng dễ gặp tai nạn, khó khăn và biến cố.】
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, thứ này gần như không ai xem nó là “thiên phú”. Phần lớn người sẽ gọi nó là nguyền rủa, thậm chí là một loại trừng phạt của thế giới. Trong lịch sử, không ít người mang thiên phú này chết trong nghèo đói, oán hận và vô danh.
Nhưng điều khiến Nobita thực sự ấn tượng là câu chuyện tiếp theo mà giáo viên kể.
Có một người mang thiên phú 【Nghèo Khó】 không chọn cách chống lại quy tắc, cũng không cố gắng phá bỏ nó, mà chấp nhận và tái định nghĩa nó.
Hắn nhận ra rằng, nếu bản thân không thể tích lũy của cải, vậy thì hãy để tai ương tích lũy thay mình. Nếu tiền bạc không thể giữ lại, vậy thì hãy biến mỗi khó khăn, mỗi bất hạnh mà bản thân gặp phải thành một phần của nguyền rủa tác động lên thế giới.
Người đó từ bỏ con đường làm giàu, từ bỏ cuộc sống ổn định, chuyển sang nghiên cứu nguyền thuật, trở thành một Nguyền Rủa Sư thuần túy.
Hắn dùng chính cuộc đời đầy bất hạnh của mình làm môi trường nuôi dưỡng nguyền rủa, biến “nghèo khó” từ một hạn chế cá nhân thành một khái niệm lan tỏa, khiến bất kỳ kẻ nào tiếp xúc với hắn cũng bắt đầu gặp xui xẻo, hao tổn, suy bại.
Trải qua hàng ngàn năm tích lũy và biến đổi, hắn cuối cùng đã đăng thần, trở thành một vị Thần Tai Ương, tồn tại ngang hàng với các thần linh cổ xưa.
Câu chuyện đó khiến Nobita lần đầu tiên thực sự hiểu ra: với thiên phú loại quy tắc, mạnh hay yếu chưa bao giờ là vấn đề cốt lõi.
Vấn đề nằm ở việc người sở hữu đứng ở đâu để nhìn nó. Chống lại quy tắc thường chỉ dẫn đến bị nghiền nát. Nhưng nếu hiểu nó, lợi dụng nó, đồng hóa bản thân với nó, thì thứ từng là xiềng xích có thể trở thành ngai vàng.
Các giáo viên tổng kết rằng, ba loại thiên phú này là ba trụ cột chính trong việc phân loại thiên phú cá nhân. Những loại khác trên danh nghĩa chỉ là các biến thể, tổ hợp hoặc phân nhánh của ba loại này.
Cũng chính tại khoảnh khắc đó, Nobita bắt đầu mơ hồ nhận ra một điều khiến cậu có chút rùng mình: trong ba thiên phú của mình, có ít nhất một cái mang mùi vị của “quy tắc” chỉ là hiện tại cậu còn chưa đủ hiểu để gọi tên nó mà thôi.
Lại nói đến kỹ năng, hệ thống phân loại của nó rõ ràng hơn thiên phú rất nhiều. Trên lớp, giáo viên không dùng bảng biểu hay sơ đồ, mà giảng bằng những ví dụ thực tế, để học sinh tự hiểu vì sao kỹ năng lại được chia thành bốn loại lớn.
Thứ phổ biến nhất chính là Kỹ Năng Thông Dụng.
Đây là những kỹ năng mà bất kỳ ai cũng có thể học, không phân biệt chủng tộc, nghề nghiệp hay xuất thân. Chạy Bền, Né Tránh, Cận Chiến Cơ Bản, Sử Dụng Vũ Khí Đơn Giản… đều nằm trong phạm trù này.
Chúng dựa chủ yếu vào Thể Lực và tố chất thân thể, là nền móng của mọi con đường siêu phàm. Nhưng phần lớn người cả đời cũng chỉ dừng ở mức “dùng được” rất ít người có thể đem chúng luyện đến mức chạm ngưỡng nghề nghiệp.
Bởi vì Kỹ Năng Thông Dụng không có năng lượng chuyên biệt, cũng không có con đường tiến giai rõ ràng. Mỗi một bước tăng lên đều là dùng thân thể, kinh nghiệm và nguy hiểm đổi lấy.
Kỹ Năng Chủng Tộc thì đã được nhắc tới trước đó.
Sau đó là Kỹ Năng Nghề Nghiệp. Trên lý thuyết, loại kỹ năng này không độc quyền. Chỉ cần có phương pháp, có tri thức, thậm chí người bình thường cũng có thể học. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, học được không có nghĩa là dùng được.
Mỗi nghề nghiệp đều dựa vào một loại hoặc vài loại năng lượng cốt lõi. Âm Dương Sư cần Linh Lực, Kỵ Sĩ cần Đấu Khí, Bán Yêu cần Yêu Lực, Pháp Sư cần Ma Lực…
Nếu không có nguồn năng lượng tương ứng, kỹ năng sẽ hoặc không thể kích hoạt, hoặc khi cưỡng ép thi triển sẽ trực tiếp phản phệ bản thân.
Giáo viên từng nói thẳng:
“Có những kỹ năng, người không có năng lượng tương ứng mà cố dùng, kết cục không phải thất bại, mà là tự sát.”
Chính vì vậy, tuy Kỹ Năng Nghề Nghiệp có vẻ “mở” nhưng trên thực tế lại có rào cản còn cao hơn Kỹ Năng Chủng Tộc.
Chưa kể nhiều nghề nghiệp còn xung đột bản chất với nhau, cưỡng ép dung hợp, phần lớn đều dẫn đến thân thể sụp đổ hoặc tinh thần rối loạn.
Này cũng là lý do Hanami nói Nobita là quái tài, cậu không chỉ đem Kỹ Năng Thông Dụng luyện thành Kỹ Năng Nghề Nghiệp, còn có thể vận dụng chúng nguyên bản uy lực.
Đương nhiên, Nobita cũng thông qua giai đoạn học tập này mà hiểu ra những kỹ năng của bản thân thực ra đang thiếu thốn không hề nhỏ.
Kỹ năng không bao giờ đơn giản bị giới hạn trong hai chữ. Nếu giải thích đầy đủ, cậu dần hiểu nó là một hệ thống phương thức được hợp thành làm một từ phương thức huấn luyện, phương thức chiến đấu, thậm chí phương thức sinh hoạt.
Nó không phải loại ngày một ngày hai là học được, mà là thứ lấy năm làm đơn vị, dùng đi dùng lại, lặp đi lặp lại trong vô số tình huống, rồi mới dần dần hình thành thành phản xạ, thành bản năng, thành cốt lõi của kỹ năng.
Cậu mặc dù có được Kỹ Năng Nghề Nghiệp, thậm chí cũng dùng ra được, nhưng các kỹ năng ấy lại có thiếu sót ở phần thủ đoạn, tức là những thứ làm nên “độ dày” và “độ sâu” của kỹ năng, những kinh nghiệm và quy trình mà tự bản thân phải mài ra qua thời gian.
Ví dụ như Mù Đấu của cậu. Nobita dù có năng lực của nó, có thể phản ứng, né tránh trong tình huống bất lợi về tầm nhìn… nhưng cậu lại chưa từng được huấn luyện đúng nghĩa theo con đường của Võ Tăng.
Chiến đấu trong bóng tối, thiền định để kéo ý thức ra khỏi hoảng loạn, luyện đến mức dù không thấy vẫn biết bằng trực giác. Chính vì thiếu những thứ đó, nên kỹ năng của cậu hiện tại giống như chỉ có cái vỏ, còn phần cốt lõi tạo nên nó thì vẫn chưa đủ.
Tuy vậy, nếu sau này cậu có điều kiện, thật sự tìm được Võ Tăng hoặc hệ thống huấn luyện tương tự để học bổ túc, thì kỹ năng này hẳn là có thể phát huy ra toàn bộ uy lực.
Còn hiện tại, cậu tự đánh giá chúng dù chưa trọn vẹn, nhưng vẫn đủ dùng.
Cuối cùng là Bí Kỹ.
So với ba loại kỹ năng trước, Bí Kỹ không thuộc về bất kỳ chủng tộc hay Chức Nghiệp cố định nào, cũng không thể học thông qua huấn luyện thông thường.
Chúng thường được hình thành từ trải nghiệm đặc thù, hoàn cảnh cực đoan hoặc sự cộng hưởng với một loại quy tắc hay tồn tại nào đó. Là kết tinh kỹ nghệ của một cá nhân, một dòng truyền thừa nào đó.
Bí Kỹ rất khó phân loại, bởi mỗi một Bí Kỹ gần như là độc nhất vô nhị, gắn chặt với người sở hữu. Có Bí Kỹ thiên về chiến đấu, có cái lại thiên về sinh tồn, cảm nhận hoặc thay đổi trạng thái bản thân.
Điểm chung duy nhất là chúng không dựa vào luyện tập mà thay đổi, ngược lại theo người dùng mạnh lên mà mạnh lên.
Tiếp đến là thông tin về Chức Nghiệp cùng Siêu Phàm.
Có người nói, con đường Siêu Phàm giống như một hành trình leo lên năm mươi tư bậc thang, mỗi một bậc thang tượng trưng cho một cấp độ hoàn toàn mới của sinh mệnh. Mà trước khi bước lên bậc thang thứ nhất, tất cả đều bị gọi chung là phàm vật. Nobita lúc này, chính là đang ở cấp độ đó.
Muốn bước lên bậc thang thứ nhất, muốn trở thành Siêu Phàm Giả, thì điều kiện tiên quyết chính là nhập chức một Chức Nghiệp.
Nhưng nhập chức xong cũng chưa thể coi là gì ghê gớm.
Để tiện cho việc quản lý và phân chia sức mạnh, người ta đem năm mươi tư bậc thang ấy chia thành các Lv cấp độ rõ ràng.
Trong đó, từ Lv1 đến Lv5 được gọi là Cấp Học Đồ, vẫn chỉ là giai đoạn đặt nền móng, quen thuộc với sức mạnh mới.
Từ Lv6 đến Lv10 là Sơ Cấp Siêu Phàm Giả, chính thức vượt qua giới hạn phàm nhân.
Từ Lv11 đến Lv15 là Trung Cấp Siêu Phàm Giả, chú Hanami hiện đang nằm trong cấp độ này.
Từ Lv16 đến Lv20 là Cao Cấp Siêu Phàm Giả, Nam Tước Dekisugi thì đang ở trong phạm vi này.
Tiếp đó, sự chênh lệch về sức mạnh bắt đầu trở nên đáng sợ đến mức khó tưởng tượng.
Từ Lv21 đến Lv30 là Cấp Truyền Kỳ.
Ở cấp độ này, người đã đem Chức Nghiệp của bản thân rèn luyện đến mức bậc thầy, đủ tư cách ghi danh vào sử sách. Sức mạnh của họ đã không còn là thứ cá nhân đơn lẻ, mà có thể sánh ngang thiên tai, đủ để thay đổi cục diện một vùng rộng lớn.
Từ Lv31 đến Lv40 là Cấp Bán Thần. Sinh linh đạt đến cấp độ này, tuổi thọ đã gần như bất tận, một đòn đánh đơn giản cũng đủ lung chuyển đại lục. Dựa theo tiêu chuẩn thực lực, Thiên Hoàng chính là tồn tại đứng ở đỉnh cao của cấp độ này.
Cuối cùng, từ Lv41 đến Lv50 là Cấp Thần. Phạm trù này bao gồm những tồn tại thần thánh vẫn còn sống đến hiện tại, cũng như những sinh linh đã thành công đăng thần thông qua con đường của chính mình.
Có một điều rất thú vị là, mặc dù Phù Tang Giới tồn tại vô số thần linh, nhưng trên thực tế, rất ít kẻ thật sự đạt đến Cấp Thần.
Phần lớn các thần linh tại Phù Tang Giới, thực lực chân chính chỉ dừng lại ở Truyền Kỳ hoặc Bán Thần cấp. Sở dĩ bọn họ tự xưng là thần linh, là bởi vì được thế giới sắc phong, từ đó thu được một phần rất nhỏ quyền năng thuộc về Cấp Thần, đủ để vượt khỏi phạm trù sinh linh bình thường.
Những thần linh này, về bản chất, đều mang chức năng bảo hộ. Nhưng điều đáng chú ý là, thứ họ bảo hộ là một khu vực, một vùng đất, chứ không phải sinh linh sinh sống trên vùng đất đó.
Đối với họ, sinh linh chỉ là phụ thuộc của lãnh địa, là thứ có thể thay thế.
Chính vì để bảo vệ vùng đất mình được sắc phong, không ít thần linh từng sử dụng các biện pháp cực đoan, thậm chí tàn khốc. Cũng chính điều này, đã từng bước dẫn đến chiến tranh giữa ba phe về sau.
Cho đến khi Đế quốc được thành lập, trật tự mới xuất hiện. Đại bộ phận thần linh lựa chọn ở ẩn, rút khỏi vũ đài lịch sử. Một số ít khác thì gia nhập vào Đế quốc, tình cảnh tương tự như Yokai, trở thành một phần của hệ thống mới.
Còn Thiên Hoàng Sekijitsu thì hoàn toàn khác.
Ngài muốn đăng thần, không phải thông qua việc được thế giới sắc phong, cũng không phải dựa vào quyền năng vay mượn từ Phù Tang Giới. Mà là dựa vào thực lực thuần túy, từng bước đạt đến Cấp Thần, trở thành Thần Mặt Trời.
Không chỉ là Thần Mặt Trời của Phù Tang Giới, mà còn là Thần Mặt Trời của toàn bộ 1001 thế giới vật chất.
Về phần Lv50 trở lên, Nobita hoàn toàn không có quyền được biết. Những thông tin liên quan đến cấp độ này đều bị phong tỏa nghiêm ngặt. Tuy vậy, cậu vẫn nghe được tin đồn rằng Ma Vương cùng Sáng Thế Thần rất có thể nằm trong giai đoạn này.
Điều này khiến Nobita không khỏi mờ mịt và hoang mang. Nếu Ma Vương thật sự mạnh đến mức đó, vậy thì Phù Tang Giới rốt cuộc đã làm thế nào để chống lại Ma Giới Quân Đoàn, chứ đừng nói đến chiến thắng?
Hệ thống Siêu Phàm Giả, Nobita chỉ có thể hiểu đến đây. Nhưng so với các cấp độ xa xôi kia, thứ khiến cậu để tâm hơn cả lại là vấn đề Chức Nghiệp, cụ thể là cách để nhập chức.
Chính tại đây, Nobita lần nữa bị chấn độn.
Hóa ra, bất kể là cách nhập chức hay cách huấn luyện Kỹ Năng Nghề Nghiệp, đều không hề miễn phí. Muốn biết, nhất định phải bỏ tiền mua.
Những Chức Nghiệp cơ bản nhất, chỉ riêng phương thức nhập chức đã cần hai trăm ngàn Yên. Những Chức Nghiệp hiếm hoặc có tiềm lực lớn hơn, mỗi một cái thậm chí lên tới một triệu Yên.
Kỹ năng thì rẻ hơn một chút, nhưng ít nhất cũng cần năm mươi ngàn Yên cho mỗi kỹ năng.
Sở dĩ phải làm như vậy, là vì nếu cách nhập chức bị công khai, người bình thường rất có thể vô tình hoàn thành nghi thức, rồi vô tình bước lên một con đường không thể quay đầu.
Đế quốc cần Siêu Phàm Giả, nhưng không cần những Siêu Phàm Giả xuất hiện từ hỗn loạn và ngẫu nhiên. Những kẻ như vậy, phần lớn mang đến rắc rối và tai họa nhiều hơn là lợi ích.
Đây không phải chuyện đùa.
Nobita có đổi một phần tài nguyên để xem hướng dẫn nhập chức, nội dung bên trong khiến cậu cảm thấy áp lực nặng nề hơn nhiều so với tưởng tượng.
Trong tài liệu ghi: nhập chức được chia thành ba giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất là hoàn thành các điều kiện đối ứng với Chức Nghiệp.
Những Chức Nghiệp phổ biến như Thợ Săn, Dân Binh thường có ba điều kiện. Cao hơn một bậc, như Âm Dương Sư, số điều kiện tăng lên sáu điều kiện. Những Chức Nghiệp cao cấp hơn nữa thì có thể lên đến chín, mười điều kiện hoặc nhiều hơn.
Giai đoạn thứ hai là sở hữu ít nhất một kiện Trang Bị hoặc một Kỹ Năng Nghề Nghiệp có liên quan trực tiếp đến Chức Nghiệp đó.
Không cần hoàn chỉnh, nhưng bắt buộc phải có liên hệ rõ ràng.
Giai đoạn thứ ba là tiến hành nghi lễ, hiến tế nhằm bái kiến người mở đường, người sáng tạo ra Chức Nghiệp này.
Điều đặc biệt ở chỗ là giai đoạn thứ ba không bắt buộc. Không làm nghi lễ vẫn có thể nhập chức thành công.
Nhưng nếu làm, có khả năng sẽ được các “tiền bối” chú ý, thậm chí ban cho một ít phần thưởng hoặc chỉ dẫn.
Vấn đề nghiêm trọng nằm ở chỗ:
Ba giai đoạn này không phân thứ tự trước sau.
Chúng có thể hoàn thành đồng thời, cũng có thể hoàn thành lẫn nhau một cách vô thức. Chính vì vậy, việc nhập chức lầm người xảy ra vô cùng nhiều.
Bởi vì người bình thường hầu như chỉ có thể sở hữu một Chức Nghiệp duy nhất. Chỉ cần đã hoàn thành dù chỉ một điều kiện hay một giai đoạn của một Chức Nghiệp nào đó, thì con đường đã bị khóa lại.
Không thể quay đầu. Chỉ có thể cắn răng đi tiếp, dù con đường đó có phù hợp hay không.
Cũng chính vì vấn đề này, dạo gần đây Nobita luôn băn khoăn không yên trong việc lựa chọn Chức Nghiệp.
Dù sao thì những thứ cậu chưa hiểu rõ vẫn còn quá nhiều, mà một khi đã chọn sai, sẽ không còn cách nào thay đổi được nữa.
Ngoài cách nhập chức, Chức Nghiệp bản thân cũng được phân thành bốn loại lớn, lần lượt là: Cơ Sở, Tiến Giai, Dị Chủng và Đặc Thù.
Chức Nghiệp Cơ Sở là những nghề phổ biến nhất, như Thợ Săn, Dân Binh, Đầu Bếp…
Đây là nền tảng của hầu hết hệ thống Siêu Phàm, điều kiện nhập chức tương đối rõ ràng, con đường phát triển cũng ổn định.
Chức Nghiệp Tiến Giai là hình thức nâng cấp trực tiếp từ Chức Nghiệp Cơ Sở.
Ví dụ như Thợ Săn có thể tiến giai thành Lão Thợ Săn, rồi tiếp tục tiến lên Bậc Thầy Săn Bắn.
Con đường này tương đối toàn diện, mỗi lần tiến giai đều bù đắp điểm yếu trước đó, dần hoàn thiện bản thân.
Dị Chủng Chức Nghiệp thì lại là một con đường hoàn toàn khác.
Chúng không tiến giai một cách toàn vẹn như Chức Nghiệp Tiến Giai, mà bỏ qua rất nhiều ưu điểm phổ thông, chỉ chọn đúng một nhánh rồi điên cuồng cường hóa nhánh đó.
Ví dụ, từ Thợ Săn có thể phát triển ra Thợ Săn Quái Vật, chuyên săn bắn Ma Vật. Hoặc Thợ Săn Tiền Thưởng, chuyên truy sát các mục tiêu bị truy nã.
Xét về mặt bằng chung, những thứ này có thể không toàn diện bằng con đường Tiến Giai, nhưng một khi đặt đúng vào lĩnh vực của mình, chúng sẽ hóa thành chiến lực mạnh nhất, gần như không có đối thủ trong phạm vi đó.
Cuối cùng là Chức Nghiệp Đặc Thù.
Những Chức Nghiệp này không phải ai cũng có thể nhập chức, thường yêu cầu thiên phú đặc biệt, huyết mạch chủng tộc, hoặc thậm chí là thời khắc vận mệnh. Nếu không đáp ứng điều kiện, dù biết rõ cách nhập chức cũng không thể thành công.